Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Quyển 285: Phẩm Khen Ngợi Thanh Tịnh 01

10/07/201513:13(Xem: 14477)
Quyển 285: Phẩm Khen Ngợi Thanh Tịnh 01

Tập 06

Quyển 285

 Phẩm Khen Ngợi Thanh Tịnh  01
Bản dịch của HT Thích Trí Nghiêm
Diễn đọc: Cư Sĩ Chánh Trí





 

Bấy giờ, cụ thọ Xá Lợi Tử bạch Phật:

Bạch Thế Tôn! Thanh tịnh như vậy rất là sâu xa.

Phật dạy: Như vậy là rốt ráo thanh tịnh.

Xá Lợi Tử bạch:

Pháp nào rốt ráo thanh tịnh mà nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa?

Phật dạy: Này Xá Lợi Tử! Vì sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì thọ, tưởng, hành, thức rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì sắc xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì thanh, hương, vị, xúc, pháp xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì sắc giới, nhãn thức giới và nhãn xúc cùng các thọ do nhãn xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhĩ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì thanh giới, nhĩ thức giới và nhĩ xúc cùng các thọ do nhĩ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì tỷ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì hương giới, tỷ thức giới và tỷ xúc cùng các thọ do tỷ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì thiệt giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì vị giới, thiệt thức giới và thiệt xúc cùng các thọ do thiệt xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì thân giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì xúc giới, thân thức giới và thân xúc cùng các thọ do thân xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì ý giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì pháp giới, ý thức giới và ý xúc cùng các thọ do ý xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì địa giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì thủy, hỏa, phong, không, thức giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì vô minh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì hành, thức, danh sắc, lục xứ, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, sanh, lão tử, sầu, than, khổ, ưu, não rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì bố thí Ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì tịnh giới, an nhẫn, tinh tấn, tịnh lự, Bát-nhã-ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa. 

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không nội rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì pháp không ngoại, pháp không nội ngoại, pháp không không, pháp không lớn, pháp không thắng nghĩa, pháp không hữu vi, pháp không vô vi, pháp không rốt ráo, pháp không không biên giới, pháp không tản mạn, pháp không không đổi khác, pháp không bản tánh, pháp không tự tướng, pháp không cộng tướng, pháp không tất cả pháp, pháp không chẳng thể nắm bắt được, pháp không không tánh, pháp không tự tánh, pháp không không tánh tự tánh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì chơn như rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì pháp giới, pháp tánh, tánh chẳng hư vọng, tánh chẳng đổi khác, tánh bình đẳng, tánh ly sanh, định pháp, trụ pháp, thật tế, cảnh giới hư không, cảnh giới bất tư nghì rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì Thánh đế khổ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì thánh đế tập, diệt, đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn tịnh lự rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì bốn vô lượng, bốn định vô sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì tám giải thoát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì tám thắng xứ, chín định thứ đệ, mười biến xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn niệm trụ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì bốn chánh đoạn, bốn thần túc, năm căn, năm lực, bảy chi đẳng giác, tám chi thánh đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp môn giải thoát không rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì pháp môn giải thoát vô tướng, vô nguyện rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười địa Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì năm loại mắt rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì sáu phép thần thông rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười lực Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì bốn điều không sợ, bốn sự hiểu biết thông suốt, đại từ, đại bi, đại hỷ, đại xả, mười tám pháp Phật bất cộng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không quên mất rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì tánh luôn luôn xả rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì trí nhất thiết rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì trí đạo tướng, trí nhất thiết tướng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả pháp môn Đà-la-ni rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì tất cả pháp môn Tam-ma-địa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả Dự-lưu rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa; vì quả Nhất-lai, Bất-hoàn, A-la-hán rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị Độc-giác rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả hạnh đại Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị giác ngộ cao tột của chư Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là sâu xa.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại bạch Phật:

Bạch Thế Tôn! Sự thanh tịnh như vậy rất là trong sáng.

Phật dạy: Như vậy là rốt ráo thanh tịnh.

Xá Lợi Tử bạch Phật:

Pháp nào rốt ráo thanh tịnh mà nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng?

Phật dạy:

Này Xá Lợi Tử! Vì Bát-nhã Ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì tịnh lự, tinh tấn, an nhẫn, tịnh giới, bố thí ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng. 

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không nội rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì pháp không ngoại, pháp không nội ngoại, pháp không không, pháp không lớn, pháp không thắng nghĩa, pháp không hữu vi, pháp không vô vi, pháp không rốt ráo, pháp không không biên giới, pháp không tản mạn, pháp không không đổi khác, pháp không bản tánh, pháp không tự tướng, pháp không cộng tướng, pháp không tất cả pháp, pháp không chẳng thể nắm bắt được, pháp không không tánh, pháp không tự tánh, pháp không không tánh tự tánh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì chơn như rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì pháp giới, pháp tánh, tánh chẳng hư vọng, tánh chẳng đổi khác, tánh bình đẳng, tánh ly sanh, định pháp, trụ pháp, thật tế, cảnh giới hư không, cảnh giới bất tư nghì rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì Thánh đế khổ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì thánh đế tập, diệt, đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn tịnh lự rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì bốn vô lượng, bốn định vô sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì tám giải thoát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì tám thắng xứ, chín định thứ đệ, mười biến xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn niệm trụ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì bốn chánh đoạn, bốn thần túc, năm căn, năm lực, bảy chi đẳng giác, tám chi thánh đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp môn giải thoát không rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì pháp môn giải thoát vô tướng, vô nguyện rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười địa Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì năm loại mắt rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì sáu phép thần thông rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười lực Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì bốn điều không sợ, bốn sự hiểu biết thông suốt, đại từ, đại bi, đại hỷ, đại xả, mười tám pháp Phật bất cộng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không quên mất rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì tánh luôn luôn xả rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì trí nhất thiết rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì trí đạo tướng, trí nhất thiết tướng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả pháp môn Đà-la-ni rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì tất cả pháp môn Tam-ma-địa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả Dự-lưu rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng; vì quả Nhất-lai, Bất-hoàn, A-la-hán rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị Độc-giác rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả hạnh đại Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị giác ngộ cao tột của chư Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy rất là trong sáng.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại bạch Phật:

Bạch Thế Tôn! Sự thanh tịnh như thế không chuyển đổi, không tiếp nối.

Phật dạy: Như vậy là rốt ráo thanh tịnh.

Xá Lợi Tử bạch Phật:

Vì pháp nào rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối?

Phật dạy: Này Xá Lợi Tử! Vì sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì thọ, tưởng, hành, thức rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì sắc xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì thanh, hương, vị, xúc, pháp xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì sắc giới, nhãn thức giới và nhãn xúc cùng các thọ do nhãn xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhĩ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì thanh giới, nhĩ thức giới và nhĩ xúc cùng các thọ do nhĩ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì tỷ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì hương giới, tỷ thức giới và tỷ xúc cùng các thọ do tỷ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì thiệt giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì vị giới, thiệt thức giới và thiệt xúc cùng các thọ do thiệt xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì thân giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì xúc giới, thân thức giới và thân xúc cùng các thọ do thân xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì ý giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì pháp giới, ý thức giới và ý xúc cùng các thọ do ý xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì địa giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì thủy, hỏa, phong, không, thức giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì vô minh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì hành, thức, danh sắc, lục xứ, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, sanh, lão tử, sầu, than, khổ, ưu, não rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì bố thí Ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì tịnh giới, an nhẫn, tinh tấn, tịnh lự, Bát-nhã-ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối. 

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không nội rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì pháp không ngoại, pháp không nội ngoại, pháp không không, pháp không lớn, pháp không thắng nghĩa, pháp không hữu vi, pháp không vô vi, pháp không rốt ráo, pháp không không biên giới, pháp không tản mạn, pháp không không đổi khác, pháp không bản tánh, pháp không tự tướng, pháp không cộng tướng, pháp không tất cả pháp, pháp không chẳng thể nắm bắt được, pháp không không tánh, pháp không tự tánh, pháp không không tánh tự tánh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì chơn như rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì pháp giới, pháp tánh, tánh chẳng hư vọng, tánh chẳng đổi khác, tánh bình đẳng, tánh ly sanh, định pháp, trụ pháp, thật tế, cảnh giới hư không, cảnh giới bất tư nghì rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì Thánh đế khổ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì thánh đế tập, diệt, đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn tịnh lự rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì bốn vô lượng, bốn định vô sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì tám giải thoát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì tám thắng xứ, chín định thứ đệ, mười biến xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn niệm trụ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì bốn chánh đoạn, bốn thần túc, năm căn, năm lực, bảy chi đẳng giác, tám chi thánh đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp môn giải thoát không rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì pháp môn giải thoát vô tướng, vô nguyện rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười địa Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì năm loại mắt rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì sáu phép thần thông rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười lực Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì bốn điều không sợ, bốn sự hiểu biết thông suốt, đại từ, đại bi, đại hỷ, đại xả, mười tám pháp Phật bất cộng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không quên mất rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì tánh luôn luôn xả rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì trí nhất thiết rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì trí đạo tướng, trí nhất thiết tướng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả pháp môn Đà-la-ni rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì tất cả pháp môn Tam-ma-địa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả Dự-lưu rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối; vì quả Nhất-lai, Bất-hoàn, A-la-hán rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị Độc-giác rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả hạnh đại Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị giác ngộ cao tột của chư Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không chuyển đổi, không tiếp nối.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại bạch Phật:

Bạch Thế Tôn! Sự thanh tịnh như thế vốn không tạp nhiễm.

Phật dạy: Như vậy là rốt ráo thanh tịnh.

Xá Lợi Tử bạch Phật:

Vì pháp nào rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm?

Phật dạy:

Này Xá Lợi Tử! Vì sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì thọ, tưởng, hành, thức rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì sắc xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì thanh, hương, vị, xúc, pháp xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì sắc giới, nhãn thức giới và nhãn xúc cùng các thọ do nhãn xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhĩ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì thanh giới, nhĩ thức giới và nhĩ xúc cùng các thọ do nhĩ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì tỷ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì hương giới, tỷ thức giới và tỷ xúc cùng các thọ do tỷ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì thiệt giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì vị giới, thiệt thức giới và thiệt xúc cùng các thọ do thiệt xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì thân giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì xúc giới, thân thức giới và thân xúc cùng các thọ do thân xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì ý giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì pháp giới, ý thức giới và ý xúc cùng các thọ do ý xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì địa giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì thủy, hỏa, phong, không, thức giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì vô minh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì hành, thức, danh sắc, lục xứ, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, sanh, lão tử, sầu, than, khổ, ưu, não rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì bố thí Ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì tịnh giới, an nhẫn, tinh tấn, tịnh lự, Bát-nhã-ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm. 

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không nội rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì pháp không ngoại, pháp không nội ngoại, pháp không không, pháp không lớn, pháp không thắng nghĩa, pháp không hữu vi, pháp không vô vi, pháp không rốt ráo, pháp không không biên giới, pháp không tản mạn, pháp không không đổi khác, pháp không bản tánh, pháp không tự tướng, pháp không cộng tướng, pháp không tất cả pháp, pháp không chẳng thể nắm bắt được, pháp không không tánh, pháp không tự tánh, pháp không không tánh tự tánh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì chơn như rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì pháp giới, pháp tánh, tánh chẳng hư vọng, tánh chẳng đổi khác, tánh bình đẳng, tánh ly sanh, định pháp, trụ pháp, thật tế, cảnh giới hư không, cảnh giới bất tư nghì rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì Thánh đế khổ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì thánh đế tập, diệt, đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn tịnh lự rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì bốn vô lượng, bốn định vô sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì tám giải thoát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì tám thắng xứ, chín định thứ đệ, mười biến xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn niệm trụ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì bốn chánh đoạn, bốn thần túc, năm căn, năm lực, bảy chi đẳng giác, tám chi thánh đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp môn giải thoát không rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì pháp môn giải thoát vô tướng, vô nguyện rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười địa Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì năm loại mắt rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì sáu phép thần thông rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười lực Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì bốn điều không sợ, bốn sự hiểu biết thông suốt, đại từ, đại bi, đại hỷ, đại xả, mười tám pháp Phật bất cộng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không quên mất rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì tánh luôn luôn xả rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì trí nhất thiết rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì trí đạo tướng, trí nhất thiết tướng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả pháp môn Đà-la-ni rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì tất cả pháp môn Tam-ma-địa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả Dự-lưu rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm; vì quả Nhất-lai, Bất-hoàn, A-la-hán rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị Độc-giác rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả hạnh đại Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị giác ngộ cao tột của chư Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vốn không tạp nhiễm.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại bạch Phật:

Bạch Thế Tôn! Sự thanh tịnh như thế bản tánh thanh khiết.

Phật dạy: Như vậy là rốt ráo thanh tịnh.

Xá Lợi Tử bạch Phật:

Vì pháp nào rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết?

Phật dạy: Này Xá Lợi Tử! Vì sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì thọ, tưởng, hành, thức rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì sắc xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì thanh, hương, vị, xúc, pháp xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì sắc giới, nhãn thức giới và nhãn xúc cùng các thọ do nhãn xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhĩ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì thanh giới, nhĩ thức giới và nhĩ xúc cùng các thọ do nhĩ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì tỷ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì hương giới, tỷ thức giới và tỷ xúc cùng các thọ do tỷ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì thiệt giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì vị giới, thiệt thức giới và thiệt xúc cùng các thọ do thiệt xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì thân giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì xúc giới, thân thức giới và thân xúc cùng các thọ do thân xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì ý giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì pháp giới, ý thức giới và ý xúc cùng các thọ do ý xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì địa giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì thủy, hỏa, phong, không, thức giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì vô minh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì hành, thức, danh sắc, lục xứ, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, sanh, lão tử, sầu, than, khổ, ưu, não rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì bố thí Ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì tịnh giới, an nhẫn, tinh tấn, tịnh lự, Bát-nhã-ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết. 

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không nội rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì pháp không ngoại, pháp không nội ngoại, pháp không không, pháp không lớn, pháp không thắng nghĩa, pháp không hữu vi, pháp không vô vi, pháp không rốt ráo, pháp không không biên giới, pháp không tản mạn, pháp không không đổi khác, pháp không bản tánh, pháp không tự tướng, pháp không cộng tướng, pháp không tất cả pháp, pháp không chẳng thể nắm bắt được, pháp không không tánh, pháp không tự tánh, pháp không không tánh tự tánh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì chơn như rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì pháp giới, pháp tánh, tánh chẳng hư vọng, tánh chẳng đổi khác, tánh bình đẳng, tánh ly sanh, định pháp, trụ pháp, thật tế, cảnh giới hư không, cảnh giới bất tư nghì rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì Thánh đế khổ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì thánh đế tập, diệt, đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn tịnh lự rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì bốn vô lượng, bốn định vô sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì tám giải thoát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì tám thắng xứ, chín định thứ đệ, mười biến xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn niệm trụ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì bốn chánh đoạn, bốn thần túc, năm căn, năm lực, bảy chi đẳng giác, tám chi thánh đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp môn giải thoát không rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì pháp môn giải thoát vô tướng, vô nguyện rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười địa Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì năm loại mắt rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì sáu phép thần thông rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười lực Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì bốn điều không sợ, bốn sự hiểu biết thông suốt, đại từ, đại bi, đại hỷ, đại xả, mười tám pháp Phật bất cộng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không quên mất rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì tánh luôn luôn xả rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì trí nhất thiết rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì trí đạo tướng, trí nhất thiết tướng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả pháp môn Đà-la-ni rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì tất cả pháp môn Tam-ma-địa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả Dự-lưu rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết; vì quả Nhất-lai, Bất-hoàn, A-la-hán rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị Độc-giác rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả hạnh đại Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị giác ngộ cao tột của chư Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy bản tánh thanh khiết.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại bạch Phật:

Bạch Thế Tôn! Sự thanh tịnh như thế vô đắc, vô quán.

Phật dạy: Như vậy là rốt ráo thanh tịnh.

Xá Lợi Tử bạch Phật:

Vì pháp nào rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán?

Phật dạy: Này Xá Lợi Tử! Vì sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì thọ, tưởng, hành, thức rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì sắc xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì thanh, hương, vị, xúc, pháp xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì sắc giới, nhãn thức giới và nhãn xúc cùng các thọ do nhãn xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhĩ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì thanh giới, nhĩ thức giới và nhĩ xúc cùng các thọ do nhĩ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì tỷ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì hương giới, tỷ thức giới và tỷ xúc cùng các thọ do tỷ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì thiệt giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì vị giới, thiệt thức giới và thiệt xúc cùng các thọ do thiệt xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì thân giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì xúc giới, thân thức giới và thân xúc cùng các thọ do thân xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì ý giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì pháp giới, ý thức giới và ý xúc cùng các thọ do ý xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì địa giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì thủy, hỏa, phong, không, thức giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì vô minh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì hành, thức, danh sắc, lục xứ, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, sanh, lão tử, sầu, than, khổ, ưu, não rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì bố thí Ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì tịnh giới, an nhẫn, tinh tấn, tịnh lự, Bát-nhã-ba-la-mật-đa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán. 

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không nội rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì pháp không ngoại, pháp không nội ngoại, pháp không không, pháp không lớn, pháp không thắng nghĩa, pháp không hữu vi, pháp không vô vi, pháp không rốt ráo, pháp không không biên giới, pháp không tản mạn, pháp không không đổi khác, pháp không bản tánh, pháp không tự tướng, pháp không cộng tướng, pháp không tất cả pháp, pháp không chẳng thể nắm bắt được, pháp không không tánh, pháp không tự tánh, pháp không không tánh tự tánh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì chơn như rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì pháp giới, pháp tánh, tánh chẳng hư vọng, tánh chẳng đổi khác, tánh bình đẳng, tánh ly sanh, định pháp, trụ pháp, thật tế, cảnh giới hư không, cảnh giới bất tư nghì rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì Thánh đế khổ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì thánh đế tập, diệt, đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn tịnh lự rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì bốn vô lượng, bốn định vô sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì tám giải thoát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì tám thắng xứ, chín định thứ đệ, mười biến xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì bốn niệm trụ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì bốn chánh đoạn, bốn thần túc, năm căn, năm lực, bảy chi đẳng giác, tám chi thánh đạo rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp môn giải thoát không rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì pháp môn giải thoát vô tướng, vô nguyện rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười địa Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì năm loại mắt rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì sáu phép thần thông rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì mười lực Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì bốn điều không sợ, bốn sự hiểu biết thông suốt, đại từ, đại bi, đại hỷ, đại xả, mười tám pháp Phật bất cộng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì pháp không quên mất rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì tánh luôn luôn xả rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì trí nhất thiết rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì trí đạo tướng, trí nhất thiết tướng rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả pháp môn Đà-la-ni rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì tất cả pháp môn Tam-ma-địa rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả Dự-lưu rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán; vì quả Nhất-lai, Bất-hoàn, A-la-hán rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị Độc-giác rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì tất cả hạnh đại Bồ-tát rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Này Xá Lợi Tử! Vì quả vị giác ngộ cao tột của chư Phật rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy vô đắc, vô quán.

Khi ấy, Xá Lợi Tử lại bạch Phật:

Bạch Thế Tôn! Sự thanh tịnh như vậy không sanh khởi, không hiển hiện.

Phật dạy: Như vậy là rốt ráo thanh tịnh.

Xá Lợi Tử bạch Phật:

Vì pháp nào rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện?

Phật dạy: Này Xá Lợi Tử! Vì sắc rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì thọ, tưởng, hành, thức rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì sắc xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì thanh, hương, vị, xúc, pháp xứ rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhãn giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì sắc giới, nhãn thức giới và nhãn xúc cùng các thọ do nhãn xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì nhĩ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì thanh giới, nhĩ thức giới và nhĩ xúc cùng các thọ do nhĩ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì tỷ giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì hương giới, tỷ thức giới và tỷ xúc cùng các thọ do tỷ xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì thiệt giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì vị giới, thiệt thức giới và thiệt xúc cùng các thọ do thiệt xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì thân giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì xúc giới, thân thức giới và thân xúc cùng các thọ do thân xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì ý giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì pháp giới, ý thức giới và ý xúc cùng các thọ do ý xúc làm duyên sanh ra rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì địa giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì thủy, hỏa, phong, không, thức giới rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

Này Xá Lợi Tử! Vì vô minh rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện; vì hành, thức, danh sắc, lục xứ, xúc, thọ, ái, thủ, hữu, sanh, lão tử, sầu, than, khổ, ưu, não rốt ráo thanh tịnh nên nói sự thanh tịnh ấy không sanh khởi, không hiển hiện.

 

Quyển thứ 285

Hết

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2014(Xem: 8431)
Pháp danh : Trừng Thành Pháp tự : Chí Thông, Pháp hiệu : Thích Giác Tiên. Thuộc dòng Lâm Tế Chánh Tông đời thứ 42 Thế danh : Ngài họ Nguyễn Duy húy là Quyển. Thọ sanh năm Canh thìn, niên hiệu Tự Đức đời thứ 33 (1879). Chánh quán làng Giạ Lệ Thượng, xã Thủy Phương, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên. Năm 1883, lên bốn tuổi thì song thân đều mất. Ngài được ông bà bác đồng tộc đem về nuôi dưỡng. Nhờ bẩm chất thông minh nên thân thuộc cho theo Nho học một thời gian. Nhận thấy giáo lý Phật đà mới là con đường hướng đến cảnh giải thoát ; từ đó, ngài xin với thân thuộc xuất gia đầu Phật. Năm 1890, được 11 tuổi, ngài cầu thọ giáo với tổ Tâm Tịnh.
01/10/2014(Xem: 8507)
Phật Giáo Việt Nam thời cận đại đã viết lên trang lịch sử bằng máu, xương của Chư Tôn Đức Tăng Ni và Phật tử. Dòng lịch sử ấy đã nêu cao tấm gương hy sinh bất khuất trước những đàn áp, bạo lực, súng đạn, nhà tù và lựu đạn. Phải chăng đây là một chặng đường lịch sử oai hùng mà Phật Giáo Việt Nam đã biểu tỏ tinh thần Đại hùng, Đại lực, Đại Từ Bi để vực dậy một nền văn hóa đã bị sụp đổ bởi một chế độ tha hóa, ngoại lai xâm nhập vào quê hương Việt Nam.
01/10/2014(Xem: 10192)
Trên dòng lịch sử Phật giáo Việt Nam thời cận đại của những thập niên 30-40 có bậc Tôn túc của Ni giới xuất hiện, đồng hành với chư Tăng để xiển dương Phật pháp, đào tạo Tăng tài, xây dựng tự viện, giữ gìn giềng mối đạo pháp được bền vững. Bậc Tôn túc của Ni giới ấy là SB Diệu Không, người đã hy hiến cả đời mình cho đời lẫn đạo, SB đã lưu lại cho hậu thế một hành trạng sáng ngời cho đàn hậu học noi gương.
09/09/2014(Xem: 14107)
Hòa Thượng Thích Giác Thông, tục danh Đổ Văn Bé, sinh ngày 18 tháng 2 năm 1939 tại Mỹ Hòa Hưng, Huyện Châu Thành, An Giang, Long Xuyên. Trong một gia đình thâm tín Phật Giáo. Thân Phụ là Cụ Ông Đổ Nhựt Thăng, Thân Mẫu là Cụ Bà Nguyễn Thị Khiên, Hòa Thuợng là người anh cả trong số 6 anh em ( 3 trai, 3 gái ), được nuôi dưỡng trong một gia đình nông dân hiền lành, có truyền thống đạo đức, nên từ nhỏ Hòa Thượng đã là người sớm có tư chất hiền lương, có tâm thương người mến vật, là con có hiếu với ông bà cha mẹ.
06/09/2014(Xem: 8265)
Không biết đây là lá thư thứ mấy con đã viết mà không bao giờ gởi đi, bởi vì con biết thư có vượt ngàn dặm trùng dương bay về thì Thầy cũng vẫn không cầm đọc được, chứng bịnh Parkinson đã làm cho hai tay Thầy run nhiều quá nhưng nhân mùa Phật Đản nhớ đến Thầy, con lại muốn viết. Thời gian sau này, con vẫn theo dõi thường xuyên sức khỏe của Thầy, con buồn vô cùng, Thầy đã bị bịnh, không thoát khỏi qui luật sinh, lão, bịnh mà con thì ở xa quá, không thăm viếng cận kề Thầy được như ngày xưa nữa !
05/09/2014(Xem: 16889)
Còn đây của báu trong nhà Không là ngọc bảo, không là hoàng kim Bình thường chiếc áo tràng lam Mà sao quý vượt muôn ngàn ngọc châu! Những năm cầu thực dãi dầu Sớm mai tụng niệm, đêm thâu mật trì Dòng đời mãi cuốn con đi Về nương chốn tịnh có Thầy, có Ôn… Kinh truyền ban phát khuyên lơn
02/09/2014(Xem: 11890)
“Đầu lông trùm cả càn khôn thảy Hạt cải bao gồm nhật nguyệt trong” Thiền sư Khánh Hỷ (1067–1142) thuộc dòng thứ 14, thiền phái Tỳ Ni Đa Lưu Chi. Sư họ Nguyễn, quê ở Cổ Giao, huyện Long Biên, thuộc dòng tịnh hạnh, từng được vua Lý Thần Tông phong chức Tăng Thống. Sách Thiền Uyển Tập Anh (Anh Tú Vườn Thiền) ghi lại cuộc đối thoại giữa ngài với Thiền Sư Bản Tịch ở chùa Chúc Thánh, nhân dịp ngài cùng với thiền sư đến nhà đàn việt để thọ trai, trên đường đi sư hỏi: Thế nào là ý chỉ của Tổ Sư? Sao thầy lại nghe theo nhân gian làm những chuyện đồng cốt mê hoặc? Bản Tịch đáp: Lời nói ấy đâu phải là không do đồng cốt giáng thần? Sư thưa: Chẳng phải là Hòa Thượng đùa bỡn con hay sao? Bản Tịch đáp: Ta chẳng hề đùa bỡn tí nào! Sư không nắm được ý chỉ của thầy bèn cáo biệt ra đi.
12/08/2014(Xem: 16607)
Cô là 1 nữ sinh trẻ nhất của Sài Gòn đã anh dũng ngã xuống trước họng súng của quân thù tàn bạo trong 1 buổi sáng mùa thu năm 1963 trước cửa chợ Bến Thành, với hàng ngàn sinh viên, học sinh và nhân dân phật tử trước cửa chợ Bến Thành. Và ngay sau đó, Thành hội sinh viên học sinh Sài Gòn đã quyên góp vận động ủng hộ xây bức tượng thờ người nữ học sinh anh hùng tuổi 15 đặt ngay công trường Diên Hồng trước cửa chính chợ Bến Thành ngày nay với sự chứng kiến của hàng ngàn người dân, phật tử thành phố và sinh viên, học sinh.
09/08/2014(Xem: 12749)
Hòa thượng Họ Đinh, húy Văn Nam, là đệ tử của cố Đại lão Hòa thượng Thích Tịnh Khiết, Đệ nhất Tăng thống GHPGVNTN, pháp danh Tâm Trí, tự Minh Châu, pháp hiệu Viên Dung, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1918 (Mậu Ngọ) tại làng Kim Thành (Quảng Nam); nguyên quán làng Kim Khê, xã Nghi Long, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Thân phụ là cụ ông Đinh Văn Chấp và thân mẫu là cụ bà Lê Thị Đạt. Gia đình Hòa thượng có 11 người anh em, Hòa thượng là con trai thứ tư trong gia đình. Vốn sinh trưởng trong gia đình vọng tộc Nho gia, thân sinh của Hòa thượng đỗ tiến sĩ Hoàng giáp năm 21 tuổi (khoa Quý Sửu 1913, niên hiệu Duy Tân thứ 7). Nhờ ảnh hưởng sâu đậm nền giáo dục của cụ ông từ bé, vì vậy Hòa thượng rất cần mẫn đèn sách, chăm chỉ học hành, trí tuệ phát triển sớm. Năm 1939, Hòa thượng đỗ bằng cao đẳng tiểu học Đông Dương; năm 1940 Hòa thượng đỗ tú tài toàn phần tại Trường Khải Định - Huế (nay là Trường Quốc Học); và cùng thời gian này, Ngài được bổ làm Thư ký Tòa Khâm sứ tỉnh Thừa Thiên. Sau một năm
03/08/2014(Xem: 6836)
Lễ nhập quan được cử hành tại Bình Quang Ni tự vào lúc 18g00 cùng ngày. Lễ phúng viếng bắt đầu từ 8g00 ngày 9-7 Giáp Ngọ (4-8-2014). Lễ truy niệm được cử hành vào lúc 4g00 sáng nay, 12-7 Giáp Ngọ (7-8-2014); lễ phụng tống kim quan vào lúc 6g00 sáng cùng ngày. Nhục thân cố Ni trưởng tới đài hỏa táng núi Dinh, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu làm lễ trà-tỳ. Tro cốt của Ni trưởng sẽ được nhập bảo tháp tại Bình Quang Ni tự. Được biết, cố NT.Thích nữ Huyền Tông thế danh Dương Thị Ngọc Cúc, sinh năm 1918 tại P.Đức Thắng, TP.Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. Vì sớm giác ngộ lý vô thường, nên năm 17 tuổi (1936), Ni trưởng cùng người cô của mình là cố Ni trưởng Huyền Học quyết tâm vào Sài Gòn xuất gia với cố Ni trưởng Diệu Tịnh tại chùa Hải Ấn. Đến năm 1940, Ni trưởng được thọ giới Cụ túc tại Giới đàn chùa Vạn An (tỉnh Sa Đéc). Suốt hơn 2/3 thế kỷ tu học và hành đạo, Ni trưởng đã tham gia vào phong trào đấu tranh yêu nước trong cuộc kháng chiến chống Pháp năm 1945, đấu tranh đòi quyền bình đẳng tô
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]