Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Thăm bệnh

01/01/201718:28(Xem: 260)
Thăm bệnh

Duc Phat tham benh
THĂM BỆNH



Nhóm bạn rủ nhau đi thăm bệnh môt người bạn, nghe nói chị ấy bị bệnh nặng, đã nằm bệnh viện khá lâu và hiện đang nằm điều trị tại nhà.
Gặp người bệnh, tất cả mọi người không khỏi ngỡ ngàng, chị ấy thay đổi nhiều quá, bệnh lâu ngày không khỏi nên trông chi quá mức xanh xao, thân hình gầy đét, tiều tụy, trông vô cùng thảm não. Từng lời hỏi han chia sẻ, nhiều mẫu chuyện vui buồn lần lượt kể nhau nghe để mong người bệnh nguôi ngoai phần nào phiền muộn…

Nhưng mọi người đến thăm quá đổi bàng hoàng, chị ấy với thân bệnh nên quá nhiều thay đổi, nhưng tâm tính thì vẫn y chang như thuở nào, bạn bè lâu ngày không gặp, nay được dịp mọi người đến thăm nên chị ta tha hồ mà nói, mà nổ…, chị kêu tên hết người bạn nầy ra trách móc, chê bai, gọi tên người bạn nọ ra phê phán đủ điều, và vẫn chứng nào tật nấy, dưới mắt chị, tất cả mọi người là chẳng ai bằng chị, chị phải là số một mà thôi. Trước đây chị vẫn tự mãn rằng với nhan sắc chị là người đẹp nhất trong đám bạn bè, mà điều nầy thì ngoài chính chị tự nhìn nhận thì không mấy ai tán đồng ; - về tiền của thì ai cũng biết rỏ, chồng chị thì chỉ đi làm công sở, bản thân chị thì đi bán hàng cho một cửa tiệm và lãnh lương, nhưng lúc nào chị cũng muốn khoe mình là giàu có, sang cả ; - về nhà cửa, thì chị đang ở một căn nhà không đến nỗi xụp xệ, nhưng trông rất ư là khiêm tốn về mặt cấu trúc, và cách bày biện trong nhà thì chẳng có gì đáng để trầm trồ ; - Chị lúc nào cũng khoe với mọi người, rằng con cái của chị như là những bậc kỳ tài, xuất chúng, nhưng thực ra chẳng có đứa con nào của chị làm nên danh phận gì…thế nhưng với tấm thân bệnh hoạn lâu ngày như chị hôm nay, mà cái tính tự mãn, tự kiêu, tự thổi phồng về mình của chị cũng chẳng hề mảy may thay đổi…

Thăm viếng xong, bạn bè cùng ra về, họ nhìn nhau và lắc đầu ngao ngán :
- “ Chị ấy bệnh nặng như vậy mà sao tâm tính vẫn còn nhiều cố tật, chẳng chịu đổi thay vậy nhỉ ?
- “ Thấy chị ấy bệnh nặng nên mình đến thăm, vậy mà nghe chị ấy nói chuyện…, thật tình chẳng muốn gặp lại bao giờ ! “
- Dường như phải nói xấu, phải tìm cách hạ bệ người khác để làm nỗi mình lên là bản chất của chị ấy thì phải, người sao lạ quá, không thể chấp nhận được, bệnh nặng gần chết như vậy mà vẫn không chừa…
- Vân vân và vân vân…

* * *
Xin thưa với quý vị, câu chuyên trên đây là một câu chuyên rất thật, rất đáng buồn và rất đáng thương phải không ? – Con người thế gian chúng ta với nhiều nỗi khổ, trong đó có thể phân làm hai loại khổ rỏ rệt đó là ; một là khổ về thân và hai là khổ về tâm, mà cả hai loại khổ trên đều do bệnh mà ra, thân thì có bệnh của thân và tâm thì có bệnh của tâm.
- Bệnh của thân thì rất dể dàng nhận ra, chính người bệnh cũng có thể nhận biết, mà người ngoài cũng có thể nhận thấy người kia không được khỏe mạnh hay đang bệnh hoạn gì đó, và với những vị bác sĩ, thầy thuốc hoặc với những phương tiện xét nghiệm thời đại thì việc định bệnh tương đối khá chính xác và có thể tìm được phương cách trị liệu hữu hiệu.
Và con người thường quan tâm với chính mình hoặc quan tâm cho người khác, quan tâm cho nhau, chăm sóc cho nhau, thăm viếng, an ủi nhau, thường thì vẫn đặt căn bản là cho tấm thân nhiều hơn là cho tâm.
- Còn về tâm bệnh thì cũng rất nhiều loại, nhưng tổng quát thì có 3 loại bệnh của tâm đó là bệnh tham, bệnh sân và bệnh si; đối với tâm bệnh thì có phần khó hơn để nhận ra, chính người mang những loại tâm bệnh của tham sân si nầy, đôi khi cũng không hề nhận biết là mình đang mắc bệnh, nhưng có khi họ cũng có thể nhận biết là mình có bệnh về tham, sân, si đấy, nhưng lại không chịu nhìn nhận và không lo chửa trị bao giờ. Bác sĩ tâm lý hiện nay, chỉ định bệnh và tri liệu những sự kiện mất thăng bằng về tâm lý, nhưng những bệnh của tâm như tham sân si thì cũng chưa bao giờ quan tâm và tìm ra phương án để trị liệu.

- Trong trường hợp người bệnh của câu chuyện nói trên, về thân bệnh thì bạn bè xót thương thăm viếng, nhưng với cái tâm ý bệnh hoạn của chị ấy thì không được ai xót thương mà còn đầy vẻ bất bình. Xét cho cùng thì bệnh nào cũng đáng thương cả, thân bệnh thi thăm viếng chăm nom, và với tâm bệnh thì cần phải được quan tâm và chăm sóc tận tình hơn mới phải, bời vì, bệnh về tâm, khó chửa hơn bệnh về thân đấy chứ ! – vậy mà ngay cả thân nhân, chồng con của chị ấy chỉ lo đưa chị ta đi bệnh viện, chăm sóc thuốc thang khi chị ngã bệnh về thân, còn cái tâm bệnh từ lâu, bệnh gọi là “chứng nào tật ấy “ của chị chẳng ai lo chăm sóc chửa tri cho chị chi cả, và bạn bè thì xót thương cho thân bệnh của chị mà đến thăm,,,để rồi hởi ôi, và chẳng những không xót thương mà còn có vẻ chán chê cho cái bệnh kỳ cục về tâm của chi !

- Chỉ có Đức Phật là người duy nhất hằng quan tâm đến niềm đau, nỗi khổ của tâm bệnh của chúng sanh, Ngài đã chỉ cho chúng ta bốn sự thật chính yếu (Tứ Diệu Đế) của cuộc đời, và chỉ dạy cho chúng ta con đường diệt khổ và chấm dứt khổ đau vĩnh viễn qua tám pháp tu chân chánh ( Bát Chánh Đạo) và với tấm lòng Đại Từ Đại Bi, Ngài đã không ngừng nghĩ giáo hóa chúng sinh với tâm lượng của một Đấng Pháp Vương và dòng giáo pháp cao cả ấy đã tuông chảy không ngừng suốt cả hơn 2600 năm qua, vậy mà chúng sanh và kể cả nhiều người mệnh danh là Phật tử vẫn không hề quan tâm đến tâm bệnh của mình, cũng như tâm bệnh của thân nhân, bè bạn.

Học Phật là ứng dụng những lời Phật dạy vào cuộc sống cho mình và cho người, Từ Bi là thương xót cho nỗi khổ về khổ thân và cả về khổ tâm của chúng sanh và Trí Tuệ là hãy giúp nhau sáng suốt, hiểu rỏ và làm đúng phương cách diệt khổ để đạt tới cứu cánh Niết bàn.

Gia Hiếu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/201808:15(Xem: 199)
Từ ngày vào chùa ở với sư cụ, chú Nhị Bảo ít khi được về thăm gia đình, mặc dù từ chùa về nhà không xa lắm, chỉ băng qua một cánh đồng, một khu rừng đầy thông reo là đến con đường lớn dẫn thẳng về nhà. Nếu đi bộ, chú phải mất hơn mấy tiếng đồng hồ. Công việc của chú hằng ngày tuy đơn giản nhưng thời khóa cũng khít khao. Sau những giờ hầu sư cụ, chú học kinh, viết chữ nho và thỉnh kệ chuông U Minh buổi tối. Mỗi ngày, chú còn phải đến lớp để tiếp tục chương trình phổ thông cơ sở. Chú học giỏi lại có hạnh kiểm tốt, đặc biệt gương mặt trong vắt ngây thơ và thánh thiện của chú khiến mọi người ai cũng mến yêu.
07/08/201809:10(Xem: 487)
Audio mp3: Đường Xưa Mây Trắng Tác giả: Thiền Sư Thích Nhất Hạnh Diễn đọc: Phật tử Chiếu Thành
14/06/201821:46(Xem: 544)
Khoảng tháng 3 vừa rồi, Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác (Đức Quốc) gởi cho chúng tôi bản final cuốn Mối Tơ Vương Của Huyền Trân Công Chúa với lời dặn dò: viết Lời cuối sách. Đọc thư Thầy, chúng tôi vô cùng băn khoăn, lo lắng và hơi bị “ngộp” dưới cái bóng quá lớn và ảnh hưởng rộng khắp của Thầy. Chúng tôi “ngại” vì biết Thầy có nhiều mối quan hệ thân thiết với các bậc tài danh khắp nơi. Ngược lại, chúng tôi chỉ là kẻ sơ học nhiều mặt mà lại dám chắp bút viết Lời cuối sách này? Chúng tôi rất đắn đo trước cái vinh dự to lớn ấy, trước cái trách nhiệm nặng nề này. Nhưng rồi anh Văn Công Tuấn nhiều lần “trấn an”, khích lệ. Và rồi, lại nghĩ rằng, Thầy Như Điển có lòng ưu ái, thương tưởng và muốn tạo điều kiện cho chúng tôi trong bước đầu tập tễnh học Phật. Xin cung kính niệm ân Thầy; và cũng qua đây kính mong quý vị độc giả thông cảm và lượng thứ cho những thiếu sót và non nớt không sao tránh khỏi, dù đã có nhiều
03/06/201812:59(Xem: 351)
Thật thú vị, và cũng thật hạnh phúc, khi được ngồi hầu dưới chân Mẹ, được Mẹ kể cho nghe những câu chuyện ngày xưa đẫm vị Đạo mà Mẹ vẫn còn nhớ như in, kể vanh vách, đọc lưu loát ở độ tuổi sắp thượng thọ bach tuế.
17/05/201816:38(Xem: 806)
Tù binh bị đồng đội căm hận và báo thù đến chết, 60 năm sau, phát hiện từ một gốc cây gây chấn động nước Anh! Đi qua những tình tiết bất ngờ, câu chuyện về người tù binh chiến tranh dưới đây đã khiến người đọc thực sự hồi hộp. Mất 60 năm để mọi người biết sự thật, quãng thời gian thật dài!
12/05/201819:29(Xem: 411)
Đường Lên Trại 6 Trần Thị Nhật Hưng Khi nhận lá thư của Hữu từ trại cải tạo miền Bắc, tôi chết sững như nhận tin tử trận của chàng. "Hoàng Liên Sơn, ngày …tháng… năm… Em yêu, Anh đã ra Bắc từ 3 tháng nay. Hiện nơi đây trời đã chuyển sang đông, khá lạnh. Nhưng em yên tâm, anh đủ ấm nhờ người bạn ở trại Suối Máu, Biên Hòa, đã cho anh một chiếc mền cũ, một áo len dày trước khi đi. Trại mới, chưa có lệnh thăm nuôi, khi nào có phiếu gửi quà, gửi cho anh ít mứt gừng thật cay và hủ mắm ruốc xào sả ớt là đủ. Ngoài ra còn tùy khả năng của gia đình gửi thêm các thứ khác… Nơi xa, anh chỉ mong mỏi một điều là em hãy cố gắng chờ anh, chu toàn mọi trách nhiệm và bổn phận trong gia đình, săn sóc Bố thay anh. Đó là thể hiện tình em yêu anh vậy.
09/05/201817:12(Xem: 391)
Ở Ba La Nại thuở xưa Vua và hoàng hậu rất ư vui mừng Vừa sinh hoàng tử đầu lòng Đã bao ngày tháng cầu mong chuyện này. Thế rồi sau một ít ngày Vua mời thầy tướng đến ngay cung vàng Năm trăm vị đều giỏi giang Cùng nhau xem tướng cho hoàng tử con Xem tương lai khi lớn khôn Có thường tốt đẹp, có luôn an bình.
30/04/201807:07(Xem: 596)
(Vần thơ đưa tiễn Phật tử Nguyễn Hướng Dương về cảnh giới an lành) Hôm nay ngày giỗ Tổ Hùng Vương Chợt nghe tin tức thật bi thương Một người giã biệt, đi theo Tổ Thôi, đã thôi rồi, Nguyễn Hướng Dương! Tôi nhớ khi xưa, em đến đây Trong một Khóa Tu để giải bày Kinh nghiệm trải qua bao sóng gió Gương sáng đời em, mấy ai tày?
29/04/201808:06(Xem: 459)
Ngày xưa ở tại nước kia Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu Chồng thời chết đã từ lâu Lại không con cái, u sầu mãi thôi Một thân goá bụa đơn côi Không người che chở, chẳng ai nương nhờ. Đúng theo phép thời bấy giờ Vì bà dòng dõi là Bà La Môn Nên khi cuộc sống u buồn Không như ý nguyện, lại luôn não phiền
21/04/201817:46(Xem: 354)
Nhớ Thầy Là Nhớ Pháp, Kính dâng Hòa Thượng Thích Phước Đường, Lê Khắc Thanh Hoài