Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Cùng Cười Với Nhau

26/09/201822:35(Xem: 1903)
Cùng Cười Với Nhau
happy-face

 CÙNG CƯỜI VỚI NHAU 

                     
  LÁI XE MÔ TÔ

 

       Một anh chàng thanh niên lái xe mô tô rất là tài giỏi. Không cờ bạc, không hút sách, không rượu chè, anh ta có một thú đam mê duy nhất : lái xe mô tô. Đúng là một đức tính rất tốt cho các luật lệ giao thông rất nghiêm khắt ở xứ sở Kangaroo  này. Thế nên bao năm qua vượt nhanh cũng nhiều, lạng lách cũng lắm, chưa bao giờ anh gây ra tai nạn nào, mà cũng chưa hề một lần phạm luật bị phạt vi cảnh.

       Tuổi trẻ thường chơi ngông. Một ý định táo bạo chợt đến, chàng trai thấy hứng thú thêm. Sáng hôm sau anh cho xe leo lên tận chót vót một ngọn đồi cao cách mặt đất khoảng một ngàn năm trăm mét. Dưới chân đèo rừng rậm âm u trùng điệp, vách đá cheo leo hiểm trở. Ngoài kia nữa, biển cả bao la sóng to gió lớn ầm ầm đổ ập vào ghềnh đá, ai nhìn xuống cũng thấy rợn người ! Và cũng từ điểm cao này, người thanh niên bắt đầu nổ máy và đổ dốc, băng đèo. Tiếng động cơ gầm rú vang dội cả ngọn đồi, rồi xe lao đi vun vút như tên bay đạn bắn len lỏi qua bao hang hóc, trượt lướt qua bao hầm hố lại có lúc lạng lách quanh rìa đèo. Nếu không vững tay lái, chỉ sơ xẩy một chút thôi, xe và người hất tung ra khỏi đèo, mất mạng dễ như chơi.

        Hơn hai mươi phút sau xe xuống dưới chân đèo, an toàn và thoải mái.  Anh cho xe chạy thật chậm và dừng lại hiên ngang đứng nhìn lên con đường đã đi qua, môi nở một nụ cười mãn nguyện.

         Một thầy đội cảnh sát từ đâu lù lù bước tới :

       - Anh vui lòng cho xem bằng lái ?

        Người thanh niên điềm nhiên móc ví lấy ra bằng lái. Thầy đội săm soi bằng lái một lúc rồi trả lại.

        Thì ra mới ngoài hai mươi tuổi đầu, anh chàng này lái xe sao mà tài tình đến thế !

        Tuy vậy thầy đội vẫn lấy giấy bút hí hoáy viết :

        - Tôi phạt anh 150 dollars vì tội vượt quá tốc độ, xem thường mọi bảng hướng dẫn giao thông trên con đường đèo.

        - Chuyện nhỏ thôi, đồng tiền thì cũng qúy đấy, nhưng chừng ấy có đáng sá gì so với cái thành quả to lớn mà ta vừa đạt được như ý kia.

        Thầy đội cảnh sát bỏ đi được vài bước liền quay lại hòa nhã với hắn ta.

        - Tờ giấy phạt kia anh thấy có ân hận gì không ?

        - Không, không thầy đội. Khi lái xe, trên hai vai tôi  luôn luôn lúc nào cũng có Đấng Bề Trên độ mạng cho tôi cả thầy đội ạ !

        Thầy đội cảnh sát lại vội vàng rút ngay giấy bút ra, nói với hắn:

        - Tôi phạt anh thêm 150 dollars nữa.

        - Ủa ! Tại sao vậy thưa thầy đội ?

        - Vì trên xe anh lại có chở thêm một người !                             

                                                                                                           

__________________________

 NGƯỜi TA THƯNG NÓi

*Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ ! 

 CHUYỆN HỚT TÓC

      Gã đàn ông dắt theo một thằng bé vào tiệm hớt tóc. Gã hớt tóc, cạo mặt, cạo râu, gội đầu, ráy tai rất ư là tươm tất. Xong,  gã nói với anh thợ hớt tóc:

        - Anh hớt tiếp cho cháu bé, tôi ra ngoài mua tờ báo nhé !

        Một giờ, hai giờ rồi ba giờ trôi qua, không thấy gã đàn ông trở lại. Anh thợ hớt tóc điên tiết, gắt lên:

        - Bố mày biến đâu rồi hả ? Thằng bé đâm ra hoảng :

        - Dạ ông ấy đâu phải là bố của cháu. Ông ấy gặp cháu ngoài đường, hỏi cháu có muốn hớt tóc miễn phí không. Cháu nói có, rồi ông ta dẫn cháu vào đây ạ.                            

 ___________________________                        

 NGƯI TA THƯNG NÓI    

*Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ

MÊ ĐÁ BANH

 

          Bà phú hộ kia ở một vùng quê xa lắc. Bà cho đứa con trai cưng lên Sài Gòn học. Thằng con tính tình rất ngoan, học hành rất giỏi, bà hả dạ hết biết. Ác thay nó có cái tật mê ghiền đá banh quá cỡ thợ mộc. Bất cứ trận lớn nhỏ nào trên sân Thống Nhất, nó cũng không chịu bỏ qua, nhất là trên ti vi. Nơi đâu có các trận cầu quốc tế thì khỏi nói. Nó còn sưu tập không biết bao nhiêu bài vở, hình ảnh thần tượng Tây lẫn Ta treo dán tùm lum dày đặc cả căn phòng.

          Một lần bà lên thăm con ở Sài Gòn nhân ngày Quốc Khánh, đang là mùa đá bóng tranh giải vô địch toàn vùng Đông Nam Á. Chiều thứ bảy này là trận chung kết nhất, nhì giữa đội banh nhà và đội banh bạn, hào hứng biết là chừng nào ! Không biết nghĩ thế nào thằng con hì hục mua vé cho được, dắt mẹ vào xem đá banh luôn cho tiện việc sổ sách. Ai từng mê đá banh thì biết đó, mua vé thì mua vé hạng cá kèo, mau chân chen lấn, vào cửa  thật sớm, tiện kiếm một chỗ ngồi tốt trước cho chắc ăn. Đồ ăn thức uống đùm đề mang theo, kể cả dù che nắng, áo che mưa thủ thân cho chắc bụng. Chẳng bao lâu người người chật cứng, mọi nơi chen chân không lọt. Ngồi trên bệ xi măng, trên nắng gắt, dưới nóng ran, mồ hôi mồ kê nhễ nhoại, chịu đời sao thấu. Xin lỗi chớ bỏ đi tiểu, đi tiêu trở về, mất chỗ là cái chắc. Dắt mẹ vào chơi Sài Gòn thì nó không đi, đưa bà vào đây làm gì cho nó kẹt hở trời !

          - Thiệt là mắc dịch cái thằng con !

         Thế rồi trận đấu cũng diễn ra đúng giờ. Đội banh nhà mặc áo vàng, đội banh bạn mặc áo xanh. Sau cú giao banh, trận đấu sôi nổi kể từ giờ phút đầu. Banh phóng nhanh trên phần đất nhà, rồi lao vun vút ngược về phần đất bạn, như sấm chớp, kẻ tung người hứng, kẻ sút người đội đầu, kẻ lừa banh người truy cản và đội hình hai bên dàn ra sống động vô cùng. Một chiếc áo xanh chập chờn được bóng trước ngay vòng cấm địa, sút thẳng vào phe ta. Thủ môn phe ta tung mình lên đẩy quả bóng văng ra khỏi khung thành, xuất sắc. Anh chàng này chỉ muốn làm bàn một mình mà không cần giao banh cho đồng đội tiếp sức... Hết nói nổi !

          Thế là mất đi một dịp bằng vàng làm bàn thắng cho phe đội của bạn. Than ôi, Một con én không làm nên mùa xuân !

          Hơn ba mươi phút đầu, vẫn chưa phân thắng bại, màn lưới hai bên còn trinh bạch, phe nào cũng nhất quyết hùng hục chọc thủng cho bằng được.  Phút bốn mươi, bất ngờ quả bóng  được sút mạnh, thọc sâu vào lưới của phe bạn, ngọt ngào. Cùng một lúc tiếng reo hò vang dội cả một góc trời, tưởng chừng vỡ tung cả cầu trường đang chứa đựng mấy chục ngàn người.

           Cho tới lúc này bà mẹ mới đập vai con :

           - Bao nhiêu tiền một trái banh vậy con ?

           Thằng con đang hả hê vì say men chiến thắng, nhưng cũng không quên trả lời với mẹ :

           - Chừng hai trăm đồng một trái hà mẹ ơi !

           Bà mẹ liền nói với thằng con rằng:

           - Chu choa ơi! Tưởng mắc lắm chớ, hai trăm đồng một trái, mỗi người mua một trái đá cho nó sướng. Tội gì mấy chục người giành nhau một trái cho mệt dữ vậy con ?                                          

  ______________________________                                                                        

   NGƯI TA THƯNG NÓi

  *Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ !

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2023(Xem: 364)
Nạn đói năm Ất Dậu 1945 làm chết hơn 2 triệu dân miền Bắc, nặng nhất là hai tỉnh Thái Bình, Nam Định đã để lại dấu ấn không bao giờ quên về hậu quả của chiến tranh tại Đông Dương do Pháp và Nhật chiếm đóng Việt Nam.
15/01/2023(Xem: 283)
Tôi có một người cháu tên Nhi gọi tôi bằng dì. Liên hệ bà con xa, gần thế nào tôi không rõ lắm, chỉ biết là lần đầu gặp Nhi từ miền Trung vô Sài Gòn Nhi đã hai hai tuổi, hy hữu ở cùng cư xá Chu Mạnh Trinh, Phú Nhuận với nhà tôi. Nhi ở dãy A, nhà tôi dãy E đi bộ qua lại chừng hai phút. Nhi theo chồng vào đây và đi học. Đã hai hai tuổi và đã lập gia đình nhưng trông Nhi rất trẻ con, có lẽ nhờ nét mặt mộc mạc ngây thơ, ánh mắt thật thà thánh thiện, đặc biệt có hai răng khểnh rất duyên, mỗi khi cười làm tăng nét hồn nhiên chân thành vốn sẵn có trên khuôn mặt bầu bĩnh hiền lành phúc hậu của Nhi.
14/01/2023(Xem: 459)
Thưa các bạn, câu chuyện tôi muốn kể sau đây về sức vươn lên của cậu bé chăn trâu 11 tuổi tên Quảng. Quảng và tôi có một nhân duyên kỳ lạ có lẽ kết từ bao kiếp trước để run rủi kiếp này có những ràng buộc dù muốn hay không đã trở thành con nuôi của tôi. Quảng sinh ra và lớn lên tại núi đồi Yên Bái, vùng sâu và xa, nơi đa số toàn người sắc tộc thiểu số, đêm đêm chỉ có tiếng ếch nhái ểnh ương nỉ non hay khỉ ho cò gáy từ rừng xa vọng lại.
17/12/2022(Xem: 852)
Đồng tiền có hai mặt sấp ngửa, vũ trụ đất trời có ngày và đêm, sáng và tối, con người có hai mặt thiện và ác. Chồng của tôi có hai mặt đối nghịch mà tôi phải dùng Bát Nhã Tâm Kinh quán chiếu "Không dơ cũng không sạch" để sống còn đến ngày kỷ niệm 50 năm ngày cưới, một đám cưới vàng. Đến thời điểm này tôi mới dám viết lại câu chuyện thật của đời tôi, và cũng nhờ Phật pháp nhiệm mầu, những giáo lý vi diệu của Đức Phật mà tôi đã học hỏi được để chuyển hóa một ông chồng Nghịch Duyên hạng nặng, trở thành một ông chồng Trợ Duyên hữu dụng.
03/12/2022(Xem: 778)
Tại kinh thành Lạc Dương có một tay, trước là thương buôn sau chuyển sang nghề cờ bạc. Nhờ lanh lợi trong mánh lới buôn bán, gã học được nghề bịp rất nhanh. Tài bịp của gã giỏi tới mức không một ai biết mà chỉ cho rằng gã “số đỏ” hoặc “thiên tài”. Bao nhiêu tiền ngày hôm nay đều do cờ bạc mà có. Thế nhưng không hiều sao, có thể do ‘tổ trác” hay do “hết thời” mà gã thua liên tiếp, mất 50 lượng vàng tại một sòng bài lớn. Vừa tiếc của, vừa tức giận, vừa xấu hổ, gã cho mời viên quản lý ra, lớn tiếng nói: -Ta sống bằng nghề đánh bạc đã hơn hai mươi năm, chỉ có ăn mà không có thua. Nếu ta thua tức sòng bài gian lận. Yêu cầu quản lý trả lại 50 lượng vàng, nếu không ta sẽ thưa lên quan phủ.
21/11/2022(Xem: 1255)
Năm 2004, sau khi tốt nghiệp trung cấp Phật học tại Đà Nẵng, bản thân phát nguyện ăn ngày 1 bữa (chỉ dùng đúng Ngọ 12h trưa, trước và sau Ngọ sẽ không dùng bất kỳ thức ăn gì). Lúc đó, không ngoài tâm nguyện “Trên tìm cầu tu học Giáo Pháp giải thoát và trong tâm luôn hướng nghĩ đến sự giác ngộ của muôn loài” do vậy mà bản thân phát nguyện ăn ngày 1 buổi và chuyên tâm trì tụng Chú Đại Bi tiếng Phạn.
12/11/2022(Xem: 657)
Có những bước chân đi chỉ để mà đi, nhưng có nhưng bước chân đi là để trở về. Trở về về với những nơi thân thương, trở về với chính bản thân mình, trở về với cội nguồn, trở về với miền đất Phật. Trong chuyến đi để trở về ấy, chúng tôi _ đoàn Thái Hà Books và gia đình “Thiền trong từng phút giây” đã có những khoảng khắc tĩnh tâm, những khoảnh khắc nhìn lại chính mình, và những khoảng khắc vô cùng xúc động.
11/11/2022(Xem: 672)
Bút giả đến Mỹ cũng khá lâu, cách nay cũng trên 40 năm. Đầu tiên tôi sinh hoạt chính thức Cộng Đồng Phật Giáo Việt Nam tiểu bang Colorado, thành phố Denver. Được hơn một năm, không chịu đựng với cái lạnh không quen ở đây nên về sinh hoạt với Phật Học Viện Quốc Tế và cũng là Tổng vụ Trưởng Tổng vụ Nghi lễ của Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam Hoa Kỳ, trụ sở là chùa Việt Nam Los Angeles bây giờ. Sau đó, quý thầy lớn : Đức Niệm, Thiện Thanh, Tịnh Hạnh . . . lớp quý thầy ngang lứa như chúng tôi (Tín Nghĩa), Nguyên Đạt, Pháp Châu, Nguyên Trí núi (tức là Hòa thượng Nguyên Trí chùa Bát Nhã bây giờ) và Nguyên Trí già (tức là Hòa thượng Đạo Quang bây giờ). Tôi là Phó Chủ tịch đặc trách Gia đình Phật tử. . . còn quý Trí thức Cư sĩ gồm có : Bác sĩ Tôn Thất Niệm, Dược sĩ Tâm Thường, Đạo hữu Thiện Bửu . . . còn một số nữa, lâu quá chúng tôi không nhớ hết.
02/11/2022(Xem: 1935)
Bấy giờ, tôi khoảng chín tuổi, một hôm đi xem đưa đám tang ông Võ Hờ trong xóm, thấy mọi người đi sau đám tang đều khóc nức nở và tức tối. Thấy họ khóc, tôi cũng khóc, nhưng bấy giờ tôi không biết tại sao tôi lại khóc như vậy.
15/05/2022(Xem: 2636)
“Kinh Pháp Cú” là một trong 15 quyển kinh thuộc Tiểu Bộ Kinh trong Kinh Tạng Pali. Đây là một quyển kinh Phật giáo rất phổ thông và đã được dịch ra nhiều thứ tiếng quan trọng trên thế giới. Nhiều tác giả coi bộ kinh này như là Thánh Thư của đạo Phật. “Pháp” có nghĩa là đạo lý, chân lý, giáo lý. “Cú” là lời nói, câu kệ. “Pháp Cú” là những câu nói về chánh pháp, những lời dạy của đức Phật nên “Kinh Pháp Cú” còn được gọi là “Kinh Lời Vàng” hoặc “Lời Phật Dạy”.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com
KHÁCH VIẾNG THĂM
103,520,812