Nghe thỉnh chuông (thơ của Diệu Danh)

24/07/202307:25(Xem: 6178)
Nghe thỉnh chuông (thơ của Diệu Danh)

thich nguyen tang-thinh chuong



Nghe thỉnh chuông
 
Mỗi ngày nghe tiếng chuông ngân
Lòng con nhận biết hồng ân Thầy truyền
Từ đây con nguyện gắng chuyên
Lời chư Phật Tổ nương thuyền qua sông
 
 
Tiếng chuông tỉnh thức vang xa
Địa ngục thoát khổ Ta Bà an vui
Tiếng chuông thức tỉnh vang trời
Ngân nga diệu pháp ấy lời Thầy trao
Lòng người cảm thấy nao nao
Thọ ân Tam Bảo làm sao đáp đền?
 
 
Quán xem những việc chánh tà
Để ta phân biệt đâu là giả chân
Khuyên người xem xét ân cần
Đến khi nằm xuống tâm thần thảnh thơi
Tiếng chuông tỉnh thức người ơi
Lắng lòng nghe tiếng miệng thời niệm kinh
Tâm mình thoát khỏi tử sinh
Địa ngục chẳng có sinh linh an vầy
Diệu Danh
 
 
 
Không nghe thỉnh chuông?
 
Khuya nay Thầy không thỉnh chuông?
Trong con bỗng thấy buồn buồn làm sao.
Chợt nghe văng vẳng đêm nào,
Tiếng chuông vọng mãi hòa vào hư không
Diệu Danh
 

 

Kinh Pháp cú 307
(họa theo ý của cư sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao chuyển qua thơ lục bát)
 
Đừng nghĩ mặc áo cà sa
Mà làm điều ác gian tà chẳng ngăn
Nghiệp ác vẫn chạy theo quanh
Sống thì như chết gian nan đọa đày
Đến khi nghĩ lại mới hay
Thọ ơn thí chủ ơn Thầy dám quên
Sám hối tội lỗi tiêu liền
Cà sa ta mặc hãy nguyền độ sanh
Diệu Danh
 
 
Công ơn Cha Mẹ
 
Công ơn cha mẹ biển trời
Phải nên báo hiếu ân người tạo cho
Đừng làm cha mẹ buồn lo
Bất hiếu cha mẹ tội to khó đền
Tội này buồn khổ liên miên
Dù cho trăm tuổi đeo phiền ngàn năm
Diệu Danh
 
 
Kinh Pháp Cú số 315
(Họa theo chuyển kinh qua thơ lục bất của cư sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao)
 
Tiếng chuông tỉnh thức lòng người
Thân mình phòng hộ chớ thời lãng quên
Buông lung, chễnh mãng chớ nên
Đọa đày địa ngục khó lên kiếp người
Kiếp người khó lắm ai ơi!
Gắng nghe Thầy giảng luân hồi thoát qua
Tiếng chuông tỉnh thức vang xa
Thân tâm hợp ý nhà nhà an vui
Diệu Danh
 
 
 
Kinh Pháp Cú số 308
(Họa theo chuyển kinh qua thơ lục bất của cư sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao)
 
Những người giả dạng thầy tu
Sống mà như thế ngục tù tự giam
Làm người chẳng biết hổ han
Nhận cơm tín thí thật hàng vô minh
Diệu Danh



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/09/2015(Xem: 14123)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !
23/09/2015(Xem: 11853)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua... Em quỳ thanh khiết ngọc ngà Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân Chấp tay tuệ giác bừng tâm Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nh
23/09/2015(Xem: 12402)
Từ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình
09/09/2015(Xem: 12556)
Bé nằm ngủ trên cát Êm ả như nôi hồng Xoải tay nghe gió hát Sóng vỗ bờ mênh mông …
08/09/2015(Xem: 11833)
Aylan ơi! Sao em nằm úp mặt? Hãy ngước lên! Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi! Aylan ơi! Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu, Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì. Trông kìa, sao trông giống dấu chân ta thuở bé.
05/09/2015(Xem: 11882)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc Như biết được kiếp người khổ đau Lớn lên theo bốn mùa thay đổi Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
03/09/2015(Xem: 12350)
Ôm đàn khảy khúc yêu thương Nhịp nhàng câu hát cảm ơn cuộc đời Ừ, tôi hiện hữu đây rồi Thất tình lục dục đĩa mồi vô chung Tám phương thổi gió dỗ cưng Sinh linh bé bỏng lớn từng phút giây Người thương, kẻ ghét đủ đầy Tiểu nhân, quý hữu tháng ngày cụng ly
25/08/2015(Xem: 11456)
Nơi Pháp hội vừa tan khóa giảng Người người đều thanh thản hân hoan Gió lành bạt đám mây tan Trầm ngâm suy tưởng lời vàng Thế Tôn
25/08/2015(Xem: 13787)
Buổi sáng thức dậy nghe gân cốt đau Vậy mà hạnh phúc, chẳng chút càu nhàu Bạn bè cùng lứa, kẻ về cõi khác Mình thì dai dẳng, chỉ chút chao đao !
24/08/2015(Xem: 13186)
Trắng nợ ba sinh Trắng nợ ba sinh sạch bụi trần Trên đường giải thoát nhẹ lâng lâng Vượt lên bờ giác về chơn cảnh Rời khỏi bến mê xả huyễn thân Thanh thản người đi không vướng bận Ung dung kẻ ở chẳng bâng khuâng Hiếu tình đã vẹn niềm chung thuỷ Đời đạo trọn lành rõ nghiệp nhân