Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Thầy Bị Trộm, Mẹ Làm Thơ

03/06/201812:59(Xem: 510)
Thầy Bị Trộm, Mẹ Làm Thơ

THẦY BỊ TRỘM, MẸ LÀM THƠ

 me2

Thật thú vị, và cũng thật hạnh phúc, khi được ngồi hầu dưới chân Mẹ, được Mẹ kể cho nghe những câu chuyện ngày xưa đẫm vị Đạo mà Mẹ vẫn còn nhớ như in, kể vanh vách, đọc lưu loát ở độ tuổi sắp thượng thọ bach tuế.
Chuyện hôm nay, mới kể đó, thưa đó, Mẹ sẽ quên ngay và hỏi lại. Nhưng chuyện xưa ở chùa, những kỷ niệm hiếm hoi quý báu với chư tôn hòa thượng, ni trưởng... thì Mẹ không quên từng chi tiết nhỏ.
Năm 1973, Thượng Tọa Tuyên Luật Sư thượng Đỗng hạ Minh có việc Phật sự hệ trọng phải vô Sài Gòn, giao tịnh cốc lại cho chú thị giả Thành Không trông coi. Buổi trưa, chú Thành Không phải đi từ trên chùa Hải Đức xuống nhà bếp chùa Long Sơn để thọ trai, quên đóng cửa tịnh cốc, nên tay đạo chích phước lớn nào đó đã đột nhập vào quơ hết quạt máy, đồng hồ, mùng mền ... của thầy, dông mất tăm.
Chú Thành Không hoảng quá, sợ khiếp, khóc lóc cầu cứu thầy Phước Châu và thầy Trừng San. Thầy Phước Châu cũng thấy tình hình hơi căng, nên mới nói: "Chuyện này chỉ có cách nhờ nhà thơ Tâm Tấn thôi!" 
Thầy qua chùa Long Sơn và tìm gặp nhà thơ, nhờ làm gấp gấp một bài thơ vui, để khi "thầy Đỗng" về đến, đọc được bài thơ trước khi biết tin bị trộm viếng, "thầy Đỗng" sẽ cười mà quên giận quên tức, chú thị giả sẽ được nhẹ tội.
Nhà thơ Tâm Tấn lấy giấy bút ra làm ngay một bài thơ ngay tại chỗ. Thầy Phước Châu đọc trước, cười ha hả thích thú, mang về chùa Hải Đức. Canh đến khi "thầy Đồng" vừa về đến, thầy Phước Châu vội vào tịnh cốc thăm hỏi, rồi đưa bài thơ ra.
"Thầy Đỗng" chưa biết chuyện bị trộm mất đồ, nên ngạc nhiên nhận lấy bài thơ mà ngâm nga:

Không chia buồn, lại chia vui
Có hên trả quả thì xui đâu nào?
Ngày "Tam Nương", phải "Tiểu Hao"
Nay mai "Hoàng Đạo" thu vào gấp đôi
Huống chi đã cuối thu rồi
Gió mưa Đông sắp đổ rơi lạnh lùng
Quạt kia nằm xó không dùng
Thì cho "thiên hạ" no cùng gạo châu
Hẹn rằng trả lại kiếp sau
Chia vui Thượng Tọa chứ nào buồn chi!
Quạt nồng giờ ngọc ra đi
Thơ vàng dấu Hạc còn khi trở về
Đã nhìn thế sự "nồi kê"
Mất, còn vật dụng có hề chi mô?
Đã xem suy thịnh "cuộc cờ"
Há buồn tiếc chuyện Đốm mờ, Sương tan?
Thơ vui xin gửi mấy hàng
Sẵn chờ Thượng Tọa "hồi loan" đưa trình!

Quả như thầy Phước Châu tiên đoán, vừa ngâm xong bài thơ, "thầy Đỗng" bật cười khanh khách, các thầy có mặt lúc đó cũng cùng cười vang hoan hỷ.
Chú thị giả thoát tội, không hề bị la rầy một tiếng nào.

Bây giờ ngồi viết lại, tôi tự thấy mình kể không hay, không sinh động bằng khi được nghe chính giọng của Mẹ lên xuống bổng trầm, và ngâm nga bài thơ thật trôi chảy nhịp nhàng đến tuyệt vời.
Tuyệt vời!

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/01/201918:50(Xem: 108)
Ông ngoại nuôi tôi từ nhỏ, từ khi tôi mới bỏ bú mẹ, đến năm lên lớp 12 thì ông không còn sức lực để làm những công việc đồng áng nặng nhọc đòi hỏi phải có lòng nhẫn nại, tính cần cù và sức dẻo dai. Ông ngoại đã vắt kiệt sức mình ra suốt hai mươi năm hơn, để rồi bị quật ngã một đòn trí mạng phải nằm dính chặt trên chiếc giường ọp ẹp.
06/01/201921:11(Xem: 134)
Mỗi năm vào khoảng cuối tháng 10 âm lịch, con thường hay buồn. Vì sao mạ có biết không? Đặc biệt là năm nay con buồn hơn mọi năm khác vì con về nước mà không về làng Đơn Duệ tận ngoài miền Trung khô cằn của mình để được đến thắp nén hương trên mộ mạ.
03/01/201915:53(Xem: 233)
Tosui là một thiền sư nổi danh vào thời của ông. Ông đã sống trong nhiều thiền viện và giảng dạy tại các tỉnh khác nhau. Ngôi thiền viện sau cùng ông ghé thăm tụ họp quá nhiều môn sinh cho nên ông nói với họ rằng ông sẽ hoàn toàn từ bỏ hẳn công tác giảng thuyết . Ông khuyên họ nên phân tán ra và đi tới bất cứ nơi nào mà họ mong muốn. Sau đó không một ai còn thấy được chút dấu tích nào của ông nữa.
27/12/201805:36(Xem: 364)
Dường như, không ai nghĩ, ngọn lửa mùa thu 1989, được đốt lên từ sinh viên, từ nhà thờ (Nikolaikirche) Leipzig đã thiêu cháy bức tường Berlin nhanh đến như vậy. Tuy vui mừng, nhưng cái bất ngờ ấy, cũng mang đến sự hoang mang không ít cho người Việt chúng tôi đang sống, và làm việc ở miền Đông nước Đức. Bởi, hầu hết các nhà máy, công xưởng phải đóng cửa. Không riêng chúng tôi, mà kể cả những nghiên cứu sinh, sinh viên đại học cũng chạy loạn xí ngầu. Có lẽ, chỉ có ai đã từng sống qua cái thời khắc đó,
27/12/201805:21(Xem: 581)
"Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không", hai câu thơ của vị thiền sư nào đó đã ngấm sâu vào huyết mạch của tôi, một người con gái tươi đẹp của tuổi mười chín, vừa biết tin mình vướng phải một khối u ác tính trong đầu. Trời đất như quay cuồng phải không các bạn?
22/12/201806:57(Xem: 328)
Tôi đưa mắt nhìn quanh hết ngoài sân rồi lại trong nhà, có ý tìm người trong nhóm tỵ nạn đang đứng, nằm, ngồi la liệt vẫn không thấy vợ chồng anh chị Phi đâu cả. Tôi cẩn thận đi một vòng nữa, len lỏi vào những dãy giường tầng kê san sát nhau. Lỗ tai tôi như muốn ù đi bởi tiếng ồn ào như đàn ong vỡ tổ của mọi tiếng động hỗn hợp từ sinh hoạt của hàng trăm người tỵ nạn phát ra.
08/12/201822:37(Xem: 293)
Hễ gặp mặt lớp trưởng bất kỳ đâu, dù đang ở trong sân trường hay ngoài đường phố quán xá, băng “Ngũ Quỷ” bọn tôi đều đồng thanh tương ứng mở năm cái loa được mở hết công suất ghẹo: “Thịnh Mái ơi… Chị đi đâu đó?”
05/12/201820:07(Xem: 383)
Thằng Bửu nấp sau cây phượng vĩ có thân lớn một người ôm không xuể cách cổng trường chừng năm mươi thước. Trong bàn tay đang nắm chặt run rẩy vì giận tức của nó là một hòn đá xanh cứng gồ ghề những góc cạnh. Nó đang chờ, đúng ra thì nó đang rình, rình một người đã hơn nửa giờ qua... Thầy Tiên đang thong thả đạp xe từ hướng trường từ từ chạy đến. Thầy đang nghĩ ngợi nhiều về một đứa học trò ngỗ nghịch và lười biếng nhất của lớp mà thầy làm chủ nhiệm…
30/11/201811:00(Xem: 389)
Căn bếp nhỏ thì có gì để nói, nên ánh đèn mờ trong cái bếp không có gì để nói đó thì lại càng không có gì sáng sủa mà được nói tới! Ấy vậy mà ánh đèn đó, trong căn bếp đó đã bất chợt khiến Sư già thổn thức “A Di Đà Phật. Ôi, cảm động biết bao!” Sư già ở một mình trong căn hộ nhỏ đã hơn mười năm nay. Huynh đệ, bạn đạo gần xa cũng thỉnh thoảng ghé qua, hỏi thăm nhau sức khỏe thế nào, tu tập tinh tấn không … Tịnh thất quá đơn sơ nên Sư già cũng chỉ thường đãi khách bằng tinh thần như khi xưa thi hào Nguyễn Khuyến từng tiếp tri kỷ: “Đầu trò tiếp khách, trầu không có Bác đến chơi đây, ta với ta …”
28/11/201819:40(Xem: 368)
Am tường những thuật ngữ của văn chương tức là hiểu được những yếu tính của văn chương để rồi từ đó ứng dụng vào tác phẩm của mình hầu làm cho tác phẩm trở nên hay- đẹp, đúng ý mong muốn.