Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)

23/01/202610:36(Xem: 646)
Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)


duc the ton__2 (14)

Nỗi sợ đạo đức !

Có những nỗi sợ là

dấu hiệu của một lương tri còn sống

Giúp phân biệt từ bi và dính mắc rất rõ ràng

Ranh giới của một vùng trách nhiệm an toàn

Không còn vô minh, không muốn quay lại cũ !

Không dám bước sai,

chỉ mong được trả về vị trí con người là đủ

Vì Từ bi không bao giờ yêu cầu phải hy sinh

Khi chịu sự trá hình thành gánh nặng

mang nghiệp người khác vào mình

Vì day dứt, tưởng rằng mình phải

chịu trách nhiệm cho sự thức tỉnh của họ !

Luôn tự nhắc

“ Ta không được trao quyền cứu độ “!

Học từ Simone Weil :

“Can thiệp sai lúc là một hình thức bạo lực,

dù mang danh tình thương.”

Một ranh giới rất quan trọng

cần phải tinh tường (1)

Không phải vì ích kỷ mà

“ Cứu độ là hành vi có điều kiện.”

Sẽ mang nỗi sợ trong lòng dù có tâm thiện

Khi thấy không đủ quyền, không đủ khả năng

Không được phép can thiệp bừa, cách lăng xăng

Đấy phải chăng nỗi sợ đạo đức khi:

“bắt đầu hiểu từ bi thì chùn lại vì sợ làm hại.”

Không còn là nhiệt huyết mù, ảo tưởng vĩ đại

Mà đứng vững trong im lặng dù mở rộng lòng

Tuyệt không yếu đuối, cũng chẳng tự phong

Chỉ là không xâm phạm tiến trình người khác

Từ bi đúng…..mặc ai hiểu lầm

Không còn làm mình cay đắng, chua chát

Huệ Hương

—————————-

1) có thể có từ bi mà không cứu.

Và trong rất nhiều trường hợp, cứu là sai.

Khi người kia chưa sẵn sàng

Hoặc đang dùng “được cứu” để trốn trách nhiệm sống

Từ bi không bao giờ ép và

Cứu độ luôn cần sự đồng thuận sâu.



Cố gắng từ bi - nghịch lý tinh vi

Hãy sống thật với tim mình,

đừng cố gắng làm người tốt”

Khi còn phải “cố”,

từ bi vẫn chưa phải là từ bi,

Vì “Cố gắng từ bi” là một nghịch lý tinh vi

Với cái tôi đứng đằng sau ,

sâu bên trong là căng thẳng

Từ bi thật

không sinh ra do nỗ lực, cố gắng !

Từ bi không phải là điều ta làm;

Mà là điều xảy ra khi ta thôi tự lừa mình.

Ta chỉ thành thật đến tận cùng ,

Phần còn lại ,

trái tim sẽ tự động tiến trình

Mềm một cách tự nhiên, khi ta không còn giấu

Phần nào hèn nhát, phần nào dựa dẫm,

Phải đồng cảm người kia hơn để hiểu thấu!

Không còn cố bao dung hơn,

cố buông hết giận hờn để trốn xa

Và Từ bi khi ấy chỉ phải được xảy ra,

chứ không được cố tạo ra.

Khi đã nhìn được giới hạn mình,

không thể nào giả dối để

bước ra khỏi bóng kỷ luật đạo đức !

Nghịch lý tinh vi ấy, cần bao nhiêu ngũ lực ???

Huệ Hương

Không là ai cả

Chúng ta không “là” ai cả.

Vì bất kỳ “tôi là…” nào

cũng đều là dòng sống cứng đông

biến kinh nghiệm thành nhãn dán đúng ước mong

Khi một lời : tôi là người trí thức, người tu tập

người đạo đức

Sẽ khiến ta phòng thủ để bảo vệ hình ảnh đó như THỰC

Có biết đâu trong từng khoảnh khắc, ta chỉ đang trở thành

Để không phải tích lũy, mà là dính mắc vơi nhanh

Với khả năng hiện diện:

thấy mình phản ứng vì không đồng nhất

không phủ nhận, khi ai phê bình thật

không sụp đổ khi thấy mình sai

không kiêu khi mình đúng với sự kiên trì dai

Đây là nguyên sơ ,

trong Phật học gọi là vô ngã

Trong nghệ thuật:

không đóng khung vào thính giả hay đọc giả

Không phản bội chính mình.

khi tôi chưa cố định thành ai

Cũng không tuyệt vọng vì Ngọc phải giũa mài

Nếu hành trình này có tên,

thì đó không phải là học thuyết,

mà là sự sống đang tự học cách kiên quyết !

và im lặng trở nên có trọng lượng,

mang đạo đức lấp đầy đúng chỗ còn kém khuyết !

Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/05/2013(Xem: 11172)
Trong kinh điển Pāli không có dấu hiệu nào cho thấy Đức Phật đã từng biết đọc biết viết cả(26)của H.W. Schumann, là một luận điểm võ đoán, nếu không nói là chưa phản ánh đúng sự thật lịch sử. Gần mười năm trước, lần đầu tiên tiếp cận tác phẩm Đức Phật lịch sử(1)của H.W. Schumann qua bản dịch của cô Trần Phương Lan, cảm giác đầu tiên của chúng tôi là sự kính phục về độ uyên bác của tác phẩm cũng như sự dấn thân khoa học của bản thân tác giả. Lời giới thiệu tác phẩm của HT.Thích Thiện Châu trong bản dịch tiếng Việt cũng đồng quan điểm này, khi ngài cho rằng: H.W. Schumann đã dày công nghiên cứu và xây dựng hình ảnh của Đấng Giác Ngộ như một người sống thật trong khung cảnh thật của Ấn Độ cổ đại, với những nhận xét khách quan của một học giả nghiên cứu có hệ thống rõ ràng theo phương pháp khoa học. Cái nhìn của học giả H.W. Schumann về Đức Phật có vẻ khác lạ với quan niệm về Đức Phật của Phật tử Việt Nam, nhưng đó chính là điều bổ ích làm tăng giá trị của quyển sách trong sự đóng góp vào
10/04/2013(Xem: 14391)
Trong các buổi lễ tụng kinh cầu an, chư Tăng cũng như những người cận sự nam - nữ không thể thiếu bài kệ "Jayamangalagàthà - Bài kệ Hạnh phúc thù thắng". Bởi vì bài kệ này tán dương, ca tụng oai lực của Ðức Phật đã cảm thắng tám trường hợp xảy ra vô cùng khó khăn. Mỗi trường hợp Ðức Phật vận dụng mỗi pháp, không những để đối trị mà còn làm cho đối phương cảm phục phát sanh đức tin xin quy y nơi Tam bảo.
08/04/2013(Xem: 9718)
Cùng với thời gian vô cùng tận, không gian vô biên tế, cái đẹp cũng tồn tại với một ý nghĩa rất bao la mà con người khó có thể khám phá cho thật tường tận bằng tri thức của mình. Cuộc đời đức Phật là cả một lịch sử hùng tráng hướng đến tìm kiếm cái đẹp và xây dựng lý tưởng cái đẹp trong cuộc đời. Giáo lí được Ngài thiết lập là một hệ thống mỹ học thể nghiệm nội tại, có ý nghĩa vô cùng phong phú đối với đời sống nhân sinh.
08/04/2013(Xem: 6732)
Có một cuộc hành trình hùng tráng và vi diệu đã được thực hiện trong chính thế gian này mà lịch sử nhân loại đã đón chào và ghi nhận như một niềm tự hào về tư tưởng. Đây là một bản thiêng hùng ca hơn cả những sử thi huyền thoại vì mang giá trị thật hoàn toàn chứ không hề vẽ tô một chút sắc màu hư cấu. Đó chính là cuộc hành trình đi tìm nguồn sáng tâm linh của đức Phật.
08/04/2013(Xem: 5724)
Chẳng biết tự bao giờ, bài thơ ấy đã in sâu vào trong tâm khảm của tôi. Mỗi lần nhắc lại, tôi không sao tránh khỏi niềm cảm xúc trào dâng. Nửa thương cho người xưa, nửa buồn cho thân mình cũng nhiều nghiệp chướng, tại gia cha mẹ chia lìa, anh em phân tán, xuất gia quá đỗi muộn màng ! Vì sao ?
08/04/2013(Xem: 18510)
Hằng năm cứ mỗi độ cuối đông, toàn thể Phật giáo đồ trên khắp năm châu bốn bể, đều long trọng tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành đạo (vào ngày mùng tám tháng mười hai âm lịch).
08/04/2013(Xem: 5101)
Hướng về cuộc hành trình vi diệu của Đức Phật để chúng ta dũng tiến trên con thuyền thực nghiệm tâm linh. Nó sẽ đưa chúng ta vượt qua những lượn sóng ngại khó, cầu an, bỏ lại phía sau những chiếc đảo hoang danh lợi, sớm cập bến bờ chinh phục nội tâm.
08/04/2013(Xem: 5740)
Ngày Phật Thành đạo năm nay, chúng ta được về Bồ-đề Đạo Tràng, nơi đức Phật thành đạo, để ôn lại ngày lịch sử thiêng liêng ấy, và cùng thảo luận chuyên về về đức Phật và ngày thành đạo của Ngài. Nhân đây tôi cũng xin được nói lên vài suy nghĩ của mình về đức Phật lịch sử và đức Phật tôn giáo.
08/04/2013(Xem: 5548)
Các biến cố quan trọng trong những năm tháng cho đến khi Ngài Sakya Gotama Siddhatta (Thích Ca Cồ Đàm Sĩ đạt đa) thành đạo tựu viên mãn Phật quả để được gọi là Sakya Buddha được ghi chép đa dạng bỡi những trường phái khác nhau . . .
08/04/2013(Xem: 4701)
Ngày Thành Đạo chính là giờ phút huy hoàng nhất trong lịch sử nhân loại, ngày mà cách đây hơn 25 thế kỷ, trong núi Tượng Đầu chim hòa nhạc, hoa quyện hương, nắng dệt tơ vàng cùng với nỗi hân hoan của muôn ngàn vũ trụ cung nghinh Đức Thế Tôn lúc đạo quả viên thành.