Bản Ngã Tâm Linh
Lời nói đầu:
Đây có thể là một bản văn sám hối mà người viết thấy mình đã lạc vào mê cung của một sự kiêu mạn vi tế và đã sưu tầm nhiều tài liệu kể cả tham vấn AI, và sau cùng tìm được lời đáp cho chính mình khi đọc Ba Bước Tỉnh Thức của Osho,
Dù trước đây, người viết thường được các bậc minh sư thườnh nhắc nhở rằng: “Có một “cái tôi” rất đặc biệt — nó không khoe khoang tiền bạc, không tranh hơn thua, không ồn ào… nhưng nó lại đứng rất khẽ trong bóng tối của tâm, thì thầm: “Mình đã hiểu rồi… mình khác rồi…”
Nó thích sự im lặng — nhưng là để nghe chính mình trở nên “sâu sắc”.
Nó không phán xét — nhưng lại âm thầm thấy mình “cao hơn người còn phán xét”.
Nó nói về buông bỏ — nhưng lại giữ rất chặt hình ảnh “người đã buông”.
Các bậc thầy đã nhấn mạnh và chỉ ra “Cái ngã này không cần được công nhận công khai nhưng nó chỉ cần một cảm giác rất nhẹ: “mình đang đúng, đang tỉnh, đang đi trước.”
Nó có thể đọc kinh, thiền định, nói về vô ngã, nói về từ bi…nhưng sâu bên trong, nó vẫn tồn tại như một người đang sở hữu tất cả những điều đó.
Chỉ đến khi có một khoảnh khắc rất lặng —không còn ai muốn đúng, không còn ai muốn hiểu, không còn ai muốn “trở thành” —thì cái ngã tâm linh ấy… tự nhiên không còn chỗ đứng, và cũng có thể không cần đánh bại nó mà chỉ cần thấy nó — mà không đứng về phía nó
Kính trân trọng,
Huệ Hương
Bản Ngã Tâm Linh
Bản ngã có thể tinh vi và khó nhận diện nhất khi chúng ta cố gắng dập tắt kiêu mạn.
Kiêu mạn, một loại bản ngã được gọi là “Bản ngã tâm linh” (Spiritual Ego) trong tâm linh, sợ nhất là bị nhìn thấy và thừa nhận.
Chỉ khi nào một cá nhân có sự thành thật tuyệt đối nhận ra mình đang “diễn vai” của người đang tu tập hoặc người có trình độ, thì lớp mặt nạ mới bắt đầu nứt vỡ.
Giai đoạn này đánh dấu bước ngoặt lớn nhất trong việc nghiên cứu bản ngã. Mà trong nhiều năm trước đây Osho và nhiều bậc thầy khác thường cảnh báo về “Bản ngã tâm linh” vì những lý do sau:
1. Bản ngã “mượn áo” người đang tu tập.
Bản ngã rất tinh ranh. Khi chúng ta bắt đầu buông bỏ những thứ vật chất như tiền bạc và địa vị để bước vào con đường tu học chuyển hóa tâm linh, bản ngã không hề biến mất mà nó “chuyển nhà”.
Nó tìm một nơi trú ngụ mới trong sự hiểu biết, sự tinh tấn, và những trải nghiệm định.
Dấu hiệu cho thấy chúng ta đang rơi vào lầm lạc là khi cảm thấy mình “cao cấp” hơn những người chưa biết quan sát bản thân, hoặc cảm thấy mình đang đi đúng hướng còn người khác thì không.
Đó chính là sự kiêu mạn vi tế.
2-Bản ngã cũng núp dưới định kiến về “Người có trình độ”.
Khi chúng ta cho rằng một người nghiên cứu hay người tu phải “thế này, thế kia” (điềm đạm, hiểu biết, không sai lầm…), chúng ta vô tình tạo ra một nhà tù mới cho chính mình.
Bản ngã bắt đầu gồng mình để phù hợp với khuôn mẫu đó, che giấu đi những phần “không tu” bên trong như sự giận dữ, ham muốn, và ganh tị vì chúng không phù hợp với hình ảnh “người có trình độ”.
Chính sự khôn ngoan che giấu này tạo ra những mặt nạ của bản ngã.
Giải pháp để mặt nạ cởi bỏ dần: Quan sát “Ai đang kiêu mạn”
Thay vì cố gắng dập tắt sự kiêu mạn (vì kẻ muốn dập tắt cũng là bản ngã), hãy thử một cách tiếp cận khác từ Ba Bước Tỉnh Thức (1)
- Chấp nhận toàn bộ: Hãy nhìn thẳng vào sự kiêu mạn đó và nói: “À, đây là sự kiêu mạn. Nó đang làm mình cảm thấy quan trọng”.
- Đừng phán xét nó: Đừng ghét bỏ sự kiêu mạn, vì ghét bỏ cũng là một hình thái của định kiến. Hãy coi nó như một đám mây đang bay qua bầu trời tâm trí bạn.
- Tự mỉm cười với chính mình: Osho thường khuyên chúng ta nên biết cười vào chính mình. Khi thấy mình đang “diễn” vai người cao siêu, hãy cười và nhận ra đó chỉ là một trò chơi của tâm trí. Khi bạn cười được vào bản ngã, nó lập tức mất đi sức mạnh.
---------------------
(1)Tìm hiểu Tác phẩm Ba Bước Tỉnh Thức của Osho
Ba bước tỉnh thức” là quyển nối tiếp cuốn “Bản ngã” của OSHO nhưng chưa phải điểm cuối cùng.
Ba bước tỉnh thức, theo quan điểm của Osho trong tác phẩm cùng tên, là hành trình chuyển hóa nội tâm bao gồm:
1) Sự tự do của tâm thức - nhận biết không phán xét,
(2) Sự đơn giản của tâm trí - buông bỏ sự phức tạp,
và (3) Sự rỗng lặng của tâm hồn - đạt đến trạng thái tĩnh tại tuyệt đối.
Đây là quá trình quan sát mọi chuyển động nội tâm và ngoại cảnh để sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Dưới đây là chi tiết Ba Bước Tỉnh Thức theo tác phẩm
Bước 1: Sự tự do của tâm thức (Nhận biết): Tập trung vào việc quan sát hành động, cảm xúc và suy nghĩ của bản thân mà không phán xét. Nhận biết rõ ràng những gì đang diễn ra bên trong và bên ngoài, chẳng hạn như khi ăn biết rõ mình đang ăn, khi đi biết rõ mình đang đi.
Bước 2: Sự đơn giản của tâm trí (Buông bỏ): Loại bỏ những suy nghĩ phức tạp, lo âu và định kiến để tâm trí trở nên sáng suốt, bình thản hơn. Đây là quá trình quay về với sự đơn giản, giúp tâm trí bớt bị xao nhãng bởi các tác động bên ngoài.
Bước 3: Sự rỗng lặng của tâm hồn (Tĩnh tại): Đạt đến trạng thái tâm hồn tĩnh lặng, không còn bị chi phối bởi dòng chảy của ham muốn hay nỗi sợ. Đó là lúc tâm trí hoàn toàn yên tĩnh, nhận thức được bản chất thật của chính mình
Lời kết:
Sau vài tháng suy ngẫm và đọc đi đọc lại tã phẩm này người viết học được điều cốt lõi như sau: Quá trình khám phá sự thật và con người bên trong sẽ không dừng lại chỉ vì vài lần vỡ lẽ hay những khoảnh khắc bạn “giác ngộ” chân lý nào đó. Mà chính nhân cách chúng ta mới là tấm gương tuyệt vời phản ánh nhân sinh quan của ta, hoặc diễn đạt theo cách khác để có thể biểu hiện hoàn hảo những kỳ vọng, những tác động xung quanh vào bộ não chúng ta, buộc não ta phải thích nghi như thế.
Điều còn lại của bản ngã chính là định kiến. Mà định kiến đích thị là một ảo ảnh thành nếp trong não
Thay vì cố gắng “thực hành” một cách căng thẳng, mời bạn thả lỏng và nhâm nhi những dòng thơ này để “CÁI TÔI “tự soi gương và mỉm cười tan đi, bạn nhé!!
Mặc áo người tu tập
Soi gương thấy mình cao
Tay cầm thước đo đời,
Phân thấp với phân cao
Tưởng mình là thông tuệ
Chữ nghĩa chất đầy kho,
Dưới bụi mờ, che lấp
Nẻo tâm mãi so đo,
Bản ngã khôn ngoan núp
Dưới lớp vỏ khiêm nhường,
Nuôi cái “TA” bên trong
Bên ngoài vẻ thiện lương
Ngày ngày mượn kinh kệ,
Tự hào đã về nhà.
Khuyên người nên miên mật
Bờ giác sẽ không xa
Nhưng có biết đâu...
khi thấy mình “đang tiến”,
Chính là lúc đang lùi
Với trò chơi tâm trí,
Khiến bản ngã cười vui.
Thôi đừng làm người giỏi.
Hãy tỉnh thức, cần chi TÊN
Xin đừng mang mặt nạ,
Cũng đừng diễn “người hiền.”
Hãy làm một đứa trẻ,
Ngơ ngác giữa lòng thiền.
Chấp nhận là đất cát,
Kiêu mạn còn “cửa riêng”.?
Tự tan đi sức mạnh
Vai diễn không còn gồng
Để thấy mình quan trọng,
Ồ … ra đã hiểu thông.!
Sống chỉ là hơi thở.
Cởi bỏ lớp hào quang,
Mượn vay từ định kiến,
Chỉ còn lại…
hạt bụi giữa hư không!.
Huệ Hương
