Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Hoa Đào năm ấy còn cười gió đông

18/03/201620:47(Xem: 3636)
Hoa Đào năm ấy còn cười gió đông

 

Hoa Anh Dao_10
HOA ĐÀO NĂM ẤY CÒN CƯỜI GIÓ ĐÔNG
[1]

(Thành kính bái biệt Thầy Thích Nhuận Châu - Chùa Liên Trì, Florida)

                                                       

THÍCH NHƯ BẢO

          

 Hôm qua, một buổi chiều nắng và gió, tôi đã đón chuyến tàu quá khứ về lại bến đỗ năm xưa, nơi đó, giữa bạt ngàn tràm xanh mây trắng, trong cái hanh hao của ngày đầu hạ, tôi gặp lại người tu sĩ trẻ vóc dáng nhỏ nhắn, áo lam, guốc mộc, tay cầm quyển sách đọc dở của Krishnamurti đang trầm ngâm tư lự giữa những hàng mai gầy guộc. Tôi tự hỏi “mùa hè và triết học? Lẽ nào đất đá Tòng Lâm chưa đủ độ khô cằn?”

Hôm qua của gần 30 năm…

Tôi nghệch ngoạc những nét cọ đơn sơ để minh họa “ông đồ già” của Vũ Đình Liên, ngẩng nhìn lên đã thấy “ông đồ” chê tranh giấy thép chật hẹp nên bước hẳn ra ngoài, còn nhăn nhó đổi kính đen thành kính trắng!

Hôm qua của 20 năm….

Chúng tôi 10 đứa ngây ngô, giả từ nắng núi gió biển, bước vào khung trời Đại học mà lòng lạc loài như nai vàng xuống phố!

Hôm qua của 10 năm….

Một sáng sương mù dày đặc, trong cái lạnh tái tê của mùa Đông xứ Ấn, tôi tình cờ gặp lại “ông đồ” xưa, không guốc mộc, không Pascal, ông đồ phải mang giày Nike chống rét và đang ngất ngư giữa rừng thư viện!

“Chị…!” Trong cái rét đến buốt xương nơi xứ lạ quê người, có ngọn lửa nhỏ rạng ngời reo vui réo rắt sưởi lòng tôi ấm áp!

Và hôm qua, ngày 9 – 3 – 2016…..

Tôi vừa hay: Bạn tôi – mười năm không gặp - đã ra đi!

             Thầy Châu!

Giờ đây, đứng lặng nhìn về núi đồi Thị Vải[2] tôi tự hỏi mặt trời chiều nay phủ phàng xô ập xuống có biết chăng núi đá kia đang chất ngất một niềm đau?!

“Ly Trần”[3] ơi, “Tịnh Liên”[4] ơi!

Có hay chăng, lần gặp đầu sau mười năm bặt im tin tức, tôi hội ngộ bạn mình – chú Bảo năm xưa – vẫn nụ cười tươi rói, vẫn đôi mắt tinh anh, vẫn thần thái ung dung, hồn nhiên trong sáng - nhưng bạn đã không còn nhận ra tôi, không còn nữa tiếng gọi mà như reo vui ngày nào! Bởi vì… bạn đang nhìn tôi qua máy tính vô hồn của trang điện tử trong bản Cáo Phó lạnh lùng!

Một vì sao rơi rụng

Dãy ngân hà chông chênh!

Bạn tôi!

Mỗi lần gặp là cười tươi hết cỡ, chưa lúc nào quên nài ép tôi uống cho bằng hết ấm trà tim sen đắng xác! Sợ bạn buồn, tôi cố uống mà lòng thầm kêu khổ! bạn lại tưởng tôi thích, cứ canh chừng cung cấp lúc nào cũng đôi ký khiến tôi cười mà như mếu!

Lần cuối cùng cũng đã tám năm, bạn nối cuộc điện thoại đường dài nửa vòng trái đất trách nhẹ: “Tìm chị còn hơn tìm Tổng Thống!” Tôi giả than thở cầu hòa: “Ôi! Xa vậy mà cũng định chế trà tim sen nữa hở? Thôi, hãi quá!” Bạn thích chí cười to….

Có lẽ vì tôi sợ trà tim sen nên làm mất điện thoại vài lần thế là lơ ngơ rơi hết số! còn bạn lại vốn là “lãn nhân”[5] nên rốt cuộc gần mười năm chúng ta bặt vô âm tín!

Bây giờ thì tốt rồi! Tôi thoải mái chẳng sợ ai ép uống trà tim sen, còn bạn thì tha hồ mà làm lãn nhân mãi mãi! Là mãi mãi đó! Vui lắm không sao lòng tôi đắng ngắt, đắng đến tận cùng như rơi xuống biển tim sen!

“Tỉnh ra một giấc chiêm bao 
Chuyện mười năm cũ lại nao nao lòng”[6]

Bạn tôi, vừa chớp mắt hôm qua thành kiếp trước!

Hết rồi những khắc khoải ưu tư, những nhọc nhằn trăn trở, những chí nguyện chưa tròn, những hoài bão dỡ dang! Hết thật rồi! một chút cũng không! Nhanh như tia chớp, như hòn đá rơi tỏm xuống mặt biển, thoáng gợn lên rồi im bặt!

Bạn tôi - sâu sắc và cá tính, nên ra đi cũng chọn cách lạ lùng, độc đáo!

Bạn tôi - suốt đời “chơi đẹp”, quân tử và nghĩa khí biết bao, duy chỉ lần này là đối với bạn bè “unfair play” quá thể!

Bạn tôi - sống khẳng khái, hiên ngang, đến ra đi cũng hết sức lẹ làng, dứt khoát!

Giữa chiều xuân

Bất ngờ cơn giông tố

Quất mạnh những làn roi

Hằn lên những cành khô trăn trở

Tan vỡ buổi trùng phùng!

Người đến và đi

Nhanh như làn gió

Lời tri ngộ hãy còn bỏ ngỏ

Nay thế bằng nhịp mõ Tâm kinh!

Hỡi ơi! Nắng tàn giữa lúc bình minh

Vàng phai sắc biếc

Đắng lòng nghe

Vũ trụ và thiên hà rơi rụng

Một dấu chấm xuống dòng.

Mộng mị chừ tan vỡ

Người về cõi vô tung!

“Đóa hoa trắng rụng bên đường
Cánh thơm thông điệp vô thường tuyết băng!”[7]

Thôi nhé!

“Hoàng Mai”[8] đã không còn nên “Hoàng Lê”[9] cũng mất dạng! “Bảo”[10] đã không thì “Châu” cũng tịch nhiên! Còn chăng chỉ “Liên Trì”[11] tịnh thủy, không sắc thinh mà thắm nhuận hàm tàng!  

Giữa đất trời lồng lộng

Thấu suốt tận lòng nhau

Lặng lẽ đến Tròn đầy!

“Trần gian chào cõi mộng này 

Sông Ngân tìm một bến ngoài hóa duyên.”[12]

Đến đi tâm thể như nhiên

Biển Tỳ-lô-tánh lặng yên tuyệt mù.

Biết đời là cõi huyễn hư
Thấy Chân Như rõ Chân Như hải hà
Đa đoan gởi lại Ta bà
Thẳng miền tự tánh Di Đà viên thông!

Vốn là thế!

Đến từ trùng khởi nhân duyên

Thỏng tay buông đã ở miền vô sanh!

“Sinh tử nhàn nhi dĩ!”[13]

 

Kính nguyện Giác linh
Thượng phẩm cao đăng
Liên Trì bất diệt!

Xin cúi đầu bái biệt!

(Đại Tòng Lâm, 10-3-2016)
 


[1]  Thôi Hộ, Đề Tích sở kiến xứ: “Đào hoa y cựu tiếu đông phong”

[2], 3 & 4   Địa danh tại vùng đất Đại Tòng Lâm

 

 

 

[5]  E-mail của Thầy Nhuận Châu: lannhan2000@yahoo.com

[6] & 7  Thơ Phạm Thiên Thư

 

[8]   Tên con đường ngày xưa tại Đại Tòng Lâm, Bà Rịa Vũng Tàu.

[9], 10 & 11 Hiệu, thế danh và trú xứ của Thầy Nhuận Châu.

 

 

[12] Thơ Phạm Thiên Thư

[13] Tuệ Trung Thượng Sĩ

Ý kiến bạn đọc
24/03/201613:34
Khách
Cám ơn đã chia sẻ, Người Tòng Lâm!
19/03/201602:51
Khách
Bài viết rất hay , biết ơn bạn rất nhiều đã chia sẽ với cuộc đời, chúc bạn luôn khoẻ!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/01/202206:17(Xem: 1943)
Cố trưởng lão Tịnh Đức thế danh Tôn Thất Toản, sinh ngày 01/08/1944 tuổi Giáp Thân tại Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Gia đình dòng tộc Hoàng gia, thuộc Đệ bát hệ, Đệ nhị phòng, dòng dõi Chúa Nguyễn Phúc Thụ (Túc Tông Hiếu Đinh Hoàng Đế). Thân phụ là ông Tôn Thất Nhường, sinh năm 1897, mất năm 1982, thọ 85 tuổi. Thân mẫu là bà Nguyễn Thị Bàng, sinh năm 1903, mất năm 1963, thọ 61 tuổi. Gia đình có 5 anh em, Ngài là người con út. Xưa, gia đình ngụ tại Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Sau vào ở tại phường Thạc Gián, Đà nẵng.
06/05/202004:19(Xem: 6317)
Tiểu sử Đức Đệ Nhất Tăng Thống GHPGVNTN – Đại Lão Hòa Thượng THÍCH TỊNH KHIẾT , Đệ nhất Tăng Thống - HT Thích Tịnh Khiết, Hòa Thượng thế danh là NGUYỄN VĂN KỈNH. Ngài sinh ngày 17 tháng 11 năm Tân Mão (nhằm ngày 17.12.1891)(1) tại làng Dưỡng Mong Thượng, tổng Phú Mỹ, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên. Nay là thôn Dưỡng Mong, xã Phú Mỹ, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên. Thân phụ của ngài là cụ Nguyễn Văn Toán, thân mẫu là cụ bà Tôn Nữ Thị Lý. Ngài là con thứ hai(2). Bào huynh là Hòa Thượng Trừng Hương – Tịnh Hạnh (chúng tôi chưa tìm thấy thế danh của ngài). Hòa Thượng Tịnh Hạnh sinh năm Kỷ Sửu, 1889; xuất gia năm Ất Tỵ, 1905; thọ Cụ-túc giới năm Canh Tuất, 1910; trụ trì chùa Tường Vân, Huế; viên tịch năm Quý Dậu, 1933.
04/05/202006:21(Xem: 6380)
Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang thế danh là Lê Đình Nhàn, sinh năm Canh Thân, ngày 19-9-1920 (tức ngày mồng 8 tháng 8 năm Canh Thân), quê thôn Háo Đức, xã Nhơn An, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Thân phụ là cụ ông Lê Vỵ pháp danh Như Hương, thân mẫu là cụ bà Ngô Thị Tư pháp danh Như Tâm cùng ở làng Háo Đức.
16/01/202213:26(Xem: 463)
Ni Trưởng Thích Nữ Đạt Hương, vừa viên tịch tại Chùa An Tường, Nha Trang, Khánh Hòa
07/01/202218:53(Xem: 575)
Ni trưởng thế danh Nguyễn Thị Đầy, sinh năm 1932, tại xã Hữu Định, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, xuất gia năm 17 tuổi; thọ giới Sa-di-ni, năm 1952 thọ giới Thức-xoa tại chùa Huê Lâm (quận 11, Sài Gòn). Năm 1958, Ni trưởng theo học Trung Đẳng Phật học do quý Hòa thượng Ấn Quang tổ chức, nhập học Ni trường Dược Sư. Năm 1959, Ni trưởng tấn đàn thọ Tỳ-kheo-ni tại Dược Sư. Sau khi tốt nghiệp khóa học này, Ni trưởng được theo học dự bị khoá Đại học Vạn Hạnh (1968), được cử làm Thư ký Ni trường Dược Sư. Năm 1971, Ni trưởng theo dự học khóa thiền hàng tháng tại tu viện Chân Không (Vũng Tàu). Năm 1976, Sư bà Bạch Vân viên tịch, di chúc Ni trưởng kế thế trụ trì, kế thừa phận sự chăm sóc Ni chúng và hướng dẫn Phật tử.
25/05/202120:35(Xem: 3159)
Đã nhiều năm rồi, Phật Tử Việt Nam cử hành đại lễ trong niềm hân hoan tự hào về một ngày lễ Vesak trọng đại được xưng danh một cách trang trọng là "Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc." Phật giáo là một trong bốn tôn giáo lớn của nhân loại. Con số Phật Tử dù vậy cũng chỉ khoảng 400-600 triệu. Với con số khiêm nhường đó, tiếng nói của Phật giáo không có ảnh hưởng gì đáng kể trong các quyết định của Liên Hiệp Quốc về vận mạng của các dân tộc trên thế giới. Phật Tử Việt Nam chính thức đón nhận "Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc" từ năm 2008. Từ đó đến nay, những phát biểu bởi các đại biểu từ nhiều nước tán dương Đức Phật quả là quá nhiều, nhưng chưa có bất cứ đóng góp thiết thực đáng kể nào cho khát vọng hòa bình của nhiều dân tộc bị áp bức, bóc lột bởi chính quyền của nước mình; bị đe dọa bởi tham vọng bá quyền của nước lớn.
11/08/202108:33(Xem: 1933)
Toàn tập Kinh Tạng Nikaya cho Iphone & Ipad (cảm ơn TT Tâm Hải đã gởi tặng, mời đại chúng vào download để đọc kinh Tạng)
22/06/202117:02(Xem: 2210)
Lời thưa của người kết tậpNhững khi nhắc chuyện Chùa xưa, Mẹ thường kể “… Sau ngày Ông Ngoại bị liệt, Ôn Đỗng Minh hay thăm hỏi, và dặn các học trò thường xuyên lui tới săn sóc…” Tôi biết vỏn vẹn chỉ chừng ấy về Ôn, vậy đã là quá nhiều! Tập san Hoa Đàm số 12 này được kết tập và phát hành nhân ngày Kỵ, phần lớn nội dung bài vở, hình ảnh đã có trong tập Kỷ yếu Tưởng Niệm Ôn (viên tịch ngày 17.06.2005 | 11.05 năm Ất Dậu) do hàng Đệ tử của Ôn thực hiện trước đây, và một ít từ trang nhà Quảng Đức (https://quangduc.com/) của Thầy Nguyên Tạng biên tập, cũng như Pháp Tạng (http://phaptangpgvn.net/vie/) do Thầy Tâm Nhãn phụ trách.
28/06/202018:15(Xem: 4899)
Bức tượng được sơn son thếp vàng, tạc hình ảnh một nhà vua mặc triều phục đang quỳ gập người, hai bàn tay cung kính mở rộng để trên mặt đất, còn bên trên lưng là một pho tượng Phật cao lớn ngồi trên tòa sen nằm đè lên.
11/01/201913:22(Xem: 5716)
Co lẽ mùa trăng Thành Đạo 2562 – 2018 sẽ khó quên đối với nhạc sĩ Hằng Vang và gia đình, khi giữa bao cơn lốc thực dụng xâm chiếm nhiều ngõ ngách cuộc sống và lấn sang cả khu vực luôn được bảo trọng của tâm hồn trong từng con người: Trái tim ! Nếu nói về một sự tưởng thưởng hay tri ân thì nhạc sĩ Hằng Vang có thể còn đi bên trên những khuôn sáo, danh vọng đó. Hơn thế nữa sẽ không ai có thể nhân danh để ghi nhận sự tận tâm , cống hiến gần cả cuộc đời cho âm nhạc Phật giáo mà không hề đòi hỏi một đồng lương, một phần thưởng nào trong suốt 86 năm dài tận tụy của người nhạc sĩ lão thành hiện đang còn sống duy nhất bên chúng ta.