Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Quyển 3

17/05/201316:13(Xem: 6464)
Quyển 3

Kinh Đại Phương Quảng Tổng Trì Bảo Quang Minh

Quyển 3

Thích Như Điển

Nguồn: Thích Như Điển

Lúc ấy Ngài Tôn Giả Xá Lợi Phất bạch với Ngài Diệu Cát Tường Đồng Tử rằng: Nầy Thiện Nam Tử! Diệu Pháp nầy trụ thế được bao lâu?
Ngài Diệu Cát Tường đáp: Nầy Xá Lợi Phất! Cũng giống như tam độc tham sân si vậy.
Ngài Xá Lợi Phất thưa: Nầy Thiện Nam Tử! Tham sân si nầy trụ lại bao lâu?
Ngài Diệu Cát Tường đáp: Nầy Xá Lợi Phất! Tam độc nầy cũng như thế giới vậy.
Ngài Xá Lợi Phất thưa: Nầy Thiện Nam Tử! Thế giới nầy tồn tại bao lâu?
Ngài Diệu Cát Tường bảo: Nầy Xá Lợi Phất! Tam độc của địa giới giống như vô minh vậy.
Ngài Xá Lợi Phất thưa: Nầy Thiện Nam Tử! Vô minh tam độc trụ lại bao lâu?
Ngài Diệu Cát Tường đáp: Nầy Xá Lợi Phất! Như hư không giới vậy.
Ngài Xá Lợi Phất thưa: Nầy Thiện Nam Tử! Tam độc hư không giới trụ lại bao lâu?
Ngài Diệu Cát Tường đáp: Nầy Xá Lợi Phất! Như vô tánh tự tánh pháp vậy.
Lúc ấy Ngài Xá Lợi Phất bạch với Ngài Diệu Cát Tường lời như thế nầy: Nầy Thiện Nam Tử! Chúng tôi biết rõ điều nầy vì sao tôi có được sự hiểu biết và so sánh? Lại nữa Thiện Nam Tử! Dụ như tất cả mèo chồn ở trên núi Tu Di cuối cùng cũng chẳng hết. Như thế đó! Như thế đó! Nầy Thiện Nam Tử! Chúng tôi cũng lại như vậy. Vì sao mà như thể mèo chồn? Giống như tất cả Thanh Văn cùng với một Bồ Tát đồng luận nghĩa. Cuối cùng rồi chẳng thể khuất phục được Bồ Tát, hà huống đây là Ngài Diệu Cát Tường Đồng Tử.
Liền lúc ấy Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát bảo Ngài Diệu Cát Tường Đồng Tử rằng: Nầy Thiện Nam Tử! Ta nay muốn bạch thưa Đức Như Lai. Kính bạch Ngài: Ở vào thời vị lai 500 năm sau phải hộ trì Bảo Quang Tổng Trì pháp bảo nầy như thế nào? Pháp sư trì kinh nầy phải làm sao cho được kiên cố?
Liền lúc ấy Ngài Diệu Cát Tường từ pháp tòa đứng dậy liền bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Nếu có Pháp sư thọ trì đọc tụng giải thích chánh pháp nầy thì được công đức gì?
Phật bảo rằng: Nầy Diệu Cát Tường! Nếu có Tỳ Kheo trì giữ pháp nầy tương lai sẽ sanh vào pháp thân thanh tịnh, sẽ chứng quả vị cứu cánh giác ngộ thành Phật. Cứ như thế ở khoảng giữa thường hay ở nơi Phật pháp tâm chẳng thoái chuyển. Tất cả thiên ma và quyến thuộc cũng không thể não hại được. Nếu có Thiện Nam Tử nào nương nơi Pháp sư mà khởi tâm từ trong khảy móng tay thì người ấy tức thời xa lìa luân hồi, cứu cánh cho đến giác ngộ thành Phật. Lại nữa! Nầy Diệu Cát Tường! kẻ trì Bảo Quang Pháp Vương nầy nếu có kẻ khởi tâm khinh mạn phỉ báng thì kẻ đó đời đời răng thô, mũi bằng, không có lưỡi, tay chân biến dị, thân hình hay bịnh nặng, bần thần, đui mù, sanh ra giải đãi bười biếng.
Phật bảo Ngài Diệu Cát Tường: Như thế đó có nhiều chúng sanh u mê, ta chỉ lược nói mà thôi. Nầy Thiện Nam Tử! Những chúng sanh ấy sau khi mạng chung thọ vô số địa ngục như từng sợi lông nhỏ, nhiều loại khổ não từ địa ngục sinh ra. Nếu sanh ra làm người thường hay bị mù câm ngọng. Lại nữa nầy Diệu Cát Tường! Nếu có kẻ thấy được kinh chánh pháp nầy mà chê bai thì kẻ đó được thân tà ngụy xấu xí, thân thể bị lở loét đen đủi, da bị ghẻ lác giống như quỷ đói.
Ngài Diệu Cát Tường bạch Phật rằng: Con biết được Như Lai có trí tuệ vô lượng khó thể nghĩ bàn. Kính bạch Đức Thế Tôn! Những chúng sanh u mê như thế sẽ sanh về đâu? Kính mong Ngài hãy vì chúng con mà nói.
Phật bảo: Diệu Cát Tường hãy ngừng lại! Không nên hỏi nữa. Nếu ta nói những chúng sanh ngu mê ấy khi phỉ báng pháp nầy sinh nơi đâu thì nếu có người trên đời nầy nghe sẽ sinh ra sợ sệt, tất cả đều sinh nơi chỗ cùng đường.
Ngài Diệu Cát Tường thưa: Kính mong Đức Thế Tôn mở lòng từ bi diễn nói phân biệt. Nếu các chúng sanh ấy nghe được điều nầy thì những chúng sanh kia không sanh tâm kiêu mạn đối với pháp môn vi diệu không sanh không diệt nầy.
Phật bảo Ngài Diệu Cát Tường: Ở dưới đất nầy có nhiều địa ngục tên gọi khác nhau. Như là Viêm Nhiệt địa ngục, Cực Viêm Nhiệt địa ngục, Hắc Thằng địa ngục, Thức Nhiên địa ngục, Cực Thức Nhiên địa ngục, Cực Ác địa ngục, Kiềm Khẩu địa ngục, Thiết Hoàn địa ngục, Thiết Bổng địa ngục,Băng Mai địa ngục, Huyền Đầu địa ngục, Đảo Huyền địa ngục, Hầu Diện địa ngục, Diệm Hằng Thức địa ngục, Nồng Huyết địa ngục, Thường Xú địa ngục, Đà Phạc địa ngục, Thường Sát địa ngục, Sanh Cực Đại Đống Thống địa ngục. Phật bảo Ngài Cát Tường, như vậy đó có những địa ngục mà chúng sanh phỉ báng pháp nầy bị sanh vào nơi đó.
Liền lúc ấy Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát bạch Đức Phật rằng: Kính bạch Đức Thế Tôn! Những vị Pháp sư trì kinh nầy sau khi mạng chung sẽ sanh về đất nước nào?
Nầy nữa! Phổ Hiền Bồ Tát! Nếu có kẻ Thiện nam người Thiện nữ nào cùng các Pháp sư trì tụng kinh nầy thì sau khi mạng chung tức được vãng sanh về thế giới Bảo Trang Nghiêm. Đức Phật nói: Thế giới đó có nhiều vị Phật, có nhiều niềm vui không thể nói hết, có các Đức Như Lai đại biện thuyết. Lại cũng có vô số các vị Bồ Tát, thân tướng nguy nguy đặc biệt đẹp đẽ. Nầy Thiện Nam Tử! Khi các chúng sanh nầy mạng chung thì trong thế giới kia có 62 Câu Thi (một ức) đồng thời hiện tiền. Nầy Thiện Nam Tử! Nay ta lược nói; nếu nói rộng ra công đức vô lượng vô số kinh nầy cho đến trăm ngàn kiếp cũng chẳng thể cùng tận được. Ngài Phổ Hiền Bồ Tát liền bạch Phật rằng:
Kính bạch Đức Thế Tôn! Ở đời vị lai sẽ như thế nào nếu có chúng sanh khi nghe chánh pháp nầy mà không sanh tâm phỉ báng?
Phật bảo Ngài Phổ Hiền Bồ Tát: Nếu trong 4 chúng đệ tử khi nghe được kinh nầy, lời nói phi pháp mà nói đây là tà pháp chẳng phải lời của Như Lai nói, không phải kinh thật hoặc nói rằng đã nghe kinh nầy trước và kinh nầy không đúng chánh pháp nên sinh khinh mạng phỉ báng thì kẻ ấy vĩnh viễn không bao giờ được nghe pháp và xa rời Tam Bảo. Những chúng sanh ngu muội như thế sau khi mạng chung bị đọa vào hắc ám địa ngục. Trong ngục nầy có nhiều vòng sắt bao quanh nhọn như kim châm vào đầu, sau khi châm rồi lại châm lại như vậy trải qua vô lượng trăm ngàn kiếp và từ địa ngục nầy sẽ sanh lại làm người, trải qua vô lượng trăm ngàn vạn kiếp thường không có hai mắt, sau đó trải qua trăm ngàn kiếp chẳng làm thân người và nếu có sanh làm thân người ở bất cứ nơi đâu cũng đều bị mù lòa lại chẳng có lưỡi, đầu, mặt không cân, bụng lớn, chân yếu, tiếng thường khốn khó, đói khát hoành hành, sắc mặt khô khan, miệng hay hôi hám, cả người đều xấu xa. Tất cả chúng sanh khi thấy thế sân hận đều muốn xa lánh.
Lúc bấy giờ tất cả trong chúng hội mọi người khác miệng cùng nói lên lời rằng: Như Lai hôm nay đã vì chúng con mà nói pháp nầy và chánh pháp ấy chúng con đã nghe, chúng con theo lời Đức Thế Tôn, Đức Thiện Thệ và chúng con sẽ làm cho những người đời sau thấy được sự thọ trì kinh điển nầy mà không sanh tâm hủy báng khinh mạn. Chúng con u mê giống như con thơ, chẳng biết chẳng hiểu chẳng có trí tuệ. Kính bạch Đức Thế Tôn. Khi Ngài nói xong kinh nầy rồi các Đại Thanh Văn cùng với các Thiên Đế Thích, Đại Phạm Thiên Vương, Hộ Thế Thiên, Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di mỗi mỗi đều nói lời rằng: Kính bạch Đức Thế Tôn! Chúng con nghe nói những kẻ phỉ báng pháp nầy có những tội về thân như thế đều lo lắng sợ hãi rất nhiều.
Phật bảo: Như vậy đó, như vậy đó! như ta đã nói. Các ngươi cũng đừng lo lắng khi ta được thánh trí nầy cũng đều do từ chỗ sợ hãi kia, huống nữa những người đệ tử của ta, thì các Thiện Nam Tử nương nơi các vị Pháp sư sanh tâm kính ngưỡng, chẳng thể tự thắng. Nếu có Thiên Long Dược Xoa, Càn Thát Bà v.v... người cũng như chẳng phải người không thể phá hoại. Nầy Thiện Nam Tử! Nếu có Sa Môn, Bà La Môn thấy pháp vương nầy như thấy tháp miếu của Phật thì kinh nầy cũng lại làm cho trời người tôn kính bảo vật nầy.
Lúc ấy Ngài Diệu Cát Tường lại bạch Phật lần nữa: Kính bạch Đức Thế Tôn! Nếu trong tứ chúng đệ tử tin sâu và thọ trì kinh nầy thì được bao nhiêu phước đức?
Phật bảo Ngài Diệu Cát Tường rằng: Nếu có người hoặc Pháp sư thọ trì diệu pháp nầy cho đến nghe tên kinh hoặc một ngày hay trong khoảng khảy móng tay mà phát tâm từ bi thì ta liền biết, hoặc ngay lúc ấy phát tâm cúng dường đồ ăn thức uống hoặc cúng vườn tược, đất đai để làm Tăng phòng và nhiều loại cúng dường khác nhau thì rất quý.
Lúc ấy Ngài Tôn Giả Xá Lợi Phất liền bạch Đức Thế Tôn rằng: Như vậy những người nầy không còn bị tội ngũ vô gián nữa phải không?
Phật bảo Ngài Trưởng Lão Xá Lợi Phất rằng: Hãy dừng lại lời nầy. Vì sao vậy? Nếu các chúng sanh thọ trì chánh pháp nầy tức được tiêu trừ tội ngũ vô gián.
Phật bảo Ngài Xá Lợi Phất! Những người mắc tội ngũ vô gián khi nghe được kinh nầy có uy đức lớn cho nghiệp của ngũ vô gián sẽ tiêu trừ và được trở lại làm thân người, đời đời sẽ sanh vào trong Phật pháp, vĩnh viễn không bị đọa vào trong 3 đường ác thú.
Liền lúc ấy Ngài Tôn Giả Xá Lợi Phất khóc lóc như mưa bạch Phật rằng: Kính bạch Đức Thế Tôn! Như có người nói hủy báng kinh nầy cũng như chưa biết nghiệp báo sâu dầy, từ xưa đến nay chưa từng thấy, cho đến tội báo ở trong mộng cũng chưa từng thấy.
Lúc ấy Đức Thế Tôn bảo Ngài Trưởng Lão Xá Lợi Phất rằng: Hãy dừng lại Xá Lợi Phất! đừng nhớ nghĩ nữa. Lại nữa Xá Lợi Phất! Ta nói pháp môn vô ngại nầy cho các ngươi nghe. Nầy Xá Lợi Phất! Đối với các chúng sanh do tự nghiệp lực sinh ra nhiều tội, tự làm tự lãnh chứ không phải người khác. Mỗi mỗi chúng sanh đều do nghiệp lực của mình tự tạo vậy, thọ những bệnh khổ, chẳng phải không có nguyên do mà đến. Nầy Xá Lợi Phất! Ta thường nói rằng tất cả các chúng sanh đều là những bạn lành, ai cũng muốn cầu an lạc, lìa những sự sợ hãi, muốn đến Niết Bàn hưởng nước cam lồ. Ta thường hay nói Bồ Đề là con đường chơn chánh cho nên bây giờ nói lại cho các chúng sanh phóng túng tham sân tự tạo thân nghiệp khẩu nghiệp và ý nghiệp, tâm sanh tà kiến, chẳng thể hiểu biết chơn chánh, tạo tác nhiều tội gần gũi nhiều sự tà vạy, từ thân phân biệt tạo ra các nghiệp ác. Do vậy đọa vào địa ngục thọ nhiều loại khổ. Chúng sanh tự tạo, chẳng phải Như Lai chẳng nói. Lại nữa Xá Lợi Phất! Ta thường như thế lấy lòng đại bi vì các chúng sanh cho đến mỗi mỗi chúng sanh cho đến kiếp cuối ta nguyện thay thế nơi địa ngục để khổ được hết không bỏ sót một chúng sanh nào.
Nầy Xá Lợi Phất! Tâm từ bi của Như Lai thường có như thế, dụ như trên đời cha mẹ chỉ sinh một con có hình thù đẹp đẽ, phước tướng viên mãn chẳng thể sánh bằng. Một ngày nọ tự nhiên chết đi thì cha mẹ lúc ấy vì người con nầy sanh tâm áo não, tình cảm lo lắng sầu buồn sinh bịnh khổ não. Như vậy đó Xá Lợi Phất! Như Lai bậc chánh đẳng giác cũng lại như vậy. Lòng thương chúng sanh như thấy con một. Như Lai lo lắng chẳng biết sự dính mắc bao giờ mới có thể xa lìa. Vì sao vậy?
Nầy Xá Lợi Phất! Dụ như biển lớn không dừng tử thi.
Nầy Xá Lợi Phất! Như Lai và phiền não không bị dính mắc. Lại nữa Xá Lợi Phất! Thân như huyễn mộng, lại như tiếng vang, tứ đại hợp thành giả danh làm người, trong ấy chẳng có gì thật. Thấy các hình tướng đều chẳng ở yên, chẳng có nơi chốn, chẳng phải chẳng có nơi chốn, chẳng lo sợ bị nhiễm bởi kẻ khác. Nầy Xá Lợi Phất! Như Lai cũng lại như vậy quán các hình tướng hóa độ quần sanh chẳng tham tiếc. Duy nhất chỉ có một loài hình tướng, không thể chỉ, không thể bày, giống như hư không, lìa các nghi hoặc, chẳng có hí luận. Như Lai cũng lại như thế chẳng có nghi hoặc, lìa những hí luận; nhưng mà chúng sanh chỉ hướng về sự mê hoặc không có thay đổi. Như Lai hay có tâm từ nên thường hay tùy thuận. Như có chúng sanh muốn đến nơi Phật lại cũng có chúng sanh bị đọa rồi lại bị đọa nữa. Vì sao vậy?
Đó là bổn nguyện của các Đức Như Lai vậy. Lại nữa Xá Lợi Phất! Như Lai bậc Chánh Đẳng Giác chẳng có sai lầm. Như Lai không còn vô minh, Như Lai trí tuệ cũng chẳng mê hoặc. Nầy Xá Lợi Phất! Ta nay vì trời người, tối tôn tối quý trong nghĩa đệ nhất không thể so sánh, chẳng thể cân đo. Nầy Xá Lợi Phất! Chẳng phải lời quấy, chẳng sai lời nầy. Phật bảo: Nếu có chúng sanh tại gia hoặc xuất gia mà sanh tâm hủy báng chánh pháp nầy thì như trước đã nói, tất cả ác tướng, nhiều loại địa ngục khổ sở đều phải thọ nhận.
Lúc ấy Ngài Tôn Giả Tu Bồ Đề chắp tay cung kính bạch Phật rằng: Pháp nầy vi diệu thật là khó có thể nghe được. Kính bạch Thế Tôn! Các chúng sanh đối với pháp nầy mà sanh tâm hủy báng thì sẽ bị quả báo như thế nào?
Phật dạy Ngài Tu Bồ Đề rằng: Kẻ phỉ báng pháp nầy sanh ra lưỡi dài cả trăm ngàn do tuần và trên đó có 500 ức lưỡi dao nhọn đâm chém xuống lưỡi. Lại từ miệng sanh ra lửa cực nóng, trong đó ánh lửa nóng bức thiêu đốt hợp lại trải qua trăm ngàn kiếp thọ đại cực hình khổ như thế. Tu Bồ Đề biết vì sao thọ những nghiệp báo như thế không? Vì chúng sanh ngu si do khẩu nghiệp tạo ra. Nầy Tu Bồ Đề, do chúng sanh ngu si nên phỉ báng pháp nầy cho nên phải thọ quả báo như thế.
Liền lúc ấy tất cả trong chúng hội do oai lực Phật đồng nói lời rằng: Như Lai nói về sự ác sâu dầy nầy thật là hy hữu. Lúc ấy Đế Thích Thiên chủ bạch Phật rằng: Kính bạch Đức Thế Tôn! Ta đương vì các vị Tỳ Kheo trì kinh Pháp sư ở đời vị lai mà thường hay tôn trọng, dùng hoa hương, đồ ăn uống, y phục thuốc men, hương bột, hương tẩm nhiều loại để cúng dường, ngày đêm 3 thời cung kính lễ bái tôn trọng tán thán, chí tâm hộ trì. Bạch Thế Tôn! Kẻ Thiện Nam ấy sẽ sanh vào trong pháp của Như Lai cho đến đồng tên gọi với Như Lai. Vì sao vậy?
Như Quán Đảnh Sát Đế Lợi Vương khi sanh con, đoan nghiêm nguy nguy đầy đủ tướng làm vua, thấy vậy vui mừng. Nhân dân ở nước đó tôn trọng, hỏi thăm. Cũng giống như thấy Pháp sư lại cũng lễ bái tôn trọng.
Lúc ấy Đức Thế Tôn bảo Ngài Phổ Hiền Bồ Tát rằng: Nầy Thiện Nam Tử! Đế Thích Thiên chủ cũng thường hay nói như thế. Đối với các vị Tỳ Kheo trì kinh thì hay lân mẫn nhiêu ích tán thán ca ngợi hộ trì.
Phổ Hiền Bồ Tát thưa: Bạch Đức Thế Tôn! Con cũng lại như vậy. Nếu ở đời vị lai có Thiện Nam Tử, Thiện Nữ Nhơn nào cũng lại được lân mẫn hộ trì nhiêu ích tức các tai nạn không có, làm cho an lạc. Ra khỏi cả hàng trăm do tuần cũng không sợ bị nhiễu hại.
Lúc ấy Đức Thế Tôn tán thán Ngài Phổ Hiền Bồ Tát rằng: Lành thay! Lành thay Thiện Nam Tử! Vì ngươi mà nói. Lúc ấy Đức Thế Tôn dùng Phạn âm mà nói lại kệ rằng:
Làm cho kẻ khác tâm yên ổn
Tức hay tùy thuận các chúng sanh
Ba nghiệp thanh tịnh hay xưng tán
Chẳng sánh công đức pháp quý giá
Lúc bấy giờ Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha tát bạch Phật rằng: Thế Tôn Bồ Tát Ma Ha Tát làm sao có thể đắc được Bảo Quang Tổng Trì?
Phật bảo: Nầy Thiện Nam Tử! Bồ Tát Ma Ha Tát từ nơi Bảo Quang Tổng Trì nầy mà thực hành một pháp. Thế nào gọi là một pháp? Nghĩa là tất cả chúng sanh chẳng khởi ý sát hại làm cho được an lạc. Phổ Hiền Bồ Tát, lại có hai pháp. Thế nào là hai? Nghĩa là xa rời sân si, nói lời lành đẹp. Nầy Phổ Hiền Bồ Tát! Đây là hai pháp. Nếu có thể làm như thế, tức được pháp Bảo Quang Tổng Trì. Lại nữa Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát! Vì tất cả chúng sanh ý căn chẳng loạn, không có lúc nào rời bỏ. Lúc ấy lại bảo: Thiện Nam Tử! Bồ Tát Ma Ha Tát hãy vì tất cả chúng sanh mà xa lìa sự yêu ghét. Lúc ấy Bồ Tát nói công đức của Bảo Quang Tổng Trì nầy thời cũng xưng dương tán thán công đức tối thắng nầy. Lúc ấy trên cõi trời người đâu đâu cũng có vô số chúng sanh đều được pháp lành nầy. Lại cũng làm cho Bảo Quang Tổng Trì nầy được công đức cao cả nhờ vào việc xưng tán Pháp sư.
Lúc ấy Ngài A Nan từ chỗ ngồi đứng dậy, trạch áo bày vai mặt, cúi sát xuống đất, chắp tay cung kính ở trước Đức Phật mà bạch Phật rằng:
Kính bạch Đức Thế Tôn! Với Bảo Quang Tổng Trì chánh pháp vi diệu nầy như vậy rất cao xa.
Phật bảo A Nan: Như thế đó! như thế đó! Hình tướng cũng cao cả, thọ tưởng hành thức cũng sâu xa, việc không cũng sâu xa, như hư không sâu xa.
A Nan bạch Phật rằng: Con nay ở trước Như Lai được nghe 84 ngàn pháp tạng chưa từng nghe pháp vi diệu như thế.
Phật bảo A Nan: Bảo Quang chánh pháp nầy khó gặp khó nghe.
A Nan thưa: Phật nói chánh pháp nầy vi diệu như thế vì đời vị lai sau 500 năm khi chánh pháp mất đi thì có các chúng sanh muốn làm Phật sự phải nương vào pháp nào?
Phật bảo Ngài A Nan: Hãy nương vào chánh pháp của Thích Ca Mâu Ni Như Lai vậy. Cho đến các vị Pháp sư nếu có viết dịch, thọ trì cúng dường cung kính chánh pháp nầy thì phải biết rằng mắt thường chẳng bịnh, mũi lại chẳng bịnh, lưỡi cũng chẳng bịnh, răng cũng chẳng bịnh, tay cũng chẳng bịnh, chân cũng chẳng bịnh, đầu lại chẳng bịnh, tai cũng chẳng bịnh, các căn đều đầy đủ, thân không hôi hám lại chẳng chết yểu, thọ mệnh dài lâu, được tất cả chư thiên loài người thường hay hộ vệ. Đến cả vị Pháp sư kia khi mạng chung lại được sanh về thế giới tốt lành, sanh vào cõi trời, xa rời tất cả những việc hí luận.
A Nan thưa rằng: Kính bạch Đức Thế Tôn! Vì nhân duyên gì mà Ngài nói chánh pháp nầy? Ma Vương độc hại chẳng thể chướng ngại.
Phật bảo A Nan: Tất cả Ma Vương đều y nơi pháp nầy không làm chướng ngại.
Sau khi Đức Phật nói lời ấy rồi, lúc ấy Ma Vương có tâm độc hại liền suy nghĩ rằng. Nếu có Bảo Quang Tổng Trì pháp nầy thì ta sẽ bị chướng nạn cho nên lúc ấy Ma Vương tự chính nghiệp lực của mình, tự thấy lửa dữ đến thiêu thân mình sợ hãi vô lượng, thất kinh mà chạy. Nầy A Nan! Pháp nầy thâm dịu khó sánh, bất khả tư nghì vậy. Nếu chánh pháp nầy tùy nơi tùy xứ thì như tháp miếu của Phật.
A Nan thưa rằng: Nếu Như Lai ở trụ xứ nơi chánh pháp ấy thì con cũng ở nơi ấy được thấy Như Lai, đến gặp Như Lai, đảnh lễ Như Lai, sau đó nghe pháp. Có được như thế không?
Phật bảo A Nan: Ngươi đừng nên để mất. Vì sao vậy? Hãy đừng coi thường chánh pháp nầy. Phải biết vì sao ta được trên trời và người tôn trọng quý kính đệ nhứt như thế? Lại nữa A Nan! Ta từ trong quá khứ đầu tiên là nghe pháp nầy, sau đó mới được giác ngộ.
A Nan bạch Đức Thế Tôn rằng: Đức Thế Tôn cung kính cúng đường như thế nào? Và ở nơi nào Như Lai đã nghe thuyết pháp Bảo Quang Tam Ma Địa nầy?
Phật bảo A Nan rằng: Ta đã chẳng ở trên cõi đời tại Càn Đạt Phược đã cung kính cúng dường cầu nghe pháp nầy. Ta từ xa xưa khi còn là Bồ Tát có Phật Thế Tôn hiệu là Bất Không Tích Tụ khai mở Bảo Quang Minh Tạng Như Lai và ta đã đến đó để nghe. Phật bảo A Nan rằng: Đức Phật kia đã vì ta mà thọ ký và kể từ đó đến nay trải qua trăm ngàn ức kiếp hay tu khổ hạnh. Cũng vì muốn nghe pháp nầy. Nầy A Nan! Cho nên ta trước tiên là kính lễ giáo pháp, sau đó kính lễ Như Lai là vậy. Lúc ấy tất cả Phạm Vương, Đế Thích, Hộ Thế Chư Thiên cùng một âm thanh đồng nói lời rằng: Hoan hô pháp nầy chẳng có pháp nào trên. Đây là pháp tối thượng! Đây là pháp chẳng so sánh được. Thần biến như vậy. Nếu chỉ nghe đến chánh pháp nầy hoặc nghe đến tên của kinh thì nên hướng về đó để lễ bái. Vì sao vậy? Nếu có kẻ thọ trì đọc tụng hay vì kẻ khác mà nói thì kẻ đó như thấy Như Lai chẳng có sai khác.
Lúc bấy giờ Đức Thế Tôn tán thán các vị Phạm Vương, Đế Thích, Hộ Thế Chư Thiên rằng: Lành thay! Lành thay! Thánh chúng nói lời hay. Lúc bấy giờ Đức Thế Tôn từ miệng phát ra tướng lưỡi rộng dài bao trùm 3.000 thế giới rồi, liền bảo Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát rằng: Nầy Thiện Nam Tử! Ngươi hãy nghe đây! Ta nay thỉnh ngươi vì các chúng sanh mà nói pháp nầy. Vì sao mà những chúng sanh gặp được pháp nầy? Chẳng phải giữ riêng làm cho lợi lạc, như người mù chẳng thấy ánh sáng, lại như người đi buôn chẳng có phương tiện để tự mua sắm, cũng như người nghèo chẳng tự siêng năng, thường thấy kẻ khác, không nghe pháp nầy cũng như thế đó. Hãy vì chúng sanh, ví như thuyết nầy.
Lúc ấy Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát từ chỗ ngồi đứng dậy cởi áo bày vai mặt cúi sát xuống đất chắp tay cung kính, đến ở trước Phật. Tức thời, Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát từ nơi pháp tòa an tường mà dậy, liền lúc ấy 3.000 thế giới cung điện của chư Thiên 6 điệu vang động như biên động, đẳng biên động, chấn biên chấn, đẳng biên chấn, kính biên kính, đẳng biên kính, khổng biên khổng, đẳng biên khổng, dũng biên dũng, đẳng biên dũng, khởi biên khởi, ánh sáng vi diệu chiếu khắp thế gian và Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát bạch Đức Phật rằng:
Kính bạch Đức Thế Tôn! Vì sao Đức Thế Tôn hỏi con? Vì sao hỏi con Đức Thiện Thệ Thế Tôn? Có phải bậc Nhứt Thiết Trí chẳng vì lòng bi mẫn đối với tất cả chúng sanh? Con chỉ là con của Đức Thế Tôn. Làm sao con có được trí tuệ của Như Lai? Làm sao con có lực của Như Lai? Cho đến nay con vẫn nương vào lời của Phật, y vào lời nói của Như Lai, con thường nương tựa. Do như cam lồ, chẳng hay trái mệnh, thường hay tùy thuận nơi Đức Thế Tôn.
Đức Phật tán thán Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát. Lành thay! Lành thay! Phật Tử! Ngươi tức trưởng tử của Như Lai tối thắng tối thượng. Ta vì chúng sanh mà nói pháp nầy. Nầy Thiện Nam Tử! Ngươi hãy nương nơi ta mà thường hay hộ trì và tôn kính pháp nầy. Do chỗ quý báu, giống như trân bảo chớ có bỏ rồi! Ở đời vị lai có các Tỳ Kheo phá giới chẳng sanh kính tin. Nầy Thiện Nam Tử! Đừng nương nơi đó.
Ngài Phổ Hiền Bồ Tát thưa: Thế Tôn hiểu con khi con xuất gia đã làm được hạnh gì?
Phật bảo: Thiện Nam Tử! Hãy đừng hỏi điều nầy nữa!
Phổ Hiền Bồ Tát thưa: Kính mong Đức Thế Tôn nói cho. Nếu Ngài không nói, làm sao bảo được là vì chúng sanh?
Phật bảo: Phổ Hiền Bồ Tát! Nay ngươi lắng nghe! Ta nay nói pháp nầy dụ như biển nước, Văn Thù Sư Lợi, Quan Thế Âm, vô lượng vô số vô biên các Bồ Tát Ma Ha Tát đều nhứt tâm lắng nghe. Vì đời vị lai, những người xuất gia kia sẽ tu hành như thế nào?
Lúc ấy Đức Thế Tôn bảo Ngài Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát rằng: Nầy Phật Tử! Những kẻ xuất gia kia khinh mạng chánh pháp nầy, cầu chỗ ở yên, tham trước lợi danh, chứa cất tài sản, làm nhà tốt đẹp, y phục chỗ nằm, đồ ăn uống, thuốc men muốn làm đầy đủ, tạo ra các ác nghiệp, chính mình tự phá tự hoại đó là những chúng sanh mê muội vậy. Ta nay nói kinh nầy làm cho lưu bố rộng rãi thường ở chẳng mất nhằm để giúp cho chúng sanh.
Lúc bấy giờ mười phương tất cả trời rồng Dược Xoa Càn Thác Bà v.v... đến Phật thưa rằng: Kính bạch Đức Thế Tôn! Chúng con trời người 8 bộ cùng quyến thuộc suốt đời sẽ hộ trì kinh nầy và các vị Pháp sư cùng tất cả những Tỳ Kheo và các pháp tạng không bị nhiễu hại. Chúng con thường hay bảo trì tôn trọng cung kính, dùng hương hoa, y phục đủ loại quý giá để giữ gìn. Con cũng làm cho pháp nầy được ở dài lâu.
Lúc ấy Đức Thế Tôn vì Ngài Phổ Hiền và 93 ức Bồ Tát mà nói kệ rằng:
Lắng nghe tất cả lời nói đẹp
Tối thắng công đức đến bờ kia
Sai trái nguy hiểm đều phải bỏ
Một lòng chuyên tâm vui mà nghe
Nghe Phật tại xứ Ma Kiệt Đà
Bồ Đề gốc lớn tòa sư tử
Trú đại giải thoát Tam Ma Địa
Nơi đó như thể chúa của cây
Cho đến mười phương nhiều quốc độ
Được thấy Như Lai tướng chơn thật
Mười phương vô số sánh với Phật
Phật Tử đều có tên Cát Tường
Tất cả mười phương các cõi Phật
Phật Tử thường hay đi đây đó
Vì thế gian nầy nên được gặp
Văn Thù Sư Lợi trí vô biên
Hỏi cả chúng sanh tướng kiết tường
Phật Tử vì sao có công đức
Thế mà thực tế công đức lớn
Vô biên chúng sanh có thể giải
Hỏi những chúng sanh hiện cát tường
Văn Thù công đức hay giác ngộ
Phật Tử nếu mà nói pháp nầy
Được chứng thanh tịnh công đức Phật
Lại nữa Phật Tử phải nên biết
Sẽ được thực hiện công đức ấy
Phật Tử lắng nghe Hiền Cát Tường
Vô biên tối thắng công đức nầy
Ta nay lược nói phần nhỏ thôi
Như trong đại hải một giọt nước
Cho đến chứng được sự giác ngộ
Nếu có chúng sanh mới phát tâm
Vô biên công đức khó đo lường
Mỗi mỗi công đức tán dương hết
Ba La Mật Đa là công đức
Như Lai đã qua nhiều kiếp số
Chẳng thể nói hết công đức nầy
Như vậy mười phương tất cả Phật
So ra trong đó nói ít thôi
Sanh ra rất nhiều công đức lớn
Như chim trên trời khó đếm hết
Dưới đất một bụi khó thể so
Chẳng phải không nhân mà sanh vậy
Công đức bồ đề tùy nơi tâm
Phát lòng tin tưởng sanh nơi Phật
Như vậy hòa hợp sanh tâm rồi
Kia chẳng thương yêu vua phước ấy
Chẳng tự cầu an chẳng lợi danh
Diệt trừ thế gian những khổ não
Vì chúng sanh đây mà sanh ra
Ý ấy cũng vì các chúng sanh
Thanh tịnh quốc độ lẫn cúng dường
Tu tập pháp nầy chứng bồ đề
Từ tâm phát sanh trí thanh tịnh
Kia thường cung kính cầu giải thoát
Tôn trọng tất cả sanh ý Phật
Tất cả các pháp công đức giống
Sanh tâm như vậy hay cung kính
Phát tâm quy hướng nơi Phật Pháp
Phật Tử phát tâm làm việc nầy
Vô biên giác ngộ liền sanh ra
Sanh đại trượng phu ý cao cả
Phát tâm lực lớn chủ loài người
Cúng dường rộng rãi khó nghĩ bàn
Giáo pháp chẳng hoại khó nghĩ bàn
Sanh tâm cúng dường như vậy đó
Phát tâm nên chẳng khổ nơi thai
Dưỡng dục cù lao tất phải làm
Niềm vui theo đó tâm phát khởi
Cho nên lại thấy chỗ an lạc
Phát khởi vô biên tâm cung kính
Ta người kiêu mạn đều xả bỏ
Phát tâm tức là điều cao cả
Như vậy giữ gìn niềm an lạc
Phát tâm hay vì bỏ để vui
Phát tâm siêng làm những Phật sự
Phát tâm cầu được rừng công đức
Được Phật nói pháp tất cả nghe
Dũng mãnh lợi căn ánh sáng chiếu
Phát tâm kiên cố chẳng bị hoại
Tất cả phiền não đều tiêu trừ
Phát tâm hay nói Phật công đức
Phát tâm hòa hợp chẳng hòa hợp
Trong mỗi sát na đều xa lìa
Phát tâm vượt qua cảnh Ma Vương
Thấy đó là điều giải thoát lớn
Công đức chủng tử chẳng mất đi
Phát tâm trồng được gốc giác ngộ
Tối thượng trí tuệ đều tăng trưởng
Phát tâm được gặp tất cả Phật
Nghe Phật nói rõ đời quá khứ
Phát tâm bền vững được giải thoát
Pháp nầy thế gian khó gặp được
Do như biển lớn làm vua lớn
Nếu hay phát tâm cung kính Phật
Không tu không làm tất cả lìa
Lìa những quá hoạn các gièm pha
Lại hay xưng tán công đức kia
Trì giới cũng hay giữ tâm ngộ
Phương tiện tu học các công đức
Hay nương giới pháp mà tu học
Lại hay được Phật chỉ dạy cho
Nếu hay phát tâm cung kính Phật
Phật lại quảng đại hay cúng dường
Nơi Phật quảng đại cúng dường rồi
Lại hay quý trọng khó nghĩ bàn
Nếu thường phát tâm cúng dường pháp
Nghe kia Phật pháp tâm không lười
Nếu nơi Phật pháp tâm không lười
Bất tư nghì pháp làm giải thoát
Nếu hay phát tâm cung kính Tăng
Ở trong Tăng ấy tâm không thối
Như vậy phát tâm Tăng chẳng thối
Thường được phát tâm lực chẳng lui
Nếu được phát tâm lực chẳng lùi
Từ nơi căn tánh hiện ánh sáng
Nếu được lợi căn hiện quang minh
Lại hay xa rời ác tri thức
Nếu đã xa rời ác tri thức
Hãy nên cầu pháp nơi bạn lành
Nếu đã tìm pháp nơi bạn lành
Kia sẽ được giúp an lạc lớn
Nếu được an lạc lớn kia rồi
Chính lực của mình cũng phải bỏ
Nếu đã vứt bỏ tâm ngã mạn
Tức được chứng đến giải thoát lớn
Như vậy quảng đại giải thoát rồi
Tức được chư Phật thường chiếu soi
Nếu được chư Phật chiếu soi rồi
Tức khắc sẽ sanh tâm giác ngộ
Nếu đã được sanh tâm giác ngộ
Tức hộ giải thoát công đức lớn
Nếu được công đức giải thoát rồi
Tức được sanh vào nhà Như Lai
Sau khi sanh vào Như Lai rồi
Tức được giải thoát Diệu Tương Ưng
Nếu hay giải thoát Diệu Tương Ưng
Sự phát tâm kia đều thanh tịnh.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn