Trắng nợ ba sinh
Trắng nợ ba sinh sạch bụi trần
Trên đường giải thoát nhẹ lâng lâng
Vượt lên bờ giác về chơn cảnh
Rời khỏi bến mê xả huyễn thân
Thanh thản người đi không vướng bận
Ung dung kẻ ở chẳng bâng khuâng
Hiếu tình đã vẹn niềm chung thuỷ
Đời đạo trọn lành rõ nghiệp nhân
Buổi sáng sớm mùa đông năm ấy, chú tiểu vẫn quét dọn sân chùa như mọi hôm từ lúc tờ mờ sáng, khi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên cành. Chú thanh thản đưa chổi đều tay gom gọn những chiếc lá rơi, miệng lẩm bẩm bài kệ: „Cần tảo già lam địa; Thời thời phước huệ sanh; Tuy vô tân khách chí; Diệc hữu Thánh nhân hành - Siêng quét đất già lam; Phước huệ thường thường sinh; Tuy không có khách lại; Cũng có thánh nhân qua“.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.