Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tập thơ "Góp Nhặt Lá Vàng"

17/10/201017:16(Xem: 3013)
Tập thơ "Góp Nhặt Lá Vàng"

Gop Nhat La Vang_Ngoc Tu
Tập thơ Góp Nhặt Lá Vàng

Ngốc Tử

---o0o---




autum_2


Nhớ nhà nhặt lá vàng rơi
Kính dưng anh chị đọc chơi đỡ buồn
1990
Ngốc Tử




Mục Lục

Tiếng Nói Người Dưới Mộ

Thằng Bù Nhìn

Dế Dũi

Xuân!

Ngày Phật Đản

Gà Chọi

Mối!

Vận Nước Long Đong

Lão Ăn Mày

Nước Biển Không Hai Vị

Đen Bạc

Biết Trả Lời Sao?

Con Trâu

Thế Thái

Hùm Yên Thế

Cây Liễu Rủ

Khóc Trên Sân Việt Nam Quốc Tự

Ở Tù

Cỏ May

Vịnh Ông Phỗng

Nhớ Mẹ

Sơn Tăng

Trò Chơi Chữ

Trống Đánh Xuôi, Kèn Thổi Ngược!

Vô Ngôn

Tìm Tâm

Cúng Mẹ Trong Tù 
Lệ Nhòa Sông Bến Hải
Ruồi Than Trong Lưới Nhện
Tịnh Ý

Gỡ Rối Tơ Lòng Hộ Cố Nhân

Tống Tăng

Vọng Hải Đài

 

 

Tiếng Nói Người Dưới Mộ

 

Lần vào đời, mình khóc lên hoảng hốt

Lần mình đi, thiên hạ khóc cho mình

Anh sẽ là tôi, tôi đã là anh

Một kiếp sống, chỉ là hai tiếng khóc

Đã thơ mộng, vui buồn và vinh nhục

Từng dọc ngang trên vạn nẻo đường đời

Nhưng cuối cùng trả gió mớ tàn hơi

Buông tất cả, tay không còn một vật

Người sợ thúi, quẳng tôi vào lòng đất

Ức không sao dỡ nổi nắp quan tài

Trước tử thần, tôi đại bại anh ơi!

Sự nghiệp đổ như sóng va vào đá

Đối với tôi, quyền uy và phép lạ

Những danh từ lừa bịp kẻ ngu si

Họ là ai, và họ đã làm gì ?

Hay cũng chết như hoa rơi về gốc

Nếu chửa thoát ngựa trâu và nô bộc

Cho tham sân, cho lục dục thất tình

Anh sẽ là tôi, tôi đã là anh

Một kiếp sống, chỉ là hai tiếng khóc.

1971

 

 

Thằng Bù Nhìn

 

Gậy gộc làm chi ông hỡi ông

Mà trơ như đá, lạnh như đồng

Sâu bò tới nách đà hay chửa

Đỉa rúc trong mình có biết không

Mượn giữ ruộng vườn thêm thất bại

Nhờ coi chim chuột chỉ hoài công

Khai quang điểm nhãn hao thần lực

Đốt khói, liệng thì bẩn núi sông.

1965

 

 

Dế Dũi

 

Giống này phá hoại khó mà tha

Cắn hết cây non đến đọt già

Biệt dạng im hơi khi có sáo

Khua môi múa mỏ lúc không gà

Sáng ra, đục xuống đau lòng đất

Tối lại, đào lên tróc rễ cà

Cày cuốc đất bằng cho dậy sóng!

Dũi đâu không dũi, dũi quanh nhà.

1963

 

 

Xuân!

 

Thu còn chả có, có chi Xuân ?

Phết đỏ, bôi đen cũng bụi trần

Lọ sứ cắm đầy hoa mất gốc!

Thu còn chả có, có chi Xuân.

1978

 

 

Ngày Phật Đản

 

Tôi mơ ước một ngày như thủa ấy

Ngày hương sen ngào ngạt bốn phương trời

Ngày vô ưu chưa một đóa thầm rơi

Ngày nhân loại mắt mình không ướt lệ

Ngày hôm ấy, ngày Thế Tôn giáng thế

Ngày cỏ cây mây nước một màu xanh

Ngày con tim khối óc chửa tan tành

Bởi sân hận và si mê tàn phá

Ngày hôm ấy, một ngày không cao hạ

Ngày nguyên ngôn hoàn vũ chửa thành thơ

Ngày không gian chưa ngăn cách bao giờ

Ngày đại địa sơn hà không tấc đất

Ngày hôm ấy, hận thù chưa chồng chất

Ngày cái ta chưa cổ võ tuyên dương

Ngày tham lam không tràn ngập sáu đường

Ngày nhân loại sống ngoài vòng cương tỏa

Ngày hôm ấy, một ngày không nhân ngã

Ngày sinh linh ra khỏi án chung thân

Ngày xoay lưng trở lại với căn trần

Tâm vắng lặng, thế giới bình vĩnh cửu

Ngày hôm ấy, liệm tôi vào vạn hữu

Ngày hương sen ngào ngạt bốn phương trời

Ngày vô ưu không một đóa thầm rơi

Ngày nhân loại mắt mình không ướt lệ.

1965

 

 

Gà Chọi

 

Rửa mặt xem ra cũng một nòi

Đá hay, đá thử quạ-diều coi

Rắn chưa lết tới, co giò trước

Chồn mới bò qua, đã gáy rồi

Mỏ nhọn, làm chi khi gẫy cánh

Cựa dài, sao để mạt bò chơi

Cậy vườn, phản phúc tình thôn xóm

Cục tác đi, rồi chủ nấu xôi!

1968

 

 

Mối!

 

Moi cả mồ ông đến mả bà

Khoét từ trong ruột tới ngoài da

Miệng mồm ví thử loài lang sói

Môi miếng xem như giống mãng xà

Lầu gác ngửa nghiêng do chính hắn

Đình chùa xiêu vẹo bởi y ta

Bôi cho hoen ố trang huyền sử

Thần thánh linh thiêng cũng bỏ nhà.

1990

 

 

Vận Nước Long Đong

 

Thanh liêm tài đức xếp vào kho

Nước đục cho nên đã béo cò

Ao-rạch lềnh khênh con đỉa đói

Ruộng-vườn chằng chịt thứ sâu đo

Chính trường đầu óc dân xôi thịt

Cửa Khổng chân tay đám giữ bò

Thằng dẫn voi về dày mả mẹ

Thằng đi cõng rắn cắn thầy cô!

1965

 

 

Lão Ăn Mày

 

Chưa xả buông gì đã trắng tay

Cần chi ép xác cả đêm ngày

Không tiền mua muối không ăn mặn

Rượu có đâu mà phạm giới say

Râu tóc tự nhiên nguyên diện mục

Ruột gan rỗng tuếch nhẹ nhàng thay

Chẳng cầu cũng đã thanh bần chán

Vất hết càn khôn túi vẫn đầy.

1990

 

 

Nước Biển Không Hai Vị

 

 

Từ giây phút thoát ngoài vòng cương tỏa

Của ngã nhân, ranh giới với sơn hà

Thấy con người, người cũng giống như ta

Giống xương trắng, máu đào và đi đứng

Lúc vào đời, chưa ai cười hý hửng

Cả sang hèn cùng khóc tiếng tu-oa

Ngày ra đi, buông hết để mà ra

Bần hay phú cũng cùng ba tấc đất

Người giống người, người đội trời đạp đất

Vay trả chung luồng gió của không gian

Nóng đổ mồ hôi, lạnh cũng bàng hoàng

Tham được sống và không ai muốn chết

Khác màu da và khác nhau tính nết

Nhưng nụ cười tiếng khóc khác nhau đâu

Giống tình thương, giống cả sự đau sầu

Khổ hay sướng cũng tùy nhân thiện ác

Mỗi ly tan vẫn não nề bi đát

Những xum vầy cũng rào rạt niềm vui

Biệt nghiệp riêng không chung hướng ngọt bùi

Nhưng đôi mắt không ai không muốn sáng

Trí Bát nhã chiếu soi cho tỏ rạng

Ngã là chi, mặt mũi nó ra sao ?

Ốc mượn hồn tháo bỏ vỏ chiêm bào

Thấy bốn biển mầu xanh không hai vị.

1988

 

 

Đen Bạc

 

Tình đời lem luốc giống như tro

Đổi trắng thay đen lỗi hẹn hò

Mặc khách tao nhân thay giọng nói

Thuyền quyên quân tử đổi con đò

Dao không chất béo, không ruồi bám

Thớt có mùi tanh, có kiến bò

Giàu ở rừng xanh ôi tấp nập

Nghèo đi chợ tết đứng co ro!

1979

 

 

Biết Trả Lời Sao!

 

Thiên trúc sang đây có ý gì

Đã không, diện bích để mà chi

Giáo ngoại biệt truyền, văn bất lập

Cái gì bỏ nước bước ra đi ?

1990

 

 

Con Trâu

 

Mài đến gẫy sừng cũng kiếp trâu

Đố mày thoát khỏi luống cày sâu

Lằn roi mông đít, lằn roi tím

Vệt ách bờ vai, vệt ách nâu

Chém báng, kia kìa thừng xỏ mũi

Nghênh ngang, đó nọ chão gông đầu

Mục đồng cỡi cổ, chuồng nêm chốt!

Cỏ thúi, rơm thừa trâu hỡi trâu.

1965

 

 

Thế Thái

 

Thế thái nhân tình đã chán chưa

Sơn lâm cùng cốc cũng tranh đua!

Nuôi trò, trò chửi như phun nước

Độ chúng, chúng gây muốn bể chùa

Dạy võ, võ về mưu sát chủ

Can đời, đời đến định ăn thua

Có ai đo được lòng người nhỉ ?

Ta tát trùng dương đếm chuyện đùa.

1961

 

 

Hùm Yên Thế

 

Ta tản bộ giữa rừng hoang bát ngát

Đám chồn cheo nằm rạp dưới uy phong

Khát, trời dưng cúc tửu cả một dòng

Ngủ, đất hiến trọn tàn cây cổ thụ

Hương phấn tỏa khiến rùng mình muông thú

Lão tiều phu rợn ốc mới nghe ho

Ta gầm lên khiếp đởm lũ trâu bò

Loài lang sói biết hơi im thiêm thiếp

Da ta để tiếng đời lưu vạn kiếp

Bọn chó săn vương máu quíu giò sau

Khua lá vàng xào xạc giữa đêm thâu

Thỏ đã nấp trong hang còn tái mặt

Đứa phản bạn, đầu người tâm chuột nhắt

Giết ta rồi non nước lệ thầm rơi

Ta chết đi, nhưng tiếng hét giọng cười

Vẫn vang dội núi đồi cao chất ngất

Hùm nhắn Việt lãng du trên trái đất

Ai còn mang dòng máu giống Rồng Tiên

Học cái hay nhưng chớ để đồng tiền

Làm băng hoại chí kiêu hùng bất khuất

1990

 

 

Cây Liễu Rủ

 

Phá vỡ trăng vàng có biết không

Thời nay bồ liễu bắt phu tùng

Tấm thân mảnh khảnh chen đầy núi

Cọng rễ ngoằn ngoèo rúc cạn sông

Giỡn gió lả lơi xem sượng mặt

Đùa trăng trơ trẽn nghĩ đau lòng

Ẩn nương tùng bá lường sương gió

Ủ rũ ô danh bọn má hồng!

1963

 

 

Khóc Trên Sân Việt Nam Quốc Tự

 

Tâm đã là không, cảnh có gì?

Nồi da xáo thịt để mà chi?

Được thua thua được, vòng hoa đóm

Hỡi ơi đầu lưỡi hót từ bi!!!

1966

 

 

Ở Tù

 

Chả mất tiền mua cũng có kiềng

Bồng lai đâu có cũi nầy khiêng!

Đi tiêu, hai đứa canh lầu phụng

Nằm ngủ, một thằng gác động tiên

Tàu lặn, máy bay chơi xả láng

Kẻ thoa, người bóp đổi liên miên

Bước ra, thị vệ kề bên trướng

Diễm phúc còn hơn chốn cửa thiền.

1963

 

 

Cỏ May

 

Trắng trợn đau buồn lắm cỏ may

Vén quần không kể lúc ban ngày

Quỵt sương, lường gió còn thêu dệt

Ẩn bụi, chúi bờ vẫn xở xoay

Xỏ dưới, lòn trên quân bợ gối

Đâm lui, thọc tới lũ lau giầy

Râu ria đáng mặt là bao tá?

Sắc sảo thẹn thùng với cỏ cây.

1963

 

 

Vịnh Ông Phỗng

 

Ông phỗng đực ngồi trơ bụng đá

Thây bụi trần bám đã rồi rơi

Xem trò thế cuộc đầy vơi

Dửng dưng như một nụ cười vô duyên.

1966

 

 

Nhớ Mẹ

 

Nhìn liễu rủ chứa chan giọt lệ

Mình bơ vơ nghe dế nỉ non

Bơ vơ vì Mẹ chẳng còn!

Từ dung trước án nét son tỏ mờ

Lật nhật ký, vần thơ bỏ dở

Áo còn đây, Mẹ nỡ ra đi!

Vườn hoa cỏ mọc xanh rì

Líp trầu của Mẹ tàn đi hai phần.

Cao xanh hỡi, đòn cân tạo hóa!

Gây chi trò bể cả nương dâu

Gây chi tang tóc đau sầu

Mẹ ta lạnh lẽo, ta sầu đơn côi

Còn đâu tiếng "con ơi" của Mẹ

Tiếng êm êm khe khẽ ngọt ngào

"Áo ấm con hãy mặc vào

Mùa đông gió lạnh thấm vào khổ thân"

Rồi tiếng mắng "thằng bần" của Mẹ

"Học thì lười, nghịch kẻ nào hơn?"

Nhớ khi con giận, con hờn

Mẹ lau nước mắt cho con, Mẹ cười

Cười tha thứ những lời con hỗn

"Lớn rồi nghe, hư đốn thế sao ?"

Mẹ ơi! Con nhớ hôm nào

Con đau mà Mẹ tổn hao thân gầy!

Mẹ ơi! Con ốm rồi đây

Thèm nghe tiếng Mẹ la rầy bên tai

"Áo sứt nút không cài kẻo gió

Cháo nguội rồi, nằm đó sao con ?"

Lúc còn Mẹ, con còn tất cả

Mẹ đi rồi, tất cả cùng đi!

Mẹ ơi! Con chẳng còn gì

Bơ vơ đến cả khi đi, lúc về.

1987

 

 

Sơn Tăng

 

Một gian nhà lá thấp le te

Hoa cỏ dâng hương đóm lập loè

Sáng kêu oanh vũ về ăn gạo

Tối gọi trăng thanh lại uống chè

1995

 

 

Trò Chơi Chữ

 

Dây giây rắn rắn rắn dây giây

Giây rắn thì ra cũng tổ bày

Có có không không không ở kiếng

Trong trong đục đục đục vì mây

Si mê không mé làm sao vượt

Giác ngộ vơi đâu bảo có đầy

Diệt diệt sinh sinh sinh diệt diệt

Có không như chuyện trở bàn tay

1995

 

 

Trống Đánh Xuôi, Kèn Thổi Ngược!

 

Trẻ đẹp hết, tiền tài cũng hết!

Răng rã rời, tay liệt đàng tay

Buồn đau càng dấu càng bày

Vô thường càng giữ càng thay đổi nhiều

1996

 

 

Vô Ngôn

 

Trăng về với nước nước lung linh

Dám hỏi nước trăng tình chẳng tình

Nếu có có gì gì chẳng có?

Còn không sao nước lại lung linh!

(Kính tặng Hiền huynh Hộ Giác)

1996

 

 

Tìm Tâm

 

Hôm qua có đến cũng đi rồi

Ra công đào bới uổng công thôi

Khuấy động làm sao nhìn thấy ngọc?

Quăng hết thì ra sáng rạng ngời.

1998

 

 

Cúng Mẹ Trong Tù

 

Mẹ ơi! Đây bát cơm tù

Đây câu niệm Phật công phu sớm chiều

Thí cho rệp máu-điều kiếm phước

Dâng từ thân tạ nghĩa sinh thành.

Vu Lan 1963

 

 

Lệ Nhòa Sông Bến Hải 

 

Tay cầm điếu thuốc cỏn còn con
Ngậm khói phun trời ngó nước non
Dãy núi Trường Sơn ai nỡ cắt
Cho sông Bến Hải đượm màu son
Chồng Nam vợ Bắc ông lìa cháu
Anh biển em nguồn mẹ cách con
Đông Hải Trường Sa dâng chú Chệt

Mẹ ơi đất Mẹ có chi còn.

 Ngốc Tử
Cập nhật tháng 12-2015

***
 

Tịnh Ý

 

Sắc trắng sắc đen âu cũng sắc
Thanh trầm thanh bổng chỉ là thanh
Ăn no uống đã rồi đi ngủ
Bận óc làm chi cái bại thành

19- - hồi đó
Ngốc Tử

 

 

Ruồi Than Trong Lưới Nhện 

 

Tham dục lao vào vướng tử sinh
Vô minh nghiệp thức dẫn vòng quanh
Ao tù ngũ trược gây thêm trược
Khổ khổ thì ra cũng tại mình

@Ngốc Tử 2007

 

 

Gỡ Rối Tơ Lòng Hộ Cố Nhân

 

Thơ
Giác ngộ tuy đồng Phật
Đa sanh tập khí thâm
Phong đình ba thượng dũng
Lý hiện niệm tương xung
Tô Đông Pha


Họa
Kiến tự kiến vô kiến
Đa sanh tập khí hư
Phong đình ba tĩnh lặng
Nội tĩnh thị nhất như
2011

 

 

Tống Tăng

 

Gánh nặng đã buông buông cho trót
Ngã nhân nhân ngã xả luôn đi
Có không không có có ra gì
Giác mê nhất lộ chính tri kẻo lầm.
Ngày Sư Hộ Giác viên tịch

 

 

Vọng Hải Đài

Gió mát rượi, thông reo nhè nhẹ
Lá vàng rơi, lặng lẽ rơi rơi
Phong lan hoa mỉm miệng cười
Biển Đông trăng rụng, sao rơi ngập dòng
Hang Vân nguyệt cong cong quẹo quẹo
Động Huyền không vi diệu linh phong
Chiếu vô mây sợi nắng hồng
Thiên hình vạn trạng có không tuyệt vời
Đá ngũ sắc giữa trời non nước
Có cư trần, nhiễm trược thì không

 

 

@Ngốc Tử 2007

@ Ngốc Tử 2015


thichchondien
Chân dung tác giả Ngốc Tử
(Đạo hiệu HT Thích Chơn Điền)



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn