Kinh Dụ Ngôn Bọt Nước

04/04/201320:01(Xem: 6375)
Kinh Dụ Ngôn Bọt Nước

KINH TỤNG HẰNG NGÀY

TỔNG HỢP 49 KINH CĂN BẢN CỦA HAI TRUYỀN THỐNG PHẬT GIÁO NAM TÔNG VÀ BẮC TÔNG

Tỳ-kheo Thích Nhật Từ
biên soạn

---o0o---

KINH DỤ NGÔN BỌT NƯỚC

Thứ hai mươi chín

Lúc bấy giờ, Thế Tôn an trụ,

bên sông Ấn Độ: Hằng hà

Sóng đùa bọt nước tung ra,

Phật kêu đệ tử ra mà quán soi. O

***

Hãy chuyên chú nhìn rồi quán sát,

Lấy lý nhìn bọt nước rỗng không,

Bọt không có lõi bên trong,

Làm sao có lõi giữa lòng bọt kia.

Này Tỳ-kheo cũng như thế đấy,

Phàm những gì “sắc” thấy xưa nay,

Đã qua, hiện tại, vị lai,

Nhuyễn thô, xấu tốt, trong ngoài, gần xa.O

Hãy chuyên chú để mà quán sát,

Lấy lý nhìn thấy “sắc” trống không,

“Sắc” nào có lõi bên trong,

Làm sao có lõi giữa lòng “sắc” kia.

Này tỳ-kheo cũng như ví dụ,

Vào mùa thu mưa dội ở ngoài,

Mưa to bong bóng nổi đầy,

Hiện rồi biến mất trong vài sát-na.O

Hãy chuyên chú để mà quán sát,

Lấy lý nhìn, bong bóng trống không,

Bóng nào có lõi bên trong,

Làm sao có lõi giữa lòng bóng kia.O

***

Này Tỳ-kheo cũng như thế đấy,

Phàm những gì “thọ” thấy xưa nay,

Đã qua, hiện tại, vị lai,

Nhuyễn thô, xấu tốt, trong ngoài, gần xa.

Hãy chuyên chú để mà quán sát,

Lấy lý nhìn thấy “thọ”trống không,

“Thọ” nào có lõi bên trong,

Làm sao có lõi giữa lòng “thọ” kia.O

Này Tỳ-kheo cũng như ví dụ,

Vào mùa hè đến độ giữa trưa,

Giờ này đứng bóng đang mùa,

Ráng trời một khoảng mới vừa hiện lên.

Hãy lấy lý mà nhìn, quán sát

Chuyên chú nhìn, thấy chúng rỗng không,

Ráng nào có lõi bên trong,

Làm sao có lõi giữa lòng ráng kia.O

***

Này Tỳ-kheo cũng như thế đấy,

Phàm những gì “tưởng” thấy xưa nay

“Tưởng” nào có lõi bên trong,

Làm sao có lõi trong lòng “tưởng” kia. O

Này Tỳ-kheo ví như có kẻ,

Đi ra rừng để kiếm lõi cây,

Người này thấy cụm chuối dầy,

Thân cao mọc thẳng ra tay chặt liền.

Rồi vội vã đến bên lột vỏ,

Vỏ hết rồi, tìm lõi được sao ?

Mọi người chuyên chú nhìn vào,

Lấy lý quán sát chuối nào lõi đâu.

Chúng hiện rõ bấy lâu trống rỗng,

Làm sao mà có lõi ở đây,

Rõ ràng thân chuối phơi bày,

Không hề có lõi ở ngay trong lòng.

Thân chuối lộ rỗng không đâu lõi,

Làm sao mà có lõi bên trong,

Rõ ràng trong ruột rỗng không,

Làm sao có lõi giữa lòng chuối kia. O

***

Này Tỳ-kheo cũng như vậy đấy,

Phàm những gì “hành” thấy xưa nay,

“Hành” nào có lõi bên trong,

Làm sao có lõi giữa lòng “hành” kia. O

Này Tỳ-kheo như trò ảo thuật,

Của những người làm xiếc chuyên môn,

Bày trò những ngón tinh khôn,

Nếu nhìn chuyên chú tỏ tường ngay thôi.

Hãy lấy lý rạch ròi quán sát,

Mọi người nhìn thấy chúng trống không,

Trò này không thật bên trong,

Làm sao có lõi trong lòng “trò” kia.O

***

Này Tỳ-kheo cũng như thế đấy,

Phàm những gì “thức” thấy xưa nay

“Thức” nào có lõi bên trong,

Làm sao có lõi trong lòng “thức” kia.

Đã thấy vậy, Tỳ-kheo nên biết,

Thánh Đa Văn đệ tử chán nhàm,

Của “sắc, thọ, tưởng, thức, hành”

Cũng nhờ nhàm chán tự mình lìa tham.

Bởi lìa tham dễ dàng giải thoát,

Hết buộc ràng, chánh trí khởi lên:

“Ta vừa giải thoát đảo điên,

Không còn chìm đắm triền miên luân hồi.

Vị này biết rõ thế rồi,

Thế Tôn cũng giảng nơi nơinhư vầy: O

***

“Sắc” như bọt nước tan ngay,

“Thọ” như bong bóng nước ngoài mưa rơi.

“Tưởng” thì ví tựa ráng trời,

“Hành” như thân chuối khắp nơi mọi vùng.

“Thức” như ảo thuật vô chừng,

Chư Phật và các thánh nhân trên đời.

Đều cùng giảng nói vậy thôi,

Rõ ràng “ vô ngã” tự nơi thân mình.

Như vầy chuyên chú mà nhìn,

Lý chơn quán sát tận tình chiếu soi.

Dựa vào lý quán rạch ròi,

Rõ ràng các pháp tánh thời trống không. O

Khởi đầu hãy tự quán thân,

Những gì Đại Trí vẫn thường thuyết như:

Khi nào ba pháp tiêu trừ,

Bấy giờ thấy “sắc” bị từ bỏ đi.

Thân giả hợp có ra chi,

Không còn hơi ấm, “thọ” lìa “thức” tan.

Bị quăng nằm đó ai màng,

Làm mồi cấu xé cho đàn chim muông.

Sắc thân luân chuyển vô thường,

Ngu si ảo hoá khôn lường tinh ranh.

Như là những kẻ sát sanh,

Lõi cây không thấy quẩn quanh tìm hoài.O

***

Quán soi các uẩn như vầy,

Tỳ-kheo tinh tấn đêm ngày không lơi.

Phải luôn tỉnh giác từng thời,

Tư duy chánh niệm không rời thân tâm.

Bỏ đi tất cả buộc ràng,

Để làm chỗ tựa bình an đi vào.

Sống như “chữa lửa cháy đầu,”

An vui tịch tịnh, ngõ hầu chứng nên.O

Nam Mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật.(3 lần, xá 3 xá) OOO


--- o0o ---
Chân thành cảm ơn Thầy Nhật Từ đã gởi tặng bản Kinh điện tử này
( Quang Duc Website 04/2002)
--- o0o ---
Trình bày : Nguyên Hân- Nguyên Phúc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/10/2010(Xem: 7565)
Đêm nay ngày lành Nguyên đán, Giờ này phút thiêng giao thừa, Chúng con : Tuân lệ cổ tục ngày xưa, Mở cửa nghinh xuân tiếp phước.
24/10/2010(Xem: 7628)
Những bài kệ canh dưới đây áp dụng vào mùa An Cư, Kiết Hạ hằng năm của của Chư Tăng, hoặc trong trường hợp khai Đại Giới Đàn của xưa và nay.
24/10/2010(Xem: 9477)
Bản Sưu Tập các Bài Tán nầy được trích trong các cổ bản Tán Sám, Nghi Thức, Hành Trì viết tay bằng hán tự và trong những bản Nghi Lễ bằng quốc ngữ.
22/10/2010(Xem: 55086)
Hương vân nhi bố Thánh đức chiêu chương Bồ đề tâm quảng mạc năng lường Xúc xứ phóng hào quang
19/10/2010(Xem: 7175)
Phật giáo được truyền vào Việt Nam bằng hai con đường là từ Ấn Độ và từ Trung Quốc truyền sang. Vì vậy, Phật giáo Việt Nam chịu ảnh hưởng của hai nền tư tưởng lớn của Phật giáo Ấn Độ và Phật giáo Trung Quốc.
06/10/2010(Xem: 26008)
Ngày nay, khái niệm An cư kiết hạ không còn xa lạ với những người đệ tử Phật. Theo Tứ phần luật san bổ tùy cơ yết ma (q.4) giải thích nghĩa lý an cư như sau: “Thân và tâm tĩnh lặng gọi là an. Quy định thời gian ở một chỗ gọi là cư”.
30/09/2010(Xem: 10012)
Trong các chùa Phật giáo ở Trung Quốc và Việt Nam, một số loại thuộcpháp khí như chuông, trống, mõ được dùng để trang nghiêm nơi đạo tràng,hoặc thêm phần sắc thái lễ nhạc trong lúc tụng kinh, lễ sám, thuyếtpháp v.v... Những loại này xuất hiện từ hồi nào? Nhằm mục đích gì?... Chuông, trống được đưa vào PG từ khi Đức Phật còn sanh tiền với mục đích tập hợp chúng Tăng. Về sau, chuông, trống, mõ được dùng trong các nghi lễ để trang nghiêm đạo tràng...
28/09/2010(Xem: 5834)
Phật Giáo Đông truyền trong tâm niệm đem giáo lý Đại Thừa chiếu sáng Phương Đông, vì lẽ đó trong bất cứ lĩnh vực nào về văn hóa nghệ thuật, triết học, văn học, thi ca, tín ngưỡng, âm nhạc, phong tục, tập quán củangười Đông phương mà không thấy không có sự hiện diện của Phật Giáo, cũng như tinh thần từ bi phổ độ bình đẳng của Phật Đà, sự hòa nhập trongtinh thần vô tư chỉ có một mục đích duy nhất là “Hoằng Pháp Độ Sanh” nên ngày nay khi nói đến văn hóa Đông phương người ta không thể không nhắc đến Phật Giáo.
23/09/2010(Xem: 21662)
Nghi lễ sẽ tạo thành không khí lễ nghĩa, làm cho con người có tập quán đạo đức hướng về điều tốt điều phải một cách tự nhiên. Ở chỗ có mồ mả thì có cái không khí bi ai...
22/09/2010(Xem: 11375)
Ở trong chánh điện thờ Phật, chỉ có cái ý thờ Phật mà thôi, nhưng Phật có tam thân là Pháp thân, Báo thân và Ứng thân. Cách bài trí các tượng Phật ở chánh điện theo đúng ý nghĩa ấy...