Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Ngậm ngùi

03/02/201708:55(Xem: 513)
Ngậm ngùi


truong quoc hoc


 Ngậm ngùi
 
 Nguyên Hạnh HTD


 

 

       Thời gian đã vẽ thêm một vòng hào quang cho quá khứ thêm lộng lẫy đẩy lùi tất cả vào dĩ vãng trong một ngăn nào đó của bộ nhớ, và tuổi già thường hay hoài niệm những ngày cũ mà ngậm ngùi nuối tiếc.

      Tuổi già đối với những người khác không biết thế nào nhưng riêng tôi lại thích tham dự những buổi họp mặt với bạn bè cũ, gặp lại nhau biết bao mừng vui tràn ngập cả tâm tư. Tôi lại định cư tại một nước xa xôi lạnh lẽo, bạn bè ngày xưa không có, thành ra tôi cứ ao ước được bay đến những vùng trời khác. Nơi đó có những người bạn thời trung học thật tuyệt vời, là niềm an ủi cho mái tóc đã điểm bạc trong cuộc sống cách biệt quê người vạn dặm này.

      Tôi nhớ lại lần tôi qua Cali dự lễ kỷ niệm 50 năm xa trường. Đêm Đại hội đã để lại trong tôi quá nhiều cảm xúc, suy nghĩ; sự suy nghĩ với nhiều thứ pha trộn nhau. Với tôi, đó cũng là một sự hạnh phúc quá lớn vì khó mà tìm lại cho đủ, cho đầy, cho trọn vẹn các hình ảnh của những người bạn đã đến tuổi " thất thập cổ lai hy ".

      Tôi ngồi yên lặng trong một góc cuối dãy, ngắm nhìn, ghi nhận và sự hạnh phúc ấy cứ tăng dần, tăng dần... Nếu còn trẻ, tôi nghĩ mọi người vẫn cứ vui, cứ hưởng, cứ hạnh phúc mà không cần ngoái nhìn lại từ đâu mà có được những ngày vui như thế này? Dĩ nhiên những người bạn tôi mỗi người mang mỗi tâm trạng, mỗi bệnh hoạn, mỗi gian truân khác nhau, nhưng họ chỉ giống nhau một điểm đó là sự nhiệt tình, sự quý nhau và tấm lòng cho nhau.

      Các bạn tôi đã từ bốn phương trời bỏ công bỏ sức, thời gian và không ngại sức khỏe để bay, để lái xe đường trường mà chỉ có một mục đích là tham gia ngày vui của Đại hội. Họ đã quên cả tuổi tác để đem cả một tấm lòng đến hòa nhịp cùng bạn bè, đi tìm lại cái hạnh phúc không từ phù phiếm bên ngoài mà từ trái tim chuyển hoá, cảm nhận và sự xúc động khi được gặp lại những khuôn mặt dấu ái của một thời quá đẹp đã đi qua và vẫn còn đẹp trong tình bạn đã 50 năm thăng trầm của một đời người.

      Đang ngồi mơ màng, lòng xôn xao với bao kỷ niệm của những ngày cấp sách đến trường, tôi bỗng giật mình khi nghe gọi tên mình. Thì ra vì tôi là người ở tận phương trời Âu, nên mọi người muốn tôi phát biểu cảm tưởng của mình sau khi đã vượt bao ngàn dặm để đến đây.

      Tôi ái ngại đứng lên trong niềm cảm xúc đang dâng trào:

    " Trước hết tôi xin hân hoan chào mừng các Thầy Cô, bạn bè cùng thân hữu từ muôn phương đã quy tụ về đây để tham dự đêm Hội ngộ của Đại hội 50 năm xa trường.

      Kính thưa các Thầy Cô, bạn bè cùng thân hữu,

      Những ngày còn lưu lạc nơi xứ người hay trong các trại tị nạn, khi nghe bài hát " Hẹn nhé Việt Nam" của Hà Thúc Sinh, chúng ta có cái suy nghĩ chắc là cái hẹn vu vơ chứ hẹn gặp nhau ở đâu bây giờ. Vậy mà chúng ta đã có những cái hẹn như cuộc hội ngộ hôm nay chẳng hạn. Sở dĩ chúng ta còn gặp được nhau là do tấm lòng chúng ta muốn gặp rồi cũng có ngày thành tựu được.

      Giữa một thế kỷ đầy lo âu bất trắc, chúng ta đã tạo dựng được một bầu không khí ấm cúng và thân mật như thế này quả thật là một điểm son đáng ghi nhận. Chúng ta phải hãnh diện là đã không quên những nét đẹp truyền thống văn hóa Việt Nam; đó là truyền thống tôn sư trọng đạo, tình bằng hữu tương thân tương ái mà nhiều người tưởng rằng sẽ phai nhạt dần trong thời gian ở hải ngoại.

      Trong số chúng ta, có người đã xa quê hương 30 năm rồi đó; 30 năm quả là một thời gian quá dài đủ để làm phôi pha tất cả những hình ảnh cũ trong đời người, vậy mà chúng ta vẫn còn nhớ đến nhau, còn muốn tìm đến nhau. Vậy thì động lực nào đã thúc đẩy chúng ta làm như vậy nếu không phải là sự thôi thúc từ con tim của mỗi người muốn tô đậm thêm tình nghĩa thầy trò, bè bạn và nhất là gặp lại người thân cũ nơi đất khách quê người.

       Tôi còn nhớ 4 câu thơ chữ Hán diễn tả 4 niềm vui sướng nhất của đời người:

                                               Đại hạn phùng cam vũ

                                               Tha hương ngộ cố tri

                                               Động phòng hoa chúc dạ

                                               Kim bảng hữu danh thì.

      Đó là niềm vui sướng của hạn hán gặp mưa, của đêm tân hôn, niềm vui sướng khi thấy có tên trên bảng vàng và " tha hương ngộ cố tri " là một trong bốn niềm vui sướng đó.

      Thật vậy, tất cả chúng ta là những kẻ đang lưu lạc tha phương, vậy mà chúng ta vẫn có cái duyên gặp nhau trong bối cảnh xứ người nơi khung trời Cali nắng ấm, thật là một điều vui mừng khôn xiết không phải dễ dàng thực hiện. Chúng ta như những cánh chim trời từ bốn phương đã quay về đây để được hội ngộ, cùng nhau sống lại những ngày xưa thân ái. Nhưng dù hân hoan đến đâu, nắng ấm Cali cũng đâu bằng nắng ấm quê hương và sự hội ngộ này cũng đâu bằng sự hội ngộ to tát của một ngày mai tươi sáng trên mảnh đất Việt Nam thân yêu!

       Tôi xin chân thành cảm ơn ban Tổ chức đã tạo cơ hội nối một nhịp cầu cho những cánh chim viễn xứ được hội ngộ sau 50 năm xa cách! „

       Giờ đây, hồi tưởng lại khung cảnh ngày Đại hội ấy, không gian Cali đã mở rộng vòng tay để đón chào những cánh chim thân yêu về sum họp, chia xẻ cho nhau hơi ấm của tình bạn. Riêng tôi, tôi rất làm mãn nguyện vì đã thực hiện được ước mơ của mình. Ngoài ra tôi cũng đã được những dịp tham dự lễ kỷ niệm 100 năm trường Quốc Học và 80 năm trường Đồng Khánh. Niềm vui được gặp lại Thầy cũ, bạn xưa đã tràn ngập hồn tôi.

      Tôi đã từng sống những tháng năm dài ở một phương trời mà mùa đông và mây mù chiếm hết thời gian của một năm, muốn gặp được những người cùng quê hương cũng không phải là chuyện dễ dàng, chứ đừng mong gặp lại tất cả bạn bè cũ như thế này. Bây giờ tôi chỉ biết nâng niu gìn giữ những kỷ niệm đẹp này cho đến cuối cuộc đời của mình, bởi vì kỷ niệm làm cho con người thêm giàu có, cuộc đời có ý nghĩa hơn và cũng là chiếc gối ôm êm ái của tuổi già.

      Đại hội đã thành công mỹ mãn. Tôi thích dùng chữ "đẹp" để diễn tả quá nhiều điều tôi cảm nhận, sung sướng và hạnh phúc khi được nhìn ngắm và chan hòa trong cái hạnh phúc chung của các bạn. Sau những giây phút rộn rịp tưng bừng, hàn huyên rộn rã, bao giờ cũng cảm nghe lòng mình chùng hẳn xuống. Những ngày vui đã qua, để lại nhiều ấn tượng đẹp. Chỉ cần có những tấm lòng là có tất cả - " Sống trong đời cần có một tấm lòng " (TCS). Đó là nét đẹp của người Việt Nam nói chung và của chúng ta nói riêng.

     Thời gian đã làm cho tuổi đời chúng ta thêm chồng chất, những mái đầu đều bạc. Ngoảnh nhìn lại ai còn, ai mất! Một vì sao rơi là tiễn một người đi... mới thấy kiếp người thật mong manh. Còn lại chăng là những kỷ niệm một thời đã đi cùng năm tháng len lỏi vào tận tâm hồn già nua, để nhớ, để thương...

      Giờ đây, trong tôi chỉ còn nỗi ngậm ngùi!

 

                                                                                        Cuối tháng 10 - 2016

                                                                             Nguyên Hạnh HTD

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/11/201822:22(Xem: 40)
Cả đám bảy, tám đứa tuổi choai choai đang quây quần nhậu nhẹt hò hét, làm huyên náo cả cái thôn vắng vẻ nằm ven biển. Những nhà ở gần đó không ai nghỉ ngơi, chợp mắt ngủ trưa được sau một buổi quần quật với công việc làm. Không ai dám hé môi động răng lên tiếng trước cái đám “quỷ sống” nổi tiếng là “quậy tới bến” này, dù là lên tiếng van lơn năn nỉ chứ không phải răn đe khuyên bảo…
16/11/201822:11(Xem: 48)
Ngày 1 tháng 4 năm 1975. Thành phố biển Nha Trang hiền hòa bỗng chốc biến động, trở nên hoảng loạn. Chợ Đầm bị đập phá, phát hỏa. Bọn cướp giật, đâm thuê chém mướn đủ các loại hạng từ các trại giam phá ngục ùa ra đường, túa đi khắp các ngõ, nhập vào những dòng người tất tả, hăm hở đi hôi của. Những quân nhân “Cộng Hòa” ở các trại lính cũng bỏ hàng ngũ chạy về thành phố, luýnh quýnh và sợ hãi, như rắn mất đầu, cầm cây súng trong tay như mang một của nợ khủng khiếp. Súng quăng lăn lóc ngoài đường, đạn dược ném vung vãi nơi công viên, bãi biển, trở thành những thứ vũ khí cực kỳ lợi hại và đắc dụng cho bọn đầu trộm đuôi cướp đang có mặt khắp các nẻo đường với một bầu máu tham sôi sục. Trong mấy giờ chính quyền cũ bỏ chạy, chính quyền mới chưa lập lại được trật tự ấy, thành phố như đầy hiểm họa và đổ nát, làm cho những người lương thiện, người thật thà và nhát gan phải chui rúc ru rú trong nhà đã đóng cửa cài then với những lời cầu nguyện triền miên trên môi…
16/11/201810:37(Xem: 153)
Đó là tên gọi của "dự án" mới tinh toanh của Tâm Không - Vĩnh Hữu, sẽ gồm những câu chuyện ngắn thú vị nhưng hàm chứa nhiều điều để suy ngẫm về cuộc sống đa sắc màu luôn sống động bất trắc, cũng như luôn bình lặng an vui, khi tu học và ứng dụng Phật pháp. Mục đích là khuyến tu, là nhắc nhở những người con Phật hãy Thực Hành, chứ đừng mãi Thuyết Suông! Tác giả khởi viết từ chiều nay, cho đến khi được chừng trăm câu chuyện, sẽ in thành tuyển tập để phổ biến rộng khắp với tâm nguyện phụng sự của một “hoằng pháp viên” nhỏ bé như viên sỏi. Xin giới thiệu câu chuyện đầu tiên:
13/11/201814:03(Xem: 197)
Hôm ấy, trời trong xanh sáng mượt, muôn hoa đang khoe sắc, ong bướm dập dìu bay lượn dưới ánh nắng hồng dịu đẹp. Hạt Bụi vừa trở mình mở mắt ra và cảm thấy quá đỗi ngỡ ngàng, tò mò với vạn vật xung quanh. Mọi thứ đều trở nên lung linh sinh động, lạ lẫm trước mặt mặc dù Hạt Bụi vẫn ở đây từ bao kiếp trước đến giờ. Có lẽ, sau khi tu luyện chứng quả thành hình người, cơ thể thay đổi, có đủ lục căn nên việc bắt đầu tiếp xúc sáu trần khiến Hạt Bụi trở nên tò mò hơn. Cảm giác có thể dung tayđể sờ chạm vào vật thể thật tuyệt vời Sư Phụ hỉ, con thích lắm cơ. Sư Phụ chỉ ngồi lặng yên quan sát rồi mỉm cười nhẹ và nói. Hạt Bui à. nay con đã có đủ hình hài của con người rồi thì cũng nên đổi lại tên cho hợp với con người nhé. Hạt Bụi nhanh nhảu đáp: Tên là gì hở Sư Phụ? Con là Hạt Bụi mà. Vậy Hạt Bụi có phải là tên của con không?
13/11/201813:57(Xem: 186)
Như thường lệ, sau giờ điểm tâm sáng, tiểu Ngọc đều ra khoảng sân rộng trước đài Quan Âm đọc truyện tranh Phật Giáo.Ngọc chọn một chỗ lý tưởng cho mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống với tư thế hoa sen, hít vào thật sâu và thở ra thật chậm rãi,3 lần trước khi bắt đầu đọc sách.Làm như vậygiúp lưu thông khí huyếtdẫn lên não bộ để tiếp nhận thông tin tốt nhất.Đây là công việc hàng ngày củaNgọc vì là chú tiểu nhỏ nhất chùa nên không phải chấp tác. Trời trong xanh, gió xuân hiu hiu thổi, tiểu Ngọc bắt đầu lật từng trang sách dưới gốc cây hoa Anh Đào. Đang chăm chú đọc từng dòng kinh, kệ thì một cơn gió nhẹ lướt qua thổi rơi cánh hoa trên cành,
09/11/201820:34(Xem: 123)
Như một cơn lốc bất thường giữa thời tiết êm ả, người phụ nữ ấy sộc vào cái giang sơn tiêu điều của tôi vào một buổi tối oi bức. Chị ta mang theo cả một trời hương hoa sực nức, loại mùi thơm trưởng giả chưa từng xuất hiện trong căn nhà đơn sơ mà mẹ và chị em chúng tôi đang trú ẩn với tinh thần sống thiểu dục tri túc. Vì vậy, cảm giác đầu tiên của tôi là sự khó chịu. Y như mình đang thả hồn thưởng thức những cái giai điệu réo rắt ngọt ngào của đàn tranh, sáo trúc, mà lại có người khác bật máy móc hiện đại cho ầm vang lên những âm thanh cuồng nộ của loại nhạc tân thời rock, rap bên tai.
06/11/201816:14(Xem: 229)
Những năm cuối của thế kỷ 20, “Bến Xe Ngựa” ngay trước nhà tôi đã di dời vào “Bến Xe Lam” gần chợ từ lâu, trả lại một con đường bị chiếm dụng sau nhiều năm tháng đầy kỷ niệm tuổi ấu thơ của tôi, và lũ con nít xóm Chùa.
05/11/201816:27(Xem: 243)
Tôi và chị chưa hề một lần gây thù chuốc oán với nhau. Vậy mà không hiểu sao ngay từ ngày chạm mặt đầu tiên ở trụ sở Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh, bỗng dưng tôi thấy ghét chị thậm tệ. Và nhìn ánh mắt, vầng trán nhăn nhíu, điệu bộ của chị khi đứng gần tôi vào lúc cuộc họp chuẩn bị khai mạc, tôi cảm nhận, thấy biết được chắc chắn rằng chị cũng chẳng ưa gì tôi, có thể là ghét cay ghét đắng tôi, còn hơn cái mức mà tôi ghét chị.
04/11/201813:03(Xem: 310)
Có bao giờ bạn nghĩ đời sống vợ chồng cũng là một nghề không? Chắc chắn mọi người đều nghĩ vợ chồng là chuyện tình cảm yêu đương, cớ sao lại gọi là một nghề?... Vào ngày 7 tháng 1 năm 2008, có một người Mỹ gốc Việt, 38 tuổi đã ném bốn đứa con nhỏ từ bốn tháng đến ba tuổi trên một chiếc cầu tại tiểu bang Alabama, Hoa Kỳ. Theo tin tức thì hai vợ chồng anh thường cãi nhau suốt ngày, hầu như không ngày nào mà hàng xóm không nghe vợ chồng anh to tiếng mắng chửi nhau. Ngoài việc xung đột, bất đồng ý kiến với vợ, anh còn uống rượu và xài thuốc kích thích, nên không kiềm chế nổi cơn sân. Vào ngày nói trên, sau khi cãi nhau với vợ, anh xách bốn đứa con lên xe và đem ra cầu liệng xuống sông, sau đó cảnh sát đã tìm ðược xác của bốn đứa trẻ này. Khi ra tòa anh ðã thú tội và nhận án tử hình.
03/11/201807:43(Xem: 258)
Mười câu chuyện sức mạnh của chân thật và nguyện cầu chân lý Trích từ Tiểu Bộ Kinh Nikàya thay-tro Tâm Tịnh cẩn tập Chuyện tiền thân số 422 của Tiểu Bộ Kinh kể rằng trong thời tối sơ, con người sống thọ đến một A tăng kỳ. Tương truyền đó là thời mọi người trên thế gian đều nói thật, người ta không biết từ "nói dối" nghĩa là gì cả. Một hôm, Vua ban chiếu chỉ cho các thần dân tập trung trước sân chầu để nghe Vua nói dối. Mọi người đều ngơ ngác và hỏi, “Nói dối là gì? Nói dối là vật gì? Có màu gì? Màu xanh, hay màu đỏ”. Thời đó, con người có sắc thân rất tuyệt mỹ, toát ra mùi thơm của hoa chiên đàn, miệng có mùi thơm của hoa sen, là nhờ quả hành nghiệp chân thật, nói lời chân thật trong tiền kiếp.