Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Chương 9: Thần thông tự tại

27/01/201109:51(Xem: 1297)
Chương 9: Thần thông tự tại

DIPA MA

Cuộc Đời Và Di Huấn

DIPA MA -- The Life and Legacy of A Buddhist Master

AMY SCHMIDT

Thiện Nhựt dịch

Phần II:
Con đường chuyển hoá


Chương 9: Thần thông tự tại
"Chỉ cần đạt được định lực thâm sâu".
Dipa Maphát triển các năng lực tâm linh của bà dưới sự hướng dẫn của thiền sư Munindra và bà chẳng hề thi triển thần thông, trừ phi khi vị thiền sư nầy yêu cầu. Thần thông, năng lực tâm linh phi thường ấy, chẳng phải đạt được qua sự luyện tập thiền minh sát, mà chính do sự tu tập định lực trong đó tâm trí đi sâu vào một trạng thái thâm định thường được gọi là thiền-na (jhana). Trong khi tập luyện thiền-na, Dipa Macó thể đi vào bất cứ một trong tám trạng thái cổ điển về thiền-na, theo ý mình muốn, và trú trong đó bao lâu mà bà muốn. Trong trạng thái thiền càng thâm sâu, các bộ phận trong cơ thể có thể hoạt động chậm lại, gần như ngừng hẳn, do đó chẳng thấy cần thiết phải ăn, uống, ngủ, đi, hay bài tiết. Dipa Macó thể quyết định nhập vào một trạng thái thiền na đặc biệt nào và "tỉnh dậy", hay xuất thiền, vào một thời khắc đã định trước. Trong một dịp, bà quyết định nhập vào thiền thứ tám, và an trú trong đó ba ngày, hai mươi mốt giờ, tám phút, và ba giây. Bà xuất thiền đúng vào giây phút bà đã định trước.
Khi bà trở lại Ấn độ, Dipa Mathôi chẳng thực tập các năng lực đó nữa, nhấn mạnh rằng chúng dính líu nhiều với cái tự ngã, và do đó là một chướng ngại cho sự giải thoát. Thiền sư Munindracũng đồng một quan điểm: "Các năng lực đó chẳng có quan trọng gì cả. Sự giác ngộ mới là quan trọng. Bạn phải cần đến trí huệ khi xử dụng chúng. Bạn chẳng muốn dùng chúng với lòng tự ngã, bới vì chúng chẳng phải là của bạn. Bạn chẳng thể dùng đến chúng và nghĩ rằng bạn là một bực có đầy quyền lực. Làm như vậy, chẳng phải là trí huệ."
Jack Englercó lần đã hỏi Dipa Marằng bà vẫn còn giữ các thần thông bà đã học được các năm về trước, khi theo học với thiền sư Munindra không. Bà đáp:
-- Không.
-- Bà có thể có trở lại được chăng?
-- Được, nhưng phải mất nhiều thời giờ.
-- "Trong bao lâu?"Jack hỏi tiếp, tưởng đâu bà sẽ đáp bằng tháng hay bằng năm.
-- Ồ, chừng đôi ba ngày, bà nói, nếu tôi thực tập thật cẩn thận.
Thường được nghe nói có sáu loại thần thông, năm loại đầu có tính cách tại thế, đạt được qua sự thâm định của cấp thiền thứ tư, và một loại thần thông xuất thế gian, chỉ chứng đắc nhờ thực tập thiền minh sát và coi như khi dấu hiệu đã đắc được tuệ giác đầy đủ. Năm loại thần thông tại thế còn có thể tìm thấy nơi truyền thống ngoại đạo, phù thủy hoặc du già, và có thể tự nhiên phát khởi, với một mức độ thấp hơn, nơi một vài cá nhơn. Đó là:
- Quyền năng thần bí:có thể biến đổi được một trong bốn nguyên tố căn bản: đất, nước, gió, lửa, sang nguyên tố khác
- Thiên nhĩ:khả năng nghe được âm thanh gần hay xa, tại thế gian nầy hay tại các cảnh giới khác.
- Thiên nhãn:khả năng nhìn về tương lai, thấy được các vật gần xa tại thế gian nầy và nơi các cảnh giới khác.
- Túc mạng thông:biết được cuộc sống các kiếp trước của mình và của những người khác.
- Tha tâm thông:đọc được tư tưởng của kẻ khác và biết rõ tâm của họ.
Dipa Mađã thi triển các loại thần thông đó trước mặt thiền sư Munindra,và vị nầy xác nhận rằng bà đã điều phục chúng thật thuần thục. Các lời trần thuật sau đây là những ký sự ghi nhớ lại của ông hay của các học viên của bà.
Một hôm, thiền sư Munindra đang ngồi trong phòng, bỗng ông để ý có một việc gì là lạ đang xảy ra trên không trung, bên ngoài khung cửa sổ. Ông ngẩng lên nhìn và thấy Dipa Ma lơ lửng trên không, gần các ngọn cây, đang nhoẻn miệng cười với ông và bà đang ngồi trong một căn phòng mà bà xây lên giữa không khí. Do biến đổi nguyên tố gió trở thành nguyên tố đất, bà đã có thể tạo nên một kiến trúc giữa khoảng không.
Biến đổi các chất đặc cứng trở thành chất khí, tạo nên những biến cố có phần ít đáng kinh ngạc hơn. Đôi khi Dipa Mavà em bà là Hema đi đến trình pháp với thiền sư Munindra bằng cách bất thần hiện hình lên trong phòng ông, và Dipa Macũng có lúc bước ra khỏi phòng xuyên qua cánh cửa khép chặt. Cũng tựa như trò đùa, bà đứng lên khỏi ghế, bước tới vách gần đó và đi ngang qua tường.
Dipa Mahọc cách nấu nướng chẳng cần lửa, bằng lối tạo ra nguyên tố lửa từ nơi bàn tay của bà. Bà cũng đổi nguyên tố đất thành ra nguyên tố nước, để trình diễn với thiền sư Munindra bằng cách chui sâu vào một khoảng nền đất để rồi trồi lên, tóc và quần áo ướt đẫm nước. Nếu bà đi bộ một mình trong đêm tối, bà phân thân ra, thành có thêm một bạn đồng hành đi bên cạnh, để khỏi bị ai khuấy phá.
Khả năng của Dipa Mavề địa hạt nầy đã được trắc nghiệm lại và được một nhóm khoa học gia khác xác nhận. Thiền sư Munindra có quen biết với một giáo sư về Cổ sử Ấn độ tại truờng Đại học Magadh,ông ấy đã tỏ ra rất nghi ngờ về các năng lực thần thông. Munindramới đưa đề nghị chứng minh sự có thật của các năng lực thần thông và cả hai ông cùng thiết lập một cuộc thử nghiệm. Vị giáo sư liền nhờ một người sinh viện tín cẩn ngồi canh chừng trong căn phòng Dipa Mađang ngồi thiền, để chắc chắn rằng bà chẳng hề rời khỏi chỗ ngồi của bà trong phòng. Đến ngày đã hẹn trước, người sinh viên kiểm nhận là Dipa Machẳng hề rời khỏi tư thế ngồi thiền, và cùng lúc ấy, bà lại hiện lên trong văn phòng của vị giáo sư cách đó mười dặm và trò chuyện cùng ông.
Dipa Ma Hema đã có một lần phối hợp các năng lực thần thông của họ lại để di chuyển một chiếc xe buýt. Một buổi xế trưa tại Rangoon, họ đang chờ xe buýt tại một trạm. Khi xe đến tới trạm, trễ hằng giờ, cả hai người, Dipa MaHema thấy họ sẽ trễ mất chuyến hẹn ở một nơi cách đó khá xa. Bởi họ muốn đến nơi đúng giờ khỏi lỡ buổi hẹn quan trọng, nên họ bắt đầu ngồi tập trung định lực và đẩy chiếc chạy mau lên để đúng giờ. "Trong cơn đại định (samadhi)",thiền sư Munindra giải thích, "họ đã cùng quyết định, và đã di chuyển chiếc xe, ngay cả trong khi họ đang ngồi trong xe ấy. Họ đã thâu ngắn lại thời gian và khoảng đường cách xa. Điều nầy có thể làm được. Đức Phật đã làm như thế đối với Angulimala (Ngài Ương quật ma la, hay Vô Não, hay Chi Man). Khi Chi Man (Angulimala) muốn chạy theo giết Đức Phật, thì Đức Phật dừng lại bất động, tuy vậy mà Chi man chẳng đến gần Ngài được. Đó là bởi vì Đức Phật đã dùng sức thần thông khiến cho khoảng cách giữa Ngài và Chi Man giữ nguyên, chẳng thay đổi. Đó là một việc thật giản dị."
Dipa Macòn có khả năng nhìn thấy hay nghe đến các biến cố xảy ra ở nơi khác và vào một thời kỳ khác. Khi nhà ngoại giao Miến điện, U Thant, sắp lên lãnh chức vị Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, thì thiền sư Munindra biết U Thantsẽ đọc một bài diễn văn nhậm chức, ông bảo Dipa Mahãy đi vào tương lai và ghi nhớ lại nội dung bài diễn văn đó. Bà liền đọc lại bài diễn văn đó và thiền sư Munindra ghi âm vào máy. Một tháng sau, U thantđọc diễn văn tại Liên Hiệp Quốc, đúng từng chữ một với bài văn Dipa Mađã tiên đoán.
Vượt thời gian và không gian.- Dipa Mabảo, bà có thể đi ngược lại thời gian để đến nghe lúc Đức Phật đang thuyết pháp. Khi tôi hỏi, bà làm cách nào được như vậy, thì bà mỉm cười và bảo: "Tôi đi ngược lại từng tâm thời qua tâm thời".Chắc là tôi đang nhìn bà với cả sự kinh ngạc, bởi vì bà lại mỉm cười và nói, "Ồ, bạn chẳng thể nào làm như thế để Niết bàn (sự giác ngộ) được hiện ra."Rồi bà cười to lên và nói thêm, "Điều ấy rất buồn cười. Chỉ cần tập trung định lực cho thật nhiều thôi."Trông ánh mắt bà, khi bà đang nói, bà thật là hết sức giải thoát và hết sức thanh tịnh." -- Michael McDonald Smith
Nhìn với thiên nhãn.- Dipa Macó thể nhìn vào cơ thể con người và mô tả não bộ và quả tim hoạt động như thế với một sự chính xác khoa học và với một trình độ rõ ràng cao hơn sức học của bà. Bà mô tả các sáng chế tân kỳ được tạo ra ở các vùng khác trên thế giới. Bà kể cho thiền sư Munindra nghe về một sự phát minh mới, nó giống như gì, nó dùng làm gì, nó được cất giữ nơi nào. Thiền sư cũng đã nghĩ cách trắc nghiệm lại khả năng của các đệ tử của ông, và khi ông trắc nghiệm các sự mô tả của Dipa Ma,ông thấy chúng đều chính xác đến một trăm phần trăm.
Munindra bảo Dipa Mahãy nhìn vào những gì đang xảy ra trong phòng bên cạnh, rồi tả lại cho ông nghe. Rồi ông kiểm điểm lại. Sau đó, ông lại bảo bà nới rộng khả năng thiên nhãn thêm, để nhìn càng lúc càng xa hơn nữa, đến những điạ điểm mà ông có thể soát lại sự chính xác của lời bà mô tả. Thí dụ như, bà chưa hề đặt chơn đến Bồ đề đạo tràng (Bodh Gaya), và thiền sư bảo bà hãy mô tả lại nơi ấy -- cội Bồ đề ở về phía nào, những thánh vật nào còn lưu lại từ thời cổ đại. Ông đã từng làm vị giám thủ bảo tàng viện ở đấy trong nhiều năm và biết rõ cả những chi tiết ẩn mật của điạ điểm nầy. -- Jack Engler
Chẳng những Dipa Macó thể đến thăm viếng bất cứ nơi nào trên quả đất nầy, bà còn có khả năng vượt đến các cảnh giới khác đã được mô tả trong vũ trụ học của Phật giáo -- như cõi Trời và cảnh điạ ngục chẳng hạn. Bà mô tả các loại chúng sanh đang sống nơi đó và những gì xảy ra chung quanh họ. Đôi khi, bà buột miệng kể lại các chuyến bà du hành sang các cảnh giới khác lạ đó. Cõi Trời. - Trong ba tháng an cư ở Hội Thiền Minh sát (Insight Meditation Society), ở tiểu bang New England, vào những ngày mùa thu trời trong xanh như pha lê, với vài vừng mây bạc trôi trên ngọn cây rực rỡ ánh sáng và màu sắc, chúng tôi thường đi bách bộ bên ngoài. Chúng tôi đến ngồi trên các phiến đá, bên bờ hồ, và mặt nước lặng tờ phản chiếu các màu sắc đó.
Có nhiều người đến bờ hồ, và trong số đó có một người nói với Dipa Ma, "Cảnh nầy chắc phải giống cảnh tiên trên cõi Trời"-- chúng tôi đều biết bà đã từng du hành đến các cảnh giới khác. Và bà nhìn anh bạn rồi nói: "Không, chẳng có chi giống cả. Cảnh đây khá đẹp, nhưng nó thật còn chưa đụng tới cảnh Trời."-- Jack Kornfield
Thiên nhãn của Dipa Mađã giúp bà nhìn thấy cả tương lai của các học viên của bà. "Bà tiên đoán về sự nghiệp giảng dạy của tôi rất tỉ mỉ, vào lúc mà tôi chưa từng giảng dạy chút ít nào cả", Joseph Goldstein"Tôi tin rằng bà đã thấy rõ trước tất cả những thăng trầm của trọn đời tôi."nói,
Biết cả vị lai.- Đến gần cuối khoá an cư ba tháng, bà nhìn thẳng vào tôi và nói, "Khi chị trở về nhà, chị sẽ giảng dạy về tâm từ bi tại một bệnh viện."Lời tuyên bố đó là tôi ngạc nhiên bối rối, vì từ trước tới giờ tôi đâu có chút liên hệ nào với bệnh viện. Nhưng tôi nghĩ, "Được rồi!"
Tôi về nhà chưa được giáp tháng thì ai đó ở Bệnh viện Nhi đồng gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi có muốn phụ trách Trung Tâm Sinh Hồi Báo (dịch gượng chữ Biofeedback) ở nhà thương hay không. Tôi thật ngạc nhiên quá sức, và ngẫm nghĩ, "Được rồi, đó chính là cái phần bệnh viện đấy." Tại Bệnh viện Nhi đồng, trẻ con đến với tình trạng căng thẳng về tâm thần: nhức đầu kinh niên, đau bụng, chinh trung bệnh (phobia, chứng sợ hãi vô lý), và nhiều bịnh khác nữa, thì tôi sẽ dạy cho chúng tâm từ bi. Việc hồi báo về sinh học (biofeedback) chỉ là khung cảnh làm việc của tôi thôi, nhưng tôi lại thực sự đang dạy trẻ nhỏ về tâm từ bi đối với chính chúng nó, đối với đồng loại và đối với các trẻ khác nữa. Tôi thắc mắc tự hỏi chẳng biết có phải Dipa Mađã gởi công tác đến cho tôi, hay là bà đã biết trước công tác đó sẽ tới với tôi. Khi tôi nhận được cú điện thoại đó, cứ như thể là chính Dipa Mađang gọi tôi ở bên kia đầu giây, dặn tôi phải nhận lấy công tác đó. -- Michelle Levey
Dipa Malại còn có một khả năng rất mạnh mẽ lạ thường để thần giao cách cảm với các học viên của bà.
Vượt khỏi ngôn từ.- Theo sự phân công, nhiệm vụ của tôi là rửa chén bát trong hai tuần lễ cuối cùng của khoá an cư. Khi tôi thưa với bà, tôi sắp rời nơi đây, bà bảo bà muốn chúc phước lành cho tôi. Bà hỏi tôi nhiều câu như bà nội hỏi cháu, rằng tôi đã lập gia đình chưa, và tôi đang làm nghề gì,... Rồi miệng bà phát ra những tiếng Bengali,đặt tay bà lên đầu tôi, và tôi cảm thấy như có một luồng sét điện chớp đang xẹt lên đầu tôi. Đùng một cái, tôi có cảm tưởng như bà đã đọc rõ tất cả tư tưởng trong đầu tôi và chúng tôi, bà và tôi, đang nói chuyện với nhau, vượt lên cả ngôn từ... Chúng tôi cảm thông nhau trên một giai tầng mới, một sự cảm thông giữa bai bản thể,... một sự cảm thông thanh tịnh giữa tâm bà và tâm tôi. Tôi cảm như được vỗ vào đầu, một cách êm dịu... Sau lời chúc phước, tôi cảm thấy một sự sảng khoái kỳ thú. Tôi nhớ tôi đã bước ra khỏi cửa Trung tâm Thiền Minh sát như đang bước lơ lửng khỏi mặt đất. -- Carol Constantian Lazell
Tâm tâm tương ứng.- Bất cứ lúc nào tôi tìm đến gặp Dipa Mađể thưa hỏi về một vài khó khăn trong việc thực tập thiền, tôi đều thấy bà nhìn thẳng vào mắt tôi với cái nhìn trầm lặng, như bà đang vào đại định, trong khi tôi mở lời. Ngay trước khi người thông dịch bắt đầu nói, tôi đã cảm thấy một cái gì nhột nhột ở sau ót tôi. Đôi khi, lại nghe "click"một tiếng, rồi trọn cả vấn đề khó khăn và mối tình cảm dính líu vào đó, cùng biến đi mất cả.
Tôi tin rằng bà có đủ năng lực tâm linh, hay thần giao cách cảm, để tác động trực tiếp đến tâm trí kẻ khác. Bà dạy tôi một cách thầm lặng rằng, giải pháp cho các vấn đề nội tâm của tôi, do chính nơi tâm trạng của tôi, chớ chẳng phải do nơi lời bà nói, cũng chẳng do nơi các kỹ thuật điều chỉnh sự chú ý nào, mà có thể tìm thấy ra được. Bà trao tặng tôi lối giải quyết mọi khó khăn tôi đang gặp phải, bằng cách bà chia xẻ cho tôi một tâm trạng trong đó, một cách giản dị, vấn đề khó khăn chẳng còn hiện diện nữa. Đấy là một chuyển đổi bất thần, tức khắc, tựa như một thủ thuật điều chỉnh tâm lý vậy. -- Daniel Boutemy
Nụ cười cứ tươi mãi.- Tôi theo học và tập luyện ở Ấn độ trong một thời gian khá dài và đã trải qua khá nhiều khó khăn trong đời tôi. Tôi được sắp xếp để trở về Mỹ dạy thiền trong ba tháng an cư ở Hội Thiền Minh sát (I.M.S). Trên đường rời nước Ấn tôi định ghé lại Calcuttavà thăm Dipa Ma. Tôi còn nhớ dạo ấy, trời nóng đến 110 độ, vào một ngày ngột ngạt mờ bụi. Tôi đảnh lễ bà và ngồi hầu chuyện cùng bà trong giây lát. Khi tôi đứng lên để giã biệt, bà ôm tôi và hôn một nụ hôn thật kêu như thường lệ, rồi bắt đầu ban lời chúc phước cho tôi. Tôi quì gối xuống, để được cao ngang với tầm vóc nhỏ thấp của bà.
Với lối chức phước thật đặc biệt của bà, bà dùng cả hai tay bà vuốt lên đầu tôi, khắp mình tôi, vừa thổi nhẹ hơi lên người tôi, vừa lâm râm tụng câu Kinh Phật. Một lối chúc phước thật dài, rất lâu. Thoạt tiên, chỉ là một cảm giác thật êm dịu, nhưng từ từ cử chỉ của bà càng kéo dài, cảm giác càng trở nên thấm thiá và lại thấm thiá hơn nữa. Đến lúc bà chấm dứt, vạn vật như bừng sáng lên và toả rộng ra, và tôi há miệng ra nở nụ cười rộng đến từ bên mép tai nầy sang tận mép tai kia!
"Về, về đi và dạy một khoá an cư thật tốt cho mọi người ở đấy,"bà bảo tôi, "Hãy đi về với lời chúc lành của tôi". Thật giống như bà nội đang tiễn đứa cháu ra đi với lời cầu chúc vạn sự bình yên!
Tôi rời chỗ bà ở, và đi bộ giữa mùa hè nóng thiêu người của Calcutta,ngoắc một chiếc taxi lên phi trường Dum Dum.Mất gần hai giờ mới đến nơi, trong khi anh tài xế tay đè lên còi xe, lách qua lách lại giữa các chiếc xích lô đông đảo, xe cộ ồn ào, khói bốc mù mịt, và sức nóng cùng độ ẩm, và sự nghèo đói cùng sự bẩn thỉu. Sau cùng, tôi cũng đến được phi trường và sắp hàng dài cả giờ để làm thủ tục quan thuế của Ấn độ, với các nhân viên lục soát hành lý của tôi, gạn hỏi tôi rồi mới đóng dấu lên giấy tờ của tôi. Rồi tôi cũng leo được lên phi cơ và mất thêm hai giờ bay mới đến Bangkok.
Phi trường Bangkokrộng lớn tựa như ở Los Angeles, điều đó có nghĩa là phải mất thêm một giờ rưỡi đồng hồ sắp hàng dài chờ qua ải quan thuế, mới gọi được chiếc taxi, cũng vượt vượt, lách lách qua xe cộ, mới về tới một khách sạn ở Bangkok. Vậy mà, tôi chẳng hề ngưng nụ cười trong suốt hành trình. Chuyến bay lâu, sắp hàng dài, qua quan thuế, ngồi taxi, xe nghẽn trên xa lộ, tất cả những điều đó -- và tôi vẫn ngồi đó với nụ cười tươi tắn rộng nở trên gương mặt tôi. Nụ cười chẳng chịu tắt đi. Thật là hết sức đặc biệt. -- Jack Kornfield
Michelle Leveyvà chồng là Joel,xin với Dipa Malàm lễ cưới cho họ và ban phước lành, vào năm 1984.
Cơn mưa phước lành.- Sau khi hôn lễ vừa xong, bà âu yếm nhìn vợ chồng chúng tôi và nói, "Cầu nguyện một mối lương duyên thiền định đến với hai bạn".Chúng tôi quì xuống và Dipa Mađặt hay tay lên trán chúng và ban lời chúc phước. Có cảm giác sọ đầu chúng tôi mở toác rộng ra đón cả không gian vào. Rồi cũng tựa như bà đang đem một sự truyền cảm trực tiếp chất đầy vào trong sọ của chúng tôi. Bà xối tuôn vào đấy một niềm an lạc và từ bi, ngọt ngào nung chảy thấm vào và kết hợp chặt chẽ lại hai linh hồn với nhau. Cả hai chúng tôi, chẳng ai đã từng có cảm giác giống như thế, từ trước đến nay.
Sau lời chúc phước của bà, chúng tôi đi bách bộ vào khu rừng thưa, phiá sau thiền đường của Hội Thiền Minh sát. Hôm ấy, vào tháng Chạp, nền trời trong xanh, chẳng gợn chút mây và lạnh lẽo. Tuy nhiên, theo bước chơn chúng tôi dẫm lên trong rừng, chúng tôi lắng nghe được một âm thanh tựa như các hạt gạo đang tuôn xuống, lên mình chúng tôi. Nó cũng tựa như tiếng rào rào của mưa đá -- tách, tách tách, khắp cả khu rừng thưa. Chúng tôi ngẩng nhìn lên bầu trời, nhưng nền trời vẫn trong xanh. Tựa như một cơn mưa rào của phước báu. Chúng tôi tiếp tục bước, và một sự biến thể kỳ lạ về không gian và thời gian xảy ra. Chúng tôi bước và cứ bước, và cứ tưởng là đi xa lắm rồi, -- nhưng khi ngẩng lại nhìn, thì lại thấy chúng tôi vẫn còn đang đứng tại nơi khởi hành. Cũng tựa như đang đi theo một hành trình trên mặt phẳng Mobius, tưởng rằng sẽ đến một nơi nào xa hơn đây, nhưng vẫn quay trở lại, lộn ngược từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong và khép kín hai đầu lại với nhau, theo một phương cách thần bí. -- Joel và Michelle Levey
Chính Dipa Macó kể lại một biến cố khá lạ thường đã xảy ra cho bà, chỉ vì bà là người đã tuân theo đầy đủ các gíới hạnh của đạo Phật.
Ngôi nhà từ đâu hiện lên.- Tại những quốc gia theo đạo Phật, các tín đồ tuân hành tám điều giới luật vào bốn ngày trong một tháng, và nhiều người đi chùa vào đêm rằm trăng tròn. Vào một ngày rằm, một người bạn gái của tôi và tôi định đi tới chùa.
Khi chúng tôi ra khỏi nhà, trời mưa lâm râm, nhưng đến khi chúng tôi vừa xuống xe buýt, thì mưa bắt đầu tuôn tầm tã và đường lên chùa ngập sâu nước. Nhiều người ở chùa đang đợi chúng tôi; nhưng chúng tôi chẳng thể đi xa hơn nữa, vì chúng tôi đang ướt đẫm, và lạnh run.
Vừa lúc ấy có chiếc xe ngừng lại, một người đàn ông trên xe bảo chúng tôi rằng, có một ngôi nhà rất xinh xắn ở gần đây. Ông mời chúng tôi lên xe và ngừng lại trước ngôi nhà trang hoàng đẹp đẽ, có cổng ngoài ở phía trước. Chúng tôi đi vào nhà, leo lên thang gác và định trú nơi đây, chờ mưa tạnh. Chúng tôi đợi chừng mười lăm phút, rồi vội vã đi đến chùa.
Chúng tôi vừa đặt chơn vào chùa, thì các người ở đó nói, "Ồ, sao hai bà bị ướt hết trơn như vậy?"Chúng tôi kể lại, lúc xuống xe buýt, mưa tầm tã, đường ngập nước, và thấy có một ngôi nhà gần đó nên vào đụt mưa. Chúng mô tả ngôi nhà hai tầng, vừa xây xong còn mới lắm. Nhưng những người ở lân cận đây, và cả các vị sư trong chùa hằng ngày đi khất thực trong vùng nầy, đều bảo rằng, "Chúng tôi chưa hề thấy có một ngôi nhà giống như các bà đã tả, trong vùng nầy cả."
"A, vậy chắc có lẽ là một sự nhầm lẫn nào rồi,"tôi bảo họ, "Nhưng chúng tôi quả thật có trú mưa trong nhà ấy mười lăm, hai mươi phút, thì chắc phải có ngôi nhà đó".Cứ bàn qua tán lại một hồi và cuối cùng, chúng tôi nói, "Thôi được rồi, chúng ta hãy đến đó xem sao".Chúng tôi ngồi lại nghe thuyết pháp và khi ra, trên đường về nhà, chúng tôi cố tìm lại ngôi nhà. Chúng tôi trở lại vùng đó, và chẳng thấy ngôi nhà ở đâu cả. Làm sao lại như thế được nhĩ? Rõ ràng chúng tôi có vào đó trú mưa, bây giờ lại chẳng thấy ngôi nhà. Chúng tôi tìm sang một con lộ khác, cũng chẳng thấy ngôi nhà đâu cả.
Hôm sau, vị sư ở chùa cũng nói, ông cũng ráng tìm ngôi nhà mà chúng tôi đã mô tả, nhưng chẳng thấy ở đâu cả. Chúng tôi có trở lại tìm nữa, nhưng cũng chẳng có kết quả nào. Bấy giờ, có sự bàn tán xôn xao về vụ nầy. Sau cùng chúng tôi đi đến kết luận là, bởi vì chúng tôi có giữ giới (sila, giới hạnh), tuân hành theo đạo pháp, và thường cầu nguyện. "Nguyện cầu chư Phật và Bồ tát bảo hộ chúng con được tai qua nạn khỏi," cho nên các đấng bề trên đã đến giúp đỡ chúng tôi và đã dựng lên ngôi nhà cho chúng tôi trú mưa. Vì thế, tôi thường khuyên các bạn nên giữ giới đầy đủ. Bởi vì sẽ có ai đó đến giúp đỡ và bảo hộ bạn tránh mọi sự tổn hại. Điều nầy đã xảy ra cho chính bản thân tôi. Bấy giờ có tới hai người trong cuộc, cho nên tôi biết chẳng phải là giấc mơ hay trí tưởng tượng của tôi. Chư thiên thần thực sự đến cứu giúp chúng ta. -- Dipa Ma
Một người học viên nghe Dipa Ma kể lại biến cố trên đây, đã ghi lại phản ứng như sau:
Chuyện ấy có thật.- Tôi rất thích nhìn thấy cái "gói"vải trắng nhỏ đó nhẹ nhàng bước vào giảng đường và kể lại cho chúng tôi nghe các mẩu chuyện về sự tập luyện Thiền của bà để khuyến khích chúng tôi. Một trong những mẩu chuyện đó là cái vụ ngôi nhà đã hiện lên một cách mầu nhiệm, giữa cơn mưa tầm tã để cho bà trú chơn, bởi vì bà là một đệ tử thuần thành của Phật pháp. Khi chúng tôi bật cười lên, nhẹ nhàng "chọc quê" vị thầy khả kính và nổi danh của chúng tôi, thì bà lại hiền từ nhìn chúng tôi; bà còn chưa hiểu được sự nghi ngờ duy lý của chúng tôi, cũng như chúng tôi chẳng hiểu thấu nổi tấm lòng thâm tín của bà. Bà bảo, "Chuyện ấy có thật!", và mọi người chúng tôi đều nín im. -- Lesley Fowler



 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn