Hoa Đào năm ấy còn cười gió đông

18/03/201620:47(Xem: 10417)
Hoa Đào năm ấy còn cười gió đông

 

Hoa Anh Dao_10
HOA ĐÀO NĂM ẤY CÒN CƯỜI GIÓ ĐÔNG
[1]

(Thành kính bái biệt Thầy Thích Nhuận Châu - Chùa Liên Trì, Florida)

                                                       

THÍCH NHƯ BẢO

          

 Hôm qua, một buổi chiều nắng và gió, tôi đã đón chuyến tàu quá khứ về lại bến đỗ năm xưa, nơi đó, giữa bạt ngàn tràm xanh mây trắng, trong cái hanh hao của ngày đầu hạ, tôi gặp lại người tu sĩ trẻ vóc dáng nhỏ nhắn, áo lam, guốc mộc, tay cầm quyển sách đọc dở của Krishnamurti đang trầm ngâm tư lự giữa những hàng mai gầy guộc. Tôi tự hỏi “mùa hè và triết học? Lẽ nào đất đá Tòng Lâm chưa đủ độ khô cằn?”

Hôm qua của gần 30 năm…

Tôi nghệch ngoạc những nét cọ đơn sơ để minh họa “ông đồ già” của Vũ Đình Liên, ngẩng nhìn lên đã thấy “ông đồ” chê tranh giấy thép chật hẹp nên bước hẳn ra ngoài, còn nhăn nhó đổi kính đen thành kính trắng!

Hôm qua của 20 năm….

Chúng tôi 10 đứa ngây ngô, giả từ nắng núi gió biển, bước vào khung trời Đại học mà lòng lạc loài như nai vàng xuống phố!

Hôm qua của 10 năm….

Một sáng sương mù dày đặc, trong cái lạnh tái tê của mùa Đông xứ Ấn, tôi tình cờ gặp lại “ông đồ” xưa, không guốc mộc, không Pascal, ông đồ phải mang giày Nike chống rét và đang ngất ngư giữa rừng thư viện!

“Chị…!” Trong cái rét đến buốt xương nơi xứ lạ quê người, có ngọn lửa nhỏ rạng ngời reo vui réo rắt sưởi lòng tôi ấm áp!

Và hôm qua, ngày 9 – 3 – 2016…..

Tôi vừa hay: Bạn tôi – mười năm không gặp - đã ra đi!

             Thầy Châu!

Giờ đây, đứng lặng nhìn về núi đồi Thị Vải[2] tôi tự hỏi mặt trời chiều nay phủ phàng xô ập xuống có biết chăng núi đá kia đang chất ngất một niềm đau?!

“Ly Trần”[3] ơi, “Tịnh Liên”[4] ơi!

Có hay chăng, lần gặp đầu sau mười năm bặt im tin tức, tôi hội ngộ bạn mình – chú Bảo năm xưa – vẫn nụ cười tươi rói, vẫn đôi mắt tinh anh, vẫn thần thái ung dung, hồn nhiên trong sáng - nhưng bạn đã không còn nhận ra tôi, không còn nữa tiếng gọi mà như reo vui ngày nào! Bởi vì… bạn đang nhìn tôi qua máy tính vô hồn của trang điện tử trong bản Cáo Phó lạnh lùng!

Một vì sao rơi rụng

Dãy ngân hà chông chênh!

Bạn tôi!

Mỗi lần gặp là cười tươi hết cỡ, chưa lúc nào quên nài ép tôi uống cho bằng hết ấm trà tim sen đắng xác! Sợ bạn buồn, tôi cố uống mà lòng thầm kêu khổ! bạn lại tưởng tôi thích, cứ canh chừng cung cấp lúc nào cũng đôi ký khiến tôi cười mà như mếu!

Lần cuối cùng cũng đã tám năm, bạn nối cuộc điện thoại đường dài nửa vòng trái đất trách nhẹ: “Tìm chị còn hơn tìm Tổng Thống!” Tôi giả than thở cầu hòa: “Ôi! Xa vậy mà cũng định chế trà tim sen nữa hở? Thôi, hãi quá!” Bạn thích chí cười to….

Có lẽ vì tôi sợ trà tim sen nên làm mất điện thoại vài lần thế là lơ ngơ rơi hết số! còn bạn lại vốn là “lãn nhân”[5] nên rốt cuộc gần mười năm chúng ta bặt vô âm tín!

Bây giờ thì tốt rồi! Tôi thoải mái chẳng sợ ai ép uống trà tim sen, còn bạn thì tha hồ mà làm lãn nhân mãi mãi! Là mãi mãi đó! Vui lắm không sao lòng tôi đắng ngắt, đắng đến tận cùng như rơi xuống biển tim sen!

“Tỉnh ra một giấc chiêm bao 
Chuyện mười năm cũ lại nao nao lòng”[6]

Bạn tôi, vừa chớp mắt hôm qua thành kiếp trước!

Hết rồi những khắc khoải ưu tư, những nhọc nhằn trăn trở, những chí nguyện chưa tròn, những hoài bão dỡ dang! Hết thật rồi! một chút cũng không! Nhanh như tia chớp, như hòn đá rơi tỏm xuống mặt biển, thoáng gợn lên rồi im bặt!

Bạn tôi - sâu sắc và cá tính, nên ra đi cũng chọn cách lạ lùng, độc đáo!

Bạn tôi - suốt đời “chơi đẹp”, quân tử và nghĩa khí biết bao, duy chỉ lần này là đối với bạn bè “unfair play” quá thể!

Bạn tôi - sống khẳng khái, hiên ngang, đến ra đi cũng hết sức lẹ làng, dứt khoát!

Giữa chiều xuân

Bất ngờ cơn giông tố

Quất mạnh những làn roi

Hằn lên những cành khô trăn trở

Tan vỡ buổi trùng phùng!

Người đến và đi

Nhanh như làn gió

Lời tri ngộ hãy còn bỏ ngỏ

Nay thế bằng nhịp mõ Tâm kinh!

Hỡi ơi! Nắng tàn giữa lúc bình minh

Vàng phai sắc biếc

Đắng lòng nghe

Vũ trụ và thiên hà rơi rụng

Một dấu chấm xuống dòng.

Mộng mị chừ tan vỡ

Người về cõi vô tung!

“Đóa hoa trắng rụng bên đường
Cánh thơm thông điệp vô thường tuyết băng!”[7]

Thôi nhé!

“Hoàng Mai”[8] đã không còn nên “Hoàng Lê”[9] cũng mất dạng! “Bảo”[10] đã không thì “Châu” cũng tịch nhiên! Còn chăng chỉ “Liên Trì”[11] tịnh thủy, không sắc thinh mà thắm nhuận hàm tàng!  

Giữa đất trời lồng lộng

Thấu suốt tận lòng nhau

Lặng lẽ đến Tròn đầy!

“Trần gian chào cõi mộng này 

Sông Ngân tìm một bến ngoài hóa duyên.”[12]

Đến đi tâm thể như nhiên

Biển Tỳ-lô-tánh lặng yên tuyệt mù.

Biết đời là cõi huyễn hư
Thấy Chân Như rõ Chân Như hải hà
Đa đoan gởi lại Ta bà
Thẳng miền tự tánh Di Đà viên thông!

Vốn là thế!

Đến từ trùng khởi nhân duyên

Thỏng tay buông đã ở miền vô sanh!

“Sinh tử nhàn nhi dĩ!”[13]

 

Kính nguyện Giác linh
Thượng phẩm cao đăng
Liên Trì bất diệt!

Xin cúi đầu bái biệt!

(Đại Tòng Lâm, 10-3-2016)
 


[1]  Thôi Hộ, Đề Tích sở kiến xứ: “Đào hoa y cựu tiếu đông phong”

[2], 3 & 4   Địa danh tại vùng đất Đại Tòng Lâm

 

 

 

[5]  E-mail của Thầy Nhuận Châu: lannhan2000@yahoo.com

[6] & 7  Thơ Phạm Thiên Thư

 

[8]   Tên con đường ngày xưa tại Đại Tòng Lâm, Bà Rịa Vũng Tàu.

[9], 10 & 11 Hiệu, thế danh và trú xứ của Thầy Nhuận Châu.

 

 

[12] Thơ Phạm Thiên Thư

[13] Tuệ Trung Thượng Sĩ

Ý kiến bạn đọc
24/03/201613:34
Khách
Cám ơn đã chia sẻ, Người Tòng Lâm!
19/03/201602:51
Khách
Bài viết rất hay , biết ơn bạn rất nhiều đã chia sẽ với cuộc đời, chúc bạn luôn khoẻ!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/01/2026(Xem: 1168)
Thời gian qua thật mau, vậy mà đã hai năm Thầy rời bỏ Ta Bà bỏ chúng con ra đi, để lại cho chúng con niềm tiếc thương vô hạn.. Hôm nay giữa xứ lạnh của mùa Giáng Sinh gần kề nơi xứ người, con ngồi đây đọc bài "Ôn Cố Tri Ân" trong báo Viên Giác mà bồi hồi, xúc cảm … Đã lâu lắm rồi Thầy ơi, con không còn được nghe thông điệp của các Ngài, những thông điệp của Đức Tăng Thống mà con nghĩ rất cần thiết cho hàng Phật tử chúng con, cũng như cho tất cả những ai có lòng yêu thương đất nước, đất nước Việt Nam đã chịu qúa nhiều đau khổ bởi chiến tranh, bởi thiên tai, và nhất là dưới chế độ phi nhân tính của cộng sản. Phải chăng Giác Linh Thầy đã về đây để hộ trì cho chúng con, nước mắt con lăn dài, hình ảnh sự biến Lương Sơn lại hiện về trong con qua bài tường thuật của Thầy tại đồn biên phòng Lương Sơn, ngày 8.10.2003, Thầy đã dùng lý luận để vạch rõ dã tâm của cộng sản, giả trá, chụp mũ, vu khống, bắt cóc, hình ảnh Hòa Thượng Quảng Độ bị chúng dìu lên xe, mặc cho Hòa Thượng chống đối, chú
16/12/2025(Xem: 2237)
Người viết đọc bản tin xong , mà trong đầu vẫn vấn vương với những lời viết như sau : những hành động dấn thân phụng sự cộng đồng bằng nhiều hình thức thiết thực: tổ chức cứu tế, ủy lạo những gia đình gặp hoàn cảnh ngặt nghèo, trợ giúp người già yếu và đơn, ân cần an ủi, nâng đỡ tinh thần cho những người đang chịu mất mát và đau khổ là sự khẳng định vai trò tích cực của Phật giáo trong đời sống xã hội, đặc biệt trong những thời khắc khó khăn nhất của nhân loại.
14/12/2025(Xem: 1746)
Ngài là Pháp hữu cùng thế hệ với chư vị Tôn túc: Ôn Huyền Quang, Ôn Trí Nghiêm, Ôn Đổng Minh, và các bậc cao tăng đồng thời với Ngài Huyền Tôn bên Úc. Những hình ảnh mà Thầy nhắc đến chính là Tu Viện Kim Sơn tại Huế, nơi được xem là Đại học Phật giáo đầu tiên của Phật giáo Việt Nam. Bức ảnh ấy không chỉ là một tư liệu đơn lẻ, mà là dấu ấn của cả một thế hệ Cao Tăng Phật giáo Việt Nam. Có những tấm hình do chính Hòa Phụ bấm máy, cách nay đã hơn 60 năm.
10/12/2025(Xem: 1629)
Trọn niềm thương nhớ hướng quê hương Mùa Đông Ất Tỵ cảnh tang thương Bao nhiêu đổ nát, bao chua xót Quả thật thế gian, cõi vô thường! Vẫn biết duyên trần chẳng bền lâu Người nỡ ra đi chóng thế sao? Vốn hẹn Hiển Nam ngày tái ngộ Nhưng người Pháp Lữ, biết tìm đâu?!
06/12/2025(Xem: 1079)
Nghĩ gì về Thầy Tuệ Sỹ? Nếu có ai hỏi như thế, tôi sẽ nói rằng tôi chưa thể hiểu tới một phần rất nhỏ những gì Thầy viết, mặc dù tôi vẫn đọc Thầy đều đặn. Cũng như một người đứng dưới chân núi, biết được những gì để dám nói về núi. Tôi không dám so sánh Thầy Tuệ Sỹ với bất kỳ ai, vì tôi không đủ kiến thức và trình độ để đối chiếu bất kỳ kho kiến thức và hành trình tu học của bất kỳ ai.
06/12/2025(Xem: 1136)
Khi đại thụ ngã xuống, một khoảng trời trống vắng cô liêu bày ra nhưng trong tâm tưởng con người thì bóng dáng đại thụ vẫn sừng sững không thể xóa nhòa. Khi lau sậy gầy hao phơ phất trong nắng tà quái chiều hôm, bông lau trắng xóa cả trời chiều, tưởng chừng như vô thanh nhưng sóng âm đồng vọng ngập trong đất trời.
28/11/2025(Xem: 1534)
Kính bạch Giác Linh Thầy Từ Tây Đức xa xôi con theo chân Chư vị Tôn Đức, thân bằng thuộc cùng Phật tử về đây để dự lễ Trà Tỳ, tiễn đưa Thầy về Quê Hương Phật, trên nắp kim quan Thầy phủ đầy những cành hoa hồng đủ màu sắc của mà chư vị Tôn Đức Tăng Ni, quý Phật tử kính thương Thầy đã đặt trên đó với lòng tri ân và sự tiếc thương dâng cúng Thầy, con như ngửi được mùi thơm, như hương đức hạnh của Thầy, một vị Thầy đã suốt đời hiến dâng cho Dân Tộc và Đạo Pháp. Nhìn chiếc kim quan Thầy được nâng lên, đẩy vào đài hỏa táng, bao nhiêu cành hồng dạt xuống, con nghe như Thầy bảo "cảm ơn các con thương yêu, tạm biệt các con, các con về đi, chịu khó tu học, Thầy chúc các con thân tâm thường an lạc, Thầy sẽ trở lại.." tim con như quặn thắt, con mới biết ra rằng từ nay vĩnh viễn con không còn được nghe tiếng Thầy nữa…Thầy ơi!
14/11/2025(Xem: 1311)
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ — húy thượng Nguyên hạ Chứng, đời thứ 44 dòng Lâm Tế — đã thuận thế vô thường, viên tịch vào ngày 24 tháng 11 năm 2023 tại Chùa Phật Ân, Việt Nam. Ngài là bậc Cao Tăng Thạc Đức, người đã cống hiến trọn đời cho Phật Giáo Việt Nam, Dân Tộc, và Giáo Dục. Từ Viện Đại Học Vạn Hạnh đến các Viện Cao Đẳng Phật Học như Hải Đức – Nha Trang và Quảng Hương Già Lam – Sài Gòn, Ngài đã dìu dắt và đào tạo bao thế hệ Tăng, Ni, Phật tử. Ngài là nhà phiên dịch Tam Tạng Kinh Điển với những công trình vĩ đại như Kinh Duy-ma-cật Sở Thuyết, Kinh Thắng Man, A-hàm, Luận Câu-xá, Luận Thành Duy Thức, cùng Đại Tạng Kinh Việt Nam được phục hoạt vào năm 2021.
12/11/2025(Xem: 1604)
Hôm nay, nghe tin Người an nhiên viên tịch, con chỉ xin dâng một lời ngưỡng vọng — như đóa sen nở trong cõi lòng, tưởng nhớ bậc thầy vô hình mà con vẫn luôn thấy hiện hữu giữa ánh sáng Pháp. Dù chưa từng có duyên được diện kiến, nhưng bao năm qua, giáo pháp của Người đã như dòng suối trong mát tưới tẩm tâm hồn con giữa những tháng ngày trần thế.
11/11/2025(Xem: 2246)
Thế Danh Trần Thanh Hùng Tiểu Sử Cá Nhân, Quá Trình Xuất Gia, và Học Vấn • Sinh ngày 12 tháng 8 năm 1935 tại Nam Định, Việt Nam • Trở thành Chú Tiểu, vào chùa tu học với thầy bổn sư là Hoà Thượng Thích Đức Hải (thế danh Nguyễn Bỉnh Nam), ngày 6/2/1943 • Học tại Trường Trung học Chu Văn An, Hà Nội • Tốt nghiệp Phật Học Đường Quán Sứ ở Hà Nội, Việt Nam – năm 1954 • Tị nạn chính trị từ Hà Nội vào Sài Gòn năm 1954 khi Việt Nam bị chia cắt 2 giữa miền Bắc và Nam • Tốt nghiệp Viện Phật học Hải Đức ở Nha Trang, Việt Nam – năm 1960 • Sang Hoa Kỳ du học năm 1965, tốt nghiệp Thạc sĩ và Tiến sĩ Chính trị học và Nghiên cứu Á châu tại Đại học Claremont Graduate, Claremont, CA năm 1969