11. Những Con Ong Trả Thù

07/09/201113:53(Xem: 10955)
11. Những Con Ong Trả Thù

LÒNGTHƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THELOVE of LIFE)
Tácgiả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

NhữngCon Ong Trả Thù

LụcHiếu Chánh là một viên quan nhỏ tại một huyện ở vùng tây bắc Trung Quốc vào khoảng tiền bán thế kỷ thứbảy tây lịch, bắt đầu triều đại nhà Ðường (618-905)một trong những thời kỳ sáng chói nhất của lịch sử TrungHoa.

Rấttiếc ông Lục là người keo kiết. Ông không thể kết bạnvới bất cứ ai. Ông ta ít học lại còn hung ác. Nếu ngườigiúp việc làm điều gì ông không thích, ông ta chửi mắngvà đánh đập họ. Nếu ông cư xử với mọi người như vậythì có khác gì ông coi họ như loài thú vật!

Mộthôm, ông Lục nhìn thấy trên cây ở trong vườn nhà, có mộttổ ong mật. Ông ta bần tiện không muốn bầy ong lợi dụnglàm tổ nơi cái cây của mình. Ông bảo người nhà giúp việcphá cái tổ ong đó. Nhưng mấy con ong vẫn bay đến tụ lạilàm tổ trên cây ấy mà không chịu dời đi. Và người ởsợ bầy ong chích đốt.

ÔngHiếu Chánh rất tức giận liền sai gia nhân nấu nước sôimang lại trút ngay lên tổ ong. Ðáng thương thay hàng trăm conong vô tội bị giết hại một cách oan uổng.

Nămsau vào tháng 05, Hiếu Chánh nằm nghỉ trong phòng và đang ngủsay ngon giấc. Thình lình ông kêu la thất thanh nhảy xuốnggiường và đưa tay sờ cảm thấy đau nhức nơi miệng!

Thìra, một chú ong to bự đã bay vào phòng và đốt một phátnơi miệng bên phải của ông. Trong giấy lát, miệng ông HiếuChánh sưng húp lên. Ông cảm thấy vô cùng đau đớn nhứcnhối. Ông kêu rên và la hét thảm thiết.

Nghevậy, các gia nhân liền chạy vào xem thử việc gì đã xảyra. Họ mời thầy thuốc đến thoa thuốc ở vết ong cắn nơimiệng ông, nhưng vẫn không chữa lành được. Miệng củaông ngày càng sưng to lên và cổ không thể nuốt. Ông Lụccũng không cách nào mở miệng để nhai hay ăn uống gì được.

Nhìnbệnh tình của ông như vậy, thầy thuốc lắc đầu nói: “Cóthể nọc độc của ông đã xâm nhập vào đến tim ông rồi”.

Nhữngngày sau, cơn đau nhức nơi ông vẫn không thuyên giảm. Thânthể ông Lục ngày càng tiều tụy và suy yếu. Bấy giờ ôngnghĩ nhớ đến hành động thất đức của mình đã sát hạitổ ong ngày trước. Có thể đây là quả báo do tội ác giếtchết nhiều ong của ông gây ra. Có thể như vậy. Nhưng đếngiờ này ông mới biết hối hận về việc làm vô cùng tổnphước của mình thì đã quá muộn không còn cách gì cứuvãn được nữa.

TheBee’s Kiss

LuHsiaocheng was a minor official in northwestern China during the firsthalf of the seventh century, at the beginning of the Tang dynasty (961-905),one of the great periods of Chinese history.

Unfortunately,Lu was a tightwad. He couldn't get along with others. He was mean and evencruel. If his servants did anything he didn't like, he would bawl themout and beat them. If he was like that to people, just think how he treatedanimals!

Oneday he noticed that the tree growing in his yard had a beehive in it. Hewas so stingy he didn't even want bees taking advantage of his tree. Hetold his servant to get rid of the hive, but the bees were buzzing busilyaround the hive, and the servant was afraid of getting stung.

Thatmade Lu angry. He told his servant to boil up a bucket of water and pourit over the beehive. Hundreds of innocent bees were scalded to death.

ThatMay was hot. Lu was taking a nap in the living room. He was sound asleep.Suddenly he leapt off the couch with a screech and rubbed his mouth. Somethingreally hurt!

Itturned out that a huge bee had gotten into the living room and stung Luright on the mouth! His mouth swelled up. The pain was unbearable. He groanedand bellowed.

Theservants came to see what was the matter. They got a doctor who put ointmenton Lu's mouth, but it didn't work The swelling got worse and worse andwouldn't go down. Lu couldn't even open his mouth to eat, much less tochew!

Whenthe doctor saw that, he shook his head and said, “The poison may havegone into his heart.”

Thepain didn't go away. Lu got hungrier and hungrier, and weaker and weaker.He thought back and remembered the beehive he had wiped out. Maybe thiswas the result of his cruelty. Maybe. But by the time he thought aboutthat, it was too late to do anything for him.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 7415)
Tôi đã nghỉ hưu, mắc nhiều bệnh, có bệnh đã đeo đẳng 42 năm. Vừa qua tôi đọc báo "An ninh thế giới" (ra ngày 25-7-2002) có đăng bài chỉ dẫn tên và địa chỉ của 7 gia đình đã thực hiện phương pháp nhịn ăn một số ngày và ăn gạo lứt muối vừng chữa được nhiều bệnh có kết quả rất tốt.
10/04/2013(Xem: 6860)
Tôi xin đề nghị với Tất Cả Ngư Dân Gốc Việt Hãy Bỏ Nghề Bắt Tôm Đánh Cá, vì làm nghề này tổn phước đức, do giết hại sự sống của loài tôm cá.
10/04/2013(Xem: 6808)
Rất nhiều thịt heo và thịt bò đóng hộp nhập cảng từ Hoa Kỳ, Nhật Bản hoặc Thái Lan, khi được chở đến Ðài Loan và dỡ hàng xuống, các nhãn hiệu trên đồ hộp này đều được xé bỏ và thay bằng nhãn hiệu "Ðồ Chay Giả Thịt Heo Xay (Vegetarian Ham).
10/04/2013(Xem: 7750)
Cùng với sự gia tăng gần đây về số người ăn chay đã xuất hiện thêm những tên món ăn mới lạ như gà chay, vịt chay, chim non chay, cá chay v.v... Hòa Thượng đã nói như sau về vấn đề này: "Những người ăn chay mà lại làm đồ chay giả thịt gà, giả thịt vịt hay giả cá ...
10/04/2013(Xem: 14361)
Phân nửa số đường sản xuất ở Hoa Kỳ là đường mía, còn phân nửa còn lại là đường từ củ cải. Đường củ cải chiếm 40% mức sản xuất trên thế giới, Hoa Kỳ đứng hàng thứ ba. Củ cải đường tự có từ 16% đến 18% chất đường, phát triển mạnh ở vùng khí hậu ôn hòa, nơi mà đất mầu mỡ và vụ mùa dài khoảng năm tháng.
10/04/2013(Xem: 6492)
Hại (harming) tức là làm hư hoại, tan nát, hại mình, hại người, hại thỉên nhiên và những hình thái khác của sự sống xung quanh. Ăn chay là thực tập bất hại. Có người ăn chay chỉ vì muốn thêm sức khoẻ, vì sợ ăn chất béo. Nhưng trong khi ăn chay ta có thể nuôi dưỡng đức từ bi.
10/04/2013(Xem: 6600)
Quả chuối chứa 3 chất ngọt tự nhiên: Su-cốt (đường mía), Fơ-rúc-tốt (đường trái cây), và Gơ-lu-cốt (đường nho) kết hợp với các chất xơ; ăn một quả chuối cho ta một hiệu lực thể năng ngay lập tức. Kết quả nghiên cứu đã chứng minh chỉ cần ăn 2 quả chuối là đủ năng lượng để cung cấp cho 90 phút thể dục nghiêm túc.
10/04/2013(Xem: 7065)
Dr. D.P. Atukorale, M.D. M.R.C.P. là bác sĩ chuyên khoa về tim mạch, hiện là Giáo Sư Viện Đại Học Colombo Tích Lan và là Cố Vấn Trưởng Khoa Tim Mạch Viện Tim Mạch Quốc Gia, Colombo, Sri Lanka. Ông cũng là một Học giả Phật Giáo. Bài này và các bài nghiên cứu khác về y khoa và dinh dưỡng của ông được đăng tải trên Tập San Y Khoa Hiệp Hội Y Khoa Tích Lan và các báo Online edition of Daily News và Sunday Observer ở Colombo.
10/04/2013(Xem: 6344)
Người ăn chay thì dục niệm nhẹ. Kẻ ăn mặn thì dục niệm nặng nề. Có tôn giáo cho rằng động vật được sanh ra là để cho loài người ăn, cho nên ăn mặn là một việc hợp lý trời đất. Song le, Phật Giáo đề xướng tinh thần "mọi vật đều cùng một thể . . .
10/04/2013(Xem: 7205)
Phương pháp điều trị bệnh tật bằng cách ăn "gạo lứt, muối mè" được gọi là "phương pháp thực dưỡng" (Macrobiotics), ra đời bởi giáo sư người Nhật có tên Sakurazawa Nyoichi - mà bây giờ, người ta vẫn quen gọi là phương pháp Oshawa.