Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Kịch: Tôn Giả Vô Não

24/08/201807:08(Xem: 287)
Kịch: Tôn Giả Vô Não

ton gia vo nao
Kịch : Tôn Giả Vô Não
Biên soạn và đạo diễn: Trần Thị Nhật Hưng
 

Hai màn

Diễn viên: Sư phụ, sư mẫu,Vô Não và vai Đức Phật.

Lời giới thiệu:

Kính thưa Quí vị

Là Phật tử, hẳn chúng ta đã từng nghe về nhân vật cắt 1000 ngón tay, xâu đeo vào cổ. Đó là chuyện tích Phật giáo nói về ngài Vô Não mà Đức Phật đã chuyển hóa thành một người tốt và trở thành đệ tử của Phật, về sau còn đắc quả A La Hán nữa.

Hôm nay trên sân khấu này, chuyện tích đó sẽ được kể lại dưới ngòi bút của Trần Thị Nhật Hưng qua sự diễn xuất một cách sống thực của...

Kính mời Quí vị theo dõi.

Đây màn kịch Vô Não xin bắt đầu.

 

*Màn 1: Tại nhà sư mẫu.

Sư mẫu (õng ẹo nhìn ra xa): Chà, chà...ai như Vô Não đến kìa. Người đâu mà khôi ngô tuấn tú...đẹp trai quá! Con trai gì mà nước da trắng..bóc, hồng hào. Vóc dáng cao ráo sáng sủa, đẹp trai quá. Còn...trẻ và đầy tài năng nữa! Ôi, sao lòng ta xao xuyến lạ thường!

Vô Não (bước vô cúi đầu chào): Dạ, con kính chào sư mẫu. Chẳng hay có sư phụ ở nhà không ạ?

Sư mẫu (õng ẹo): Chào Vô Não. Vô Não đến chơi. Rất tiếc, sư phụ...sư phụ đi vắng. Chắc...cả tuần mới về đó.

Vô Não: Dạ, con không đến chơi. Con có chút việc trình sư phụ rồi về ngay ạ.

Sư mẫu (lẵng lơ): Ấy kìa. Mới đến thì cũng ở lại chơi chút đã, uống tí nước, sao lại về ngay? Để ta đi pha nước nhé (nói xong bước đi, vờ vấp, sà vào người Vô Não).

Vô Não: Dạ,...dạ,... dạ thôi ạ. Con về đây!

Sư mẫu: Khoan đã. Sao vội thế. Ở lại, ta có chút việc muốn hỏi thăm?

Vô Não: Sư mẫu hỏi thăm chuyện gì ạ?

Sư mẫu: Ờ...ờ...Vô Não năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ?

Vô Não: Dạ, con 32 rồi ạ.

Sư mẫu: 32?! Còn ta thì mới... 45 hà. Chênh nhau hơn một con giáp. Kể cũng không nhiều nhỉ! Thời này còn chênh cả 40 mà cũng... vừa đó nhỉ!

   Vô Não này, chẳng hay tình trạng gia đình của Vô Não đã có thê thiếp…nâng khăn sửa túi chưa?

Vô Não: Bẫm sư mẫu. Sư mẫu chỉ hỏi thăm ...vớ vẩn vậy, không có gì quan trọng, con xin phép về ạ. (nói xong quay lưng đi)

Sư mẫu (chạy theo kéo áo lại): Khoan đã nào. Ở lại chơi chút đi. Về ngay, ta...giận đó. (nắm tay Vô Não): Trời, bàn tay sao đẹp thế, móng tay Vô Não...dài quá, để ta...để ta... cắn móng tay cho nào!

Vô Não (giựt tay ra): Sư mẫu, sư mẫu. Xin sư mẫu hãy uy nghi bản thân để tỏ lòng tôn kính sư phụ.

Sư mẫu: Nhưng sư phụ đi vắng. Đi vắng... cả tuần luôn đó.

Vô Não: Một tuần hay nhiều tuần, con cũng về đây!

Sư mẫu (sàm sỡ ôm choàng Vô Não): Hãy ở lại đây, hãy ở lại đây. Vô Não,... Vô Não,... bấy lâu...em đã thầm thương trộm nhớ Vô Não. Vô Não hãy ở lại đây với...em!

Vô Não: Buông ra!

( Cả hai dằn co, Vô Não chạy thoát).

Sư mẫu (căm hờn nhìn theo): Hừ.Ta như thế này mà hắn dám từ khước tình cảm của ta. Dám khinh rẻ ta. Coi thường ta. Được, mối hận này, ta không bỏ qua cho hắn đâu.

(Vừa khi đó nhớn nhác thấy chồng trên đường về, sư mẫu xé toạc áo, đợi chồng vô)

Sư mẫu (gục mặt trên bàn tấm tức khóc): Hu..hu..hu. Hu.. hu.. hu..

Sư phụ (ngạc nhiên): Có chuyện gì vậy mà vừa rồi gặp Vô Não trên đường, ta thấy Vô Não vội vàng, nét mặt buồn so. Còn nàng thì khóc hu hu như thế này. Là sao?

Sư mẫu (nhõng nhẽo thút thít): Phu quân, phu quân ơi, phu quân hãy lấy…danh dự công bằng lại cho thiếp.

Sư phụ: Nhưng có chuyện gì đã chứ? Hãy bình tĩnh kể cho ta nghe.

Sư mẫu: Chẳng qua,…chẳng qua.. vừa rồi Vô Não đến đây tìm phu quân, không thấy phu quân ở nhà, Vô Não…hỗn với thiếp,… vô lễ với thiếp.

Sư phụ (tròn mắt): Nghĩa là…?

Sư mẫu: Vô Não định…định…hiếp thiếp đó. Phu quân coi nè, quần áo thiếp rách tả tơi vì chống cự. May mà phu quân kịp về tới, không thì…hu..hu..hu

Sư phụ (giận dữ): Thật là khốn nạn. Đúng là nuôi ong tay áo. Nhận nó làm đệ tử, thấy nó tài năng xuất chúng, ta định truyền bí pháp cho nó và còn có ý định cho nó thừa kế tông môn. Không ngờ nó dám phản ta, trêu ghẹo thiếp yêu của ta.

Sư mẫu: Vậy phu quân hãy trừng trị thật nặng nề để lấy công bằng cho thiếp.

Sư phụ: Được rồi. Ta đã có cách.

Sư mẫu: Cách gì?

Sư phụ: Ta sẽ có cách cho nó bị đọa xuống 9 tầng địa ngục ta mới hả dạ tội nó dám dụ dỗ thiếp yêu của ta. Ta dụ nó giết đúng một ngàn người, cắt ngàn ngón tay út làm bằng đem về đây cho ta, ta mới tha tội và hứa lèo truyền bí pháp cho nó để kế thừa tông môn này. Với tội sát nhân, kiếp này và kiếp sau nó sống khốn khổ và bị đọa 9 tầng địa ngục thôi ha..ha.. ha…

Sư mẫu (lo xa): Nhỡ Vô Não không nghe lời thì sao?

Sư phụ: Nó vốn là đứa ngoan hiền, luôn tôn trọng mệnh lệnh của sư phụ kể cả những điều mà lòng nó không muốn. Nó không dám cãi lệnh ta đâu.

Sư mẫu (hả dạ): Nếu vậy thì được. Làm cho nó bị đọa đến chín, mười tầng địa ngục luôn. Phu quân thực hiện ngay đi.

Sư phụ: Nàng yên tâm, ta sẽ trừng trị nó cho hả dạ ta.

Sư mẫu: Và hả dạ thiếp nữa!

(Sư mẫu ngả đầu vào ngực sư phụ. Hai người ôm nhau. Kéo màn)

                                         ***

Lời giới thiệu màn hai.

Kính thưa Quí vị.

 Vô Não vốn là người hiền lương, vì không dám cãi lời sư phụ, nên ngay lần đầu vung đao giết người, Vô Não đã điên loạn. Sự thể sau đó thế nào, kính mời Quí vị theo dõi màn hai của vở kịch Vô Não.

 

*Màn 2 : Cảnh trong rừng.

 

Vô Não (râu ria rậm rạp, tướng hung tợn, điên cuồng, trên tay cầm đao đầy máu vung vít hét):

Ha..ha..ha.Ta đã hoàn thành sát hại xong 999 người rồi. Ngón tay làm bằng đang đeo trên cổ ta đây. Chỉ còn một người nữa thôi, một người nữa thôi, ta sẽ nhận được bí pháp của sư phụ ha..ha..ha. Nhưng ai, ai sẽ là nạn nhân cuối cùng này? Dân chúng nơi đây họ sợ ta, họ khiếp ta đã chạy trốn hết rồi. Nơi này chỉ còn mẹ ta. Đúng rồi, chỉ còn mẹ ta! Ha..ha..ha..

Đức Phật (xuất hiện từ tốn nói): Không. Đừng giết mẹ ngươi.

Công ơn cha mẹ tựa biển trời.

Làm sao báo hiếu hỡi người ơi.

Nếu chưa báo hiếu, đừng bất hiếu.

Bất hiếu làm cho khổ muôn đời.

(Lời giảng pháp của Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng)

Tội bất hiếu là một trọng tội lớn nhất trên thế gian này, không thể nào tha thứ được.

Vô Não: Ha? Không giết mẹ ta, vì có ngươi thay mạng rồi ha?

Đức Phật: Đúng vậy. Hãy đuổi giết ta đi, chứ không được giết mẹ ngươi hay bất cứ ai (nói xong, Đức Phật khoan thai bước đi nhẹ nhàng như bay. Vô Não dậm chân chạy một chỗ thở hồng hộc)

Vô Não: Ông kia. Dừng lại đi! Dừng lại đi! Đuổi theo ông, ta mệt quá rồi nè. Dừng lại đi! Dừng lại đi!

Đức Phật (đứng lại): Ta đã dừng rồi này. Dừng từ lâu mà ngươi chưa dừng đó thôi.

Vô Não (thở hổn hển): Ta cũng dừng rồi nè.

Đức Phật: Không. Ngươi mới dừng cái chân mà tâm giết hại người của ngươi chưa dừng. Hãy bỏ dao trong…tâm ngươi xuống đi, mới thật là... dừng đó.

Vô Não: Ông nói hay thật. Ông là ai mà có thần thông và một mình gặp ta không một chút sợ hãi như bao người run sợ quì mọp dưới chân ta xin tha mạng?

Đức Phật: Ta là sa môn Cù Đàm đây!

Vô Não (tròn mắt ngạc nhiên): Sa môn Cù Đàm, con của đức vua Tịnh Phạn ?!

Đức Phật: Đúng vậy.

Vô Não: Từ lâu ta vẫn nghe thiên hạ đồn đãi về một vị giác ngộ. Thì ra chính là ngài? (nói xong, Vô Não vứt dao và quì mọp dưới chân Phật)

Vô Não: Kính lạy ngài. Kính lạy ngài. Con là kẻ vô vàn tội lỗi, gây ra không biết bao nhiêu ác nghiệp. Hôm nay dưới chân ngài, con xin thành tâm sám hối. Ngài có cách nào giúp con hoàn lương trở về với đồng loại như những ngày xưa không?

Đức Phật: Này Vô Não. Con đã vứt dao xuống là con đã thành tâm sám hối.

 Trên đời này có hai hạng người: Người không bao giờ gây nên tội lỗi và người gây tội nhưng biết ăn năn sửa lỗi cũng đều bình đẵng như nhau.

  Nay tâm con mở ra, thắp lên ngọn đèn bằng ánh sáng trí tuệ, phá màn vô minh thì bóng tối ác nghiệp sẽ tan biến, như bầu trời bấy lâu bị đám mây đen che mờ được ánh trăng sáng chiếu rọi.     Như căn phòng tối chỉ cần một đóm lửa sẽ tỏa sáng cả phòng. Ta rất mừng con đã quay về sẽ đem bao lợi lạc cho người và chính cho…con nữa!

Vô Não (liên tục sụp lạy): Con lạy ngài. Con lạy ngài. Bởi con đã sát hại, gây oán thù với không biết bao nhiêu người. Ngài có thể cho con làm…đệ tử xuất gia, theo ngài để được che chở không?

Đức Phật: Ta rất hoan hỉ khi con đã thành tâm hối cải. Con hãy đứng dậy, theo ta về tịnh xá (nói xong, Đức Phật dang tay nâng Vô Não đứng dậy rồi cả hai khoan thai bước đi)

Màn hạ.

Trần Thị Nhật Hưng.

2018

 thapngaivonao-2
thapngaivonao-1athapngaivonao-20thapngaivonao-24thapngaivonao-2athapngaivonao-3thapngaivonao-4

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/11/201822:22(Xem: 25)
Cả đám bảy, tám đứa tuổi choai choai đang quây quần nhậu nhẹt hò hét, làm huyên náo cả cái thôn vắng vẻ nằm ven biển. Những nhà ở gần đó không ai nghỉ ngơi, chợp mắt ngủ trưa được sau một buổi quần quật với công việc làm. Không ai dám hé môi động răng lên tiếng trước cái đám “quỷ sống” nổi tiếng là “quậy tới bến” này, dù là lên tiếng van lơn năn nỉ chứ không phải răn đe khuyên bảo…
16/11/201822:11(Xem: 32)
Ngày 1 tháng 4 năm 1975. Thành phố biển Nha Trang hiền hòa bỗng chốc biến động, trở nên hoảng loạn. Chợ Đầm bị đập phá, phát hỏa. Bọn cướp giật, đâm thuê chém mướn đủ các loại hạng từ các trại giam phá ngục ùa ra đường, túa đi khắp các ngõ, nhập vào những dòng người tất tả, hăm hở đi hôi của. Những quân nhân “Cộng Hòa” ở các trại lính cũng bỏ hàng ngũ chạy về thành phố, luýnh quýnh và sợ hãi, như rắn mất đầu, cầm cây súng trong tay như mang một của nợ khủng khiếp. Súng quăng lăn lóc ngoài đường, đạn dược ném vung vãi nơi công viên, bãi biển, trở thành những thứ vũ khí cực kỳ lợi hại và đắc dụng cho bọn đầu trộm đuôi cướp đang có mặt khắp các nẻo đường với một bầu máu tham sôi sục. Trong mấy giờ chính quyền cũ bỏ chạy, chính quyền mới chưa lập lại được trật tự ấy, thành phố như đầy hiểm họa và đổ nát, làm cho những người lương thiện, người thật thà và nhát gan phải chui rúc ru rú trong nhà đã đóng cửa cài then với những lời cầu nguyện triền miên trên môi…
16/11/201810:37(Xem: 122)
Đó là tên gọi của "dự án" mới tinh toanh của Tâm Không - Vĩnh Hữu, sẽ gồm những câu chuyện ngắn thú vị nhưng hàm chứa nhiều điều để suy ngẫm về cuộc sống đa sắc màu luôn sống động bất trắc, cũng như luôn bình lặng an vui, khi tu học và ứng dụng Phật pháp. Mục đích là khuyến tu, là nhắc nhở những người con Phật hãy Thực Hành, chứ đừng mãi Thuyết Suông! Tác giả khởi viết từ chiều nay, cho đến khi được chừng trăm câu chuyện, sẽ in thành tuyển tập để phổ biến rộng khắp với tâm nguyện phụng sự của một “hoằng pháp viên” nhỏ bé như viên sỏi. Xin giới thiệu câu chuyện đầu tiên:
13/11/201814:03(Xem: 191)
Hôm ấy, trời trong xanh sáng mượt, muôn hoa đang khoe sắc, ong bướm dập dìu bay lượn dưới ánh nắng hồng dịu đẹp. Hạt Bụi vừa trở mình mở mắt ra và cảm thấy quá đỗi ngỡ ngàng, tò mò với vạn vật xung quanh. Mọi thứ đều trở nên lung linh sinh động, lạ lẫm trước mặt mặc dù Hạt Bụi vẫn ở đây từ bao kiếp trước đến giờ. Có lẽ, sau khi tu luyện chứng quả thành hình người, cơ thể thay đổi, có đủ lục căn nên việc bắt đầu tiếp xúc sáu trần khiến Hạt Bụi trở nên tò mò hơn. Cảm giác có thể dung tayđể sờ chạm vào vật thể thật tuyệt vời Sư Phụ hỉ, con thích lắm cơ. Sư Phụ chỉ ngồi lặng yên quan sát rồi mỉm cười nhẹ và nói. Hạt Bui à. nay con đã có đủ hình hài của con người rồi thì cũng nên đổi lại tên cho hợp với con người nhé. Hạt Bụi nhanh nhảu đáp: Tên là gì hở Sư Phụ? Con là Hạt Bụi mà. Vậy Hạt Bụi có phải là tên của con không?
13/11/201813:57(Xem: 175)
Như thường lệ, sau giờ điểm tâm sáng, tiểu Ngọc đều ra khoảng sân rộng trước đài Quan Âm đọc truyện tranh Phật Giáo.Ngọc chọn một chỗ lý tưởng cho mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống với tư thế hoa sen, hít vào thật sâu và thở ra thật chậm rãi,3 lần trước khi bắt đầu đọc sách.Làm như vậygiúp lưu thông khí huyếtdẫn lên não bộ để tiếp nhận thông tin tốt nhất.Đây là công việc hàng ngày củaNgọc vì là chú tiểu nhỏ nhất chùa nên không phải chấp tác. Trời trong xanh, gió xuân hiu hiu thổi, tiểu Ngọc bắt đầu lật từng trang sách dưới gốc cây hoa Anh Đào. Đang chăm chú đọc từng dòng kinh, kệ thì một cơn gió nhẹ lướt qua thổi rơi cánh hoa trên cành,
09/11/201820:34(Xem: 119)
Như một cơn lốc bất thường giữa thời tiết êm ả, người phụ nữ ấy sộc vào cái giang sơn tiêu điều của tôi vào một buổi tối oi bức. Chị ta mang theo cả một trời hương hoa sực nức, loại mùi thơm trưởng giả chưa từng xuất hiện trong căn nhà đơn sơ mà mẹ và chị em chúng tôi đang trú ẩn với tinh thần sống thiểu dục tri túc. Vì vậy, cảm giác đầu tiên của tôi là sự khó chịu. Y như mình đang thả hồn thưởng thức những cái giai điệu réo rắt ngọt ngào của đàn tranh, sáo trúc, mà lại có người khác bật máy móc hiện đại cho ầm vang lên những âm thanh cuồng nộ của loại nhạc tân thời rock, rap bên tai.
06/11/201816:14(Xem: 225)
Những năm cuối của thế kỷ 20, “Bến Xe Ngựa” ngay trước nhà tôi đã di dời vào “Bến Xe Lam” gần chợ từ lâu, trả lại một con đường bị chiếm dụng sau nhiều năm tháng đầy kỷ niệm tuổi ấu thơ của tôi, và lũ con nít xóm Chùa.
05/11/201816:27(Xem: 239)
Tôi và chị chưa hề một lần gây thù chuốc oán với nhau. Vậy mà không hiểu sao ngay từ ngày chạm mặt đầu tiên ở trụ sở Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh, bỗng dưng tôi thấy ghét chị thậm tệ. Và nhìn ánh mắt, vầng trán nhăn nhíu, điệu bộ của chị khi đứng gần tôi vào lúc cuộc họp chuẩn bị khai mạc, tôi cảm nhận, thấy biết được chắc chắn rằng chị cũng chẳng ưa gì tôi, có thể là ghét cay ghét đắng tôi, còn hơn cái mức mà tôi ghét chị.
04/11/201813:03(Xem: 304)
Có bao giờ bạn nghĩ đời sống vợ chồng cũng là một nghề không? Chắc chắn mọi người đều nghĩ vợ chồng là chuyện tình cảm yêu đương, cớ sao lại gọi là một nghề?... Vào ngày 7 tháng 1 năm 2008, có một người Mỹ gốc Việt, 38 tuổi đã ném bốn đứa con nhỏ từ bốn tháng đến ba tuổi trên một chiếc cầu tại tiểu bang Alabama, Hoa Kỳ. Theo tin tức thì hai vợ chồng anh thường cãi nhau suốt ngày, hầu như không ngày nào mà hàng xóm không nghe vợ chồng anh to tiếng mắng chửi nhau. Ngoài việc xung đột, bất đồng ý kiến với vợ, anh còn uống rượu và xài thuốc kích thích, nên không kiềm chế nổi cơn sân. Vào ngày nói trên, sau khi cãi nhau với vợ, anh xách bốn đứa con lên xe và đem ra cầu liệng xuống sông, sau đó cảnh sát đã tìm ðược xác của bốn đứa trẻ này. Khi ra tòa anh ðã thú tội và nhận án tử hình.
03/11/201807:43(Xem: 253)
Mười câu chuyện sức mạnh của chân thật và nguyện cầu chân lý Trích từ Tiểu Bộ Kinh Nikàya thay-tro Tâm Tịnh cẩn tập Chuyện tiền thân số 422 của Tiểu Bộ Kinh kể rằng trong thời tối sơ, con người sống thọ đến một A tăng kỳ. Tương truyền đó là thời mọi người trên thế gian đều nói thật, người ta không biết từ "nói dối" nghĩa là gì cả. Một hôm, Vua ban chiếu chỉ cho các thần dân tập trung trước sân chầu để nghe Vua nói dối. Mọi người đều ngơ ngác và hỏi, “Nói dối là gì? Nói dối là vật gì? Có màu gì? Màu xanh, hay màu đỏ”. Thời đó, con người có sắc thân rất tuyệt mỹ, toát ra mùi thơm của hoa chiên đàn, miệng có mùi thơm của hoa sen, là nhờ quả hành nghiệp chân thật, nói lời chân thật trong tiền kiếp.