Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tất cả đều là nhân duyên...

01/05/201906:58(Xem: 361)
Tất cả đều là nhân duyên...

Nguyen Khoa Tuan (7)


Tất  cả đều là nhân duyên...


Hôm nay là ngày 30.04.2019, ai trong chúng ta không nhớ đến ngày 30.04.75 cái ngày đen tối nhất trong lịch sử đất nước, ngày mà mọi người hoảng loạn vì tỵ nạn cộng sản, ai cũng tìm đường ra đi bằng mọi cách nhất là những người đã sống với cộng sản sau ngày Cộng sản tràn về Hà Nội, tuyên bố Độc Lập, thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa, cái mỹ từ đó nghe quá đẹp đẽ nhưng đằng sau đó lại là những áp bức bất công đầy dẫy, để san bằng giai cấp cộng sản đã không từ cái gì cả, mọi người tố cáo nhau để dành quyền lợi, cả xã hội đảo lộn vì họ chỉ tin vào lý thuyết duy vật, vô thần và trong đầu mọi người Đáng Cộng sản chỉ nhồi sọ một thứ ảo tưởng xa vời là tiến lên một xã hội công bằng, đẹp đẽ, mọi người đều có quyền lợi ngang nhau, không ai được phép giàu hơn ai cả nên họ tẩy não mọi người nhất là tầng lớp tiểu tư sản mà họ cho là luôn ăn trên ngồi trước mọi người, cũng vì vậy mà có cuộc di tản 1954 từ Bắc vào Nam của những người dân Miền Bắc.

Tưởng là thoát ách Cộng sản và sống yên bình ở Miền Nam nhưng rồi 1975, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, mọi người trốn chạy bất kể bằng cách gì, xã hội mất kiểm soát và trong cuộc chạy trốn đó dĩ nhiên là có những người bỏ thây ngoài biển cả, vợ lạc chồng, con lạc cha mẹ.
Tôi ở vào thời điểm đó, và dĩ nhiên theo lời Mạ tôi thúc dục cũng đi cùng Ông Anh cả vào trại gia binh Tân Sơn Nhất ở một đêm với hy vọng đi ké chuyến ra đi của gia đình Bà Dì, do hai người một là con ruột, một là rể đều là phi công lái máy bay trong quân lực VNCH và làm việc ở Tân Sơn Nhất.  

Nhưng mọi toan tính đều tan vỡ khi Ba tôi làm dử bắt Mạ tôi nói Ông Anh cả vào đón tôi về chưa đầy một ngày sau đó, vì Ông không muốn tôi ra đi khi biết chắc là anh cả tôi sẽ ra đi với Phi Đoàn F5 của anh ấy.
Lúc đó tôi chưa biết gì về cộng sản cả mặc dù hồi chiến cuộc Mậu Thân năm 1968 tôi đã sống vài ngày với tụi nó, nhưng rồi cũng chỉ thấp thoáng lơ mơ để hiểu rõ ra là họ đối nghịch với thế giới tự do thôi.
Nếu lúc đó ngày 30.04 mà Ba tôi không phản đối để tôi ra đi thì có lẽ cuộc đời của tôi sẽ rẽ sang một hướng khác...

Tuy vậy bây giờ ngồi đây nghĩ lại tôi vẫn thấy mình đã vào đời một cách dũng mãnh sau 30.04.1975, mình đã tự lập, bây giờ nhớ lại những ngày tháng đó tôi hoàn toàn không hiểu được sức mạnh nào đã giúp đỡ mình vượt qua tất cả những khó khăn thời đó từ cuộc sống cho đến những lúc bị bắt buột đi đánh tư sản mại bản trong Chợ Lợn tự mình phải nghĩ ra cách liên lạc về nhà, để Ba Mạ yên tâm là mình không sao cả...
Bây giờ hiểu rõ về thuyết Nhân Duyên của Đạo Phật tôi mới ngộ ra rằng mọi sự đều bắt đầu từ Nhân Duyên, trong sự khổ đau, khó khăn trong đời sống vì mình không làm điều gì sai trái với mọi người nên luôn luôn có những nhân duyên đưa đẩy mình mình gặp được người tốt ( Quý Nhân) giúp đỡ, nếu lúc đi đánh tư sản mại bản đó tôi không gặp được các chị nấu bếp tốt bụng lôi đi, tôi đã đi theo cái đám Cán Bộ bắt Tư Sản Mại Bản, tịch thu tài sản của người Hoa tạo nên cái nghiệp xấu mà có lẽ bây giờ phải gặt lấy hậu quả khôn lường.
..
Rồi thì cả những lúc trở về gia đình chạy đôn chạy đáo đi mua kem bán ở Trường Học Tân Định, cùng Mạ tôi và các em dọn hàng bán mỗi ngày, chứng kiến những thăng trầm trôi nổi của cả gia đình.
Và rồi trải qua những ngày tháng đi làm công nhân viên, cực không thể tả đã rèn luyện cho tôi sự dẻo dai chịu đựng, lòng từ bi không phân biệt ai cả, vì vào đó mình mới thấy những người nghèo khổ nhưng rất tốt bụng, luôn giúp đỡ mình, nếm đủ thứ mùi vị cuộc sống như say xỉn vì uống rượu ăn mừng mỗi lần Tết Nhất hay tổng kết cuối năm, và rồi đến với đam mê ca hát.
Cuộc sống lúc đó quá cực khổ nhưng cũng có những lúc thật sự hạnh phúc dù chỉ là thứ hạnh phúc nhỏ nhoi, mỗi ngày cuối tháng lãnh lương ra có tiền đãi mấy đứa em đi coi xi nê, mua sắm quần áo mới...
Tuy vậy cũng chứng kiến sự ra đi của Cô Em gái vì bệnh viêm não Nhật Bản, rồi thì những chuyện vượt biên của hai cậu em trai vì bị gọi đi nghĩa vụ quân sự...
Sau cùng là đến phiên mình cũng phải tìm đường vượt biển thì hứng chịu nhiều trắc trở, chạy trốn trong các cánh đồng ở Đồng Nai sau khi bị bể chuyến lần đầu , quay trở về kiếp cu li mà tinh thần thì không còn hăng say như trước nữa, chỉ nghĩ đến chuyện ra đi trở lại.
Lần thứ hai thì bị bắt ở Long Thành, vào trại giam ba tháng chứng kiến cảnh tù tội vượt biên, sống chung với tội phạm hình sự, ăn uống cực khổ trong tù, tình cảm người với người trong trại đều là những bài học dạy cho tôi cách cư xử với mọi người sau này trong đời sống.
Thoát được tù ra về tôi lại phải bôn ba bán thuốc lá và bánh ngọt ở Đường Hai Bà Trưng. tiếp xúc với đủ hạng người giàu sang hay nghèo hèn, cũng có những lúc vui. lúc buồn vì bán ế, nhưng cũng có lúc đắt hàng nhất là những ngày Giáng Sinh cuối năm 81.

Nhưng rồi cũng không yên với bọn công an phường Tân Định trong chiến dịch dọn dẹp hàng rong lề đường, tôi phải bỏ ngang chuyện buôn bán để đi làm thợ nề, xây cất nhà cửa trong một hãng tư nhân chuyên xảy cất hãng xưởng cho một Bà Chị họ là Phó Tổng Giám Đốc Công Ty Thủy Tinh Gò Vấp, thế là khăn gói mỗi ngày đi xúc cát, gánh hồ, dầm mưa dải nắng để xây nhà máy Thủy Tinh Gò Vấp, và cả một hãng xưởng khác nữa tận trong Chợ Lớn sau đó mà trong lần đó tôi đã phải nghe theo bốn đồng nghiệp ăn cắp xi măng, lận trong người đem ra chợ bán mỗi buổi chiều khi đi làm về...
Tháng 6 hay tháng 7 năm 82 tôi lại bôn ba thử thời vận lần nữa với chuyện vượt biên lần thứ 3 ở Giáo Xứ Hải Sơn, tối hôm đó cũng đổ quân xuống đó chia ra từng nhà nhỏ, chờ tới tối sẽ đi tiếp ra đường biển Vũng Tàu hay Bà rịa gì đó, ai ngờ bị bể ổ lần nữa phải chạy qua nhà thờ Giáo Xứ trốn qua đêm để hôm sau chạy về Sài Gòn lại...
Đó cũng là một nhân duyên là đưa đẩy đến việc Giáo Dân ở Hải Sơn và Đức Chúa Trời che chở cho mình thoát khỏi bị bắt...
Và cuối cùng thì lần vượt biên thứ tư cũng đến vào dịp Tết Trung Thu năm 1982 ở Long Hương , Bà Rịa làm ngư dân đánh tôm cá, trong từng thuyền nhỏ và hôm sau đó ra cá lớn mà ra đi trót lọt, tuy có sóng to gió lớn một ngày nhưng tôi ngày thứ tư thì được tàu Đan Mạch vớt đưa vào Trại Tỵ Nạn Hawkinsroad Singapore.
Vào trại tỵ nạn một thời gian thì các bạn cùng tàu đều lần lượt ra đi, có mình mình vì muốn đi Mỷ đoàn tụ với anh em mà phỏng vấn phái đoàn Mỹ bị bát đơn nên kẹt lại ở đó năm tháng tới 5 tháng mới đi định cư Đan Mạch.

Tuy vậy bây giờ nghĩ lại trong cái rủi lại có cái may, vì thời gian đó tôi đã làm được nhiều việc tốt giúp đó mọi người như làm thông dịch dẫn người đi Tòa Đại Sứ, đi khám bệnh ở nhà thương ngoài thành phố, và cũng có lúc lén trốn trại đi làm ở một hãng đóng bình Gas để kiếm một ít tiền sắm một ít đồ đạt chuẩn bị cho chuyến đi định cư tháng ba năm 1983.


Đây là một hình ảnh lưu dấu kỷ niệm của tác giả tại Đan Mạch trong những năm tháng đầu tiên:


Nguyen Khoa Tuan (11)Nguyen Khoa Tuan (10)Nguyen Khoa Tuan (9)Nguyen Khoa Tuan (8)Nguyen Khoa Tuan (7)Nguyen Khoa Tuan (6)Nguyen Khoa Tuan (5)Nguyen Khoa Tuan (4)Nguyen Khoa Tuan (3)


Đó cũng là những nhân duyên tốt xảy đến cho tôi...
Qua đến Đan Mach thì mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu từ việc học hành tiếng Đan, tự lập cuộc sống với số lượng trợ cấp ít ỏi hồi đó, và tuy vậy vẫn có những niềm vui nhỏ nhỏ mỗi năm Tết đến lại được sinh hoạt văn nghệ, rồi thì được một gia đình người Đan Mạch nhận mình như con nuôi, liên lạc giúp đỡ những thời gian đầu sống cô độc một mình nơi xứ lạ quê người mà đến bây giờ tôi vẫn không quên ơn Ông Bà Giáo đó, Ông đã mất và Bà thì đã về hưu thỉnh thoảng tôi vẫn ghé thăm Bà. Đó cũng là một nhân duyên tốt đã xảy đến với tôi...

Rồi thì thời gian cũng trôi qua rất nhanh đến năm 1988 tôi tốt nghiệp ngành may cắt và đi làm kiếm tiền, sống tương đối đầy đủ có dư chút đỉnh gởi về giúp gia đình còn kẹt lại ở Sài Gòn.

Cũng cùng năm đó tôi làm giấy tờ bảo lãnh gia đình tôi gồm hai cô em gái và Ba Mạ tôi đi đoàn tụ Đan Mạch vào tháng 11 năm 1989, đây cũng là một nhân duyên đặc biệt mà cũng là cơ hội để tôi được đền đáp Công Ơn dưỡng dục Sanh Thành với Ba Mạ tôi , cứu vớt gia đình còn kẹt lại và sống vui với những kỷ niệm quá đẹp khi cả gia đình đoàn tụ những năm 1993, 1994, 1998.
..
Và cho tôi bây giờ có những nhân duyên khác, lành có dữ cũng có đã xảy đến với tôi mà sau khi đã thấm nhuần chút ít Phật Pháp tôi hiểu ra chấp nhận và giữ gìn cho thân tâm luôn an lạc.


Viết từ Đan Mạch ngày 30.04.2019
Tâm Tú Nguyễn Khoa Tuấn 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/05/201921:02(Xem: 53)
Truyện Thạch Sanh Lý Thông có liên hệ gì với tư tưởng Phật giáo? Nơi đây, chúng ta thử suy nghĩ về chủ đề này, trong dịp Giáo sư Nguyễn Văn Sâm biên dịch, chú giải và ấn hành Truyện Thơ Thạch Sanh Lý Thông. Truyện cổ tích Thạch Sanh Lý Thông được kể qua văn học truyền khẩu nhiều thế kỷ trước khi xuất hiện truyện thơ cùng tên. Thường được gọi tắt là truyện Thạch Sanh. Do vì xuất sinh từ văn học truyền khẩu, nên có nhiều phiên bản khác nhau.
15/05/201912:45(Xem: 382)
Những tiếng gọi chậm rãi, ân cần, chợt vọng lên từ đáy lòng sâu thẳm khi thời công phu khuya vừa dứt. Những tiếng gọi hòa quyện vào nhau, nhịp nhàng đồng điệu như một bản hòa tấu. Tiếng gọi của Hồn Thiêng Sông Núi, của Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ, của những vị ân sư đã đến rồi đi, đang còn rồi sẽ mất, của những ngôi chùa làng quê, của giòng sông, của vách núi …. Tất cả, như những âm thanh vọng từ cõi tâm hương nào, tuy nghìn trùng mà như gang tấc, tưởng chiêm bao mà như hiện thực đâu đây … Những âm thanh đó đã khiến thời công phu khuya dường như bất tận, để khi ánh dương lên, tôi biết, tôi sẽ phải làm gì. Đứng lên.
03/05/201909:15(Xem: 336)
Thuở xưa nước Tỳ-xá-ly, Đất thơm in dấu từ bi Phật-đà. Có rừng cổ thụ ta-la, Một chiều chim rộn trong hoa hát mừng. Tay Phật cầm nhánh lan rừng Quay sang phía hữu bảo rằng “A-nan! Đạo ta như khói chiên đàn, Mười phương pháp giới tỉnh hàng nhân thiên.
15/04/201919:32(Xem: 409)
Gần đây khi tiếp xúc với một số bạn đồng cảnh ngộ , bạn tôi thường cười đùa với nhau và đôi khi ôm chầm lấy tôi và nói thì thầm vào tai tôi " đời người chính là sự cô đơn, khi mình càng hiểu ra được điều này sớm bao nhiêu thì càng dễ tìm được hạnh phúc bấy nhiêu." . Một đôi khi cô bạn còn cười khúc khích đánh mạnh vào vai tôi rồi nói " hơn thế nữa, bạn thân tôi ơi , bạn có biết không cô đơn thực ra là một trạng thái cuộc sống cao cấp hơn thôi, bởi nó dạy bạn cách quan tâm, chăm sóc hơn đến nội tâm của mình một cách chu đáo và cẩn thận hơn "
14/04/201919:21(Xem: 687)
Hòa Thượng THÍCH NHƯ ĐIỂN Mối Tơ Vương của Huyền Trân Công Chúa (Phóng tác lịch sử tiểu thuyết vào cuối đời Lý đầu đời Trần) Phật lịch 2.562 – Mậu Tuất 2018 Xuất bản năm 2018 - Xin vô vàn niệm ân tất cả những ai đã quan tâm đến tác phẩm nầy trong nhiều năm tháng qua, khi tôi có dịp giới thiệu với quý vị ở đâu đó qua những buổi giảng, hay những câu chuyện bên lề của một cuộc hội thoại nào đó. Tuy nhiên vẫn có một số vị vẫn muốn biết vì sao tôi viết tác phẩm phóng tác lịch sử tiểu thuyết nầy. Dĩ nhiên là không nói ra, khi xem sách hay xem tuồng cải lương nầy do soạn giả Giác Đạo Dương Kinh Thành ở Việt Nam biên soạn thì độc giả sẽ hiểu nhiều hơn, nhưng có nhiều vị xem dùm tôi trước khi in ấn đều mong rằng nên có lời dẫn nhập để tác phẩm nầy hoàn chỉnh hơn. Đây là lý do để tôi viết những dòng chữ nầy.
14/04/201916:16(Xem: 392)
Một chàng vượt biển đi xa Thuyền qua ngọn sóng bất ngờ đánh rơi Chén bằng bạc quý sáng ngời Chén rơi xuống biển và rồi chìm sâu Chàng bèn làm dấu thật mau Hông thuyền ghi lại để sau dễ tìm Rồi chàng tiếp tục chèo thuyền Trong tâm tự nghĩ: “Nào quên dễ gì
07/04/201906:16(Xem: 917)
Nó bị người ta tra tấn hành hạ rất dã man, quá đói mà không có gì ăn phải ăn cả vỏ bánh kẹo của du khách, bây giờ nó đã được giải thoát và sống cuộc sống vui vẻ, tự do. Trong suốt 50 năm, chú voi Raju sống một kiếp sống nô lệ. Không ai biết cuộc đời trước kia của nó là như thế nào, chỉ biết rằng nó đã bị bắt cóc khỏi mẹ và tách khỏi bầy từ khi còn rất nhỏ, rồi được bán đi bán lại qua tay của 27 người chủ khác nhau như một món hàng hóa, để rồi cuối cùng chôn vùi cuộc đời mình tại một sở thú ở bang Uttar Pradesh, Ấn Độ.
30/03/201906:14(Xem: 660)
Sách của Hòa Thượng Thích Như Điển đã có trên Amazon, ĐH Nguyên Minh, ĐH Nguyên Đạo đã rất nhiệt tình và đã bắt đầu đưa dùm những sách của tôi viết cũng như dịch lên trang Amazon, Xin niệm ân TT Nguyên Tạng, Thầy Hạnh Tuệ cũng như ĐH Nguyên Minh, ĐH Nguyên Đạo, Đh Quảng Pháp Triết Trần, Đh Tân Thường Định rất nhiều về việc nầy để đưa những tác phẩm này đến với độc giả gần xa.
24/03/201917:59(Xem: 584)
Mẹ kể: Năm 1960. Khi em bé Mười Dư chào đời, xuất hiện trong nhà như một thiên thần lạ lẫm thì cậu bé anh kề, thứ Mười (sinh năm 1958), quý em bé lắm. Anh thương em lắm lắm.
24/03/201913:24(Xem: 440)
Ở bên Ấn Độ thời xưa Trong vương quốc nọ gió mưa thuận hoà Ngựa vua quý báu, kiêu sa Mỗi khi tắm táp hay ra phía ngoài Nơi dòng sông chảy khoan thai Có vùng nước cạn các nài thường quen Thường mang ngựa tắm nhiều phen Từ lâu vẫn ghé qua bên sông này.