Dư Âm Cơn Dông Tố

09/10/201413:05(Xem: 20744)
Dư Âm Cơn Dông Tố


                                  Ngày ấy!
                                Cơn dông tố giữa bầu trời nắng hạ
                                Gió đưa về xao xác những cánh chim
                                Một vì sao Bắc Đẩu chốn trời Âu
                                Hỡi vô thường sao đành làm tắt lịm!!!

    Một năm đã trôi qua...

    Khóa Tu Học Phật pháp Âu Châu kỳ thứ 26 đã diễn tiến trước đây mấy tháng rồi mà dư âm vẫn còn vang vọng trong tâm tư tôi mãi mãi.
Tôi vẫn còn bàng hoàng, cứ tưởng vắng bóng Sư Ông thì lần nầy khóa
Tu học cũng sẽ đìu hiu héo hắt, tàn úa như lá mùa thu. Nhưng không, cả một sức sống của những người con Phật đã vươn lên càng mãnh liệt hơn nữa!
    Fribourg, một trung tâm Tu học không xa nước Đức bao nhiêu nhưng lại không thuận đường bay. Từ Đức qua, tôi phải đổi xe lửa, cũng phải lặn lội 6,7 tiếng đồng hồ, đường đi quanh co với đồi núi chập chùng, chưa kể anh bạn tài xế đón tôi là người ở vùng khác nên đã lạc đường thêm một giờ đồng hồ nữa.
    Bước xuống sân ga đã thấy ấm lòng rồi; bao nhiêu bạn Đạo lần lượt tới, tập trung đứng chờ xe đón, với bao nụ cười rạng rỡ trên môi.
    Vào hè mà Thuỵ Sĩ còn lạnh, vào đến sân đã thấy tấp nập người qua lại, ai cũng xuýt xoa vì hơi rét còn bàng bạc trong không gian! Vậy mà tôi cứ tưởng chắc năm nay vắng vẻ lắm; không ngờ hội trường rộn rịp hẳn lên. Từng đoàn xe lớn nhỏ ra vào, kẻ lên người xuống. Bạn Đạo khắp nơi không hẹn mà gặp, tay bắt mặt mừng. Nơi nơi đều rộn rịp, nhà bếp đã bận rộn xắt gọt, nấu nướng; các gian hàng bắt đầu chuẩn bị để có thể phục vụ khách thập phương từ chiều nay.  
    Rồi ngày khai giảng đã đến, bước vào Hội trường tôi đã xúc động thật sự, cả một Đạo tràng gần 900 Phật tử ngồi ngay hàng thẳng lối và im phăng phắc đợi chờ. Đúng là những đốm lửa của khắp nơi cùng về đã bùng cháy thành những ngọn hoa đăng tưng bừng rực sáng! Những người con của Sư Ông đã không quản ngại đường xa, đã quy tụ về đây, biểu lộ lòng thương kính Sư Ông bằng cách rủ nhau về dự khóa tu học đông đảo như vậy!
    Có lẽ Sư Ông đã ra đi nhanh quá, nhẹ nhàng quá nên Phật tử của Sư Ông đều cảm thấy như Sư Ông vẫn còn quanh quẩn đâu đây!? Nếu nhìn cho kỹ,  nhìn sâu sắc, nhìn bằng sự trong suốt của tâm linh, ta có thể thấy được sự sinh diệt còn mất chỉ như những cuộc vân hà du thử, thanh thản rong chơi!
    Tuy nghĩ vậy nhưng chưa có khóa giáo lý nào mà nước mắt ứa ra
nhiều như lần này. Tôi nhớ những bước chân âm thầm của Sư Ông ngoài
hành lang, mỗi lần gặp, tôi hay hỏi thăm tình hình của khóa học; cứ sợ nếu thiếu hụt tiền bạc thì tội cho Sư Ông quá!
    Nhắc đến Sư Ông, tham dự buổi lễ tưởng niệm Sư Ông là mọi người không cầm nước mắt!
    Phần tôi, chưa bao giờ tôi có những buổi tập dượt văn nghệ ngập tràn nước mắt như lần này. Ai đóng vai nào cũng khóc được cả, em Như Thủy vừa tập hát bài "Nhớ ơn Thầy" vừa nước mắt ràn rụa làm cho tất cả đều khóc theo.
      Nhóm "Những cây bút nữ" chúng tôi nhất quyết dàn dựng cho được màn ca vũ nhạc kịch "Cơn dông giữa mùa hạ" mà soạn giả là Nhật Hưng. Phút ban đầu thấy khó khăn quá, Nhật Hưng muốn bỏ cuộc nhưng chị em chúng tôi nhất quyết tiến hành. Rồi thì mỗi người mỗi tay: Tôi lo điều động nhân sự, tất cả 27 người; Nhật Hưng lo may quần áo, Hoa Lan làm hai cây quạt Quốc Sư, Mừng Chi cắt từng miếng Carton mang theo từ Đức để làm quan tài, Phương Quỳnh lo trang trí quan tài. Phải cám ơn Sư Cô phụ trách hương hoa ở Đạo tràng, nhờ Cô mà chúng tôi đã có một cổ quan tài quá đẹp; còn có những bó hoa tươi cho các Phật tử đi theo sau quan tài nữa.
    Ai cũng nhiệt tình đóng góp công sức của mình, từ các anh cầm khiên, lọng đến các anh gánh quan tài. Khi trình diễn vừa đi vừa khóc, cảm động vô cùng! Chúng tôi rất mừng khi tìm ra được hai anh bạn không có tóc, đóng hai vai Hòa Thượng.
      Cám ơn các bạn Yên, Alphonse, Trung, Lợi, Tuấn, Thiện, Toàn, Đây, Tụng, Thông và các Chị đã hết lòng cùng nhau tập dượt dù rằng chúng ta cũng đã gặp không biết bao nhiêu khó khăn trở ngại. Thời gian để tập dượt đã hiếm hoi, đã vậy không có buổi tập nào hội đủ được sự hiện diện của 27 người, lúc nào cũng có một số bạn bận trực ban Trai soạn chẳng hạn, đó là chưa kể 5 em trong gia đình Phật tử chỉ tập được một buổi trước khi trình diễn vì các em còn bận cho phần tập dượt chương trình của mình nữa.
      Tôi đã từng tham dự rất nhiều buổi trình diễn văn nghệ nhưng chưa lần nào tôi thấy sung sướng và mãn nguyện như lần này!
      Màn trình diễn của chúng tôi đã đáp ứng với chủ đề của đêm văn nghệ; chủ đề "Thương nhớ Sư Ông" và đã diễn ra trong một bầu không khí trang nghiêm và cảm động! Chính tôi là người đã đứng ra tập dượt, vậy mà khi cổ
quan tài của Sư Ông khiêng ra, với 4 vành khăn tang, với những bước chân âm thầm lặng lẽ đầy tôn kính, với giọng ngâm thơ truyền cảm của Nhật Hưng, với tiếng hát nức nở của Như Thủy, tôi cũng đã không cầm được nước mắt!



htthichminhtam_11HT.ThichMinhTam_01

      Xin cảm ơn tất cả các bạn đã hết lòng giúp đỡ chúng tôi hoàn thành màn ca vũ nhạc kịch "Cơn dông giữa mùa hạ". Về đây rồi, mà mỗi lần mở Video ra xem lại, nước mắt tôi cũng muốn ứa trào!
      Âm vang trầm hùng của Chú Thủ Lăng Nghiêm mỗi buổi công phu sáng; không khí thân thương tràn đầy đạo vị trong những buổi học tập và thảo
luận Phật pháp; nghiêm túc, im lặng khi thọ trai Quá đường; nhẹ nhàng an nhiên khi kinh hành niệm Phật vẫn còn ấp ủ tâm tư và theo bước chân tôi trên đường về trụ xứ.

    Ngàn lần tri ân cũng không đủ đối với Chư Tôn Đại Lão, Hòa Thượng, Chư Thượng Toạ, Đại Đức Tăng Ni, với tấm lòng hộ pháp của Phật tử muôn phương đã cùng góp công sức để khóa Giáo lý Âu Châu kỳ 26 viên mãn thập phần tốt đẹp trong tinh thần "Nhất túc thị đa, đa túc thị nhất";một là tất cả, tất cả là một.


 Cuối tháng 9/2014 
 Nguyên Hạnh Hoàng Thị Doãn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/01/2011(Xem: 9848)
Ông vua đầu tiên của nhà Trần và cũng là một thiền sư cư sỹ, Trần Cảnh (Trần Thái Tông) (1218-1277) đã để lại một sự nghiệp chính trị, một dòng văn học bất hủ, đến bây giờ vẫn mãi là kim chỉ nam, ngọn đuốc soi đường trong đêm dài tăm tối, cho những ai tìm phương vượt thoát, lộ trình cho những ai muốn đưa dân tộc tìm tới đỉnh cao của nhân bản và an lạc.
05/01/2011(Xem: 9177)
Về việc Hòa Thượng Đôn Hậu lên núi, ra Bắc trong vụ Tết Mậu Thân được thầy Trí Tựu, Trú Trì chùa Linh Mụ thuật lại như sau: (lúc 12:00 giờ trưa, ngày 12-3-2009 tại chùa Linh Mụ) Vào khoảng quá nửa đêm tối Mồng một Tết Mậu Thân, có một phái đoàn gồm quân nhân và người mặc thường phục đến thăm Ôn. Ôn đang bị bệnh, bệnh suyễn và xuất huyết dạ dày. Thầy ngồi đàng xa. Thầy Trí Lưu, thân phụ của thầy Trí Siêu Lê Mạnh Thát, lúc đó là Tri Sự chùa Linh Mụ, ngồi gần Ôn. Họ mời Ôn về Huế họp. Ôn từ chối nói đau không đi được. Họ nói có người đưa Ôn đi. Sau đó người ta gánh Ôn đi trên một chiếc võng, từ chùa Linh Mụ, không về Huế mà rẽ về Chợ Thông thuộc làng An Ninh Hạ, đến La Chữ. Ban ngày núp, nghỉ, ban đêm đi. Sau một tháng đến Seopon giáp giới Lào. Máy bay trực thăng bay trên đầu mà không bắn. Trên đường đi, thiếu lương thực, bị hạm đội Mỹ pháo kích. Nhiều người bị chết vì đói và sốt rét. (Được kể lại sau 1975). Rồi sau đó từ Huế ra Hà Nội mất hết 4 tháng, đi theo đường Mòn Hồ Chí Minh đến
30/12/2010(Xem: 9634)
Nguyễn Du (1765-1820) tự là Tố Như, hiệu là Thanh Hiên, biệt hiệu Hồng Sơn Liệp Hộ, Nam Hải Điếu Đồ, sinh trưởng trong gia đình phong kiến quý tộc có nhiều danh vọng, quê gốc ở làng Tiên Điền, Nghi Xuân, Hà Tĩnh. Cha và anh của ông giữ những chức vụ quan trọng trong phủ chúa Trịnh. Thời trẻ ông tập ấm một chức quan võ nhỏ của cha nuôi họ Hà ở Thái Nguyên. Năm 1787, Tây Sơn ra Bắc diệt Trịnh, ông bắt đầu thời kỳ “Thập tải phong trần” (Mười năm gió bụi). Sau ông phục vụ nhà Nguyễn, làm đến Hữu Tham tri Bộ Lễ, từng được cử làm chánh sứ đi sứ Trung Quốc.
30/12/2010(Xem: 8188)
Viết về cụ Nguyễn Du mà chúng ta không nói đến lòng thương vô hạn của cụ đối với chính mình đối với tha nhân, đối với xã hội thì đó là một vấn đề thiếu sót; viết về Nguyễn Du mà không nói đến Phật giáo thì đó cũng là một thiếu sót quang trọng, vì toàn bộ sự nghiệp văn thơ của cụ đều phát xuất từ hai quan điểm này để từ đó cụ gởi gắm tâm sự của cụ lại cho người hậu thế.
27/12/2010(Xem: 8301)
Vị thầy người Nhật của tôi đã ra đi năm ngoái, quá trẻ, quá sớm. Bà chỉ mới năm mươi bốn tuổi, và không có ai để truyền thừa Pháp. Bà chỉ có năm người đệ tử sống cùng bà trong những năm gần đây. Tôi, năm mươi sáu tuổi, nhưng lại là đệ tử mới nhất của bà, mà lại là nam đệ tử. Tôi ở với một nhóm nhỏ đệ tử người Tây phương chỉ mới được mười năm nay, trong khi người nữ đệ tử trẻ tuổi nhất cũng đã có mười lăm năm theo học với bà. Do vị thế ưu tiên của việc “sống lâu lên lão làng” trong tăng đoàn nhỏ bé của chúng tôi, mà các vị nữ đệ tử trẻ này tha hồ chế ngạo cái đầu không tóc, và việc gia nhập tăng chúng muộn màng của tôi. Tôi không màng điều đó chút nào, vì từ những ngày đầu, tôi đã rất hạnh phúc được thân cận “roshi” của tôi, với lòng tin tưởng rằng sự gần gủi, tiếp xúc hằng ngày với bà có thể giúp tôi đi đến ngưỡng cửa tiếp cận tâm linh, nơi ma
24/12/2010(Xem: 9817)
Đại lễ đặt dưới sự chứng minh tối cao của: Đức Trưởng lão Hòa thượng Thích Minh Châu, Phó Pháp chủ Hội đồng chứng minh GHPG Việt Nam, trú trì Tổ đình Tường Vân – Huế, Trưởng lão Hòa thượng Thích khả Tấn, Thành viên Hội đồng chứng minh GHPG Việt Nam, Giáo phẩm chứng minh BTS GHPG tỉnh Thừa Thiên – Huế, Giáo phẩm chứng minh Môn phái tổ đình Tây Thiên – Huế, trú trì chùa Giác Lâm – Huế. Trưởng lão Hòa thượng Thích Đức Phương, Phó chủ tịch HĐTS Trung ương GHPG Việt Nam, Trưởng ban Trị sự GHPG tỉnh Thừa Thiên – Huế, trú trì Diệu Đế quốc tự, Lam Sơn và Tra Am – Huế. Trưởng lão Hòa thượng Thích Thiện Duyên, Thành viên Hội đồng chứng minh GHPG Việt Nam, Ủy viên thường Trực HĐTS Trung ương GHPG Việt Nam, Trưởng ban Hướng dẫn nam nữ cư sĩ Phật tử trung ương, Trưởng ban Trị sự GHPG tỉnh Quảng Nam, trú trì chùa Đạo Nguyên Tam Kỳ - Quảng Nam. Chư tôn đức trong thường trực BTS GHPG tỉnh Thừa Thiên – Huế, chư tôn đức đại diện các môn phái Tổ đình trong tỉnh Thừa Thiên – Huế, chư tôn đức trú trì các
24/12/2010(Xem: 6725)
Niên Biểu Đại Lão Hòa Thượng Thích Đôn Hậu, Chánh Thư ký, Xử lý Viện Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Đệ Tam Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
24/12/2010(Xem: 9321)
Được sự hoan hỷ chấp thuận của Ban Trị Sự Phật Giáo Tỉnh, sự quan tâm giúp đỡ mọi mặt của quý cấp lãnh đạo Đảng, chính quyền và mặt trận, Ban Hướng Dẫn Phật Tử Tỉnh Thừa Thiên Huế long trọng tổ chức Hội Thảo Hướng Dẫn Phật Tử và Đại Lễ Trai Đàn Truy Niệm Tiền Hậu Công Đức, Sáng Lập Hội Viên, Khuôn Trưởng, Trưởng Ban Hộ Tự, Hội Viên Thiện Nam Tín Nữ, Cư Sĩ Phật Tử, Gia Trưởng, Huynh Trưởng, Đoàn Sinh Gia Đình Phật tử trong tỉnh Thừa Thiên Huế và tưởng niệm Cầu Siêu quá cố Chư vị huynh trưởng nhân dịp kỉ niệm 60 năm ngày thành lập Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Trước hết, thay mặt Ban Hướng Dẫn Phật Tử tỉnh và Ban Tổ Chức Đại lễ chúng con thành kính đảnh lễ niệm ân Chư Tôn Giáo Phẩm Hội Đồng Chứng Minh, Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, Chư Tôn Giáo Phẩm, Chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni. Kính lời chào mừng nồng nhiệt đến chư vị quý khách lãnh đạo các cấp, quý vị nhân sĩ trí thức và toàn thể đồng bào Phật tử các giới. Cung chúc Chư Tôn Giáo Phẩm, Chư Tôn Đức Tăng Ni thế tuế thọ t
19/12/2010(Xem: 15010)
Phật Giáo và A-dục Vương. K. R. Norman (Nguyên Tâm dịch) Hoàng đế Asoka, Con người của hòa bình và tình nhân bản. Minh Chi Đại đế Asoka và sự nghiệp hoằng dương Phật pháp. Thích Quảng Đại Đại đế Asoka Maurya và những pháp dụ khắc trên đá Trần Trúc-Lâm Hoàng đế Asoka giã từ chinh chiến với nỗi thống khổ của người thắng trận. Trần Hương Lan Trường ca Kalinga. Trúc Thiê
19/12/2010(Xem: 29552)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua...