Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Một câu chuyện thực tế lịch sử

01/11/201708:47(Xem: 835)
Một câu chuyện thực tế lịch sử
ngodinhdiem_1

Hôm nay ngày 1.11 tôi viết bài này chỉ nhằm kể một câu chuyện thực tế lịch sử; vì đâu, nguyên nhân, tôi xin miễn đào sâu vì cũng không có đủ hiểu biết, thời gian và cũng không phải mục đích tôi muốn chia sẻ ở đây! 

Ba mẹ tôi đều sinh ra và lớn lên tại Huế, học xong tú tài ở trường Khải Định năm 1955 (tên lúc bấy giờ của trường Quốc Học Huế). Giai đoạn đó đất nước vừa chia đôi, TT Ngô Đình Diệm vừa chấp chính. Ông Diệm xuất thân từ gia đình quan lại, bản thân ông cũng từng đỗ đạt ra làm thượng thư như cha của ông là Ngô Đình Khả, anh là Ngô Đình Khôi, nên rất trọng bằng cấp, học vấn như lối suy nghĩ của tầng lớp trí thức nho học thời bấy giờ. Vì vậy ông Diệm rất ưu tiên cho ngành giáo dục, đặc biệt trong giai đoạn sau 1954 khi người Pháp rời khỏi VN, cần xây dựng một nền giáo dục bản xứ thay thế cho nền giáo dục thuộc địa của Pháp.

Số trường trung học và số thầy cô người Việt giai đoạn đó có thể đếm trên đầu ngón tay! Trường Cao Đẳng Sư Phạm đầu tiên của VN chỉ mới được thành lập năm 1951 tại Hà Nội (đào tạo cấp tốc 2 năm, chưa có ĐH Sư Phạm), mà theo học khoá 1 có 5 thầy được mệnh danh là "ngũ hổ" sau khi tốt nghiệp năm 1953 vào miền Nam dạy tại trường Petrus Ký gồm các thầy: Lê Xuân Khoa, Nguyễn Hữu Kế, Bùi Trọng Chương, Đinh Xuân Thọ và Vũ Ngọc Khôi. Đào tạo được 3 khoá 51, 52, 53 thì hiệp định Genève chia đôi đất nước, năm 1954 CĐSP Hà Nội không có chiêu sinh. 

Năm 1955 một bộ phận trường CĐSP khi vào Nam (ở miền Bắc bộ phận còn lại được nhập với một số trường khác thành trường Đại Học Sư Phạm Khoa Học) thì mới chiêu sinh khoá 4, còn gọi là khoá Ngô Đình Diệm. Năm ấy ba me tôi vừa xong tú tài hai, có thể ghi danh học bất cứ ĐH nào mình muốn mà không cần phải thi, theo qui định lúc bấy giờ. Chỉ duy trường CĐSP thì muốn học phải thi tuyển sinh, vì vào học có học bỗng!

Dạo đó cả bên nội lẫn bên ngoại tôi đều không có đủ tiền để nuôi ba mẹ tôi ăn học tiếp. Nội tôi là thương gia trước đây khá giả nhưng làm ăn thất bát khánh kiệt. Ông Ngoại tôi lương thầy giáo nuôi 7 người con và nuôi cậu cả đi du học bên Pháp từ 1950 (cậu cả trước hoạt động trong phong trào HS chống Pháp chung với Lê Quang Vịnh tại Huế, bị mật thám bắt nhiều lần khiến ngoại tôi phải "tống" đi Pháp du học để cách ly tổ chức, do Pháp hăm doạ sẽ cho ngoại tôi thôi việc, nếu không biết răn dạy con thôi hoạt động chống Pháp!), nên cũng không có tiền cho mẹ học cao hơn và đi du học, dù mẹ tôi đậu tú tài ban A (hoá sinh) cao nhất lúc đó và được LM Cao Văn Luận, Viện trưởng Viện ĐH Huế xin cho mẹ đi Pháp du học!

Vì nhà nghèo, nên ba mẹ tôi không có điều kiện ghi danh học những trường "danh giá" có tương lai hơn, nhưng học lâu hơn và phải tự túc sinh nhai mà học. Vì vậy cả ba và mẹ tôi đều quyết định thi vào CĐSP  Sài gòn học 2 năm có học bỗng do chính quyền Ngô Đình Diệm cấp cho sinh viên trường này. Tại đây ba mẹ tôi đã quen nhau, chứ lúc còn học ở Huế, ba tôi học ban C (văn chương, ngoại ngữ), me ban A (hoá - sinh) chỉ biết nhau mà thôi! Tốt nghiệp năm 1957 ba tôi quay về Huế dạy tại Quốc Học, còn mẹ tôi còn thích bay nhảy nên chọn trường Trưng Vương Sài gòn, khi ấy mới mở lại tại miền Nam cho thầy cô và học sinh từ miền Bắc mới di cư vào Nam. Cũng xin kể thêm là các thầy Nguyễn Thanh Liêm, Trần Thành Minh cũng học CĐSP Sài gòn, nhưng sau ba mẹ tôi 1 khoá (khoá 1956-1958). Cùng chung khoá với ba mẹ tôi còn có các thầy cô sau này về dạy Petrus Ký như thầy Trần Hữu Tắc, cô Nguyễn Thị Thục (chị em cô cậu với thầy Nguyễn Ngọc Diễm, thầy Diễm tốt nghiệp ĐHSP khoá đầu tiên 1958-1960, thầy Trương Văn Ngọc tốt nghiệp ĐHSP khoá chính quy đầu tiên 1958-1961).
Dài dòng một chút để muốn kể rõ là dạo đó, với chính sách học bỗng chính quyền ông Diệm đã thu hút được các học sinh giỏi làm "đầu vào" cho ngành Sư Phạm sau này.

Không những thế ông Diệm còn chiêu hiền đãi sỹ cho các thầy cô giáo rất nhiều.
Năm 1959 ông Ngoại tôi do làm trong ngành giáo dục, đã vào thẳng Bộ GD vận động ra sự vụ lịnh chuyển me tôi về dạy tại Đồng Khánh Huế, không cần hỏi ý kiến me tôi, để gã cho ba tôi!

Thế rồi anh tôi ra đời năm 1960, tôi năm 1963. Ba mẹ tôi vợ chồng son thuê một căn hộ cao cấp trên lầu trong một biệt thự ở đường Nguyễn Huệ thành phố Huế. Tiền lương giáo sư trung học (tên gọi thời bấy giờ) chính quyền Ngô Đình Diệm trả cao đến mức ba mẹ tôi đủ sức nuôi cả 3 người giúp việc trong nhà, và còn dư cả tiền lương để ba tôi nuôi 2 người em ăn học ở Sư phạm Quy Nhơn nữa!
Ngoài việc đi dạy, ba mẹ tôi chẳng phải làm thêm gì ngoài giờ mà cũng chỉ tiêu hết có một đầu lương!

Với những "ân sủng" này của chế độ Ngô Đình Diệm, ba mẹ tôi toàn tâm toàn ý cho việc dạy học và cũng không ngạc nhiên gì, khi me tôi kể ngày 2.11.1963 khi hay tin anh em ông Diệm Nhu bị bắn chết tại Sài gòn, "Cách mạng" thành công, me tôi bắt ghế leo lên tháo hình ông Diệm treo trên tường trong phòng làm việc tại trường Đồng Khánh Huế  xuống, ôm hình ông Diệm mà khóc ròng (dạo đó tại tất cả công sở ở miền Nam đều phải treo hình TT Ngô Đình Diệm cả!, xem thêm sự kiện này)

huynh
Ảnh minh hoạ: nguồn FB Chi Lê


Và cũng từ đó cha tôi phải bắt đầu đi dạy thêm  Anh Văn tại các trường Tư Thục, me tôi phải làm thêm đủ nghề tay trái để kiếm sống, mà cũng chỉ còn đủ nuôi 1 người giúp việc là vú tôi mà thôi!

Sau 1975 đời sống thầy cô lại càng khó  khăn hơn nữa, đến nỗi ba me tôi rồi cũng phải bỏ nghề dạy học để đi buôn chợ trời kiếm sống từ năm 1979. Nếu không đi xuất cảnh tôi cũng không biết cuộc sống của ba mẹ tôi sẽ ra sao, khi cũng như nhiều thầy cô cũ của tôi, ba mẹ tôi thâm niên không đủ để nhận được lương hưu dù ít ỏi.

Tôi hiểu và thương các thầy cô giáo của tôi, cũng là vì những gì tôi đã biết từ chính gia đình của mình! Tôi hiểu các thầy các cô hiện còn theo đuổi nghề dạy học, vì thực tế hôm nay quá khó khăn trong hoàn cảnh kinh tế xã hội hiện nay tại VN.
Tương lai rồi sẽ đi về đâu, khi những người được ca ngợi "đi trồng người", không thể nuôi nỗi chính mình bằng cái nghề mà ai cũng biết rất quan trọng cho sự phát triễn của xã hội và đất nước ? Và còn ai khi tốt nghiệp phổ thông sẽ chọn cái nghề này, khi mà biết trước nó không thể nuôi sống được chính mình một cách chân chính ?

1.11.2017 
Truong Phuong
(Con trai của của Nguyên Hạnh HTD)




Ý kiến bạn đọc
24/01/201818:48
Khách
Thuc ra vao thoi diem do , phe Cong San "nup bong "la nhung su thay va xu dung chua chien nhu co so hoat dong . Co tong thong Ngo Dinh Diem cho quan doi can quet nhung phan tu Cong San nup bong kia chu khong phai phan biet ton giao nhu bao nhieu nguoi da hieu lam chinh sach cua ong trong hang chuc nam qua .
Noi 1 cach khach quan , co tong thong Ngo Dinh Diem la nguoi co tam quyet muon dua dat nuoc va dan toc Viet Nam tiep can nen van minh ma khong phai le thuoc vao ngoai bang . Ong dung la 1 nguoi yeu nuoc Viet Nam chan chinh . Cung vi tam long yeu nuoc , yeu dan toc nen ong da khong dong y de Hoa Ky can thiep vao tinh hinh Viet Nam thoi do . Ong da phai tra cai gia qua dat bang sinh mang cua chinh minh va bao de cua ong la co van chinh tri loi lac Ngo Dinh Nhu .
03/12/201703:50
Khách
Tôi xin lỗi tác giả bài viết nầy , đây chỉ là câu chuyện cá nhân của ông ,thời đó đồng tiền có giá trị và lương giáo chức được ưu đãi chiến tranh chưa có loạn lạc không ảnh hưởng đến đời sống nhân dân dân. Nếu ông Diệm tôn trọng nền tin Tôn giáo cũng giống như nền giáo dục thì không có chuyện tấn công chùa chiền đêm 20 tháng 8 năm 1963 tiếc rằng ông không phải là người lảnh đạo anh minh nên Đạo dụ bất bình đẳng số 10 do pháp để lại làm Đất nước và tín đồ Phật giáo đi đến chung cuộc là đứng lên đòi quyền bình đẳng Tôn giáo ,một trang nhà Phật giáo của Quãng Đức mà đăng hình ông Diệm người đã làm cho ông Quãng Đức tự thiêu để cảnh tỉnh ông Diệm thật là lạ ,
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/201814:03(Xem: 178)
Hôm ấy, trời trong xanh sáng mượt, muôn hoa đang khoe sắc, ong bướm dập dìu bay lượn dưới ánh nắng hồng dịu đẹp. Hạt Bụi vừa trở mình mở mắt ra và cảm thấy quá đỗi ngỡ ngàng, tò mò với vạn vật xung quanh. Mọi thứ đều trở nên lung linh sinh động, lạ lẫm trước mặt mặc dù Hạt Bụi vẫn ở đây từ bao kiếp trước đến giờ. Có lẽ, sau khi tu luyện chứng quả thành hình người, cơ thể thay đổi, có đủ lục căn nên việc bắt đầu tiếp xúc sáu trần khiến Hạt Bụi trở nên tò mò hơn. Cảm giác có thể dung tayđể sờ chạm vào vật thể thật tuyệt vời Sư Phụ hỉ, con thích lắm cơ. Sư Phụ chỉ ngồi lặng yên quan sát rồi mỉm cười nhẹ và nói. Hạt Bui à. nay con đã có đủ hình hài của con người rồi thì cũng nên đổi lại tên cho hợp với con người nhé. Hạt Bụi nhanh nhảu đáp: Tên là gì hở Sư Phụ? Con là Hạt Bụi mà. Vậy Hạt Bụi có phải là tên của con không?
13/11/201813:57(Xem: 158)
Như thường lệ, sau giờ điểm tâm sáng, tiểu Ngọc đều ra khoảng sân rộng trước đài Quan Âm đọc truyện tranh Phật Giáo.Ngọc chọn một chỗ lý tưởng cho mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống với tư thế hoa sen, hít vào thật sâu và thở ra thật chậm rãi,3 lần trước khi bắt đầu đọc sách.Làm như vậygiúp lưu thông khí huyếtdẫn lên não bộ để tiếp nhận thông tin tốt nhất.Đây là công việc hàng ngày củaNgọc vì là chú tiểu nhỏ nhất chùa nên không phải chấp tác. Trời trong xanh, gió xuân hiu hiu thổi, tiểu Ngọc bắt đầu lật từng trang sách dưới gốc cây hoa Anh Đào. Đang chăm chú đọc từng dòng kinh, kệ thì một cơn gió nhẹ lướt qua thổi rơi cánh hoa trên cành,
09/11/201820:34(Xem: 111)
Như một cơn lốc bất thường giữa thời tiết êm ả, người phụ nữ ấy sộc vào cái giang sơn tiêu điều của tôi vào một buổi tối oi bức. Chị ta mang theo cả một trời hương hoa sực nức, loại mùi thơm trưởng giả chưa từng xuất hiện trong căn nhà đơn sơ mà mẹ và chị em chúng tôi đang trú ẩn với tinh thần sống thiểu dục tri túc. Vì vậy, cảm giác đầu tiên của tôi là sự khó chịu. Y như mình đang thả hồn thưởng thức những cái giai điệu réo rắt ngọt ngào của đàn tranh, sáo trúc, mà lại có người khác bật máy móc hiện đại cho ầm vang lên những âm thanh cuồng nộ của loại nhạc tân thời rock, rap bên tai.
06/11/201816:14(Xem: 219)
Những năm cuối của thế kỷ 20, “Bến Xe Ngựa” ngay trước nhà tôi đã di dời vào “Bến Xe Lam” gần chợ từ lâu, trả lại một con đường bị chiếm dụng sau nhiều năm tháng đầy kỷ niệm tuổi ấu thơ của tôi, và lũ con nít xóm Chùa.
05/11/201816:27(Xem: 235)
Tôi và chị chưa hề một lần gây thù chuốc oán với nhau. Vậy mà không hiểu sao ngay từ ngày chạm mặt đầu tiên ở trụ sở Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh, bỗng dưng tôi thấy ghét chị thậm tệ. Và nhìn ánh mắt, vầng trán nhăn nhíu, điệu bộ của chị khi đứng gần tôi vào lúc cuộc họp chuẩn bị khai mạc, tôi cảm nhận, thấy biết được chắc chắn rằng chị cũng chẳng ưa gì tôi, có thể là ghét cay ghét đắng tôi, còn hơn cái mức mà tôi ghét chị.
04/11/201813:03(Xem: 295)
Có bao giờ bạn nghĩ đời sống vợ chồng cũng là một nghề không? Chắc chắn mọi người đều nghĩ vợ chồng là chuyện tình cảm yêu đương, cớ sao lại gọi là một nghề?... Vào ngày 7 tháng 1 năm 2008, có một người Mỹ gốc Việt, 38 tuổi đã ném bốn đứa con nhỏ từ bốn tháng đến ba tuổi trên một chiếc cầu tại tiểu bang Alabama, Hoa Kỳ. Theo tin tức thì hai vợ chồng anh thường cãi nhau suốt ngày, hầu như không ngày nào mà hàng xóm không nghe vợ chồng anh to tiếng mắng chửi nhau. Ngoài việc xung đột, bất đồng ý kiến với vợ, anh còn uống rượu và xài thuốc kích thích, nên không kiềm chế nổi cơn sân. Vào ngày nói trên, sau khi cãi nhau với vợ, anh xách bốn đứa con lên xe và đem ra cầu liệng xuống sông, sau đó cảnh sát đã tìm ðược xác của bốn đứa trẻ này. Khi ra tòa anh ðã thú tội và nhận án tử hình.
03/11/201807:43(Xem: 245)
Mười câu chuyện sức mạnh của chân thật và nguyện cầu chân lý Trích từ Tiểu Bộ Kinh Nikàya thay-tro Tâm Tịnh cẩn tập Chuyện tiền thân số 422 của Tiểu Bộ Kinh kể rằng trong thời tối sơ, con người sống thọ đến một A tăng kỳ. Tương truyền đó là thời mọi người trên thế gian đều nói thật, người ta không biết từ "nói dối" nghĩa là gì cả. Một hôm, Vua ban chiếu chỉ cho các thần dân tập trung trước sân chầu để nghe Vua nói dối. Mọi người đều ngơ ngác và hỏi, “Nói dối là gì? Nói dối là vật gì? Có màu gì? Màu xanh, hay màu đỏ”. Thời đó, con người có sắc thân rất tuyệt mỹ, toát ra mùi thơm của hoa chiên đàn, miệng có mùi thơm của hoa sen, là nhờ quả hành nghiệp chân thật, nói lời chân thật trong tiền kiếp.
02/11/201820:17(Xem: 242)
Cả đám bảy, tám đứa tuổi choai choai đang quây quần nhậu nhẹt hò hét, làm huyên náo cả cái thôn vắng vẻ nằm ven biển. Những nhà ở gần đó không ai nghỉ ngơi, chợp mắt ngủ trưa được sau một buổi quần quật với công việc làm. Không ai dám hé môi động răng lên tiếng trước cái đám “quỷ sống” nổi tiếng là “quậy tới bến” này, dù là lên tiếng van lơn năn nỉ chứ không phải răn đe khuyên bảo…
01/11/201820:14(Xem: 258)
Thạch đến chơi nhà tôi thường xuyên vào mỗi buổi chiều. Nói là chơi, thật thì lúc nào Thạch cũng đem bài vở đến cùng học và trao đổi ý kiến, chỉ khi xong xuôi bài vở mới ngồi tán gẫu với nhau. Mẹ tôi rất thương Thạch, bà yên tâm khi tôi kết bạn với một người hiếu học, hiền lành, lễ phép. Mẹ tôi cũng đã từng nghe mấy đứa bạn khác của tôi nói bóng nói gió có ý cặp đôi Thạch với tôi, nhưng bà bỏ ngoài tai, vì bà tin Thạch, cũng như tin con gái út của bà. Chỉ có một lần, không có Thạch, bà nhắc nhở tôi: “Con cứ theo thằng Thạch mà học như nó, đừng có ham chơi và giữ gìn đức hạnh thì có ngày con sẽ gặt hái những gì tốt đẹp nhất mà mình mong muốn!”
01/11/201813:24(Xem: 325)
Nước Nga Bây Giờ Thích Như Điển Sau 25 năm, tôi đến lại nước Nga để thăm viếng lần nầy là lần thứ 6. Lần đầu vào năm 1994, nghĩa là mới chỉ sau 3 năm khi Liên bang các nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết bị sụp đổ; Liên bang Nga - một hình thức nhà nước mới được ra đời, nơi mà đảng Cộng sản không đóng vai trò độc tôn trong xã hội nữa. Những tưởng rằng, thành trì của phe xã hội chủ nghĩa ấy vẫn vững như bàn thạch, nhưng ngờ đâu, sau hơn 73 năm (1917-1991) tồn tại đã sụp đổ hoàn toàn bởi cuộc cách mạng dân chủ Nga do Yelsin, Tổng thống Nga chủ trương.