02-Ðức Hỉ Xả

06/02/201115:45(Xem: 3124)
02-Ðức Hỉ Xả

ĐẠOPHẬT VÀ TUỔI TRẺ
Hòa thượng ThíchThanh Từ
-02-

Ðức Hỉ Xả

Sống trên đấu trườngnhân loại, trong cõi đời trần tục nhiễm ô, nếu ai cốôm chặt lòng thù hận chấp nê thì không sao tránh khỏi cảnhlầm than đau khổ. Muốn thoát khổ được vui, con người phảigỡ bỏ những mối dây oán hận, tẩy sạch những vết nhơô nhiễm trong cõi lòng mình cho được nhẹ nhàng trong sạch.Phương pháp gỡ bỏ và tẩy trừ ấy là đức hỉ xả.

Hỉ xả là vui vẻ tha thứ nhữnglỗi lầm mà người đã phạm đến ta, cũng như vui vẻ bỏtất cả danh vọng, tài sắc cho đến thân mạng của ta, nếuthấy cần và lợi ích cho chúng sanh. Có tha thứ, lòng ta mớithênh thang, tim ta mới hòa nhịp cùng tim của mọi người,có xả bỏ, tâm ta mới thanh thoát và an tịnh.

Cuộc đời đen tối và sầu khổnhất là cuộc đời của kẻ hay cau có, oán thù. Vì kẻ haycau có thì trên gương mặt luôn luôn hiện đầy những nétnhăn gay gắt, đôi mi chau lại lộ vẻ khó khăn. Kẻ còn ômnặng khối hận thù thì lửa hận thù thiêu đốt cả tim ganvà buồng phổi của họ. Còn gì khổ đau hơn khi tim gan bịthiêu đốt. Còn gì xấu xí bằng khi gương mặt nhăn nhó,héo sầu. Sống trên đời này, nếu ta gặp điều trái ý liềnmang lòng thù hận, thì chắc đời ta sẽ thấy toàn thù hậnvà oán hờn. Như Tý dùng lời thô bỉ mắng Thân, Thân cốtrả thù phải dùng lời bỉ ổi hơn, ban đầu còn trả thùnhau bằng miệng, kế trả thù bằng tay chân và sau cùng phảitrả thù nhau bằng dao, búa. Khi sơ khởi chỉ là mối thù riêngcủa cá nhân, rồi lan dần đến mối thù chung của gia đình,của thân tộc. Cứ thế, oán thù chập chồng thêm mãi biếtbao giờ dứt. Ðức Phật dạy: "Lấy oán trả oán, oán mãichất chồng; lấy ân trả oán, oán liền tiêu diệt."Ngườitrong lòng mãi ôm ấp hận thù thì lúc nào cũng tưởng chừngchung quanh đều là kẻ thù muốn hại mình, vì vậy họ sốngnhững ngày đầy lo sợ. Chỉ có ai biết lấy ân trả oánmới mong dứt sạch được hận thù. Như người Ðình Trưởngnước Lương trả thù người cào dưa mình bằng cách ra côngtưới dưa cho người, nhờ đó mà hận thù dứt sạch.

Còn gì vui sướng hơn, kẻ có tâmlượng bao dung sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm cho người.Khi nào trong lòng ta không còn một mảy may thắc mắc, khôngcòn một chút bợn hận thù, đó là lúc ta hoàn toàn an lạc.Người mà lòng được thanh thoát nhẹ nhàng thì gương mặtvui tươi, lời nói thanh nhã, cử chỉ thư thái, toàn thân hiệnra một phong độ khả ái khả kính. Con người ấy có mấykhi phải buồn khổ, vì thế nên họ trẻ mãi, sống dai. Sáchcó câu: "Thù ghét là sâu mọt đục khoét người ta, làmcho người ta chóng xấu, chóng già, chóng chết; yêu thươngvà tha thứ là suối nước cam lồ tưới vào lòng người,làm cho người tươi đẹp, trẻ dai và sống mãi."

Danh vọng, tài sắc... ở đời lànhững cạm bẫy chực hại người, nhưng vì nó có công nănghấp dẫn quyến rũ khiến người phải mê mẩn say sưa đểrồi chịu khổ, cũng như miếng mồi vì có mùi thơm hấp dẫn,con lươn phải lao đầu vào hom trúm. Phần đông người đờingỡ rằng đuổi bắt tài sắc, danh vọng... là hạnh phúc,chớ đâu ngờ càng đuổi bắt nó càng chuốc khổ về mình.Ðây, một chàng thanh niên ủ dột ngồi dưới lùm cổ thọ,phải chăng chàng đã trật chân trên nấc thang danh vọng? Kia,một thiếu nữ sầu bi đứng dựa mé sông sâu, phải chăngvì tình duyên ngang trái? Tóm lại, bởi đắm nhiễm sắc, tài,danh vọng... người đời phải luống chịu đau khổ.

Dứt bỏ những tham nhiễm là điềukhông phải dễ, mà dứt bỏ một cách vui vẻ lại càng khóhơn. Nếu ai mắt thấy sắc đẹp, tai nghe tiếng hay... mà lòngkhông ái nhiễm, ấy là bực siêu nhân. Ngài Phù Dung Thiềnsư nói: "... ngộ thanh ngộ sắc như thạch thượng tài hoa,kiến lợi kiến danh như nhãn trung trước tiết..."Nghĩalà: "... nghe tiếng hay, nhìn sắc đẹp như hoa trồng trênđá, thấy tài lợi danh vọng như bụi rơi vào mắt..."Con người được như vậy mới hẳn là tự tại an vui. Chúngta nhìn qua tượng đức Di-lặc sẽ thấy năm đứa nhỏ móctai, chọc mắt... Ngài, mà trên gương mặt Ngài vẫn nở mộtnụ cười tự tại. Hình dáng ấy để tượng trưng cho ngườiđã hỉ xả ngũ trần toàn vẹn. Ðức Di-lặc không cườisao đặng, vì ngoại cảnh còn gì quyến rũ được Ngài, tâmNgài lúc nào cũng an nhiên thì quyết định trên gương mặthẳn luôn luôn hoan hỉ.

Tài, sắc, danh vọng... là vật bênngoài, xả bỏ không lấy gì làm khó, đến như thân mạnglà cái mà người phàm phu tuyệt đối mến yêu, muốn xảbỏ nó thì sự khó khăn lại gấp bội phần. Người đờivì trìu mến thân nên đã gây biết bao tội lỗi, ngược lại:"Bồ-tát vì chúng sanh bỏ thân mạng dễ dàng hơn người thamlẫn bỏ một vắt cơm."(Luận Ðại Trượng Phu)Người đã quên mình vì chúng sanh thì đối với sự khổvui còn mất của thân mình không đáng kể, như thế là họđã vượt khỏi cái khổ vì thân. Lão Tử nói: "Ngô hữuđại hoạn vị ngô hữu thân, ngô nhược vô thân hà hoạnchi hữu."Thật vậy, nếu không còn thấy có riêng mìnhthì còn hoạn gì làm cho mình khổ. Vui lòng bỏ thân mạngđể cứu độ chúng sanh, đó là đức hỉ xả cứu kính.

Tóm lại, hỉ xả những oán thùcho lòng được nhẹ lòng thanh thoát, đó là cái vui của phàmnhân. Hỉ xả những tài, sắc, danh vọng... cho tâm đượctự tại, đó là cái vui của bậc giải thoát. Hỉ xả thânmạng để cứu độ chúng sanh, làm cho tất cả chúng sanh đượcan lạc, đó là cái vui của bậc Bồ-tát. Người Phật tửquyết tâm dứt khổ tìm vui, phải tu đức hỉ xả theo thứtự của nó, hỉ xả một phần là chúng ta được vui mộtbậc. Ðến khi nào hỉ xả toàn vẹn rồi là ta được cáivui cứu kính. Như vậy, vui và khổ không phải do ai đem đếnhay ban cho, mà chính ta tự tạo lấy.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/03/2017(Xem: 16101)
Thức A-lại-da không phải là linh hồn. Đạo Phật bác bỏ không có linh hồn tồn tại trong một bản thể muôn loài hữu tình chúng sanh. Thức A-lại-da, là cái biết linh diệu của muôn loài, trong đó có loài người là tối thượng hơn tất cả. Cho nên Thức A-lại-da là con người thật của con người, chứ thể xác không phải là con người thật vì sau khi xác thân con người nói riêng, muôn loài chúng sanh nói chung bị chết đi, xác thịt sẽ bị bỏ lại, rồi từ từ tan rã thành đất, cát, tro, bụi bay tứ tung trong không gian, không thể mang theo qua bên kia cõi chết. Duy chỉ còn lại một mình thức A- lại-da ra đi và tồn tại trong một bản thể nào đó bên kia cõi chết.
22/12/2016(Xem: 45830)
Tất cả chúng ta đều biết rằng lời Phật dạy trong 45 năm, sau khi Ngài đắc đạo dưới cội cây Bồ Đề tại Gaya ở Ấn Độ, đã để lại cho chúng ta một gia tài tâm linh đồ sộ qua khẩu truyền cũng như bằng văn tự. Kể từ đó đến nay, con Người vĩ đại ấy và giáo lý thậm thâm vi diệu của Ngài đã vượt ra khỏi không gian của xứ Ấn và thời gian trải dài suốt 26 thế kỷ từ Á sang Âu, từ Âu sang Mỹ, từ Mỹ sang Úc, Phi Châu v.v… Như vậy đủ để cho chúng ta thấy rằng giáo lý ấy đã khế hợp với căn cơ của mọi người, dầu tu theo truyền thống Nam truyền hay Bắc truyền và ngay cả Kim Cang Thừa đi nữa cũng là những cổ xe đang chuyên chở mọi người đi đến con đường giải thoát của sanh tử luân hồi.
20/12/2016(Xem: 18783)
Đức Phật xuất hiện ở đời vì hạnh phúc chư thiên và loài người. Sau 49 năm thuyết pháp, độ sinh, ngài đã để lại cho chúng ta vô số pháp môn tu tập tùy theo căn cơ của mỗi người nhằm chuyển hóa nỗi khổ và niềm đau, mang lại hạnh phúc an vui, giải thoát, niết bàn. Chỉ xét riêng thánh quả Dự Lưu (Tu Đà Hườn), trong kinh điển Nikaya (Pali) Thế Tôn và ngài Xá Lợi Phất chỉ ra hơn năm cách[i] khác nhau tùy theo hoàn cảnh và sở trường của hành giả xuất gia cũng như tại gia để chứng đắc thánh quả đầu tiên này trong bốn thánh quả. Trong những cách này, cách dễ nhất, căn bản nhất, phổ quát nhất và hợp với đại đa số chúng đệ tử nhất
30/04/2016(Xem: 23239)
Pháp Thân tiếng Sanscrit là Dharmakaya, tiếng Nhật là Hosshimbutsu, tiếng Pháp là Corps d’essence. Đó là nói về Chơn Thân, Đạo Thể, thể của Pháp Tánh. Pháp Thân của Phật có 4 Đức: Thường, Lạc, Ngã, Tịnh (4 Đức Ba La Mật). Nó không mắc vào tứ khổ (Sanh, Lão, Bệnh, Tử). Nó không lớn, không nhỏ, không trắng, không đen, không có Đạo, không vô Đạo, nó tự nhiên trường tồn, không thay đổi. Dầu Phật có ra đời hay không thì nó cũng như vậy mãi.
24/04/2016(Xem: 47108)
Qua mạng Amazon.com, tôi đặt mua cuốn sách tiếng Anh “In The Buddha’s Words” của Bhikkhu Bodhi ngay sau khi xuất bản năm 2005. Đọc sơ qua phần đầu rồi để đó. Mỗi lần đi đâu, tôi mang theo để đọc từ từ vài trang, trong lúc chờ đợi, trước khi đi ngủ. Cứ thế dần dần qua năm tháng. Rồi cũng không thẩm thấu được bao nhiêu.
26/01/2016(Xem: 18061)
Niết Bàn, tiếng Sanscrit là Nirvãna, phiên âm thành Niết-bàn-na. Cũng gọi là Nê-hoàn, Nê-bạn. Đó là cảnh trí của nhà tu hành dứt sạch các phiền não và tự biết rằng mình chẳng còn luyến ái. Niết (Nir): là ra khỏi, thoát ra, giải thoát. Bàn hay Bàn-na (vana): Rừng. Tức là ra khỏi cảnh rừng mê tối, rừng phiền não.
26/09/2015(Xem: 9593)
Cây bạch đàn là cây cao và có cành lá xum xuê nhất khu vực này. Tiếng chim kêu hót vang lừng mỗi sáng là từ trên những cành cao của cây này. Xa hơn, ở đầu đường, có hai cây cau dừa (cây cọ — palm tree), cao hơn cây bạch đàn nhiều, nhưng chim không làm tổ trên ấy (không hiểu vì sao; có lẽ vì cây quá cao, hoặc ở đó có nhiều tranh chấp, hiểm nguy hơn). Nơi cây bạch đàn, có ít nhất vài tổ chim, khác loại. Đúng là “đất lành chim đậu.” Có lần nghe tiếng quạ kêu bất thường, tưởng là quạ đến đuổi phá các loài chim khác, nào ngờ quạ bị chim đuổi. Rõ ràng là hai con chim trắng, thân nhỏ, lại rượt đuổi mấy con quạ đen to gấp ba lần. Không chỉ đuổi khỏi cây bạch đàn, mà đuổi thật xa, tít trên không trung, nhào lộn ngoạn mục, đuổi khỏi khu vực, đuổi khuất tận dãy phố bên kia đường. Thế mới biết, quạ tuy thân to lớn, bộ dạng dữ dằn, tiếng kêu rùng rợn ma quái so với các loài chim hiền lành khác, mà khi lâm trận thì lại không có chút dũng khí hay tinh thần chiến đấu nào. Quạ chỉ giỏi tấn công nhữn
24/06/2015(Xem: 40882)
Lời vàng của Thầy tôi, một Hướng dẫn vào các sự Chuẩn bị cho Tâm-yếu của Phạm Vi Bao La từ Đại Viên Mãn, trình bày các con đường của bốn trường phái chính của Phật Giáo Tây Tạng mà không có bất kỳ mâu thuẫn nào giữa chúng.
18/06/2015(Xem: 20973)
Có khoảng năm trăm triệu Phật tử trên thế giới, đạo Phật được coi là tôn giáo lớn đứng thứ tư của hành tinh. Với hai tông phái chính: Theravada (Phật giáo Nguyên thủy) và Mahayana (Phật giáo Đại thừa) cùng nhiều môn phái khác, đạo Phật có một điểm chung là sự giác ngộ, là tinh thần được tự do. Nhiều nhà nghiên cứu khẳng định đạo Phật là tôn giáo của hòa bình. Con đường của đạo Phật là quá trình nhận biết đau khổ, nguyên nhân khổ đau và kết thúc nó với đích cuối cùng là được giải thoát.
15/06/2015(Xem: 30376)
Yếu chỉ tu tập & hành đạo. Tác giả Thích Thái Hòa