Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Chuyện Mâm Vàng

18/12/201016:10(Xem: 3186)
Chuyện Mâm Vàng

 

Rất lâu xa về trước, có một thanh niên cùng với người cậu đi mua bán khắp nơi. Ngày nọ, họ đi ra nước ngoài, gặp một con sông lớn. Người cậu đi qua trước, thấy bên bờ sông có túp lều tranh nho nhỏ, bước vào xem thì thấy bên trong có người phụ nữ và một em bé gái. Hai mẹ con thấy người lái buôn bước vào. Em bé nói với mẹ:


– Thưa mẹ! Sau nhà chúng ta có cái mâm lớn, đã nhiều năm không sử dụng đến, không luận giá trị bao nhiêu, bán đi vẫn tốt hơn để một chỗ không dùng. Hay là ta lấy nó đổi thành viên trân châu trắng, con thật sự muốn có được viên trân chân như vậy!

Người mẹ nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng đúng, liền ra sau nhà lượm cái mâm trong đống đồ bể nát không giá trị, đem vào đưa cho người lái buôn xem.

Người lái buôn cạo nhè nhẹ, liền phát hiện ra cái mâm này được làm bằng vàng, thật là bảo bối vô giá. Nhưng ông không muốn trả cho mẹ con họ nhiều tiền, liền giả vờ làm ra vẻ xem thường, ném nó xuống đất, khinh miệt:

– Tôi cho rằng đây chẳng phải là bảo bối gì! Chớ có lấy đồ đồng nát không giá trị làm dơ bẩn tay tôi!

Nói xong bước ra đi.

Tiếp đó, người thanh niên cũng qua sông, cũng đi theo hướng đó tìm cậu. Em bé thấy có người lái buôn khác đến, liền đề xuất việc đổi trân châu với mẹ.

Người mẹ nhẹ nhàng nói với con gái:

– Con à! Chuyện vừa rồi làm mẹ ngượng lắm! Vậy còn tính gì nữa, thôi bỏ ý định đó đi!

Nhưng em bé vẫn cố thuyết phục:

– Họ không giống nhau mà! Mẹ xem tướng mạo của anh thanh niên này, hiền lương lại chính trực, hoàn toàn khác xa kiểu dáng tham lam của người lúc nãy.

Em bé không nghe lời khuyên của mẹ, cầm lấy cái mâm đó đưa cho người thanh niên xem. Người thanh niên vừa xem qua, liền nói với họ:

– Cái mâm này rất có giá trị! Được làm bằng vàng nguyên chất vô cùng quý, cháu sẽ đem tất cả những gì cháu đang có đổi cho bác, được không?

Người mẹ vui mừng không tả xiết, nhận lời ngay:

– Đương nhiên là được chứ!

Người thanh niên vội đi tìm cậu, mượn hai đồng tiền vàng, thuê người chuyển hàng hóa của anh qua sông.

Người cậu nghe cháu muốn đổi cái mâm nổi tiếng quý giá đó, nhân lúc người cháu còn lo vận chuyển hàng hóa qua sông liền vào nhà của mẹ con quả phụ, giả bộ đại lượng nhân từ:

– Thật ra cái mâm của bà chẳng có giá trị gì cả, song thấy cuộc sống của hai mẹ con bà không được sung túc gì mấy, vậy tôi sẽ đổi cho bà vài viên trân châu. Tôi chịu lỗ đôi chút cũng được., Bà thấy thế nào?

Người phụ nữ đã thấy rõ bộ mặt lường gạt của ông ta, tức giận mắng:

– Tốt thôi! Ông lại đến nữa! Nói cho ông biết, cái mâm của tôi đã được anh thanh niên tốt bụng xem qua rồi, và tôi đã đồng ý đổi với tất cả những vật đang có của anh ấy rồi. Ông nghĩ chỉ có mấy viên trân châu không có giá trị mà có thể đổi được cái mâm của tôi sao? Thế có rẻ quá không chứ! Ông là người lường gạt tham lam, xảo trá! Hãy nhận vài gậy rồi cút ngay đi cho nhanh!

Người phụ nữ vừa nói vừa cầm gậy đánh ông túi bụi.

Người lái buôn thấy sự việc vừa xảy ra đúng là lỗi của mình, chỉ còn cách mau mau thoát thân, chạy một hơi ra bờ sông. Nghĩ đến cái mâm quý giá suýt nữa đã có thể có được với giá rẻ mạt, không ngờ lại bị phá đám, ông tức giận đấm vào ngực, giậm chân, hét lớn:

– Đưa cho tôi cái mâm bảo bối đó!

Do sự tham lam tiếc nuối xen lẫn với bực tức, giận dữ, trong chốc lát ông thổ huyết và lìa trần. Lúc đó người cháu tìm ông ta để trả lại hai đồng tiền vàng thì ông đã tắt hơi rồi. Anh thanh niên buồn bã nói:

– Cậu ơi! Chỉ vì cậu quá tham tiền mà đánh mất đi cả tính mạng của mình, quả thật không đáng chút nào!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn