Áng văn đầu đời

11/10/201309:35(Xem: 7471)
Áng văn đầu đời

Ang_Van_Dau_Doi
Em là đóa hoa đứng bên hàng giậu, có chàng trai trẻ ngắm em rồi làm thơ bảo rằng em cười với chàng, đã thấy em trong tiền kiếp. Chỉ có thế thôi mà bài thơ của chàng được một Thiền Sư viết văn trứ danh liệt vào loại thơ Thiền, nhờ đó loài hoa nhà quê như em trở thành nổi tiếng. Một đóa hoa Dâm Bụt đứng bên hàng giậu.

Các bạn ơi! Em sinh ra trong một gia đình quyền quý gồm năm chị em gái, các chị em người nào cũng đài các kiêu sa.

Chị cả Hoa Lanmới thật yêu kiều, chỉ nghe đến tên thôi thiên hạ đã ngưỡng mộ rồi vì chị vừa đẹp vừa đa dạng. Này nhé! Nào Dạ Lan, Phong Lan, Hồ Điệp, Lan Rừng, Cát Tiên ... kể cả ngày không hết, nghe đâu chị Hoa Lan có đến cả mười ngàn loại, chưa kể ghép giống. Ai đụng tới chị, lỡ mê chị rồi chỉ có nước cháy túi vì một chậu Lan bao giờ cũng đắt gấp mấy lần chậu Dâm Bụt như em. Chưa kể môi trường săn sóc Hoa Lan phức tạp như thế nào, từ độ ẩm đến khí hậu phải hài hòa. Các anh nghe xong đã sợ chưa, muốn đem chị về phải xây lâu đài tình ái bằng lồng kính. Anh nào thuộc loại khố rách áo ôm nên liệu thân rút lui trước đi.

Vì là loài hoa quý nên cả nhà nâng niu chiều chuộng chị lắm, chẳng cho chị động đến móng tay. Tay chị chỉ dùng để lật tiểu thuyết của bà Tùng Long, cái này là chị xem lén đấy, chứ mẹ biết là có ốm đòn. Mẹ bảo con gái mới lớn đọc chi ba cái tiểu thuyết lãng mạn này rồi mơ mộng vớ vẩn hư người. Mẹ chẳng đuổi cổ mấy anh con trai trồng cây si chị đứng dưới cột đèn hay sao.

Sau này lớn lên em nghe chị chê tiểu thuyết của bà Tùng Long hơi lỗi thời, tình yêu gì mà cố chấp, lỡ yêu ai rồi thì cứ khăng khăng đòi sống chết với tình. Cho dù biết tình lang của mình chẳng ra gì chỉ đi lừa dối và moi tiền đàn bà, vẫn cứ yêu mù quáng không quên, vẫn cứ rút tiền ra đưa cho chàng xài. Chẳng hạn tác phẩm Duyên Tình Lạc Bến, nghe tựa đề thôi đã biết mối tình này trước sau gì cũng dẫn đến đường mương.

Lúc chị đến tuổi dậy thì, phong trào mê truyện Quỳnh Dao mới nhộn nhịp, bao nhiêu tiệm cho thuê truyện mọc lên như nấm. Tác phẩm đầu tay gây nhiều tiếng vang Song Ngoại đã bắt đầu cho những chuỗi chuyện tình Quỳnh Dao đẫm lệ. Bao nhiêu tiền túi của mẹ cho, chị Hoa Lan dốc sạch vào túi bà chủ tiệm sách Thanh Bình ngoài đầu đường. Bà chủ với dáng người bệ vệ, tính tình vui vẻ thật thà, có cậu cháu trai nghịch ơi là nghịch. Cậu này thuộc loại bán trời không văn tự, nhà nào có cây ổi hay cây chùm ruột không trông chừng là cậu lẻn vào vặt sạch không còn một quả. Chim sẻ chim cu gì trong vùng cậu dùng ná bắn sạch không còn một con. Được cái cậu này chỉ đi phá làng phá xóm chứ không thích chọc ghẹo con gái nên không thấy chị Hoa Lan than phiền gì về cậu cả.

Chị Hoa Lan đọc truyện xong thường chuyền tay cho em đọc tiếp, cho đáng đồng tiền bát gạo chị bảo thế. Em sợ mẹ bắt gặp nên hay dấu quyển truyện dưới nệm ghế xa-lông. Nhưng cũng có lần bị mẹ chộp cổ làm Mùa Thu Lá Bay phải bay vào thùng rác dưới gầm giường.

Sau này chị Hoa Lan lấy chồng, nghe đâu chị gặp một anh chàng lãng tử thứ thiệt, tối ngày chỉ xách xe đi cua gái, nhà có cửa tiệm bán vải nên ngày thay đến chục cái áo. Em không biết mối tình của họ ra sao, nhưng sau này đọc những áng văn của chị Hoa Lan viết tả về tình yêu của chị như sau:

Tôi yêu chàng say đắm. Yêu từ con mắt đa tình đến cái miệng tán gái có duyên.

Rồi chị trích nhạc bài Vì đó là anhvào lá thư tình của chị: Không cần biết Anh là ai. Không cần biết Anh từ đâu. Ta yêu nhau đến muôn thu vạn đại.

Sau này nghe đâu chị bị chồng đì quá chừng, nhưng vẫn viết được những câu như: Cho dù đôi mắt đa tình đã biến thành cú vọ. Cái miệng tán gái có duyên đã biến thành những mũi dùi xoáy tận đến tim đen. Tôi vẫn yêu chàng say đắm.

Em đến phát khiếp cho tình yêu của chị, cũng giống như nhân vật nữ trong Duyên Tình Lạc Bến mà thôi. Thảo nào các cụ cấm con gái mới lớn không được đọc tiểu thuyết của Tùng Long là đúng.

Người ta bảo Văn tức là người, thảo nào đọc văn của chị Hoa Lan ai cũng đoán là trước sau gì chị cũng phải chết vì tình mà thôi. Tại sao cái anh hàng xóm người miền Nam đối diện, cứ cười nhe mấy cái răng vàng chói, tối ngày ca những câu vè như: “Yêu là khổ. Không yêu là lỗ. Thà chịu khổ hơn là bị lỗ“.

Em thấy tình yêu phức tạp quá đi thôi, nhìn lại chung quanh chả mấy ai được hạnh phúc cả, nhiều khi em nghĩ hay mình vào chùa tu quách cho xong. Hình ảnh mấy Sư Cô đi đứng trang nghiêm, mặt mũi tươi rói miệng lúc nào cũng nở nụ cười, em thấy thích chi lạ. Nhưng mẹ bảo em, đi tu cũng phải có căn cơ con ạ! Mẹ chỉ sợ nghe đến cái tên định mệnh của con không chùa nào dám nhận. Sợ các Thầy trẻ gặp con sẽ đánh rơi bình bát mất thôi.

Chị Hoa Súngthứ hai của em hoàn toàn phản ngược với hình ảnh của chị cả Hoa Lan. Mẹ lúc nào cũng than phiền là bà Mụ nặn lầm ra chị, phải chi ra thằng cu thì đúng hơn. Chị chỉ thích chơi đánh kiếm, bắn súng với bọn con trai nhóc tì trong xóm. Cả ngày chỉ leo lên cây ổi nằm vắt vẻo đong đưa, mở mắt dậy đã leo lên cây điểm tâm vài trái ổi. Vì ăn mãi thứ trái cây hột cứng đầy độc hại này mà bụng chị bị quặn cứng, rặn mãi không ra khiến bà nội phải bơm nước xà phòng vào cho trơn.

Tình cờ hôm nọ em có đọc ở đâu được đoản văn của một anh chàng nào đó tả về Hoa Ổi, em thề không hiểu được, trên đời này thiếu gì hoa vừa to lại vừa đẹp anh không chịu yêu, lại yêu chi đóa Hoa ổi bé tí tỉ ti như thế.

Thôi bỏ qua chuyện anh chàng Hoa Ổi ấy đi, em trở về với chị Hoa Súng của em kẻo lạc đề.

Nhắc đến tên chị, em chợt nhớ đến bài luận văn đầu tiên mà ai cũng bị bắt học thuộc lòng của cái ông Thanh Tịnh nào đó. Hoa Súng màu thiên thanh, duyên nợ nó với tôi là cả một lịch sử..., rồi chấm dứt bằng câu: Hôm nay tôi đi học.

Chắc bố mẹ ngày xưa cảm loài hoa này hay bài văn hay ấy nên đặt tên chị là Hoa Súng thơm mùi hoa đồng cỏ nội.

Các bạn ơi! Không biết mồ mả nhà em được táng ở Hàm gì, các chị em vừa biết cầm bút đã ti toe đòi theo nghiệp thơ văn. Chị Hoa Lan vừa viết xong tác phẩm Truyện Hoa Lan một kiểu Nhật ký đời tôi, chưa kịp say men chiến thắng đã bị chồng chị quẳng quyển truyện vào xó tủ cho chuột gậm dán bò. Với lời phê phán đanh thép: Cô chỉ thích mài chồng của cô thôi, còn những tội ác hành hạ chồng của cô sao không kể hết ra đi. Thế là chị đành cho quyển truyện cuốn theo chiều gió luôn. Chị cũng tập tành làm thơ, nhất là thơ cải biên của những tác giả nổi tiếng. Một hôm bạo gan chị đem tác phẩm đầu đời của mình ra khoe với chồng, anh chồng cũng là tay văn thơ kiệt tác, xem xong phê ngay cho một câu xanh rờn: Làm thơ dở như cứt. Từ đấy chị bỏ mộng làm thơ.

Nhưng hôm kỷ niệm chuyện tình 25 năm Tình lận đận của anh chị. Chị Hoa Lan đã làm hai câu thơ lục bát vịnh Củ Su Hào tặng anh, làm anh ngây ngất cả tâm hồn:

Su hào nấu với xương gà.

Bát canh ngon ngọt nên duyên vợ chồng.

Cho em kể tiếp sự nghiệp văn chương của chị Hoa Lan đã, chẳng là sau biến cố Truyện Hoa Lan, chị em vẫn ấm ức cho tài nghệ thơ văn của mình bị đì một cách trắng trợn. Thế là chị vẫn ngang nhiên trốn chồng lên gác xép ngồi gõ máy sáng tác tiếp, lần này chị lấy tựa đề cho tác phẩm số hai là Nợ Tình Chưa Dứt tức Truyện Hoa Lan hồi hai. Em lỡ miệng bảo tựa đề sao hơi giống tiểu thuyết của bà Tùng Long thế. Đúng là em tới số rồi, đụng phải nọc của chị Hoa Lan rồi, chị nghiêm mặt bảo: Ranh con, không biết gì thì câm mồm, tao suy nghĩ kỹ lắm mới tìm ra tựa đề đắc ý như vậy. Bà chị của mi đang cầm trên tay hai quả lựu đạn Truyện Hoa Lan và Nợ Tình Chưa Dứt để dọa anh mày. Hôm nào muốn dứt cứ việc đổi tên lại là Nợ Tình Đã Dứt cho nổ tan xác là xong.

Em nghe chị nói sợ quá, nghĩ bụng tình trường chứ có phải là chiến trường đâu mà nỡ hại nhau, các bạn nhỉ ?

Thôi cho em kiếu từ chị Hoa Lan, để chị rảnh tay viết truyện vạch áo cho thiên hạ xem lưng đức lang quân của chị.

Em xin kể đến tài nghệ văn thơ của chị Hoa Súng, hôm chị cho trình làng tác phẩm đầu tay Ảo Ảnh Đời Tôi của chị, nghe đâu chấn động hết cái đám liền ông con trai ngồi nghe. Họ bị nòng súng đại liên của chị chĩa vào thẳng con tim chín lỗ của họ, như đi guốc cao gót trong bụng. Anh nào anh nấy mặt mũi tái mét, á khẩu hết. Em thấy tội nghiệp bèn khuyên chị nên nương tay đừng bắn nữa.

Chẳng dè lời can của em như lửa chế thêm dầu, chị trợn mắt mắng cho một trận:

- Đừng lên mặt thầy dùi với chị nghe em. Tao nói đây là nói chung chung, tên nào có tật cứ việc giật mình, mi không thấy các bà ngồi cạnh cứ tủm tỉm cười đồng ý hay sao? Vả lại văn của chị mày thuộc loại Nghệ thuật vị nhân sinh nên phải đi vào cuộc sống, hiểu chưa?

Vừa nói chị vừa dí tay day day trên trán của em, làm em phải lùi lại đằng sau mấy bước.

Em nghĩ bụng, chị cứ châm chọc bọn con trai đi có ngày chúng nổi cơn lên bắt chị về trộn gỏi nhậu với bia hơi là toi mạng.

Nhưng cái nết đánh chết cũng chẳng chừa, chị lại mưu toan viết thêm vài truyện nữa không biết nạn nhân kỳ này là ai, em thoáng thấy tựa đề là Mùa Xuân Thứ Hai nghe cũng nhẹ nhàng.

Bà chị thứ hai của em ngang ngược như thế nên mặc dù xinh đẹp mỹ miều, vẫn chưa có anh nào can đảm rước về làm má, nghĩa là đã bao mùa xuân trôi qua chị vẫn ế chổng gọng.

Hoa Senbà chị thứ ba của em mới thật thanh thoát làm sao, đi đứng lúc nào cũng khoan thai dịu dàng, chứ không chạy đùng đùng như chị Hoa Súng. Người ta bảo người đàn bà lúc có thai phong thái như thế nào sẽ ảnh hưởng đến thai nhi về sau. Mẹ chúng em lúc ấy phát tâm mộ đạo, cuối tuần nào cũng chịu khó vác bụng bầu đi tụng Kinh Pháp Hoa, mong gặp được Tri Kiến Phật. Do trồng nhân tốt nên gặt được đóa sen dịu hiền.

Thuở nhỏ chị Hoa Sen cũng hay bị trẻ con hàng xóm chọc ghẹo ghê lắm. Chúng dám làm bài vè tặng chị: Trong đầm gì đẹp bằng Sen. Mắt to mắt nhỏ lại chen cục ghèn. Chị chỉ biết khóc rồi về mách lại chị Hoa Súng, bọn trẻ bị chị Hoa Súng dọa cho một trận sợ hết hồn từ đấy không dám bén mảng đến chọc nữa.

Chị Hoa Sen cũng viết văn, truyện của chị nội dung chán muốn chết, khung cảnh lúc nào cũng là Chùa Chiền, hết lên Thiền Đường đến lên Chùa. Ngoài ra không có một đề tài nào khác cho sôi nổi, lời văn lại khó hiểu cái gì mà Thành Trụ Hoại Diệt, không đến, không đi, không tới. Cái này em đành chịu thua thôi đọc không nổi. Chưa kể những chữ lạ tai chị định nghĩa nghe tức cười, chẳng hạn chữ Niết Bàn, chị giải thích: Niết là không, Bàn là đau răng. Niết Bàn là không đau răng. Niết là Không, Bàn là lo âu, Niết Bàn là không lo âu. Cứ thế chị ghép chữ đến cả ngày cũng không hết định nghĩa hai chữ Niết Bàn.

Tối ngày chị ôm cái máy mp3 để nghe băng giảng của mấy ông Sư nào đó, lời lẽ trong đó chắc chỉ có chị mới hiểu nổi, chị như ở trong một thế giới nào khác lạ. Không biết lớn lên em có dám theo bước chân chị.

Chị lại gàn bát sách, hôm nọ mẹ đề nghị hè này cho chúng em đi du lịch phương xa. Mọi người đều rú lên mừng rỡ, chỉ có chị thản nhiên đòi ở nhà, chị bảo: Con không cần đi đâu, vì ở đây con cũng thấy được cả thế giới, tất cả là một, một là tất cả. Nói như chị chắc các công ty du lịch phải đóng cửa tiệm sớm.

Dĩ nhiên chị ba của em cũng chẳng nghĩ đến chuyện chồng con, chị không muốn tạo thêm nghiệp, vướng vào vòng tục lụy chỉ khổ như chị Hoa Lan. Chị muốn tìm Ánh Đạo Vàng, đi theo con đường giác ngộ và giải thoát.

Hoa Lựuchị tư của em còn khủng khiết gấp bội chị Hoa Súng. Trong con người chị lúc nào cũng chứa ngầm hạt giống của khổ đau, chỉ cần ai châm ngòi là chị cho nổ tan xác ngay. Với trí óc non nớt của em làm sao em có thể giải thích được hiện tượng Bin Laden trong con người chị Hoa Lựu.

Tác phẩm đầu tay Lụy Tình Phương Xa của chị tung ra chẳng có tờ báo Chùa nào dám đăng. Cuối cùng chị cũng tìm được tờ báo của một hội Ái Hữu nào đó của phe cánh đàn ông, họ thích tìm cảm giác mạnh, viết càng gay cấn càng tốt. Bài của chị Hoa Lựu nghe đâu được đón nhận một cách nồng nhiệt. Họ đòi hè này kéo nhau đi dự trại hè thật đông để nghe chị Hoa Lựu đọc truyện.

Em cũng thầm chúc cho chị gặp được người tình trăm năm cỡ Hoa Mõm Chó cho chị hết cô đơn.

À quên! Em phải giải thích sơ sơ về cái tựa đề Lụy Tình Phương Xa do đâu mà có, để các anh giai của hội Ái Hữu nào đó không bị bỡ ngỡ. Chẳng là lúc chị Hoa Lựu tung bài Người Hùng Trên Giường và Mặt Trận Gối Chăn đi các nơi để chỉ mặt điểm tên cái bọn đàn ông mất nết. Có một tờ báo trên mạng bằng lòng cho đăng nhưng với điều kiện phải đổi tên tựa đề. Kẻo khách hàng mua vé máy bay của họ có những cụ già đạo hạnh sẽ hiểu lầm cho phẩm chất của câu chuyện uổng lắm. Còn tờ báo của các anh giai Ái Hữu thì vui lắm, cứ đụng đến đề tài chăn gối, giường chiếu kiểu nào các anh cũng đón nhận cả.

Em chờ xem phản ứng của các anh về Áng Văn Đầu Đời của Hoa Dâm Bụt như thế nào rồi mới tính đường viết tiếp các bạn ạ.

Thôi em phải tự giới thiệu về mình kẻo các bạn lại sốt ruột.

Đóa hoa thứ năm là em Hoa Dâm Bụt, tên em có hai phần tượng trưng cho Thiện và Ác. Dâm là tính tình lẳng lơ, gặp trai là liếc mắt đưa tình, con gái mà phải tính này, các cụ sẽ đóng rọ thả trôi sông. Bụt là âm của chữ Buddha là người tỉnh thức. Không hiểu thượng đế nghĩ gì khi đặt cho em cái tên quái đản như thế, như mặt trăng với mặt trời, sáng với tối. Em biết định mệnh đã an bài cho đời em nên cố gắng thiên về phía bên phải cho gặp chữ Bụt.

Thấy các chị viết văn, em cũng đòi bắt chước, em biết vào chốn văn đàn này muôn phần khó khăn. Viết thì dễ nhưng có ai chịu khó ngồi đọc văn “Dùi đục chấm mắm Cáy“ của em không. Hôm nay em mạo muội viết Áng Văn Đầu Đời gửi đến các bạn. Tâm sự của một đóa hoa Dâm Bụt đứng bên hàng giậu.

Hoa Lan.

Mùa xuân 2007.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/02/2026(Xem: 680)
Xưa ở nước Xá Vệ, có một huyện nhân dân đều quy Tam bảo, phụng trì năm giới và thực hành mười thiện nghiệp của Phật dạy. Khắp huyện không bao giờ sát sanh, người uống rượu nấu rượu cũng không có. Trong huyện, có một người con dòng dõi, sắp đi buôn tha phương. Trước khi đi, cha mẹ cặn kẽ dặn rằng: “Con nên cố gắng siêng năng, giữ gìn 5 giới cấm, thực hành mười điều thiện và cẩn thận chớ uống rượu, phạm đến trọng giới của Phật”.
05/02/2026(Xem: 861)
Tu hú Trung Quốc hay còn gọi là Táo Quyên (chữ Hán: 噪鹃[1], Danh pháp khoa học: Eudynamys scolopaceus chinensis) là một phân loài của loài tu hú châu Á (Eudynamys scolopaceus) phân bố ở miền nam Trung Quốc, bán đảo Đông Dương, ngoại trừ bán đảo Mã Lai[2] Chúng sinh sống ở Thái Lan, Lào, Campuchia, Việt Nam, đông nam Trung Quốc và một phần Malaysia. Ở Việt Nam, chim tu hú phân bố ở khắp các vùng đồng bằng và vùng trung du. Vào mùa đông, rất ít gặp loài này vì phần lớn chúng bay về phương nam để tránh rét[3], chúng còn được gọi đơn giản là chim tu hú hay tu hú và cũng còn được gọi là chim quyên hay đỗ quyên[1].
31/01/2026(Xem: 2046)
Dòng nghiệp tự xoay trong một kiếp sống, có những khoảnh khắc ta tuyệt vọng, có những thời điểm trong đời sống tu tập, mọi lời dạy về chuyển nghiệp đều trở nên xa xỉ bởi vì mất mát đã xảy ra , thân bịnh đã hiện, quan hệ đã đổ vỡ, hậu quả đã đứng trước mặt ——>NGHIÊP ĐANG TRỔ Trong khoảnh khắc ấy, điều nguy hiểm nhất không phải là khổ, mà là đối diện khổ với sự VÔ MINH , điều này sẽ làm duyên cho nghiệp tiếp tục sinh sôi, tâm thức lạc lối, có lời oán trách, tự kết tội mình, tuyệt vọng khi không thấy phép màu nào đảo ngược thực tại . Đây chính là Tầng Nghiệp Thứ Hai : NGHIỆP DO PHẢN KHÁNG QUẢ BÁO .
31/01/2026(Xem: 1337)
Từ đó cho đến nay đã nhiều lần đi và nhiều lần đến ở nhiều nơi trên quả địa cầu nầy, nhưng tôi vẫn thấy như mình còn cần phải học hỏi nhiều hơn nữa, mặc dầu nay ở tuổi cũng gần 80 rồi. Ngày Hòa THượng Thích Bảo Lạc đi xuất gia (1957) và tôi đã theo chân anh ruột của mình vào chùa (1964) để đầu sư học đạo. Mấy Bà Cụ trong làng khua với nhau rằng: “Nhà Ông Quyên (Thân phụ của chúng tôi) có đến 2 người con cho đi xuất dương”. Tôi nghe chẳng hiểu gì cả, vậy mà sau nầy cả Hòa Thượng Thích Bảo Lạc và tôi đều được xuất dương sang Nhật Bản du học trước năm 1975. Như thế những gì mình chưa mong đợi, nhưng sự việc vẫn đến với mình như thường. Đó là gì? Phải chăng đó là nhân duyên, là phước báu? Hay là gì gì nữa. Mỗi người trong chúng ta sẽ có cách trả lời riêng của từng người vậy.
19/01/2026(Xem: 1701)
Ông cháu chúng tôi được Quý Thầy ở Tổ Đình Pháp Hoa, Nam Úc chở ra phi trường Adelaide vào sáng sớm ngày 8.1.2026, và buổi chiều cùng ngày được Phật Tử Chúc Nguyên đón tại phi trường Sydney, đưa về Thiền Lâm Pháp Bảo, vùng Wallacia thuộc Sydney, nơi Hòa Thượng Thích Bảo Lạc đang tịnh tu. Chiều đó có TT Phổ Huân và Sư Cô TN Giác Anh từ Tổ Đình Pháp Bảo ghé qua thăm chúng tôi tại Thiền Lâm Pháp Bảo và bàn bạc chương trình trong những ngày chúng tôi còn lưu lại ở đây cho đến ngày 24.1.2026.
14/01/2026(Xem: 1242)
Khi 740 đứa trẻ bị kết án trôi ra biển và cả thế giới nói “không”, thì một người đàn ông đã nói “có”. Đó là năm 1942. Giữa Ấn Độ Dương, một con tàu lênh đênh như một chiếc quan tài nổi. Trên tàu là 740 đứa trẻ Ba Lan ,những đứa trẻ mồ côi sống sót từ các trại lao động của Liên Xô, nơi cha mẹ chúng đã chết vì đói, bệnh tật và kiệt sức. Chúng trốn thoát được sang Iran, nhưng cơn ác mộng chưa kết thúc: không một quốc gia nào muốn nhận chúng. Hết cảng này đến cảng khác dọc bờ biển Ấn Độ, Đế quốc Anh ,cường quốc lớn nhất thời đó ,đóng sập cửa trước mặt chúng. “Không phải trách nhiệm của chúng tôi. Hãy đi nơi khác.” Thức ăn cạn dần. Thuốc men không còn. Và hy vọng ,thứ duy nhất giúp những đứa trẻ sống sót đến lúc này ,cũng đang tắt dần.
03/11/2025(Xem: 1847)
Australia: Lá thư trong chai của người lính thời Thế chiến I viết gửi mẹ năm 1916 được tìm thấy trên bãi biển Wharton sau hơn 100 năm trôi dạt và bị cát chôn vùi. Gia đình bà Debra Brown hồi cuối tháng 10 nhặt rác trên bãi biển Wharton, gần Esperance ở bang Tây Australia thì phát hiện một chai thủy tinh còn nguyên vẹn, bên trong chứa lá thư được viết vội bằng bút chì của hai người lính từ thời Thế chiến I.
25/08/2025(Xem: 3443)
Tuổi thơ của tôi là một sự pha trộn giữa hồn nhiên đầy mộng mị với những thèm thuồng, khổ đau của một thằng bé sinh ra trong một gia đình nghèo và vào thời chinh chiến. Đó là một thằng bé nghịch ngợm, ham chơi, đa cảm, thường dễ khóc khi gặp phải chuyện buồn. Suốt quãng đời thơ ấu, tôi chưa bao giờ được hân hạnh bước qua ngưỡng cửa hoặc vào trong sân của một gia đình giàu có. T
21/08/2025(Xem: 4669)
Anatha-pindika, một vị thủ quỹ giàu có, đã đến Đại Tự viện Jetavana để thăm Đức Thế Tôn. Ông mang theo năm trăm người bạn của mình, những đệ tử của các trường phái triết học khác. Sau khi bày tỏ lòng kính trọng và dâng cúng, ông cùng bạn bè ngồi nghe bài pháp của Đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn, với giọng nói mạnh mẽ như tiếng sư tử gầm và dịu dàng như chuỗi ngọc quý, đã thuyết giảng một bài pháp ngọt ngào và đẹp đẽ về Chân lý. Năm trăm đệ tử ấy cảm động đến mức họ từ bỏ niềm tin ngoại giáo, và bắt đầu quy y Tam Bảo: Phật, Pháp và Tăng. Từ đó, họ thường xuyên cùng Anatha-pindika đến chùa để nghe giáo pháp của Đức Phật.
11/08/2025(Xem: 4473)
Vô Bích động âm u mờ mịt, nó chẳng thuộc trời chẳng thuộc đất, nó không có tháng năm kiếp số thì nói chi đến thời khắc hay ngày giờ. Nó vốn là lãnh địa của lão Hades từ thuở hồng hoang đến giờ. Lão thường ngồi trên ngai bạch cốt, lúc nào cũng lim dim nhấm nháp ly hắc huyết hoàn tửu, đây là thức uống khoái khẩu của lão ta. Cái ly của y cũng rất đặc biệt, vốn chế tác từ thiên linh cái của bọn người ở nhân gian. Hắc huyết hoàn tửu là thứ mỹ tửu cực độc chỉ riêng Vô Bích động mới chế được. Mỗi khi Hades muốn gọi ai về chầu thì lão nhón ngón út chấm một giọt nhỏ lên sinh mệnh ai là người ấy lập tức vâng mệnh, xưa nay chưa có ai cưỡng được mệnh gọi chầu, dù đó là người cực thông minh hay quyền uy lớn nhất thế gian. Người đã như thế thì quỷ thần, phi nhân, súc sanh không cần phải nói nữa. Ngay cả những vị trời cũng chẳng thoát khỏi, dù đại phạm thiên thọ mạng tám vạn đại kiếp nhưng khi có mệnh thì hoa trên mão héo, thân thể tiết mùi hôi, thân quyến lìa xa... đó là dấu hiệu cho biết sắp đọa. S