Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)

23/01/202610:36(Xem: 644)
Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)


duc the ton__2 (14)

Nỗi sợ đạo đức !

Có những nỗi sợ là

dấu hiệu của một lương tri còn sống

Giúp phân biệt từ bi và dính mắc rất rõ ràng

Ranh giới của một vùng trách nhiệm an toàn

Không còn vô minh, không muốn quay lại cũ !

Không dám bước sai,

chỉ mong được trả về vị trí con người là đủ

Vì Từ bi không bao giờ yêu cầu phải hy sinh

Khi chịu sự trá hình thành gánh nặng

mang nghiệp người khác vào mình

Vì day dứt, tưởng rằng mình phải

chịu trách nhiệm cho sự thức tỉnh của họ !

Luôn tự nhắc

“ Ta không được trao quyền cứu độ “!

Học từ Simone Weil :

“Can thiệp sai lúc là một hình thức bạo lực,

dù mang danh tình thương.”

Một ranh giới rất quan trọng

cần phải tinh tường (1)

Không phải vì ích kỷ mà

“ Cứu độ là hành vi có điều kiện.”

Sẽ mang nỗi sợ trong lòng dù có tâm thiện

Khi thấy không đủ quyền, không đủ khả năng

Không được phép can thiệp bừa, cách lăng xăng

Đấy phải chăng nỗi sợ đạo đức khi:

“bắt đầu hiểu từ bi thì chùn lại vì sợ làm hại.”

Không còn là nhiệt huyết mù, ảo tưởng vĩ đại

Mà đứng vững trong im lặng dù mở rộng lòng

Tuyệt không yếu đuối, cũng chẳng tự phong

Chỉ là không xâm phạm tiến trình người khác

Từ bi đúng…..mặc ai hiểu lầm

Không còn làm mình cay đắng, chua chát

Huệ Hương

—————————-

1) có thể có từ bi mà không cứu.

Và trong rất nhiều trường hợp, cứu là sai.

Khi người kia chưa sẵn sàng

Hoặc đang dùng “được cứu” để trốn trách nhiệm sống

Từ bi không bao giờ ép và

Cứu độ luôn cần sự đồng thuận sâu.



Cố gắng từ bi - nghịch lý tinh vi

Hãy sống thật với tim mình,

đừng cố gắng làm người tốt”

Khi còn phải “cố”,

từ bi vẫn chưa phải là từ bi,

Vì “Cố gắng từ bi” là một nghịch lý tinh vi

Với cái tôi đứng đằng sau ,

sâu bên trong là căng thẳng

Từ bi thật

không sinh ra do nỗ lực, cố gắng !

Từ bi không phải là điều ta làm;

Mà là điều xảy ra khi ta thôi tự lừa mình.

Ta chỉ thành thật đến tận cùng ,

Phần còn lại ,

trái tim sẽ tự động tiến trình

Mềm một cách tự nhiên, khi ta không còn giấu

Phần nào hèn nhát, phần nào dựa dẫm,

Phải đồng cảm người kia hơn để hiểu thấu!

Không còn cố bao dung hơn,

cố buông hết giận hờn để trốn xa

Và Từ bi khi ấy chỉ phải được xảy ra,

chứ không được cố tạo ra.

Khi đã nhìn được giới hạn mình,

không thể nào giả dối để

bước ra khỏi bóng kỷ luật đạo đức !

Nghịch lý tinh vi ấy, cần bao nhiêu ngũ lực ???

Huệ Hương

Không là ai cả

Chúng ta không “là” ai cả.

Vì bất kỳ “tôi là…” nào

cũng đều là dòng sống cứng đông

biến kinh nghiệm thành nhãn dán đúng ước mong

Khi một lời : tôi là người trí thức, người tu tập

người đạo đức

Sẽ khiến ta phòng thủ để bảo vệ hình ảnh đó như THỰC

Có biết đâu trong từng khoảnh khắc, ta chỉ đang trở thành

Để không phải tích lũy, mà là dính mắc vơi nhanh

Với khả năng hiện diện:

thấy mình phản ứng vì không đồng nhất

không phủ nhận, khi ai phê bình thật

không sụp đổ khi thấy mình sai

không kiêu khi mình đúng với sự kiên trì dai

Đây là nguyên sơ ,

trong Phật học gọi là vô ngã

Trong nghệ thuật:

không đóng khung vào thính giả hay đọc giả

Không phản bội chính mình.

khi tôi chưa cố định thành ai

Cũng không tuyệt vọng vì Ngọc phải giũa mài

Nếu hành trình này có tên,

thì đó không phải là học thuyết,

mà là sự sống đang tự học cách kiên quyết !

và im lặng trở nên có trọng lượng,

mang đạo đức lấp đầy đúng chỗ còn kém khuyết !

Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 5592)
Theo truyền thống của Phật giáo Đại thừa, đức Phật Thích-ca Mâu-ni chứng đạt đạo quả giác ngộ vô thượng vào ngày mùng 8 tháng chạp. Để cùng ôn lại kinh nghiệm giác ngộ và truyền bá chánh pháp của đức Phật, . . .
08/04/2013(Xem: 4315)
Một mùa Thành Đạo nữa lại về. Thành Đạo là tên gọi của sự kiện chứng ngộ Niết Bàn . Một lầ nữa, lòng chúng ta lại rộn lên niềm hân hoan chào đón ngày Đức Thế Tôn hoàn thành công phu tu tập của Ngài, công phu chuyển đổi vọng tâm để Niết Bàn hiển lộ.
29/03/2013(Xem: 5101)
Trong Việt Nam Phật Giáo sử luận, tập một, khi bàn về sự liên hệ giữa thiền và thi ca, giáo sư Nguyễn Lang viết: “Thi ca không có hình ảnh thì không còn thi ca nữa, cũng như đi vào lý luận siêu hình thì thiền không còn có thể là thiền nữa”
14/12/2012(Xem: 10048)
Bản-thể-của-Phật còn gọi là Như Lai Tạng, Phật Tính, Pháp Giới, Chân Như... (tiếng Phạn là Tathagatagarbha), là một khái niệm quan trọng của Đại Thừa Phật Giáo.
19/06/2012(Xem: 11401)
Những khi mà tâm hồn tôi bị hoang mang và dao động trước những thống khổ của con người do chính con người gây ra, những lúc đó tự nhiên những câu thơ của Bùi Giáng, những câu thơ mà một thời tôi đã từng say sưa đọc lại có dịp sống dậy trong tâm hồn buồn bã của tôi:
04/03/2012(Xem: 72034)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (tập 4), mục lục: Sắc đẹp hoa sen Chuyện hai mẹ con cùng lấy một chồng Cảm hóa cô dâu hư Bậc Chiến Thắng Bất Diệt - Bạn của ta, giờ ở đâu? Đặc tính của biển lớn Người đàn tín hộ trì tối thượng Một doanh gia thành đạt Đức hạnh nhẫn nhục của tỳ-khưu Punna (Phú-lâu-na) Một nghệ sĩ kỳ lạ Vị Thánh trong bụng cá Những câu hỏi vớ vẩn Rahula ngủ trong phòng vệ sinh Voi, lừa và đa đa Tấm gương học tập của Rahula Bài học của nai tơ Cô thị nữ lưng gù
02/01/2012(Xem: 3939)
Đức Thế Tôn thành đạo bằng con đường nào? Bằng con đường chí thiện, có nội dung đoạn trừ các lậu hoặc, để thành tựu Niết-bàn và giáo hóa chúng sanh. - Điểm Đến Chí Thiện Sau những ngày từ bỏ vương cung, cạo bỏ râu tóc, mặc áo hoại sắc, làm người xuất gia, Thế Tôn nói: “Mặc dù cha mẹ không bằng lòng, than khóc nước mắt đầy mặt, ta vẫn cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống đời sống thoát ly gia đình. Ta xuất gia như vậy, kẻ đi tìm cái gì chí thiện, đi tìm con đường vô thượng tối thắng, hướng đến tịch tịnh”.[1]
25/12/2011(Xem: 4297)
“Bạch đức Thế Tôn! Xin Ngài hãy thuyết pháp! Bạch đức Thiện Thệ, xin Ngài hãy thuyết pháp! Có những chúng sanh ít nhiễm bụi đời sẽ bị nguy hại, nếu không được nghe Chánh pháp. Nếu những vị này được nghe Chánh pháp họ sẽ thông hiểu” Theo kinh Āriyapariyesana, sau khi đức Thế Tôn thành đạo, Ngài chiêm nghiệm và quán chiếu sâu vào pháp do Ngài mới chứng được, là sâu thẳm, là vi diệu, cao quý, siêu lý luận, chỉ có người trí mới thấu hiểu, còn phần nhiều chúng sanh thì đam mê ái dục, chạy theo ái dục, khómà thấy được pháp lý duyên khởi, khó mà thấy được định lý tất cả hành là tịch tịnh…
08/01/2011(Xem: 3421)
Bạn có nghĩ rằng ta là người vĩ đại và quan trọng? Dĩ nhiên, hầu hết chúng ta đều nghĩ thế, ít nhất ra là vào một thời điểm nào đó. Nhưng mà rất khó để ôm giữ cái cảm giác quan trọng đó nếu bạn chịu khó suy xét đến cái thế giới không gian huyền diệu mà con người lần đầu tiên vừa thăm dò đến. Ta hãy nhìn nó như thế này:
07/01/2011(Xem: 3301)
Chiều 28-12-2000, phi trường Quốc tế Indra Gandhi, New Delhi rộn rịp đầy bóng những tăng ni sinh Việt Nam với những bó hoa tươi nhiều màu trên tay, những đôi mắt long lanh ngời sáng, những nụ cười hoan hỷ luôn nở trên môi… tất cả đang rộn ràng, hớn hở, chờ đợi đón phái đoàn hành hương từ Việt Nam sang do HT. Thích Trí Quảng, Trưởng Ban Hoằng pháp Trung Ương GHPGVN, Trưởng Ban Trị Sự Thành Hội TPHCM, và Tổng Biên tập báo Giác Ngộ làm trưởng đòan.Tháp Đại Giác ghi dấu sự thành đạo của đức Phật