Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Phẩm 10: Pháp sư

23/10/201015:44(Xem: 3800)
Phẩm 10: Pháp sư

PHẨM 10

PHÁP SƯ

Pháp Sư là thầy nói pháp, màpháp được nói là kinh Diệu Pháp Liên Hoa tức là Tri kiến Phật có sẵn nơi mỗingười. Nếu quên, không nhớ nơi mình có Tri kiến Phật thì đời đời kiếp kiếpkhông bao giờ thành Phật. Nếu nhớ nơi mình có Tri kiến Phật lấy đó làm nhân tuhành không nghi ngờ thì thời gian sau sẽ thành Phật. Vì Tri kiến Phật quan trọngnhư vậy, nếu người chỉ Tri kiến Phật cho chúng ta nhớ và tin để tu hành, thìcông đức người đó vô lượng vô biên không tính kể. Vì vậy phẩm này trước tánthán kinh, kế đó tán thán người truyền bá kinh.

CHÁNH VĂN:

1.- Lúcbấy giờ, đức Thế Tôn nhân nói với Dược Vương Bồ-tát để bảo tám muôn Đại sĩrằng:

- DượcVương! Trong đại chúng đây vô lượng hàng chư thiên, Long vương, dạ-xoa,càn-thát-bà, a-tu-la, ca-lâu-la, khẩn-na-la, ma-hầu-la-dà, nhân cùng phi nhân,và Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, hạng cầu Thanh văn, hạng cầuBích-chi Phật, hạng cầu Phật đạo, các loại như thế đều ở trước Phật nghe kinhDiệu Pháp Liên Hoa một bài kệ, một câu, nhẫn đến một niệm tùy hỉ đó, ta đều thọký cho sẽ được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Phật bảo Dược Vương:

- Lại sau khi đức Như Laidiệt độ, nếu có người nghe kinh Diệu Pháp Liên Hoa, nhẫn đến một bài kệ, mộtcâu, một niệm tùy hỉ đó, ta cũng thọ ký đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giáccho.

Nếu lại có người thọ trì,đọc tụng, giải nói, biên chép kinh Diệu Pháp Liên Hoa, nhẫn đến một bài kệ, đốikinh điển này cung kính xem như Phật. Các thứ cúng dường: hoa hương, chuỗingọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, lọng lụa, tràng phan, y phục, kỹ nhạc,nhẫn đến chấp tay cung kính. Dược Vương nên biết! Các người trên đó đã từngcúng dường mười muôn ức Phật, ở chỗ các đức Phật thành tựu chí nguyện lớn vìthương xót chúng sanh mà sanh vào nhân gian.

Dược Vương! Nếu có ngườihỏi những chúng sanh nào ở đời vị lai sẽ được làm Phật? Nên chỉ các người trênđó ở đời vị lai ắt được làm Phật. Vì sao? Nếu có gã thiện nam, người thiện nữnào ở nơi kinh Pháp Hoa nhẫn đến một câu, thọ trì, đọc tụng, giải nói, biênchép. Các thứ cúng dường kinh quyển: hoa hương, chuỗi ngọc, hương bột, hươngxoa, hương đốt, lọng lụa, tràng phan, y phục, kỹ nhạc, chấp tay cung kính.Người đó tất cả trong đời đều nên chiêm ngưỡng sùng phụng. Nên đem đồ cúngdường Như Lai mà cúng dường đó. Phải biết người đó là Bồ-tát lớn thành xong đạoVô thượng Chánh đẳng Chánh giác, vì thương xót chúng sanh mà nguyện sanh trongđời để rộng nói phân biệt kinh Diệu Pháp Liên Hoa, huống lại là người trọn haythọ trì và các thứ cúng dường.

Dược Vương nên biết! Ngườiđó tự bỏ nghiệp báo thanh tịnh, sau khi ta diệt độ vì thương chúng sanh mà sanhnơi đời ác, rộng nói kinh này. Nếu người thiện nam, người thiện nữ đó, sau khita diệt độ có thể riêng vì một người nói kinh Pháp Hoa, nhẫn đến một câu, phảibiết người là sứ của Như Lai, đức Như Lai sai làm việc của Như Lai, huống là ởtrong đại chúng rộng vì người nói.

Dược Vương! Nếu có người ácdùng tâm không lành ở trong một kiếp hiện ở trước Phật thường chê mắng Phật,tội đó còn nhẹ. Nếu có người dùng một lời dữ chê mắng người tại gia hay xuấtgia đọc tụng kinh Pháp Hoa, tội đây rất nặng.

Dược Vương! Có người đọctụng kinh Pháp Hoa, phải biết người đó dùng đức trang nghiêm của Phật tự trangnghiêm mình, thời được Như Lai dùng vai mang vác. Người đó đến đâu, mọi ngườinên hướng theo làm lễ, một lòng chấp tay cung kính cúng dường, tôn trọng, ngợikhen: hoa hương, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, lọng nhiễu, tràngphan, y phục, đồ ngon, trỗi các thứ kỹ nhạc, đồ cúng bậc thượng của trong loàingười mà đem cúng dường cho người đó, nên cầm báu trời mà rải cúng đó, nên đemđống báu trên trời dưng cho đó.

Vì sao? Người đó hoan hỉnói pháp, giây lát nghe pháp liền được rốt ráo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giácvậy.

Bấy giờ, đức Thế Tôn muốntuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

2.-

Nếu muốn trụ Phật đạo
Thành tựu trí tự nhiên
Thường phải siêng cúng dường
Người thọ trì Pháp Hoa.
Có ai muốn mau được
Nhứt thiết chủng trí huệ
Nên thọ trì kinh này
Và cúng dường người trì.
Nếu người hay thọ trì
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Nên biết là sứ Phật
Thương nhớ các chúng sanh
Những người hay thọ trì
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Xa bỏ cõi thanh tịnh
Thương chúng nên sanh đây.
Phải biết người như thế
Chỗ muốn sanh tự tại
Ở nơi đời ác này
Rộng nói pháp Vô thượng,
Nên đem hoa, hương trời
Và y phục, báu trời
Đống báu tốt trên trời
Cúng dường người nói pháp.
Đời ác, sau ta diệt
Người hay trì kinh này
Phải chấp tay lễ kính
Như cúng dường Thế Tôn,
Đồ ngon ngọt bậc thượng
Và các món y phục
Cúng dường Phật tử đó
Mong được giây lát nghe.
Nếu người ở đời sau
Hay thọ trì kinh này
Ta khiến ở trong người
Làm việc của Như Lai.
Nếu ở trong một kiếp
Thường ôm lòng chẳng lành
Đỏ mặt mà mắng Phật
Mắc vô lượng tội nặng.
Có người đọc tụng trì
Kinh Diệu Pháp Hoa này
Giây lát dùng lời mắng
Tội đây lại hơn kia.
Có người cầu Phật đạo
Mà ở trong một kiếp
Chấp tay ở trước ta
Dùng vô số kệ khen
Do vì khen Phật vậy
Được vô lượng công đức
Khen ngợi người trì kinh
Phước đây lại hơn kia.
Trong tám mươi ức kiếp
Dùng sắc thinh tối diệu
Và cùng hương vị xúc
Cúng dường người trì kinh
Cúng dường như thế rồi
Mà được chốc lát nghe
Thời nên tự mừng vui
Nay ta được lợi lớn.
Dược Vương! Nay bảo ông
Các kinh của ta nói
Mà ở trong kinh đó
Pháp Hoa tột thứ nhứt.

GIẢNG:

Phẩm Pháp Sư cho chúng ta thấyđức Phật vì hàng hạ căn như Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, thiên,long... hạng cầu Thanh văn, cầu Bích-chi Phật, cầu Phật, ở trước Phật nghechừng một câu kinh, một bài kệ nhẫn đến phát tâm tùy hỉ, đều được Phật thọ kýthành bậc Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, vì đã có giống Phật chắc chắn sẽthành Phật. Như vậy là đại chúng ở đây ai cũng thấy mình có phần hết. Còn chúngta hiện nay tuy có nghe kinh Pháp Hoa, nhưng không sanh đồng thời với Phật nênkhông được thọ ký, thấy như vô phần. Nhưng chúng ta đừng mặc cảm vì Phật cónói: “Lại, sau khi đức Như Lai diệt độ nếu có người nghe kinh Diệu Pháp LiênHoa, nhẫn đến một bài kệ, một câu, một niệm tùy hỉ đó, ta cũng thọ ký đạo Vôthượng Chánh đẳng Chánh giác cho.” Đức Phật tuần tự thọ ký cho người có mặt vàngầm thọ ký cho người sau. Như vậy là pháp Phật nói ra trùm khắp các căn cơ củachúng sanh, hàng hạ căn cũng có phần trong đó.

Phật nói ai mà nghe kinh PhápHoa, hoặc thọ trì, đọc tụng, biên chép, vì người giải nói cung kính cúng dường,người đó từ trước đã cúng dường mười muôn ức đức Phật và cũng đã thành tựu côngđức Phật, hoặc vì chí nguyện lớn thương xót chúng sanh mà vào cõi này chớ khôngphải mới tu, các vị đó đang hành Bồ-tát hạnh. Như vậy là Phật vì căn cơ bậcthấp mà nâng lên, để cho chúng ta khỏi mặc cảm chỉ có các bậc chứng A-la-hánhàng hữu học vô học được thọ ký, còn chúng ta thì vô phần. Nếu đã có phần vớikinh Pháp Hoa thì sau này thành Phật không nghi.

Đến đâyPhật lặp lại cho rõ ý Ngài đã nêu ở trên, là có người hỏi những chúng sanh nàoở đời vị lai sẽ được làm Phật? Ngài nói chỉ những người thọ trì, đọc tụng, biênchép kinh Pháp Hoa. Những người tu hạnh Bồ-tát vì lợi ích chúng sanh mà trở lạicõi này, những người cúng dường Phật hãy đến cúng dường những người đó. Phậtnâng chúng ta lên tột đỉnh, ngang với đức Phật để cho chúng ta đừng tự ti mặccảm mình là chúng sanh hèn hạ không có phần. Đó là lòng từ bi vô bờ bến củaPhật. Ngài dạy cho hàng thượng căn khác, dạy cho hàng hạ căn khác, để cho hàngchúng sanh nào cũng có lòng tin rằng mình có Tri kiến Phật. Dù là một niệmhướng về Trí tuệ Phật mà tiến tu thì sớm muộn gì cũng thành Phật. Vì đã tinmình có Phật nhân nên tu hạnh Bồ-tát, tu hạnh Bồ-tát là vì chúng sanh mà giáohóa cho viên mãn công hạnh thì thành Phật, người đó là sứ giả của Như Lai. Giảsử bây giờ có người hỏi những chúng sanh nào sẽ thành Phật, tôi chỉ quí vị đangngồi nghe kinh Pháp Hoa có được không? - Được. Chỉ do công phu tu hành tinh tấnhay giải đãi mà thành Phật trước hay sau thôi. Thoạt nghe thấy như dễ nhưng kỳthật không dễ, vì ở sau, Phật đưa ra những điều kiện mà vị Pháp sư phải có.

Phật nói rằng: “Nếu có ngườiác dùng tâm không lành ở trong một kiếp hiện ở trước Phật thường chê mắng Phậttội đó còn nhẹ. Nếu có người dùng một lời dữ chê mắng người tại gia hay xuấtgia đọc tụng kinh Pháp Hoa, tội đây rất nặng.” Tại sao thường chửi mắng Phậttrong một kiếp mà tội nhẹ hơn là dùng một lời dữ chê mắng người phàm phu đọctụng kinh Pháp Hoa? Có phải Phật thấp hơn kẻ phàm phu trì kinh Pháp Hoa chăng?Xưa, khi Phật thành đạo đi giáo hóa, nhiều tín đồ Bà-la-môn giáo theo Ngài. Cácvị truyền đạo Bà-la-môn giận tức nên vây chửi Phật, Ngài thản nhiên không đáplại, khiến họ càng tức thêm nên chặn Phật lại hỏi lý do, Ngài trả lời là Ngàikhông thọ nhận lời chửi mắng đó, nên Ngài thản nhiên bất động. Vì Ngài thảnnhiên bất động, nên không có sân hận dấy khởi, làm gì có chướng ngại Phật? Đốivới người phàm phu mới phát tâm tu, đạo lực còn yếu kém, nếu bị người ác mắngchửi, sân hận liền dấy khởi, thối tâm Bồ-đề. Phật nêu lên ví dụ này để nhấnmạnh kẻ làm cho người tu trở ngại, thối Bồ-đề tâm là tội nặng. Còn làm, màngười tu không chướng ngại không thối chuyển, ngay cả mắng chửi Phật, tội cũngnhẹ. Đối với đức Phật, đồng một việc ác, nếu việc ác đó gây tổn hại sự tu hànhnhiều thì tội nặng, nếu không gây tổn hại cho sự tu hành thì tội nhẹ. Vì chửimắng Phật mà Phật không thối tâm Bồ-đề, Phật không bị tổn thương nên Ngài nóitội nhẹ. Còn hàng phàm phu sơ cơ, nếu làm khó hoặc chửi mắng làm cho họ thốitâm Bồ-đề thì tội nặng. Tội nặng ở chỗ làm cho người tu không tiến, chớ khôngphải nặng ở chỗ người có công đức nhiều hay người có công đức ít. Để thấy lòngtừ của Phật vô lượng vô biên, chỉ vì lợi ích cho chúng sanh, muốn cho mọi ngườitiến đến chỗ giác ngộ như Ngài, mà không ngần ngại tự hạ mình thấp đưa ngườilên, để tạo duyên tốt cho người tu tiến. Tới đây Phật nói quá dễ chỉ cần tùy hỉhay đọc tụng năm, bảy câu cũng được Phật thọ ký. Đó là vì hạng người hạ căn,tâm hạ liệt nên Phật phải nói dễ để nâng đỡ cho họ tu, chớ không phải là phápdễ.

Thứ đến Phật còn hạ thấp Ngàixuống một bậc nữa, Ngài nói: “Có người đọc tụng kinh Pháp Hoa phải biết ngườiđó dùng đức trang nghiêm của Phật, tự trang nghiêm mình, thời được Như Lai dùngvai mang vác.” Phật là bậc thầy của trời người, là bậc Toàn Giác tại sao lạicõng vác kẻ phàm phu mới phát tâm tu? Ví dụ người đời sanh ra một đứa con dángdấp tính hạnh cũng như cách nói năng rất vừa ý họ. Đứa bé đó rất được họ thươngcưng, chính vì thương cưng nên họ thường ẵm bồng, cõng trên lưng trên vai. Cũngvậy bản hoài của Phật ra đời là dạy cho người tu thành Phật, nên người mà trìtụng kinh Pháp Hoa tức tin mình có sẵn Tri kiến Phật và tu hành để được thànhPhật, nên Phật hài lòng nâng đỡ cho tiến; ở đây diễn tả bằng cách cõng vác trênvai. Lại nữa Tri kiến Phật của Phật hay Tri kiến Phật của người không hai khôngkhác. Vì không hai không khác nên Ngài hằng mang vác không rời.

CHÁNH VĂN:

3.- Lúc bấy giờ, Phật lạibảo ngài Dược Vương đại Bồ-tát:

- Kinh điển của ta nóinhiều vô lượng nghìn muôn ức, đã nói, hiện nói, sẽ nói, mà ở trong đó kinh PhápHoa rất là khó tin, khó hiểu.

Dược Vương! Kinh này làtạng bí yếu của các đức Phật, chẳng có thể chia bủa vọng trao cho người. Kinhđây là của các đức Phật giữ gìn từ xưa đến nay chưa từng bày nói, mà chính kinhnày khi Như Lai đương hiện tại còn nhiều kẻ oán ghét, huống là sau lúc Phậtdiệt độ.

Dược Vương nên biết! Saukhi Như Lai diệt độ người nào có thể biên chép, thọ trì, đọc tụng, cúng dường,vì người khác mà nói, thời được Như Lai lấy y trùm đó, lại được các đức Phậthiện tại ở phương khác hộ niệm cho. Người đó có sức tin lớn và sức chí nguyện,các sức căn lành, phải biết người đó cùng Như Lai ở chung, được đức Như Lai lấytay xoa đầu.

GIẢNG:

Trong các kinh Phật nói, nhưTứ đế, Thập nhị nhân duyên... thì kinh Pháp Hoa là bậc nhất, khó tin khó hiểu.Vì kinh Pháp Hoa chỉ thẳng Tri kiến Phật, là chỗ giác ngộ viên mãn mà Phật đãđạt được và biết mọi người ai cũng có sẵn, nên Phật chỉ cho để tu thành Phậtnhư Ngài. Nhưng khi Phật chỉ thì người ta không tin không nhận được, vì mọingười quen nhìn ra ngoài không biết tự tri. Hơn thế nữa, Tri kiến Phật là cáikhông hình không tướng, không thể dùng mắt thịt hay suy tư mà biết được nên khichỉ thì khó nhận khó tin.

Đến đây Phật lại an ủi ngườisau, khi Phật còn tại thế nói kinh Pháp Hoa người nghe còn khó tin khó nhận,sanh lòng oán ghét, huống là sau khi Phật diệt độ. Vì kinh Pháp Hoa là tạng bíyếu của các đức Phật, chỉ có người khéo nghe khéo nhận mới tin được. Còn nghemà không hiểu thì không tin, nếu không hiểu không tin thì xem thường, rồi sanhlòng phỉ báng.

Phật lại nói, sau khi Phậtdiệt độ có người trì tụng, biên chép, giảng nói kinh Pháp Hoa thì sẽ được Phậtlấy y trùm và người đó cùng Như Lai ở chung, được Như Lai lấy tay xoa đầu. Hiệntại có rất nhiều người trì tụng và giảng kinh Pháp Hoa, mà chúng ta chưa thấyPhật lấy y trùm và lấy tay xoa đầu, như vậy là Phật nói rỗng sao? Điều nàychúng ta cần hiểu cho thấu đáo. Nếu chúng ta thọ trì kinh Pháp Hoa, tức làchúng ta tin nhận nơi mình có Tri kiến Phật, mà Tri kiến Phật có sẵn nơi mỗingười không rời thân năm uẩn này, lúc nào cũng hiện hữu nơi mỗi chúng ta. Như vậy,không phải Phật đang trùm chúng ta, xoa đầu chúng ta, và ở chung với chúng tasao? Quí vị nên nhớ, Như Lai đây không phải là Phật Thích-ca mà là Tri kiếnPhật hay Pháp thân. Nếu hiểu Như Lai là Phật Thích-ca thì chúng ta sẽ ước vọngra ngoài, tìm kiếm tướng lạ này tướng lạ nọ, trở thành mê tín. Lý kinh rất caosiêu rất thực tế, nếu hiểu lầm thì kinh điển trở thành huyễn hoặc, gây tác hạicho người tu học.

CHÁNH VĂN:

4.- Dược Vương! Nơi nơi,chỗ chỗ, hoặc nói, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc chép, hoặc chỗ có quyển kinh này,đều nên dựng tháp bằng bảy thứ báu cho tột cao rộng đẹp đẽ, chẳng cần đểxá-lợi.

Vì sao?Vì trong đó đã có toàn thân của đức Như Lai rồi. Tháp đó nên dùng tất cả hoahương, chuỗi ngọc, lọng lụa, tràng phan, kỹ nhạc, ca tụng, để cúng dường cungkính tôn trọng, ngợi khen. Nếu có người thấy được tháp này mà lễ lạy cúngdường, phải biết những người đó đều gần đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Dược Vương! Có rất nhiềungười tại gia cùng xuất gia làm đạo Bồ-tát, nếu chẳng có thể thấy nghe, đọc tụng,biên chép, thọ trì, cúng dường được kinh Pháp Hoa này, phải biết người đó chưakhéo tu đạo Bồ-tát. Nếu có người được nghe kinh điển này, mới là hay khéo tuđạo Bồ-tát. Có chúng sanh nào cầu Phật đạo hoặc thấy, hoặc nghe kinh Pháp Hoanày, nghe xong tin hiểu thọ trì, nên biết người đó được gần đạo Vô thượng Chánhđẳng Chánh giác.

Dược Vương! Thí như cóngười khát tìm nước ở nơi gò cao kia soi đào tìm đó, vẫn thấy đất khô biết rằngnước còn xa, ra công đào không thôi, lần thấy đất ướt rồi lần thấy đến bùn, tâmngười đó quyết chắc biết rằng nước ắt gần.

Bồ-tátcũng lại như thế, nếu chưa nghe chưa hiểu chưa có thể tu tập kinh Pháp Hoa này,phải biết người đó cách đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác còn xa.

Nếuđược nghe hiểu suy gẫm tu tập kinh này, thời chắc biết được gần Vô thượng Chánhđẳng Chánh giác.

Vì sao? Vì đạo Vô thượngChánh đẳng Chánh giác của Bồ-tát đều thuộc kinh này, kinh này mở môn phươngtiện bày tướng chân thiệt. Tạng kinh Pháp Hoa này, xa kín nhiệm sâu không cóngười đến được, nay Phật vì giáo hóa để thành tựu Bồ-tát mà chỉ bày cho.

Dược Vương! Nếu có Bồ-tátnghe kinh Pháp Hoa này mà kinh nghi sợ sệt, phải biết đó là Bồ-tát mới pháttâm. Nếu hàng Thanh văn nghe kinh này mà kinh nghi sợ sệt, phải biết đó là hạngtăng thượng mạn.

GIẢNG:

Phật dạy, nơi chỗ đọc tụngbiên chép kinh Pháp Hoa hoặc có kinh Pháp Hoa, nên xây tháp bảy báu cúng dườngmà không cần để xá-lợi. Nghĩa là người mà tin hiểu Tri kiến Phật tức là tinPhật tánh sẵn có nơi chính mình, như vậy chỗ đó nên xây tháp mà thờ vì có sẵn Phậtpháp thân không cần xá-lợi.

Phật nóithêm, người hành đạo Bồ-tát mà chưa thọ trì, đọc tụng kinh Pháp Hoa, thì ngườiđó chưa khéo tu đạo Bồ-tát, vì chưa tin nhận nơi mình có sẵn Tri kiến Phật. Cònngười mà biết thọ trì, biên chép, cúng dường, giảng nói kinh Pháp Hoa thì sẽgần đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Tại sao được gần? Kinh Pháp Hoa là chỉcho Phật tánh sẵn có nơi mỗi người, người mà biết trở về với Phật tánh củachính mình là người đó gần với Phật rồi, nên nói gần đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánhgiác.

Phật dùng ví dụ người đàogiếng, đào từng lớp đất khô rồi dần dần tới lớp đất im im, lần tới lớp đất ướt.Khi tới lớp đất ướt là biết sắp tới nước. Cũng vậy, người nào đối với kinh PhápHoa đủ niềm tin, biết trở về với chính mình thì chắc chắn người đó sẽ thànhPhật. Vì biết mình có sẵn Tri kiến Phật và biết trở về với Tri kiến Phật, thìcũng như người đi lạc đường mà tìm ra đường về, và bắt đầu đi về thì chắc chắnngười đó sẽ tới nhà.

Tới đâyPhật nói ngược lại, nếu người nghe kinh Pháp Hoa không tin lại nghi sợ, nênbiết đó là Bồ-tát mới phát tâm. Còn hàng Thanh văn nghe kinh này mà nghi sợ thìbiết đó là tăng thượng mạn. Tại sao vậy? Vì Phật chỉ thẳng Tri kiến Phật, nếutin nhận được tức là khởi tu Phật nhân, nhất định sẽ thành Phật quả. Mà Bồ-táttu cốt là để thành Phật, bây giờ nghe kinh Pháp Hoa mà sợ thì biết người đó mớibắt đầu, nên chưa hiểu, chưa tin, lại sợ. Còn hàng Thanh văn tự cho mình chứngquả Tu-đà-hoàn... hay A-la-hán là đủ rồi. Bấy giờ nghe kinh Pháp Hoa thì khôngtin nên gọi là tăng thượng mạn, được ít cho là đủ.

CHÁNH VĂN:

5.-Dược Vương! Nếu có người thiện nam, người thiện nữ nào, sau khi đức Như Laidiệt độ muốn vì hàng bốn chúng mà nói kinh Pháp Hoa này thời phải nói cách thếnào? Người thiện nam, người thiện nữ đó phải vào nhà Như Lai, mặc y Như Lai,ngồi tòa Như Lai, rồi mới nên vì bốn chúng mà rộng nói kinh này.

Nhà Như Lai chính là tâm từbi lớn đối với tất cả chúng sanh, y Như Lai chính là lòng nhu hòa, nhẫn nhục,tòa Như Lai chính là Nhứt thiết pháp không. An trụ trong đây, sau rồi dùng tâmkhông biếng trễ vì các Bồ-tát và bốn chúng rộng nói kinh Pháp Hoa này.

DượcVương! Bấy giờ ta ở nước khác sai hàng hóa nhân làm chúng nhóm nghe pháp củangười đó, ta cũng sai hóa Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, nghe ngườiđó nói pháp. Các người biến hóa đó nghe pháp tin nhận thuận theo không hề trái.Nếu người nói pháp ở chỗ vắng vẻ, ta liền sai nhiều trời, rồng, quỉ, thần,càn-thát-bà, a-tu-la v.v... nghe người đó nói pháp. Ta dầu ở nước khác, nhưngluôn luôn khiến người nói pháp đó được thấy thân ta. Nếu ở trong kinh nầy quênmất câu lối, ta lại vì nói cho đó được đầy đủ.

Bấy giờ, đức Thế Tôn muốntuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

6.-

Muốn bỏ tánh biếng lười
Nên phải nghe kinh này
Kinh này khó được nghe
Người tin nhận cũng khó.
Như người khát cần nước
Xoi đào nơi gò cao
Vẫn thấy đất khô ráo
Biết cách nước còn xa
Lần thấy đất ướt bùn
Quyết chắc biết gần nước.
Dược Vương! Ông nên biết
Các người như thế đó
Chẳng nghe kinh Pháp Hoa
Cách trí Phật rất xa,
Nếu nghe kinh sâu này
Quyết rõ pháp Thanh văn
Đây là vua các kinh
Nghe xong suy gẫm kỹ
Phải biết rằng người đó
Gần nơi trí huệ Phật.
Nếu người nói kinh này
Nên vào nhà Như Lai
Mặc y của Như Lai
Mà ngồi tòa Như Lai
Ở trong chúng không sợ
Rộng vì người giải nói,
Từ bi lớn làm nhà
Y nhu hòa nhẫn nhục
Các pháp không làm tòa
Ở đó vì người nói.
Nếu lúc nói kinh này
Có người lời ác mắng
Dao gậy, ngói, đá đánh
Nhớ Phật nên phải nhịn.
Ta trong muôn ức cõi
Hiện thân sạch bền chắc
Trải vô lượng ức kiếp
Vì chúng sanh nói pháp.
Sau khi ta diệt độ
Nếu hay nói kinh này
Ta sai hóa tứ chúng
Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni
Và nam, nữ thanh tịnh
Cúng dường nơi Pháp sư
Dẫn dắt các chúng sanh
Nhóm đó khiến nghe pháp.
Nếu người muốn làm hại
Dao gậy cùng ngói đá
Thời khiến người biến hóa
Giữ gìn cho người đó.
Nếu người nói Pháp Hoa
Ở riêng nơi vắng vẻ
Lặng lẽ không tiếng người
Đọc tụng kinh điển này
Bấy giờ ta vì hiện
Thân thanh tịnh sáng suốt
Nếu quên mất chương cú
Vì nói khiến thông thuộc.
Nếu người đủ đức này
Hoặc vì bốn chúng nói
Chỗ vắng đọc tụng kinh
Đều được thấy thân ta
Nếu người ở chỗ vắng
Ta sai trời, Long vương
Dạ-xoa, quỉ, thần thảy
Vì làm chúng nghe pháp.
Người đó ưa nói pháp
Phân giải không trở ngại
Nhờ các Phật hộ niệm
Hay khiến đại chúng mừng
Nếu ai gần Pháp sư
Mau được đạo Bồ-tát
Thuận theo thầy đó học
Được thấy hằng sa Phật.

GIẢNG:

Đây, Phậtđưa ra điều kiện người nói kinh Pháp Hoa phải vào nhà Như Lai, mặc y Như Lai,ngồi tòa Như Lai mới đủ tư cách của người nói kinh Pháp Hoa. Vì vào nhà Như Laimới có tâm từ bi rộng lớn đối với tất cả chúng sanh, mặc y Như Lai mới có đủnhu hòa nhẫn nhục đối với tất cả mọi khó khổ chướng ngại, ngồi tòa Như Lai mớicó đủ trí tuệ rộng lớn thấy rõ tất cả pháp không có Tự thể cố định. Từ lâuchúng ta quen học hiểu trên sự tướng, hiểu thọ trì, đọc tụng bằng lời, diễn nóibằng ngôn ngữ, biên chép bằng tay, sẽ được Phật xoa đầu thọ ký thành Phật.Nhưng ở đây Phật dạy người nói kinh Pháp Hoa phải có đủ ba điều kiện vừa nêu.Nếu muốn giảng nói kinh Pháp Hoa thì trước phải biên chép, thọ trì, đọc tụngcho thể nhập, rồi sau mới vì người mà giảng dạy. Như vậy, thì người thọ trì,đọc tụng, biên chép kinh Pháp Hoa cũng phải vào nhà Như Lai, ngồi tòa Như Lai,mặc y Như Lai mới gần với Tri kiến Phật. Tại sao? Vì Tri kiến Phật là Tánh giáccó sẵn nơi mỗi người mà bị vô minh vọng tưởng che khuất, muốn cho Tánh giáchiển lộ thì phải có trí tuệ thấy rõ Thật tướng tất cả pháp không có Tự thể cốđịnh tùy duyên tạm có, huyễn hóa không thật, thấy rõ ràng không lầm lẫn, thìđối với mọi hoàn cảnh khó khổ, đói thiếu, vinh nhục... không cố chấp không chaođộng, và thấy chúng sanh đang mê mờ chạy theo giả tướng, tạo nghiệp đi trongluân hồi sanh tử không có ngày dừng, nên khởi lòng từ bi tế độ.

Thiền sưDuy Tín nói rằng: “Ba mươi năm trước, tôi thấy núi sông là núi sông. Sau khigặp thiện hữu tri thức chỉ dạy, tôi thấy núi sông không phải là núi sông. Bâygiờ tôi thấy núi sông là núi sông.” Khi chưa học đạo còn phàm phu, trí tuệ chưasáng thấy lầm các pháp là thật, nên thấy núi thật là núi, thấy sông thật làsông. Khi được thiện tri thức chỉ dạy biết tu, dùng trí tuệ quán chiếu thấy rõcác pháp không có Tự thể cố định, do duyên hợp tạm có không thật, thấy núikhông phải là núi, thấy sông không phải là sông, nên không cố chấp không phiềnnão. Vì không cố chấp nên tâm không vọng động, Tâm thể nhất như, thấy các phápđúng như bản vị của nó, thấy núi là núi, thấy sông là sông. Như vậy, muốn vìngười nói kinh Pháp Hoa là phải đủ ba điều kiện nêu trên, mới không hướng dẫnngười tu sai lạc.

Phật kết thúc rằng người có đủba điều kiện nêu trên, vì chúng sanh nói kinh Pháp Hoa thì Phật sẽ sai hóa nhânđến để nghe pháp, luôn luôn được Phật hộ niệm và người nói pháp đó là ngườithấy Phật. Tại sao được thấy Phật? Vì người nói được kinh Pháp Hoa là người cóđủ từ bi nhẫn nhục trí tuệ, mà người đã có trí tuệ là người hằng sống với Trítuệ Phật thì thấy Phật chớ gì.

Qua phẩm này, chúng ta thấyPhật tán thán kinh Pháp Hoa là ít có, quí nhất trên đời, quí nhất trong cáckinh, vì vậy mà Phật tán thán người thọ trì, đọc tụng, biên chép kinh Pháp Hoa.Kế đó, Phật tán thán người đem kinh này ra giảng nói cho mọi người nghe, nhắccho mọi người nhớ và tin nơi mình có sẵn Tri kiến Phật là quí. Sau rốt, Phậtnêu lên ba điều kiện mà một Pháp sư nói kinh Pháp Hoa phải có: tâm từ bi lớn,nhu hòa nhẫn nhục, và sống bằng Trí tuệ Bát-nhã.

Như vậy, Phật tùy theo ngườihạ căn mà nói. Người nào có một niệm hướng về kinh Pháp Hoa đều có thể thànhPhật. Ngài nói thật thấp rồi Ngài nâng lên cao. Người nói kinh Pháp Hoa phải cóba điều kiện nêu trên, chớ không phải dễ. Phật vừa an ủi kẻ hạ căn không mặccảm để nỗ lực tu, vừa răn dè kẻ nghe nói dễ rồi lơ là khinh thường, hoặc hiểutheo sự rồi chấp tướng, cứ lo trì tụng lễ bái suông cho là đủ công đức sẽ thànhPhật. Thành Phật thì ai cũng có khả năng thành, nhưng thành hay không còn tùythuộc ở người có thực hiện ba điều kiện vừa nêu hay không.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn