113. Kinh Chân Nhân

19/05/202011:28(Xem: 18582)
113. Kinh Chân Nhân

TAM TẠNG THÁNH KINH PHẬT GIÁO

TẠNG KINH (NIKÀYA)
Thi Hóa
TRUNG BỘ KINH

( Majhima  Nikàya )


Tập IV
Hòa Thượng THÍCH MINH CHÂU
Dịch sang tiếng Việt từ Tam Tạng Pàli

Chuyển thể Thơ :

Giới Lạc  MAI LẠC HỒNG  tự TUỆ NGHIÊM

 ( Huynh Trưởng Cấp Tấn  - GĐPTVN tại Hoa Kỳ )

Email : [email protected]


113. Kinh CHÂN NHÂN

( Sappurisa sutta )

 

Như vậy, tôi nghe :

 

          Một thời nọ Thế Tôn Thiện Thệ 

          An trú tại Xá-Vệ thành này

              Sa-Vát-Thí  cũng là đây

       Kỳ Viên Tinh Xá  hôm mai tịnh, hòa

          Còn có tên Chê-Ta-Va-Ná    (Jetavana - Kỳ Viên)

          Cấp-Cô-Độc Trưởng giả tín gia

              A-Na-Thá-Pin-Đi-Ka

       Tín thành dâng đến Phật Đà trước đây.

 

          Tại nơi này Ngài gọi Tăng Chúng :

 

    – “ Này Tăng Chúng ! Hãy khéo nghe đây ”.

              Chư Tỷ Kheo tại nơi này

       Vâng đáp lời Phật. Rồi Ngài thuyết ngay :

 

    – “ Chúng Tăng này ! Nghĩ sâu hãy đáp

          Thế nào là Phi Pháp Chân Nhân ?

              Có ngưởi là Phi-chân-nhân

       Xuất gia từ một thành phần cao sang

          Một gia đình giàu sang quyền quý,

          Người ấy đã suy nghĩ tự mình :

             ‘Ta xuất gia từ gia đình

       Cao sang quyền quý mặc tình phong lưu,

          Các Tỳ-Khưu khác thì không thế,

          Xuất gia từ gia thế nghèo nàn’.

              Vì thuộc gia đình cao sang

       Vị ấy tự khen mình, năng chê người.        

          Như vậy thời vị này hành pháp

          Là ‘phi chân nhân pháp’, nhiễm trần.

 

              Các Tỷ Kheo ! Vị Chân Nhân

       Suy nghĩ : ‘Không phải thành phần xuất thân

          Từ gia đình cao sang quyền tước

          Mà tham-pháp sẽ được đoạn trừ,

              Sân-pháp, si-pháp đoạn trừ,

       Người xuất gia nếu không từ xuất thân

          Thuộc thành phần giàu sang như vậy

          Mà người ấy đúng pháp hành trì,

              Thuận pháp đúng pháp hành trì

       Thời người ấy được nể vì mọi nơi,

          Được mọi người kính trọng, tán thán’.

          Đạt căn bản đạo lộ quang minh

              Làm chánh yếu cho chính mình,

       Không chê người, không khen mình, khiêm an

          Vì tự mình thuộc hàng cao quý

          Chân-nhân-pháp đích thị là đây.

 

              Lại nữa, các Tỷ Kheo này !

       Phi-chân-nhân có người này xuất gia

          Bỏ gia đình rất là tài lợi

          Hoặc nhiều người biết tới, danh vang,

              Hoặc được các vật cúng dàng

       Y phục, vật thực và sàng tòa riêng,

          Y liền chuyên trị bệnh các thứ,

          Người ấy tự học rộng, nghe nhiều

              Là bậc giữ trọn giới điều,

       Là người thuyết pháp dễ xiêu lòng người,  

 

          Hay là người ẩn cư rừng vắng

          Hoặc theo hạnh mặc phấn-tảo-y,  

              Hạnh chỉ khất thực hành trì,

       Gốc cây, đồng trống mọi thì trú an,

          Hoặc hạnh sống nghĩa trang kinh dị,

          Hoặc chẳng nằm mả chỉ ngủ ngồi,

              Hạnh chỉ ăn một lần ngồi,

       Hoặc là vị ấy ở nơi thiền thời

 

          Ly bất thiện pháp rồi ly dục,

          Chứng và trú vào mục Nhất Thiền,

              Rồi chứng Nhị, Tam, Tứ Thiền

       Vị phi-chân-nhân vượt liền lên trên

          Mọi sắc tưởng, mọi chướng ngại tưởng

          Không tác ý dị tưởng nào liền,

 

              Nghĩ : ‘Hư không là vô biên’

       Chứng và trú Không-vô-biên-xứ này.

          Rồi vượt ngay Không-vô-biên-xứ,

          Nghĩ về sự : ‘Thức là vô biên’

              Chứng, trú Xứ Thức-vô-biên.

       Rồi vượt Xứ Thức-vô-biên dễ dàng.

          Nghĩ miên man : ‘Không có sở hữu’

          Chứng, trú Vô-sở-hữu-xứ ngay.

              Vượt Vô-sở-hữu-xứ này

       Phi-tường-phi-phi-tưởng đây chứng liền

          Và trú yên vào Tưởng Xứ ấy. 

 

          Vị Phi-chân-nhân đấy tiến trình

              Đạt được thành quả tự mình

       Nhưng chê người khác, khen mình mà thôi,

 

          Còn người Chân-nhân thời suy nghĩ :    

         ‘Không phải chỉ vì thuộc gia đình

              Tỷ phú, quý phái, hiển vinh

       Nhiều người biết đến, tự mình có danh   

          Điều chẳng lành tham pháp, sân pháp,

          Hay si pháp sẽ được đoạn trừ,

              Thân tâm vị ấy an như

       Khi tam độc được diệt trừ mãn viên.

          Người xuất gia trước tiên được kiểm

          Không phải từ các điểm nêu trên

              Nhưng hành đúng pháp, vững bền

       Thuận pháp, chân chánh ngày đêm hành trì

          Thời ở đây được vì-nể mãi

          Và người ấy được trọng, tán dương,

              Người ấy chọn lấy con đường

      (Đạo lộ) chính yếu chủ trương hành trình,

          Không khen mình chê người quá đáng

          Vì nghĩ mình thuộc hạng gia đình

              Giàu có, quý phái, hiển vinh

       Nhiều người biết đến, tự mình có danh.

 

          Người Chân-nhân tịnh thanh suy nghĩ :

         ‘Không phải chỉ vì mình nhận ngay

              Về tứ vật dụng đủ đầy’.

       Hoặc là : ‘Không phải là ai nghe nhiều,

          Hoặc ở điều trì luật, thuyết giảng,

          Hoặc sống ở rừng vắng, gốc cây,

              Nghĩa địa, đồng trống… đêm ngày

       Chỉ mặc phấn-tảo-y hay trì bình

         (Hạnh khất thực) tự mình tuân thủ,

          Hoặc lưu trú với hạnh chỉ ngồi,

              Chỉ ăn một lần ngồi thôi,

 

       Người ấy suy nghĩ khúc nôi mọi thì :

         ‘Không phải vì các hạnh như thế

          Mà tham-pháp có thể đoạn trừ,  

              Sân & si-pháp được đoạn trừ.

       Nhưng người nào đó nếu như hành trì

          Đúng pháp và hành trì thuận pháp

          Thời được đáp bằng sự kính nhường,

              Nể trọng và được tán dương

       Người ấy lấy đạo lộ tường tận kia

          Làm chánh yếu, xa lìa tư tưởng

          Luôn hẹp lượng chê người khen mình,

              Chỉ vì nghĩ rằng tự mình

       Thực hành các hạnh đã trình bày đây.

 

          Lại nữa, này Tỷ Kheo Tăng Chúng !

          Có người đúng là Chân-nhân hiền

              Chứng và trú vào Sơ Thiền,

       Chứng, trú Nhị, Tam, Tứ Thiền thanh cao,

          Chứng, trú vào Không-vô-biên Xứ

          Chứng và trú Xứ Thức-vô-biên,

              Chứng, trú Vô-sở-hữu Xứ liền,

       Phi-tưởng-phi-phi-tưởng miền xứ đây

          Chứng, trú ngay. Vị này suy nghĩ :

 

         ‘Tất cả Định khả dĩ tường tri

              Từ Không-vô-biên Xứ ni

       Đến Xứ Phi-tưởng-phi-phi-tưởng đồng

          Thời tự tánh là không tham ái,

          Đức Thế Tôn đã nói như vầy,

              Ai nghĩ thế khác, thế này

       Thời tự tánh liền đổi ngay khác rồi !’. 

 

          Sau khi thời lấy Vô-tham-ái

          Làm chánh yếu như vậy, người này

              Không chê người, khen mình hay,

       Vì định các tưởng trên đây các phần.

          Các ông ! Đây là Chân-nhân-pháp.

          Lại nữa, các Tỷ Kheo ! Sau khi

              Người Chân-nhân này thực thi

       Vượt Xứ Phi-tưởng-phi-phi-tưởng này

          Chứng, trú ngay Diệt Thọ Tưởng Định

          Khi thấy chính với trí tuệ vầy

              Các lậu-hoặc của vị đây

       Được đoạn trừ hết. Và này các ông !

          Tỷ Kheo đó thì không nghĩ tới

          Mình là với bất cứ vật chi,

              Không nghĩ bất cứ chỗ gì,

       Không nghĩ đến bất cứ vì việc chi ”.

 

          Nghe Thế Tôn uy nghi thuyết pháp 

          Chư Tỷ Kheo trong khắp đạo tràng

              Thảy đều vui mừng, hân hoan

       Nhất tâm tín thọ lời vàng Thế Tôn ./-

 

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật  ( 3 L )

 

*   *

 

( Chấm dứt Kinh số 113 :  CHÂN NHÂN  –

SAPPURISA  Sutta )

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2091)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1967)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1670)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1618)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2127)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1623)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1289)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1555)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1823)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2425)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!