Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tháng Ba

10/11/201017:34(Xem: 5491)
Tháng Ba

 

CON ĐƯỜNGĐẾN TĨNH LẶNG
-TuệGiác Hằng Ngày-

-ThángBa-

HISHOLINESS THE DALAI LAMA

Nguyêntác: The Path To Tranquility
Biênsoạn: Renuka Singh
Chuyểnngữ: Tuệ Uyển





THÁNGBA, NGÀY MỒNG MỘT

Chodù một người tin tưởng trong một tôn giáo hay không, vàcho dù một người tin tưởng tái sinh hay không, nhưng khôngcó ai mà không hiểu rỏ giá trị của tử tế ân cần vàtừ bi yêu thương.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG BA

Khichúng ta cho rằng mọi thứ chúng ta kinh nghiệm kết quả từmột tác động phức tạp hổ tương lẫn nhau của nguyênnhân và điều kiện, chúng ta khám phá ra rằng không có sựvật, sự kiện đơn lẻ để khao khát hoài vọng hay phẫnuẩt phật ý và nó càng khó hơn cho ưu phiền khổ sở củadính mắc và giận dữ phát sinh. Trong cách này quan điểmvề mối quan hệ hổ tương hay mối phụ thuộc tương liênlàm tâm thức chúng ta thoải mái hơn và rộng mở hơn.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG BA

Trênchủ đề của tình yêu và hôn nhân, ý kiến đơn giản củachúng tôi là sự quan hệ tình dục là đúng đắn, nhưng dànhcho hôn nhân, đừng vội vả, hãy thận trọng. Hãybảo đảm rằng quý vị sẽ duy trì bên nhau mãi mãi, ít nhấtlà trọn đời sống này. Điều đấy là quan trọng, vìnếu quý vị kết hôn một cách vội vả mà không hiểu rõlà quý vị đang làm gì, thế thì sau một tháng hay sau mộtnăm, khó khăn bắt đầu và quý vị sẽ phải tìm cách ly hôn. Từ quan điểm ly hôn hợp pháp là có thể, và không có concái là có thể chấp nhận; nhưng khi đã có con cái, điềuđó không nên.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG BỐN

Khichúng ta suy tư về sự chết và vấn đề vô thường củađời sống, tâm thức chúng ta tự động bắt đầu cómột sự quan tâm hứng thú trong những việc thành tựu tâmlinh, giống như một người bình thường sợ hãi khi thấythi hài của một ngươi bạn. Thiền định về sự chếtcắt đứt sự lôi cuốn trước những hành động nhất thờivà vô nghĩa.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG NĂM

Hãycố gắng đề phát triển một sự tin tưởng vững chắc sâuxa rằng thân thể hiện tại của con người có một khả năngto lớn và rằng chúng ta sẽ không bao giờ hoang phí ngay cảmột phút phù du đến việc xử dụng của thân thể.

Khôngthông hiểu được bất cứ một tính chất căn bản nào vềsự tồn tại quý báu của con người, nhưng chỉ hoang phílàm hao mòn nó, là giống như dùng thuốc độc trong khi hoàntoàn tỉnh thức về hậu quả của những việc làm như vậy.

Thậtlà sai lầm cho những người cảm thấy buồn rầu sâu xa khihọ mất đi một số tiền, tuy thế khi họ lãng phí nhữngthời khắc quý báu của đời sống, họ chẳng có một chútnào hối tiếc.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG SÁU

Thềgiới ngày nay bị chìm sâu trong những xung đột và khổ đauđến một quy mô như vậy; rằng mọi người ao ước hòa bìnhvà hạnh phúc an lạc; rằng niềm khát khao mãnh liệt ấy hướngdẫn họ bị lạc lối một cách bất hạnh bởi sự theo đuổinhững vui sướng phù du. Nhưng có một số ít ngườicó học hỏi, họ không thỏa mãn với những gì tầm thườngđược thấy hay kinh nghiệm, họ suy nghĩ sâu xa hơn và hướngđến tìm một niềm hạnh phúc an lạc chân thật. Chúngtôi tin tưởng rằng công cuộc tìm kiếm khám phá chân lýtâm linh sẽ tiếp tục và sẽ lớn mạnh ngay cả cừ khôihơn những gì chúng ta đã làm lớn mạnh hơn trong tiến trìnhvật chất.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG BẢY

Khảnăng của con người tất cả đều giống nhau. Cảm giáccủa chúng ta, “tôi chẳng có giá trị gì cả,” làsai lầm. Thật là sai lầm. Chúng ta đã lừa dốimình. Chúng ta tất cả đều có năng lực của tư tưởng,của tư duy - vậy chúng ta thiếu điều gì? Nếuchúng ta có ý chí, rồi thì chúng ta có thể làm bất cứ điềugì. Đấy là điều thường gọi là chúng ta là thầycủa chính chúng ta.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG TÁM

Chúngta cần phát triển kiên nhẫn nhưng thiếu kiên nhẫn cũng cóthể bị dẫn tới những hành động như lau dọn và đi bộ. Với tâm tư thiếu nhẫn nại chúng ta có thể trở thành mộtngười của hành động vụn vặt. Thế nên, cho nhữngvấn đề lớn hơn, kiên nhẫn là quyết định.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG CHÍN

Nếuđời sống của chúng ta là đơn giản, sự mãn nguyện phảiđến. Tính hồn nhiên cực kỳ quan trọng cho hạnh phúcan lạc. Có một vài khát vọng, cảm thấy không hài lòngvới những gì chúng ta có, là rất nguy hiểm: mãn nguyện vớisự vừa đủ về thức ăn, áo quần, và nơi trú ngụ đểbảo vệ chính chúng ta với sức mạnh cuốn hút của nhữngyếu tố ấy. Và cuối cùng, có một niềm hoan hỉ trongviệc từ bỏ những tình trạng sai lầm của tâm thức vàtrong việc phát triển hổ trợ chúng ta trong thiền định.

THÁNGBA, NGÀY MỒNG MƯỜI

Theonguồn gốc La Tinh của chữ, “tôn giáo” có nghĩa là “ràngbuộc lại”. Bây giờ làm thế nào để khái niệm ràngbuộc hay trói buộc được áp dụng trong hình thức thông thườngcho tất cả những giáo huấn khác nhau của chúng ta?

Kẻthù thông thường của tất cả những quy tắc tôn giáo, mụctiêu của tất cả giới luật đạo đức được thiết lậpbởi Đấng Đạo Sư vĩ đại của loài người, là tính íchkỷ của tâm thức. Vì nó chỉ là điều làm nguyên nhâncho vô minh, giận dữ, và đam mê – chúng là gốc rễ củatất cả những vấn nạn của thế giới.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI MỘT

TheoMật Điển Tantra, nền tảng của tâm bản nhiên về cơ bảnlà tinh khiết. Tính tự nhiên ban sơ này được gọi mộtcách kỷ thuật là “tịnh quang” – ánh sáng trong suốt. Khi tự nhiên tịnh quang này của tâm được phủ kín hay ngănche với sự biểu lộ chân thật căn bản bởi những điềukiện của cảm xúc ưu phiền và những tư tưởng, chúng tađược gọi là bị vướng mắc trong vòng tồn tại, hay luânhồi. Nhưng khi, nhờ áp dụng những kỷ thuật thiềnđịnh thích đáng và thực tập, chúng ta có thể hoàn toànkinh nghiệm tịnh quang tự nhiên cuả tâm, tự do với ảnhhưởng của những tình trạng phiền não, chúng ta trên conđường đến một sự giải thoát và hoàn toàn giác ngộ.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI HAI

Tiềmthức giận dữ, nếu nó có một điều tương đương trongkinh Điển Phật Giáo, sẽ có nhiều việc hơn để làm với điều gọi là tình trạng khổ sở tinh thần hay không hàilòng, trong cảm giác mà chúng ta coi như nguồn gốc của giậndữ và thù hận. Chúng ta có thể thấy nó trong nhữnghình thức của một sự thiếu tỉnh thức cũng như một hànhđộng hiểu sai thực tại.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI BA

Từbi yêu thương, bao dung, và vị tha mang hạnh phúc an lạc vàtĩnh lặng. Vì thế, đây là căn bản tâm linh. Tôngiáo đến trễ hơn. Thật sự, tôn giáo có ý nghĩa chohài lòng và là nguồn gốc căn bản của hạnh phúc. Nó đơn giản cố gắng để làm mạnh lên nhân tố hạnh phúctinh thần. Có lẽ tư tưởng tinh thần tính cực là nhậnthức tâm linh của tôi.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI BỐN

Ngàynay kiến thức của chúng ta đã mở rộng vôcùng rộng rãi với sự giúp đở của khoa học kỷ thuật. Nhưng tri thức liên quan đến tâm thức chính chúng ta, tựnhiên sâu xa của chúng ta, thì vẫn hạn chế trong thế giớiPhương Tây. Bởi vì điều này là tâm thức là, nó khôngcó hình thể và không thể xúc chạm và vì thế không thểđo lường bằng những dụng cụ. Nó chỉ có thể biếtqua thiền quán và những phương pháp khác.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI LĂM

Chúngta khám phá ra rằng giữa quá khứ và tương lai có một lànphân cách cực kỳ mong manh – những gì mà thật sự khôngthể đưa ra để phân tích. Quá khứ và tương lai tồn tạitrong sự liên hệ đến hiện tại. Nhưng nếu hiện tạikhông thể đặt để vị trí (hiện tại không dừng), làmthế nào quá khứ và tương lai có thể được đặt ở vịtrí? Điều này là một minh chứng của sự phụ thuộctương hổ nguyên thủy.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI SÁU

Tạithời điểm khi cảm giác mạnh mẻ của giận dữ khởi lên,chẳng kể là chúng ta cố gắng cật lực thế nào để tiếpnhận và thực hiện một thái độ điểm tĩnh, khuôn mặtchúng ta sẽ trông phần nào khó coi. Sự chấn độngđiện trường mà người ấy gởi đi rất không thân thiện. Người ta có thể cảm nhận điều ấy, và nó thì gần giốngnhư chúng ta có thể cảm thấy hơi nóng phát xuất ra từ thânthể người ấy.

Thậtthế, không chỉ loài người có thể cảm nhận điều ấy,nhưng gia súc và những thú vật khác cũng có thể cố gắngđể tránh người đó ngay lúc đó.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI BẢY

Nếusự tiến triển của nhân loại là toàn bộ vấn đề củamôi trường và sự biến đổi gien (gene), nhiễm sắc thể,v.v. và v.v…, thế thì hoàn toàn không có một vị tríthật sự cho nghiệp quả. Nó đơn giản không thích hợpbởi vì tất cả những nổ lực sẽ có thể coi như là đúngmột cách toàn bộ bởi sự cấu tạo vật lý của chúng.

Tuythế, những tế bào tiến triển để trở nên ngày càng phứctạp hơn và rồi về sau tiến triển thành con người. Có nhiều sự lựa chọn, khoảng bảy mươi nghìn tỉ, mà mộtcon người có thể trở thành, đặt căn cứ trên sự xếploại những gien của cha mẹ. Tuy vậy, chỉ có một lựachọn được lấy, và nếu vấn đề được hỏi – tạisao? – thế thì nghiệp quả trực tiếp liên hệ đến câuhỏi này.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI TÁM

Hạnhphúc an lạc là một tình trạng của tâm. Vớithân thể vật lý thoải mái nếu tâm chúng ta vẫn ở trongtình trạng rối loạn và khích động, thì không an lạc hạnhphúc. Hạnh phúc an lạc có nghĩa là sự tĩnh lặng củatâm.

THÁNGBA, NGÀY MƯỜI CHÍN

Khátvọng dục tình, bởi sự định nghĩa, muốn điều gì ấy: sự hài lòng của khao khát bằng sự sở hữu kẻ khác. Đến một quy mô rộng lớn điều này làm một đề ántinh thần, kích thích bởi một cảm xúc nào đấy: chúngta tưởng tượng người khác trong sự sở hữu của chúngta.

Tạithời điểm của khát vọng mọi thứ, dường như dễ chịuvà đáng ao ước. Người ta không thấy chướng ngạiđến nó, không có lý do gì kiềm chế. Đối tượng khátvọng dường như không có sai sót, là giá trị của tất cảsự tán dương. Nhưng rổi thì mọi thứ đổi thay vớisở hữu.

Mộtkhi khát vọng biến mất – cho dù tự nó coi như là thỏamãn, hay thời gian trôi qua và làm nó yếu đi – chúng ta khôngcòn nhìn người kia như trước nữa. Ai đấy thừa nhậnhọ bị choáng váng bởi điều ấy. Mỗi người khámphá tính tự nhiên của người đối diện. Đó là tại sao có quá nhiều quá nhiều những cuộc hôn nhântan vở, cải vả, thưa kiện, và nhiều lắm tình hận.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI

Ýtưởng mà chúng ta có về chính mình có xu hướng tự mãn. Chúng ta nhìn chính mình với sự chiều chuộng, thích thú vàđam mê. Khi những gì không hài lòng xảy ra đến mình,chúng ta luôn luôn có khuynh hướng ném sự phàn nàn trênnhững người khác, hay trên ma quỷ, thần tiên, hay trời đất. Chúng ta thường giảm bớt nguyên nhân bắt nguồn từ chínhchúng ta như Đức Phật khuyến cáo.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI MỐT

Giốngnhư có một hàng lố việc phi thường để làm. Nếu phải phân tích tất cả những ước mơ của mình, chúngta sẽ không có thời giờ nào nữa để mơ mộng.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI HAI

Nếumột cá nhân có một căn bản tâm linh sung mãn, người ấykhông để mình bị chôn vùi bởi quyến rũ của kỷ thuậtvà bởi sự rồ dại của sở hữu. Người ấy sẽ biếtlàm thế nào để tìm ra sự cân bằng đúng mức, mà khôngđòi hỏi quá nhiều, và biết thế nào để nói: tôi có mộtcái máy chụp hình, thế là đủ. Tôi không muốn mộtcái khác. Sự nguy hiểm không dứt là mở cánh cửa thamlam, một trong những kẻ thù tàn nhẫn nhất của chúng ta. Đây chính là một việc làm thực sự của tâm được đặtvào trong sự thực tập.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI BA

Đểmột vị Bố tát thành công hoàn toàn sự thực hành sáu điều toàn hảo – rộng lượng, nguyên tắc đạo đức, nhẫnnại bao dung, nổ lực hoan hỉ, tập trung thiền quán, và tuệtrí – cộng tác với tử tế ân cần đối với chúng sinhđồng loại là cực kỳ quan trọng.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI BỐN

Nhữngnăm về trước khi chúng tôi đi trên xe dọc theo những conđường đến sân bay hay những nơi nào khác, chúng tôi chẳngbao giờ thấy những con gà trên đường hay trong những hàngquán trước những cửa hiệu hay nhà hàng. Bây giờ chúngtôi thấy chúng ở khắp nơi.

Nhưngtại sao là những việc sát sinh gà đó? Mặc dù thậtkhông thể hoàn toàn chay tịnh ở Tây Tạng, chúng tôi thấyviệc giết hại thú vật đáng gớm ghê. Chúng tôi chỉăn hoàn toàn rau cải và trái cây đến mức tối đa.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI LĂM

Tâmmà tính bản nhiên của nó chúng ta thông suốt thực chứngđể hiện thực sự toàn trí toàn tuệ, phải là một loạitâm rất đặc biệt, điều mà, trong những điều kiện củatính liên tục của nó, là vĩnh cữu bất diệt. Nó khôngthể là bất cứ loại nào khác của tâm.

Bởivì những trạng thái nhiễm ô khác nhau của tâm, như vọngtưởng và cảm xúc phiền não và những trạng thái nhận thứclà ngẫu nhiên bất định, chúng là phụ, không thường xuyên:chúng khởi sinh trong một khoảng khắc nào đấy nhưng biếnmất chẳng bao lâu và không vĩnh viễn.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI SÁU

Khổđau nguyên ủy từ những nguyên nhân và điều kiện khác nhau. Nhưng gốc rễ của sự khổ đau và phiền muộn của chúngta nằm trên chính tình trạng vô minh ám tối và vô kỷ cươngphóng túng của tâm thức. Hạnh phúc an lạc mà chúngta tìm kiếm chỉ có thể đạt đến qua sự tịnh hóa tâmthức của chúng ta.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI BẢY

Trongthế giới của này, chúng ta cần một sự tỉnh thức trongsáng về tính phụ thuộc liên đới tự nhiên của các quốcgia, của con người và động vật, và của những con người,động vật và thế giới. Mọi thứ là lệ thuộc tươngliên tự nhiên. Chúng tôi cảm thấy rằng nhiều vấnđề, đặc biệt là những vấn đề do loài người tạo ra,là do bởi sự thiếu vắng kiến thức về tính tự nhiên phụthuộc tương liên này.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI TÁM

Dobởi quan hệ mật thiết giữa tâm thức và thân thể, và sựtồn tại của những trung tâm sinh lý đặc biệt và sự ápdụng những kỷ năng thiền định quán chiếu đặc biệt tậptrung vào việc rèn luyện tâm thức có thể có những tác độngđến sức khỏe.

THÁNGBA, NGÀY HAI MƯƠI CHÍN

Đểchấm dứt bị tái sinh trong vòng luân hồi hiện hữu, thiềnquán trên con đường tu tập; ngay cả nếu đầu óc chúng tahăng hái nóng bỏng lao vào trong thực tập và không cóthời gian để dập tắt ngọn lửa nhiệt tình ấy.

THÁNGBA, NGÀY BA MƯƠI

Khichúng ta tôn kính Đức Phật như một người có thẩm quyền,như một bậc thầy đáng tin cậy, chúng ta cũng làm như thếdựa trên căn bản có khám phá, nghiên cứu và thể nghiệmnhững lời dạy chính yếu của Ngài, Bốn chân lý caoquý. Sau khi đã nghiên cứu tỉ mĩ giá trị và sự đángtin cậy của giáo nghĩa này chúng ta kính nhận Đức Phật,người đề xuất nó, như một bậc Đạo Sư đáng tin cậy.

THÁNGBA, NGÀY BA MƯƠI MỐT

Mộtloại từ thiện quan trọng là ban cho, bố thí những thứ vậtchất như thực phẩm, áo quần, và nơi trú ngụ đến nhữngngười khác, nhưng sự bố thí ấy hạn chế, vì nó khôngmang đến sự mãn nguyện hoàn toàn. Đúng như kinh nghiệmcủa chính chúng ta thừa nhận rằng qua sự tịnh hóa dầndần những tâm thức của chúng ta càng ngày càng có nhiềuhạnh phúc an lạc được phát triển, vì nó cũng giống nhưnhững thứ khác, cho nên cốt yếu rằng chúng ta biết chúngta nên tiếp nhận điều gì trong thực hành để đạt đếnhạnh phúc an lạc. Để làm thuận lợi cho việc họchỏi của người khác về những chủ đề này, chúng ta cầnphải có năng lực đầy đủ để trao truyền, giáo huấn họ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn