Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)

23/01/202610:36(Xem: 635)
Nỗi sợ đạo đức ! (thơ)


duc the ton__2 (14)

Nỗi sợ đạo đức !

Có những nỗi sợ là

dấu hiệu của một lương tri còn sống

Giúp phân biệt từ bi và dính mắc rất rõ ràng

Ranh giới của một vùng trách nhiệm an toàn

Không còn vô minh, không muốn quay lại cũ !

Không dám bước sai,

chỉ mong được trả về vị trí con người là đủ

Vì Từ bi không bao giờ yêu cầu phải hy sinh

Khi chịu sự trá hình thành gánh nặng

mang nghiệp người khác vào mình

Vì day dứt, tưởng rằng mình phải

chịu trách nhiệm cho sự thức tỉnh của họ !

Luôn tự nhắc

“ Ta không được trao quyền cứu độ “!

Học từ Simone Weil :

“Can thiệp sai lúc là một hình thức bạo lực,

dù mang danh tình thương.”

Một ranh giới rất quan trọng

cần phải tinh tường (1)

Không phải vì ích kỷ mà

“ Cứu độ là hành vi có điều kiện.”

Sẽ mang nỗi sợ trong lòng dù có tâm thiện

Khi thấy không đủ quyền, không đủ khả năng

Không được phép can thiệp bừa, cách lăng xăng

Đấy phải chăng nỗi sợ đạo đức khi:

“bắt đầu hiểu từ bi thì chùn lại vì sợ làm hại.”

Không còn là nhiệt huyết mù, ảo tưởng vĩ đại

Mà đứng vững trong im lặng dù mở rộng lòng

Tuyệt không yếu đuối, cũng chẳng tự phong

Chỉ là không xâm phạm tiến trình người khác

Từ bi đúng…..mặc ai hiểu lầm

Không còn làm mình cay đắng, chua chát

Huệ Hương

—————————-

1) có thể có từ bi mà không cứu.

Và trong rất nhiều trường hợp, cứu là sai.

Khi người kia chưa sẵn sàng

Hoặc đang dùng “được cứu” để trốn trách nhiệm sống

Từ bi không bao giờ ép và

Cứu độ luôn cần sự đồng thuận sâu.



Cố gắng từ bi - nghịch lý tinh vi

Hãy sống thật với tim mình,

đừng cố gắng làm người tốt”

Khi còn phải “cố”,

từ bi vẫn chưa phải là từ bi,

Vì “Cố gắng từ bi” là một nghịch lý tinh vi

Với cái tôi đứng đằng sau ,

sâu bên trong là căng thẳng

Từ bi thật

không sinh ra do nỗ lực, cố gắng !

Từ bi không phải là điều ta làm;

Mà là điều xảy ra khi ta thôi tự lừa mình.

Ta chỉ thành thật đến tận cùng ,

Phần còn lại ,

trái tim sẽ tự động tiến trình

Mềm một cách tự nhiên, khi ta không còn giấu

Phần nào hèn nhát, phần nào dựa dẫm,

Phải đồng cảm người kia hơn để hiểu thấu!

Không còn cố bao dung hơn,

cố buông hết giận hờn để trốn xa

Và Từ bi khi ấy chỉ phải được xảy ra,

chứ không được cố tạo ra.

Khi đã nhìn được giới hạn mình,

không thể nào giả dối để

bước ra khỏi bóng kỷ luật đạo đức !

Nghịch lý tinh vi ấy, cần bao nhiêu ngũ lực ???

Huệ Hương

Không là ai cả

Chúng ta không “là” ai cả.

Vì bất kỳ “tôi là…” nào

cũng đều là dòng sống cứng đông

biến kinh nghiệm thành nhãn dán đúng ước mong

Khi một lời : tôi là người trí thức, người tu tập

người đạo đức

Sẽ khiến ta phòng thủ để bảo vệ hình ảnh đó như THỰC

Có biết đâu trong từng khoảnh khắc, ta chỉ đang trở thành

Để không phải tích lũy, mà là dính mắc vơi nhanh

Với khả năng hiện diện:

thấy mình phản ứng vì không đồng nhất

không phủ nhận, khi ai phê bình thật

không sụp đổ khi thấy mình sai

không kiêu khi mình đúng với sự kiên trì dai

Đây là nguyên sơ ,

trong Phật học gọi là vô ngã

Trong nghệ thuật:

không đóng khung vào thính giả hay đọc giả

Không phản bội chính mình.

khi tôi chưa cố định thành ai

Cũng không tuyệt vọng vì Ngọc phải giũa mài

Nếu hành trình này có tên,

thì đó không phải là học thuyết,

mà là sự sống đang tự học cách kiên quyết !

và im lặng trở nên có trọng lượng,

mang đạo đức lấp đầy đúng chỗ còn kém khuyết !

Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/01/2011(Xem: 3883)
Ngược dòng thời gian hơn 25 thế kỷ, kể từ thời điểm trọng đại đánh dấu một chiến công lẫy lừng trong lịch sử nhân loại, một con người bình thường bằng đấu tranh nội tại đã tự mình vượt thoát khỏi mọi sự trói buộc của khổ đau sanh tử luân hồi. Một đại vĩ nhân xuất hiện. Những lời tuyên bố đầu tiên của Ngài mãi mãi về sau vẫn là một khúc ca khải hoàn, chấm dứt trường chinh chống bọn giặc Ma vương phiền não, đưa một con người từ phàm phu lên vị trí một Bậc Giác ngộ, Bậc Đạo Sư của trời người. Từ đó nhân gian tôn xưng Ngài là Đức Phật -- Bậc Giác ngộ tối thượng. Và như thế, hằng năm đến ngày mùng tám tháng chạp, mọi người con Phật trên khắp năm châu đều nô nức đón chào một sự kiện lịch sử: Đức Phật Thích Ca Thành Đạo. Hòa với niềm vui chung của muôn loài, hôm nay chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về ý nghĩa Thành Đạo của Đức Bổn Sư.
05/01/2011(Xem: 4815)
Mỗi năm đến ngày mùng 8 tháng Chạp, giới Phật giáo Bắc tông cử hành lễ kỷ niệm Ngày Thành đạo của đức Phật Thích Ca nhưng theo truyền thống Phật giáo Nam tông, ngày đức Phật Đản sanh, Xuất gia, Thành đạo và Niết bàn đều là ngày trăng tròn tháng Tư âm lịch. Riêng đối với tôi, ngày tháng Thành đạo là ngày nào không quan trọng mà vấn đề chính chúng ta cần tìm hiểu về ý nghĩa của sự Thành đạo. Kỷ niệm đức Phật Thành đạo theo tinh thần kinh Hoa Nghiêm để cùng tiến bước trên con đường chánh pháp, xây dựng cuộc sống an lạc tốt đạo đẹp đời.
05/01/2011(Xem: 3388)
Tháng chạp âm lịch, sương khuya phủ dầy cảnh vật; cách 5m không thấy nhau, đoàn người lầm lủi đi trong màn đêm.
04/01/2011(Xem: 70381)
QUYỂN 5 MÙA AN CƯ THỨ MƯỜI BỐN (Năm 574 trước TL) 91 CÁC LOẠI CỎ Đầu Xuân, khi trời mát mẻ, đức Phật tính chuyện lên đường trở về Sāvatthi. Thấy hội chúng quá đông, đức Phật bảo chư vị trưởng lão mỗi vị dẫn mỗi nhóm, mỗi chúng phân phối theo nhiều lộ trình, qua nhiều thôn làng để tiện việc khất thực. Hôm kia, trời chiều, cạnh một khu rừng, với đại chúng vây quanh, đức Phật ngắm nhìn một bọn trẻ đang quây quần vui chơi bên một đám bò đang ăn cỏ; và xa xa bên kia, lại có một đám trẻ khác dường như đang lựa tìm để cắt những đám cỏ xanh non hơn; ngài chợt mỉm cười cất tiếng gọi:
04/01/2011(Xem: 14668)
Có bốn ý nghĩa của thành đạo là: (i) con đường đi đến Giải Thoát là Trung Đạo; (ii) bằng nỗ lực của tự thân, với sự tu tập đúng Pháp, con người có thể giác ngộ ngay tại đời này; (iii) nội dung của Thành Đạo là giải thoát, giải thoát đây là giải thoát khỏi tham ái, chấp thủ mà không cần thiết phải chạy trốn khỏi cuộc đời, và (iv) mười đạo quân của ma vương không phải là một thế lực vô minh từ bên ngoài mà chính là ngay tại tâm ta.
02/01/2011(Xem: 4197)
Đức Phật không có thành đạo, vì sao? Vì Phật là đạo và đạo là Phật. Ngoài đạo không có Phật để thành và ngoài Phật không có đạo để chứng. Thế thì tại sao, hàng năm vào ngày mồng tám tháng chạp âm lịch, Tăng Ni Phật Tử Việt Nam thường long trọng tổ chức kỷ niệm ngày lễ Phật thành đạo nhỉ? Với câu hỏi ấy, ta có thể trả lời với những ý nghĩa như sau:
24/11/2010(Xem: 18833)
Bộ Ảnh về Cuộc Đời Đức Phật, Bộ hình phác họa về lịch sử, cuộc đời đức Phật do một họa sĩ người Thái Jamnuon Jhanando thực hiện. Những lời giải thích do cá nhân chúng tôi chú thích, nếu có sai sót xin nhờ quý vị chỉnh sửa dùm cho đúng. Kính tri ân…
10/09/2010(Xem: 78589)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
28/08/2010(Xem: 81812)
Quyển 6 • Buổi Pháp Thoại Trên Đỉnh Cao Linh Thứu (Gijjhakūṭa) • Ruộng Phước • Tuệ Phân Tích Của Tôn Giả Sāriputta • MÙA AN CƯ THỨ MƯỜI CHÍN (Năm 569 trước TL)- Mỹ Nhân Giá Mấy Xu? • Chuyện Cô Sirimā • Móc Cho Con Mắt Đẹp • Ngạ Quỷ Mình Trăn • Cùng Một Nguyên Lý • “Hớt” Phước Của Người Nghèo! • Ghi chú đặc biệt về hạ thứ 19: • MÙA AN CƯ THỨ HAI MƯƠI (Năm 568 trước TL)-Phước Cho Quả Hiện Tại • Bảy Thánh Sản • Chuyện Kể Về Cõi Trời • Hóa Độ Gia Đình Thợ Săn • Nhân Duyên Quá Khứ
28/08/2010(Xem: 78170)
Sau khi sinh hoạt của hội chúng đã tạm thời đi vào quy củ, nền nếp; đức Phật thấy thời tiết có nắng nhẹ, trời không lạnh lắm, thuận lợi cho việc du hành nên quyết định rời Gayāsīsa, đến kinh đô Rājagaha, đường xa chừng sáu do-tuần. Thấy đoàn sa-môn quá đông, khó khăn cho việc khất thực, đức Phật gợi ý với ba anh em Kassapa cho chúng đệ tử phân thành từng nhóm,