Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Bài 73. Kinh Lăng Già giải nghĩa

12/03/202011:21(Xem: 307)
Bài 73. Kinh Lăng Già giải nghĩa

KINH LĂNG GIÀ

GIẢI NGHĨA

Toàn Không

(Tiếp theo)

 

3. Xa lìa các nhân duyên,

Cũng lìa tất cả việc.

duy tâm kiến lập,

Tưởng, sở tưởng đều lìa.

4. Sắc thân tùy nghiệp chuyển,

Ta nói Sanh.

tánh ngoài tánh,

Cũng chẳng tâm nhiếp thọ.

     Xa lià các nhân duyên tất cả sự việc, tưởng nhớ cái tưởng nhớ đều lià, tất cả do tâm gây dựng nên; sắc thân tùy nghiệp chuyển, Phật nói Không Sinh, không tính không ngoài tính, cũng chẳng phải tâm thu nhận (nhiếp thọ).

 

5. Dứt tất cả kiến chấp,

Ta nói Sanh.

Phân biệt nhiều nghĩa KHÔNG,

Phi Không nên nói KHÔNG.

6. sanh nên nói KHÔNG,

tự tánh như thế.

Do nhân duyên hòa hợp,

Thì sanh diệt.

     Dứt tất cả chấp thật (kiến chấp) nên Phật nói Không Sinh, phân biệt nhiều nghĩa Không chẳng Không nên nói Không; Không sinh nên nói Không nói không tự tánh, do nhân duyên hòa hợp thì sinh diệt nên nói một khác vọng tưởng ngoại đạo.

 

7. Lìa các số nhân duyên,

Vốn chẳng sanh diệt.

Lìa bỏ số nhân duyên,

Thì chẳng tánh khác.

8. Nếu nói nhất dị,

vọng tưởng ngoại đạo.

Tánh Hữu, bất sanh,

Phi hữu cũng phi .

     Lià tất cả nhân duyên thì chẳng sinh diệt, chẳng tính khác, nếu nói một khác, đó vọng tưởng ngoại đạo, tính tất phải sinh ( bất sanh), chẳng phải cũng chẳng phải không,

 

9. Ngoại trừ số chuyển biến,

Thảy đều bất khả đắc.

Chỉ số thế tục,

Duyên nhau thành xiềng xích.

10. Lìa nhân duyên xiềng xích,

Phàm phu chẳng thể hiểu.

Nếu lìa duyên xiềng xích,

Nghĩa SANH bất khả đắc.

     Tất cả chẳng thể được (bất khả đắc), ngoại trừ nhân duyên (số) thay đổi; nhân duyên thế tục duyên nhau thành dính mắc (xiềng xích). Lìa nhân duyên dính mắc, thì chẳng thể Sinh (nghĩa sanh bất khả đắc), phàm phu chẳng thể hiểu.

 

11. Tánh Sanh chẳng khởi,

Lìa các lỗi ngoại đạo.

Chỉ nói duyên xiềng xích,

Phàm phu chẳng thể hiểu.

12. Nếu lìa duyên xiềng xích,

tánh sanh khác.

Ấy Nhân Luận,

Phá hoại nghĩa xiềng xích

     Muốn tính Không Sinh chẳng khởi, phải lìa các lỗi của ngoại đạo, nếu chỉ nói duyên dính mắc, phàm phu chẳng thể hiểu.

Nếu lìa duyên dính mắc tính sinh thì đó Nhân Luận, sẽ diệt trừ nghĩa dính mắc.

 

13. Như đèn hiển sắc tướng,

Xiềng xích hiện cũng thế.

Nếu lìa nghĩa xiềng xích,

Lại còn các tánh.

14. Tánh ấy đều Tánh,

Như tánh của không.

Lìa xiềng xích cũng thế,

Bậc trí chẳng phân biệt.

     Như đèn sáng thấy (hiển) cảnh vật, dính mắc hiện cũng thế, nếu lìa nghĩa dính mắc còn những danh giả không thật (các tính), tính ấy đều Tính Không, như tính của không. Lìa dính mắc cũng thế, bậc trí chẳng phân biệt.

 

15. sanh chẳng pháp khác,

pháp của Thánh Hiền.

Người đắc pháp Sanh,

chứng Sanh Nhẫn.

16. Giả sử trong thế gian,

Người quán sát xiềng xích.

Lìa tất cả xiềng xích,

Do đó đắc Chánh định.

     Không Sinh chính pháp của Thánh Hiền, người đắc pháp Không Sinh chứng không sinh không diệt ( Sinh Nhẫn). Nếu người thế gian quán sát lìa tất cả dính mắc, sẽ đạt đượcvô niệm, không khởi niệm thì tâmtrong Chính định.

 

17. Nghiệp ái tham, sân, si,

xiềng xích nội tâm.

Đất sình, cây dùi lửa,

chủng tử bên ngoài.

18. Trong ngoài duyên nhau sanh.

Giả sử tánh khác,

Chẳng phải nghĩa xiềng xích,

Pháp ấy chẳng thành tựu.

19. Nếu SANH chẳng tự tánh,

Ai làm nghĩa xiềng xích.

lần lượt sanh nhau,

Nên gọi nghĩa Nhân Duyên.

     Nghiệp ái tham sân si ràng buộc (xiềng xích) nội tâm, những sự việc thế gian (đất sình, cây dùi lửa) nhân (chủng tử) bên ngoài, trong ngoài duyên nhau sinh ra trói buộc. Nếu giả danh khác (tính khác), thì việc ấy chẳng thể thành tựu. Nếu SINH không bản thể tính (tự tánh) thì chẳng trói buộc, do lần lượt sinh ra nhau nên gọi Nhân Duyên.

 

20. Phàm phu vọng tưởng sanh,

Pháp địa, thủy, hỏa, phong.

Lìa số chẳng pháp khác,

cái thuyết Tánh.

21. Như thầy thuốc chữa bệnh,

bệnh sai biệt,

Nên lập đủ thứ luận,

Để trị mỗi mỗi bệnh.

     Phàm phu sinh vọng tưởng, bởi cảnh do đất nước gió lửa (địa thủy hỏa phong). Lìa số luận chẳng pháp khác ngoài thuyết Tính Không. Như thầy thuốc chữa bệnh, bệnh khác nhau, nên nhiều thứ toa thuốc, để trị mọi thứ bệnh.

 

22. Ta các chúng sanh,

Đoạn dứt phiền não họ.

Tùy trình độ cao thấp,

Thuyết Độ Môn cho họ.

23. Gốc phiền não chẳng khác,

đủ thứ pháp.

Đây thuyết pháp Nhất thừa,

Cũng gọi Đại thừa.

Cũng vậy, đoạn dứt phiền não cho chúng sinh, nên Đức Phật tùy trình độ cao thấp của chúng sinh nói số Pháp Môn để độ; gốc phiền não chẳng khác nhau nhưng đủ thứ pháp đối trị, đây Phật thuyết pháp Nhất thừa vậy.

 

MỤC 3:

CÁC KIẾN GIẢI VỀ

VÔ THƯỜNG:

(Còn tiếp)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn