Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

May một chiếc áo dài

01/02/201706:45(Xem: 575)
May một chiếc áo dài





ao dai nam



TRUYỆN NGÀY XƯA



                            MAY MỘT CHIẾC ÁO DÀI

       Có một vị quan khách vào một tiệm may, đặt may một chiếc áo dài. Ông chủ tiệm may bước ra từ tốn chào khách. Trong lúc chào khách, ông ta ngầm ngắm khách từ trên xuống dưới một lượt rồi mới lễ phép thưa :

         - Thưa Ngài, Ngài muốn chọn loại vải nào ạ ?

         - Loại vải nào tốt nhất, đẹp nhất thì may cho ta. Ông khách trả lời một cách nghênh ngang không cần suy tính.

        Ông chủ tiệm may vội vàng lấy thước, bút giấy ra, cẩn thận đo đạt cho khách và hẹn ngày lấy áo.

         Một tuần lễ sau, chiếc áo may xong. Ông khách đến lấy áo. Chu choa, chiếc áo sao mà gấm vóc, lụa là cao sang đến thế, mặc vào lại vừa vặn với cái thân người nở nang cân xứng đến thế, đẹp ý lắm lắm !

        Xin được nói thêm một chút ở đây. Ở nước ta, ngày trước trọng chữ Nho, đàn ông thì lấy chiếc áo The, chiếc  áo Thụng, để phân biệt ngôi thứ, phẩm trật mà xum xoe và khúm núm lẫn nhau.

        Trước Công Đường thì quan trên, kẻ dưới;  nơi mái đình làng thì người chiếu trên, kẻ ngồi chiếu dưới;  đi ngoài đường, người cởi ngựa có lọng che, kẻ thấp hèn đội nón tơi, đi chân đất v.v....Còn nửa, lại còn có kẻ mới giàu có phất lên vù vù (sắp thành Đại gia) thường thì hay đi đứng xênh xang, hợm hỉnh, tánh tình luôn  thích khoe khoang của cải... Có tiền có bạc rồi lại muốn có danh, có vọng...với người ta !

        Thế cho nên, nơi chốn đông người họp bàn công tác , bàn việc lớn, vị này đứng lên báo cáo hay, vị khác cũng không kém, báo cáo tốt, đạt chỉ tiêu nhiều hơn năm ngoái, năm kia, xong, vỗ tay bôm bốp rôm rả cả phòng ốc. Hoặc khi có lễ lộc, ăn chơi chè chén,  mâm cao cỗ đầy, rượu vào lời ra, ông này chắp tay xưng tụng  khen tặng ông kia, ông kia lại phải vội vàng chắp tay đáp lễ khen tặng  xưng tụng hết lời, hết vốn lại ông nọ cho phải phép. Thế cho nên mới có câu "Áo Thụng Vái Nhau" là thế !

        Ôi, cái Truyền Thống Văn Hóa của ta sao mà Đẹp thế ! Và cái bệnh Thành Tích kia sao vẫn còn mãi đến ngày hôm nay !

        Lại xin được kể tiếp về chuyện ông chủ tiệm may. Có người hỏi ông do đâu mà ông may áo tài tình đến thế ? Ông chủ tiệm may  đủng đỉnh trả lời :

        - Có gì đâu. Làm nghề nào cũng thế. Lâu năm rồi, kinh nghiệm nó dạy cho ta trở nên chuyên nghiệp trong nghề ấy thôi. Nghề may thì cũng vậy.Cứ mỗi khách vào may áo quần, chỉ cần thấy được cử chỉ, nghe được lời nói, hoặc nhìn cung cách cư sử với mọi người  của khách là ta đoán được ý muốn của khách, sau đó đo và may áo là họ... vừa  ý !

        Này nhé :

        - Một vị khách mới ra làm quan, có chức có quyền buổi đầu, dáng người bệ vệ, ngực nở, đầu cổ, mặt mày luôn ngẩn cao lên nhìn đời, thì vạt trước phải dài hơn vạt sau,  khi bước đi xênh xang ngoài phố, hai vạt áo phải may đề huề ngang nhau, đẹp biết mấy !

        - Một vị khách làm quan nửa đời người rồi, tánh tình trở nên điềm tĩnh, ăn nói chững chạc và đi đứng ngay ngắn hơn trước, hai vạt áo dĩ nhiên phải được may dài đều nhau, cân xứng biết bao nhiêu !

        - Vị quan khách khi về già thì không còn minh mẵn và kiêu hãnh như trước nữa. Tuổi càng cao, sức khỏe càng yếu, mắt mờ, chân run, tay mỏi, lưng còng..., đi đâu cũng phải lom khom chống gậy đi cùng. Đủ thứ bệnh hoạn kéo đến gậm nhấm thân thể con người !

       Cuộc đời đã đi qua, nhìn lại bây giờ, chẳng là cái gì cả, cho dù của cải, tiền bạc vơ vét lúc sinh thời có to lớn là bao đi nữa, cũng không quý bằng sức khỏe như lúc này !

       Chiếc áo dài bây giờ phải đo may sao cho vạt sau dài hơn vạt trước, để hai vạt áo cùng dài đều bằng nhau, đẹp lão vô cùng !

 

        Thưa các bạn, câu chuyện đến đây đươc xem như chấm dứt.Xem xong, các bạn  tự mình suy gẩm nghe !

 

                                                     MÙA XUÂN NHƯ Ý

                                                               *

                                       LI  HAY  Ý  ĐẸP

                                        "Chim khôn  chọn cây lành mà đậu"

                                                                 

                                                                          _______________                                 

 

                                                (Trích trong "Ngày Vui Qua Mau"

                                                                                       sắp xuất bản nay mai)

 

  

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/12/201720:49(Xem: 24844)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dương và lưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoát và giác ngộ cho những ai học hỏi và thực hành đúng đắn. Chánh Pháp ấy là thuốc hay, nhưng bệnh mà không uống thì chẳng phải là lỗi của thuốc. Trong kinh Di Giáo, đức Phật cũng ân cần huấn thị lần chót bằng những lời cảm động như sau: “Thể hiện lòng đại bi, Như Lai đã nói Chánh Pháp ích lợi một cách cứu cánh. Các thầy chỉ còn nỗ lực mà thực hành… Hãy tự cố gắng một cách thường trực, tinh tiến mà tu tập, đừng để đời mình trôi qua một cách vô ích, và sau này sẽ phải lo sợ hối hận.” Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người. Ước mong giáo pháp của Phật sẽ được lưu chuyển qua những trang báo nhỏ này, mỗi người sẽ tùy theo căn tánh và nhân duyên mà tiếp nhận hương vị.
21/04/201817:46(Xem: 171)
Nhớ Thầy Là Nhớ Pháp, Kính dâng Hòa Thượng Thích Phước Đường, Lê Khắc Thanh Hoài
21/04/201806:53(Xem: 138)
Ngày xưa có một nhà buôn Dẫn đoàn xe nọ lên đường đi xa Đem theo hàng hóa bán ra Lời nhiều muốn kiếm phải qua nước ngoài, Hành trình gian khổ kéo dài Một ngày đoàn tới ven nơi hiểm nghèo Bãi sa mạc nóng như thiêu Ban ngày cát mịn nóng nhiều như nung Đi ngang qua khó vô cùng Xe bò kéo nặng càng không dễ dàng.
17/04/201818:14(Xem: 93)
Mẹo hay Đánh cược với hòa thượng, cậu bé thắng một gánh củi nhưng để mất thứ quý giá gấp nhiều lần
30/03/201806:09(Xem: 231)
Ngày xưa có chú nai hiền Nhởn nhơ vui sống giữa miền hoang sơ Trong khu rừng rậm ven bờ Sông Hằng cuồn cuộn sóng mờ nhân gian. Dáng nai đẹp đẽ dịu dàng Sừng trong nước ngọc, thân vàng ánh châu Nhưng mắt nai lắng u sầu Thương cho trần thế nhuốm mầu bi ai, Nai nghe, nói được tiếng người Nai là Bồ Tát một thời hiện thân. Bên nai muông thú quây quần Coi nai như mẹ muôn phần yêu thương
21/03/201816:50(Xem: 723)
Tu Viện Quảng Hương Già Lam, thường được công chúng gọi ngắn gọn là Chùa Già Lam, tọa lạc tại quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh. Chùa thuộc hệ phái Bắc tông, do Hòa thượng Thích Trí Thủ sáng lập vào năm 1960, đây chính là nơi đào tạo tăng tài (cấp đại học) để hoằng dương chánh pháp, phụng sự Phật đạo. Ban đầu, chùa có tên là Giải Hạnh Già Lam, đến năm 1964 được đổi tên là Quảng Hương Già Lam, do lấy tên của một vị học tăng pháp danh Quảng Hương đã vị pháp thiêu thân vào năm 1963 ở Sài Gòn.
16/03/201807:01(Xem: 1256)
Bí Mật Xứ Tạng (sách pdf) Thích Minh Thế
13/03/201811:47(Xem: 526)
Đại hành giả yogi Milarepa sinh trưởng tại tỉnh Gungthang miền Tây Tây Tạng. Ngài là con trai của một chúa đất giàu có tên là Mila Sherab Gyaltsen. Nhưng năm lên bảy tuổi, cha Ngài lâm trọng bệnh và qua đời, trước đó ông đã giao phó toàn bộ gia sản và gửi gắm vợ con mình cho chú thím của Milarepa rồi dặn dò khi nào Milarepa trưởng thành thì chú thím phải trả lại tài sản cho Milarepa và cô em gái. Thế nhưng sau khi cha Ngài mất, người chú và người thím xấu xa tước đoạt toàn bộ gia tài, họ còn bắt ba mẹ con Milarepa phải làm việc như những kẻ nô bộc trên đồng ruộng mà không được trả công. Khi Milarepa lớn lên, chú thím không những không trả lại gia sản mà còn cho rằng đó là phần mà cha Ngài phải trả nợ cho họ. Tức giận và cảm thấy bị sỉ nhục, mẹ của Milarepa gửi Ngài đi học huyền thuật để trừng phạt những kẻ vong ân bội tín. Chẳng bao lâu sau, Milarepa thành thục quyền năng huyền thuật hủy diệt và trong khi trả thù chú thím, Ngài đã sát hại rất nhiều người vô tội. Vô cùng hối hận t
13/03/201807:50(Xem: 1415)
Tôi rất vui mừng khi được một người bạn mời đóng góp cho trang tôn giáo, tiết mục Phật giáo, trên website của Gia đình Mũ đỏ vùng Thủ đô Hoa Thịnh đốn & Phụ cận, Trước khi bắt đầu cho những bài viết sắp tới, tôi xin được nói về bản thân mình, điều mà rất hiếm khi tôi thường nói đến. Vì tôi nghĩ, nói về Nhảy dù mà bản thân chẳng có một ngày nào sống trong binh chủng này, hay nói về Tae Kwon Do mà không biết tí gì về võ thuật, hay nói về kỹ thuật nhảy toán mà chưa một ngày mang huy hiệu thám sát của Liên đoàn 81 Biệt Cách Dù, thì khi nói đến ai mà tin. Vì vậy tôi phải nói một ít về bản thân, tạo niềm tin cho đọc giả với những bài viết về Phật giáo sau này.
09/03/201813:12(Xem: 340)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng. Một hôm ngài chợt tạm ngừng Ghé ngôi làng nhỏ trên đường lãng du Trời chiều tăm tối âm u Mưa rơi tầm tã, gió ru lạnh lùng Thân ngài thấm ướt vô cùng Dép rơm tơi tả muốn bung đứt rồi. Tại ngôi nhà nhỏ ven đồi Thấy vài đôi dép bày nơi cửa ngoài Ngài bèn ghé lại tìm người Hỏi mua dép mới thay đôi cũ này, Một bà ở tại trong đây Biếu ngài đôi dép. Lòng đầy xót xa