Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tất cả đều là nhân duyên...

01/05/201906:58(Xem: 955)
Tất cả đều là nhân duyên...

Nguyen Khoa Tuan (7)


Tất  cả đều là nhân duyên...


Hôm nay là ngày 30.04.2019, ai trong chúng ta không nhớ đến ngày 30.04.75 cái ngày đen tối nhất trong lịch sử đất nước, ngày mà mọi người hoảng loạn vì tỵ nạn cộng sản, ai cũng tìm đường ra đi bằng mọi cách nhất là những người đã sống với cộng sản sau ngày Cộng sản tràn về Hà Nội, tuyên bố Độc Lập, thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa, cái mỹ từ đó nghe quá đẹp đẽ nhưng đằng sau đó lại là những áp bức bất công đầy dẫy, để san bằng giai cấp cộng sản đã không từ cái gì cả, mọi người tố cáo nhau để dành quyền lợi, cả xã hội đảo lộn vì họ chỉ tin vào lý thuyết duy vật, vô thần và trong đầu mọi người Đáng Cộng sản chỉ nhồi sọ một thứ ảo tưởng xa vời là tiến lên một xã hội công bằng, đẹp đẽ, mọi người đều có quyền lợi ngang nhau, không ai được phép giàu hơn ai cả nên họ tẩy não mọi người nhất là tầng lớp tiểu tư sản mà họ cho là luôn ăn trên ngồi trước mọi người, cũng vì vậy mà có cuộc di tản 1954 từ Bắc vào Nam của những người dân Miền Bắc.

Tưởng là thoát ách Cộng sản và sống yên bình ở Miền Nam nhưng rồi 1975, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, mọi người trốn chạy bất kể bằng cách gì, xã hội mất kiểm soát và trong cuộc chạy trốn đó dĩ nhiên là có những người bỏ thây ngoài biển cả, vợ lạc chồng, con lạc cha mẹ.
Tôi ở vào thời điểm đó, và dĩ nhiên theo lời Mạ tôi thúc dục cũng đi cùng Ông Anh cả vào trại gia binh Tân Sơn Nhất ở một đêm với hy vọng đi ké chuyến ra đi của gia đình Bà Dì, do hai người một là con ruột, một là rể đều là phi công lái máy bay trong quân lực VNCH và làm việc ở Tân Sơn Nhất.  

Nhưng mọi toan tính đều tan vỡ khi Ba tôi làm dử bắt Mạ tôi nói Ông Anh cả vào đón tôi về chưa đầy một ngày sau đó, vì Ông không muốn tôi ra đi khi biết chắc là anh cả tôi sẽ ra đi với Phi Đoàn F5 của anh ấy.
Lúc đó tôi chưa biết gì về cộng sản cả mặc dù hồi chiến cuộc Mậu Thân năm 1968 tôi đã sống vài ngày với tụi nó, nhưng rồi cũng chỉ thấp thoáng lơ mơ để hiểu rõ ra là họ đối nghịch với thế giới tự do thôi.
Nếu lúc đó ngày 30.04 mà Ba tôi không phản đối để tôi ra đi thì có lẽ cuộc đời của tôi sẽ rẽ sang một hướng khác...

Tuy vậy bây giờ ngồi đây nghĩ lại tôi vẫn thấy mình đã vào đời một cách dũng mãnh sau 30.04.1975, mình đã tự lập, bây giờ nhớ lại những ngày tháng đó tôi hoàn toàn không hiểu được sức mạnh nào đã giúp đỡ mình vượt qua tất cả những khó khăn thời đó từ cuộc sống cho đến những lúc bị bắt buột đi đánh tư sản mại bản trong Chợ Lợn tự mình phải nghĩ ra cách liên lạc về nhà, để Ba Mạ yên tâm là mình không sao cả...
Bây giờ hiểu rõ về thuyết Nhân Duyên của Đạo Phật tôi mới ngộ ra rằng mọi sự đều bắt đầu từ Nhân Duyên, trong sự khổ đau, khó khăn trong đời sống vì mình không làm điều gì sai trái với mọi người nên luôn luôn có những nhân duyên đưa đẩy mình mình gặp được người tốt ( Quý Nhân) giúp đỡ, nếu lúc đi đánh tư sản mại bản đó tôi không gặp được các chị nấu bếp tốt bụng lôi đi, tôi đã đi theo cái đám Cán Bộ bắt Tư Sản Mại Bản, tịch thu tài sản của người Hoa tạo nên cái nghiệp xấu mà có lẽ bây giờ phải gặt lấy hậu quả khôn lường.
..
Rồi thì cả những lúc trở về gia đình chạy đôn chạy đáo đi mua kem bán ở Trường Học Tân Định, cùng Mạ tôi và các em dọn hàng bán mỗi ngày, chứng kiến những thăng trầm trôi nổi của cả gia đình.
Và rồi trải qua những ngày tháng đi làm công nhân viên, cực không thể tả đã rèn luyện cho tôi sự dẻo dai chịu đựng, lòng từ bi không phân biệt ai cả, vì vào đó mình mới thấy những người nghèo khổ nhưng rất tốt bụng, luôn giúp đỡ mình, nếm đủ thứ mùi vị cuộc sống như say xỉn vì uống rượu ăn mừng mỗi lần Tết Nhất hay tổng kết cuối năm, và rồi đến với đam mê ca hát.
Cuộc sống lúc đó quá cực khổ nhưng cũng có những lúc thật sự hạnh phúc dù chỉ là thứ hạnh phúc nhỏ nhoi, mỗi ngày cuối tháng lãnh lương ra có tiền đãi mấy đứa em đi coi xi nê, mua sắm quần áo mới...
Tuy vậy cũng chứng kiến sự ra đi của Cô Em gái vì bệnh viêm não Nhật Bản, rồi thì những chuyện vượt biên của hai cậu em trai vì bị gọi đi nghĩa vụ quân sự...
Sau cùng là đến phiên mình cũng phải tìm đường vượt biển thì hứng chịu nhiều trắc trở, chạy trốn trong các cánh đồng ở Đồng Nai sau khi bị bể chuyến lần đầu , quay trở về kiếp cu li mà tinh thần thì không còn hăng say như trước nữa, chỉ nghĩ đến chuyện ra đi trở lại.
Lần thứ hai thì bị bắt ở Long Thành, vào trại giam ba tháng chứng kiến cảnh tù tội vượt biên, sống chung với tội phạm hình sự, ăn uống cực khổ trong tù, tình cảm người với người trong trại đều là những bài học dạy cho tôi cách cư xử với mọi người sau này trong đời sống.
Thoát được tù ra về tôi lại phải bôn ba bán thuốc lá và bánh ngọt ở Đường Hai Bà Trưng. tiếp xúc với đủ hạng người giàu sang hay nghèo hèn, cũng có những lúc vui. lúc buồn vì bán ế, nhưng cũng có lúc đắt hàng nhất là những ngày Giáng Sinh cuối năm 81.

Nhưng rồi cũng không yên với bọn công an phường Tân Định trong chiến dịch dọn dẹp hàng rong lề đường, tôi phải bỏ ngang chuyện buôn bán để đi làm thợ nề, xây cất nhà cửa trong một hãng tư nhân chuyên xảy cất hãng xưởng cho một Bà Chị họ là Phó Tổng Giám Đốc Công Ty Thủy Tinh Gò Vấp, thế là khăn gói mỗi ngày đi xúc cát, gánh hồ, dầm mưa dải nắng để xây nhà máy Thủy Tinh Gò Vấp, và cả một hãng xưởng khác nữa tận trong Chợ Lớn sau đó mà trong lần đó tôi đã phải nghe theo bốn đồng nghiệp ăn cắp xi măng, lận trong người đem ra chợ bán mỗi buổi chiều khi đi làm về...
Tháng 6 hay tháng 7 năm 82 tôi lại bôn ba thử thời vận lần nữa với chuyện vượt biên lần thứ 3 ở Giáo Xứ Hải Sơn, tối hôm đó cũng đổ quân xuống đó chia ra từng nhà nhỏ, chờ tới tối sẽ đi tiếp ra đường biển Vũng Tàu hay Bà rịa gì đó, ai ngờ bị bể ổ lần nữa phải chạy qua nhà thờ Giáo Xứ trốn qua đêm để hôm sau chạy về Sài Gòn lại...
Đó cũng là một nhân duyên là đưa đẩy đến việc Giáo Dân ở Hải Sơn và Đức Chúa Trời che chở cho mình thoát khỏi bị bắt...
Và cuối cùng thì lần vượt biên thứ tư cũng đến vào dịp Tết Trung Thu năm 1982 ở Long Hương , Bà Rịa làm ngư dân đánh tôm cá, trong từng thuyền nhỏ và hôm sau đó ra cá lớn mà ra đi trót lọt, tuy có sóng to gió lớn một ngày nhưng tôi ngày thứ tư thì được tàu Đan Mạch vớt đưa vào Trại Tỵ Nạn Hawkinsroad Singapore.
Vào trại tỵ nạn một thời gian thì các bạn cùng tàu đều lần lượt ra đi, có mình mình vì muốn đi Mỷ đoàn tụ với anh em mà phỏng vấn phái đoàn Mỹ bị bát đơn nên kẹt lại ở đó năm tháng tới 5 tháng mới đi định cư Đan Mạch.

Tuy vậy bây giờ nghĩ lại trong cái rủi lại có cái may, vì thời gian đó tôi đã làm được nhiều việc tốt giúp đó mọi người như làm thông dịch dẫn người đi Tòa Đại Sứ, đi khám bệnh ở nhà thương ngoài thành phố, và cũng có lúc lén trốn trại đi làm ở một hãng đóng bình Gas để kiếm một ít tiền sắm một ít đồ đạt chuẩn bị cho chuyến đi định cư tháng ba năm 1983.


Đây là một hình ảnh lưu dấu kỷ niệm của tác giả tại Đan Mạch trong những năm tháng đầu tiên:


Nguyen Khoa Tuan (11)Nguyen Khoa Tuan (10)Nguyen Khoa Tuan (9)Nguyen Khoa Tuan (8)Nguyen Khoa Tuan (7)Nguyen Khoa Tuan (6)Nguyen Khoa Tuan (5)Nguyen Khoa Tuan (4)Nguyen Khoa Tuan (3)


Đó cũng là những nhân duyên tốt xảy đến cho tôi...
Qua đến Đan Mach thì mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu từ việc học hành tiếng Đan, tự lập cuộc sống với số lượng trợ cấp ít ỏi hồi đó, và tuy vậy vẫn có những niềm vui nhỏ nhỏ mỗi năm Tết đến lại được sinh hoạt văn nghệ, rồi thì được một gia đình người Đan Mạch nhận mình như con nuôi, liên lạc giúp đỡ những thời gian đầu sống cô độc một mình nơi xứ lạ quê người mà đến bây giờ tôi vẫn không quên ơn Ông Bà Giáo đó, Ông đã mất và Bà thì đã về hưu thỉnh thoảng tôi vẫn ghé thăm Bà. Đó cũng là một nhân duyên tốt đã xảy đến với tôi...

Rồi thì thời gian cũng trôi qua rất nhanh đến năm 1988 tôi tốt nghiệp ngành may cắt và đi làm kiếm tiền, sống tương đối đầy đủ có dư chút đỉnh gởi về giúp gia đình còn kẹt lại ở Sài Gòn.

Cũng cùng năm đó tôi làm giấy tờ bảo lãnh gia đình tôi gồm hai cô em gái và Ba Mạ tôi đi đoàn tụ Đan Mạch vào tháng 11 năm 1989, đây cũng là một nhân duyên đặc biệt mà cũng là cơ hội để tôi được đền đáp Công Ơn dưỡng dục Sanh Thành với Ba Mạ tôi , cứu vớt gia đình còn kẹt lại và sống vui với những kỷ niệm quá đẹp khi cả gia đình đoàn tụ những năm 1993, 1994, 1998.
..
Và cho tôi bây giờ có những nhân duyên khác, lành có dữ cũng có đã xảy đến với tôi mà sau khi đã thấm nhuần chút ít Phật Pháp tôi hiểu ra chấp nhận và giữ gìn cho thân tâm luôn an lạc.


Viết từ Đan Mạch ngày 30.04.2019
Tâm Tú Nguyễn Khoa Tuấn 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/202009:06(Xem: 209)
Theo thống kê cho thấy, những tội phạm tuổi thiếu niên thường có cơ thể khỏe mạnh hơn những thiếu niên biết tuân thủ pháp luật ở cùng độ tuổi. Nhưng sau khi họ bước vào tuổi trung niên thì tình hình sức khỏe lại xuống dốc nhanh chóng, nguy cơ nằm viện và bị tàn tật cao hơn nhiều lần so với người bình thường. Điều này khá dễ hiểu, rất có thể là có quan hệ tới thói quen sinh hoạt không tốt và trạng thái tâm lý tạo thành.
17/09/202013:10(Xem: 760)
Thư viết lần cuối gửi Anh Bốn và Chị Năm Hôm nay là tuần một trăm ngày của Anh Bốn và cũng tiện thể Gia Đình làm lễ cầu siêu tuần 49 ngày cho Chị Năm. Từ xa xôi hơn nữa vòng trái đất Hòa Thượng Bảo Lạc và tôi có mấy lời để tiễn đưa Anh Chị lần cuối
29/08/202018:46(Xem: 845)
Trong hơn một tuần qua, theo “tintuc60giay.com” ngày 24/8/2020, đã có hơn 100.000 cư dân được sơ tản và lửa đã đốt cháy hơn 991.000 acres. Đây là trận cháy rừng lớn nhất tại California. Có hơn 13.700 lính cứu hỏa đang đấu tranh để cứu những người dân và nhà của học. Thành phố Vacaville là nơi bị thiệt hại rất nặng! Thật mầu nhiệm! Trung tâm tu học Phổ Trí, một ngôi chùa Việt tọa lạc tại số 7233 Pleasants Valley Road, thành phố Vacaville có diện tích 5 acres, được Thượng tọa Thích Từ Lực sáng lập vào năm 2012 làm nơi tu học cho tăng thân Việt - Mỹ còn nguyên vẹn.
27/08/202004:38(Xem: 649)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này
25/08/202003:25(Xem: 686)
Lời người dịch: Thành phố Melbourne hiện vẫn còn trong thời gian phong tỏa giai đoạn 4 kéo dài đến giữa tháng 9 và cũng thuộc tiểu bang bị nhiễm bệnh cao nhất nước Úc hiện nay. Mỗi ngày thức dậy, người dân Melbourne lại được cập nhật với những tin tức số người bệnh, số người chết mỗi ngày... khiến nhiều người lo lắng, bất an. Những người thân gần xa cũng thăm hỏi, lo lắng cho người Melbourne. Cộng đồng người Việt dù có ý thức cao về việc tuân thủ các luật lệ và phòng ngừa nhưng vẫn nằm trong danh sách những cộng đồng sắc tộc có tỉ lệ mắc bệnh covid-19 cao. Tuần qua, khi đọc Facebook của Bệnh viện Western Heath, QT tìm thấy câu chuyện thú vị và cảm động của một cô gái Việt cũng là bệnh nhân covid-19 đã chia sẻ trên báo Herald Sun. QT hy vọng những tâm tình của Tina sẽ giúp mọi người hiểu thêm về những trải nghiệm của người bệnh để mình cố gắng tự bảo vệ và đề phòng cho mình và gia đình để không bị mắc phải căn bệnh này. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tá
17/08/202019:20(Xem: 425)
Nhớ lại thuở xa xưa khi tôi mới chỉ là cô bé 6,7 tuổi, thỉnh thoảng vào chiều thứ Bảy, Mẹ thường dẫn tôi về thăm ông Ngoại. Gần nhà Ngoại có Chùa Linh Quang và Khuông Tuệ Quang, nên lần nào về thăm Ngoại là tối đó Mẹ cũng dẫn tôi đến Khuông Tuệ Quang để tụng kinh, tôi rất thích mặc dù tôi chưa biết tụng kinh và tụng để làm gì. Tôi chỉ thích nghe âm vang lời kinh tụng hòa chung với tiếng mõ nhịp nhàng, cùng tiếng chuông thỉnh thoảng ngân vang, và thích nhất là được nghe tụng Chú Đại Bi, tuy không nghe ra được chữ gì, nhưng thích cái âm điệu dồn dập lúc trầm, lúc bổng của thời kinh. Không hiểu sao mà tôi rất mê nghe tụng chú Đại Bi, nên mỗi khi gần nhà có đám tang, là tôi luôn tìm cách đến xem lúc có ban hộ niệm cúng, để được nghe tụng Chú Đại Bi, và thầm thán phục, sao mà các bác ấy có thể thuộc làu những lời kinh như vậy!
16/08/202017:23(Xem: 417)
Thân phụ Ngài là một nhà Nho, nên Ngài đã được thụ giáo từ khi mới lên 5 tuổi. Đến 7 tuổi Ngài được vào học trường huyện. Nhờ bẩm chất thông minh, Ngài luôn chiếm ưu hạng. Sau một thời gian Ngài được chuyển lên học trường tỉnh. Đây là nơi Ngài có thể sôi kinh nấu sử để mai sau danh chiếm bảng vàng, làm rạng rỡ tông đường. Ngờ đâu ngày 22 tháng 5 năm Ất Dậu (1885) kinh đô Huế thất thủ. Vua Hàm Nghi phải xuất bôn, và xuống chiếu Cần Vương. Vừa lúc đó có kỳ thi Hương tại trường thi Bình Định, các sĩ tử cùng nhau bãi thi, phá trường, hô hào tham gia phong trào Cần Vương, chống Pháp cứu nước. Ngài cũng xếp bút nghiên, gia nhập hàng ngũ nghĩa quân Bình Định của các Ông Mai Xuân Thưởng, Bùi Điều.
14/08/202012:02(Xem: 673)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/202015:54(Xem: 352)
Chuyện đọc kinh sách (do cư sĩ Tường Dinh sưu tầm và diễn đọc)
10/08/202020:05(Xem: 675)
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống. Trên đỉnh núi quanh năm tuyết phủ có một nhà tiên tri, theo lời đồn có lẽ tu hành cả trăm năm và đã thành tiên. Nhân vương quốc cho mở đại hội để người dân vui chơi, ăn uống thỏa thích, nhà tiên tri chống gậy xuống núi để quan sát nhân tình, nhân đó tiên đoán vận mệnh của vương quốc. Trong dòng người hỗn độn, đủ thứ trò vui chơi vô cùng náo nhiệt, nhà tiên tri dừng lại bên cửa hàng bán mũ. Thấy một người đàn ông đang ngồi ủ rũ, nhà tiên tri hỏi: