Rác là Hoa – Khổ đau là Hạnh phúc

03/09/202507:40(Xem: 1689)
Rác là Hoa – Khổ đau là Hạnh phúc

rac la hoa

Rác là Hoa – Khổ đau là Hạnh phúc


Thích Đạo Nguyên


Mấy ngày nay, Thầy cùng quý Phật tử tất bật dỡ mái hiên, dọn dẹp để chuẩn bị xây dựng lại Chùa. Công việc tưởng chừng chỉ là nhọc nhằn lao động, vậy mà lại trở thành một bài học đạo lý sâu xa.

Ban đầu, ai cũng nghĩ: thôi thì thuê một cái thùng rác lớn, bỏ hết mọi thứ đi cho nhanh. Nhưng rồi mọi người dừng lại, nhìn kỹ hơn. Cái gì thật sự không dùng được thì bỏ, còn cái nào có thể tận dụng thì giữ. Từng mảnh sắt, đồng, dây điện, gỗ, mái tôn… được phân loại cẩn thận. Rồi hôm nay, Thầy trò chở ra chỗ phế liệu, đổi được hơn bốn trăm đô la. Số tiền ấy không lớn, nhưng niềm vui thì chan chứa.

Nhìn đống “rác” biến thành “tiền”, Thầy mỉm cười: đây chính là minh chứng cho lời Phật dạy. Trong cái tưởng chừng vô ích, nếu ta biết quán chiếu và chuyển hóa, sẽ nảy sinh lợi lạc. Rác, nếu nhìn bằng con mắt chánh niệm, có thể trở thành hoa.

Cũng vậy, đời người ai chẳng có khổ đau. Mất mát, bệnh tật, chia ly… nhiều khi khiến ta tưởng chừng muốn buông xuôi. Nhưng nếu ta đủ bình tâm, đủ kiên nhẫn và đủ thương mình, ta sẽ thấy khổ đau ấy cũng đang mở ra một cánh cửa mới. Nhờ trải qua khổ đau, ta mới biết thế nào là hạnh phúc. Nhờ từng giọt mồ hôi và những giọt nước mắt, ta mới có thể mỉm cười thật sâu từ trái tim.

Hạnh phúc không phải là sự vắng mặt hoàn toàn của khổ đau. Hạnh phúc chính là khả năng chuyển hóa khổ đau, giống như từ bùn mới có thể nở hoa sen. Trong tinh thần duyên khởi, hạnh phúc và khổ đau ôm lấy nhau, không thể tách rời.

Cho nên, đừng sợ hãi mỗi khi khổ đau gõ cửa. Hãy tập nhìn sâu để thấy trong ấy đang ẩn chứa mầm hạnh phúc. Như đống phế liệu hôm nay, nhờ bàn tay và trái tim tỉnh thức, đã trở thành của báu góp phần dựng xây ngôi Tam Bảo.

Thầy và quý Phật tử không chỉ dọn rác của công trình, mà còn dọn rác trong tâm. Khi tâm bớt tham, bớt chán nản, bớt chạy trốn khổ đau, biết buôn bỏ thì chính lúc ấy hạnh phúc đã nở hoa.

Vậy nên, mỗi khi cuộc đời đưa ta một đống “rác”, xin đừng vội buồn. Hãy nhớ:

“Rác là Hoa – Khổ đau là Hạnh phúc.”

 

 

rac la hoa

Rubbish is Flower – Suffering is Happiness

In the past few days, Thầy and the lay Buddhists have been busy taking down the old roof and cleaning up to prepare for rebuilding the Temple. What seemed at first like hard labor turned out to be a deep Dharma lesson.

At first, everyone thought: just hire a big rubbish bin and throw everything away. But then we slowed down and looked more carefully. Things that were truly useless were discarded, while items that could still be used were kept aside. Pieces of iron, copper, wires, wood, and roofing sheets were carefully sorted. Today, Thầy and the group took them to the recycling yard and received over four hundred dollars. The money is not much, but the joy is overflowing.

Seeing “rubbish” turn into “money,” Thầy smiled: this is exactly the Buddha’s teaching. Something that seems useless, if we look at it with mindfulness and learn how to transform it, can bring benefit. Rubbish, when seen with awakened eyes, can become flowers.

It is the same in life. Everyone has to face suffering—loss, sickness, separation… Sometimes we feel like giving up. But if we can stay calm, patient, and gentle with ourselves, we will see that suffering also opens a new door. Because of suffering, we learn to appreciate happiness. Because of sweat and tears, we can truly smile from the heart.

Happiness does not mean there is no suffering. Happiness is the ability to transform suffering—just as the lotus can only bloom from mud. In the truth of interbeing, suffering and happiness embrace each other, never separate.

So, do not be afraid when suffering comes. Learn to look deeply and see that inside it already carries the seed of happiness. Just like the scraps today, thanks to mindful hands and hearts, they became treasures helping to build the Temple.

Thầy and the Buddhists are not only clearing away the rubbish of the building, but also the rubbish in the mind. When the heart has less greed, less discouragement, less running away from pain, and learns to let go—right then happiness blossoms.

Therefore, whenever life gives us a pile of “rubbish,” do not be sad too quickly. Always remember:

“Rubbish is Flower – Suffering is Happiness.”






 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/12/2025(Xem: 3251)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
01/12/2025(Xem: 886)
Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút. Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ! Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ.
23/11/2025(Xem: 871)
Vào ngày 9/11/2025, tại Tu Viện Huyền Không, San Jose, tôi đã tham dự buổi ra mắt sách Thiền Trong Kinh Điển Pali của nhóm Dự Án Phật Học Tinh Hoa Thế Giới do Sư Cô Vỹ Nghiêm và Sư Cô Như Hiếu ở trong nước phiên dịch từ tác phẩm của Ni Sư Sarah Shaw hiện đang giảng dạy Phật Học tại Đại Học Oxford (Anh Quốc). Sách được thầy Thích Pháp Cẩn trụ trì Chùa Phổ Giác (Marina) trang trọng giới thiệu
20/11/2025(Xem: 1225)
Nhân ngày thầy giáo hàng năm 20/10 kính xin được bày tỏ những suy niệm : Từ khi bước vào đại học, có rất nhiều người nghĩ rằng trí thức nghĩa là tự mình biết hết, tự mình gánh hết, tự mình đứng vững trước mọi bão giông. Nhưng rồi, khi sự từng trải chạm đến độ chín, khi lòng thôi ồn ào vì chứng minh, họ mới nhận ra: người mạnh mẽ nhất không phải người đi một mình, mà là người đủ trí để chọn ai xứng đáng để mình nương tựa và tiếp nhận.
12/11/2025(Xem: 2714)
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình. Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
08/11/2025(Xem: 1881)
Dường như đều đặn gần 10 năm nay, từ khi học Đạo và nghe nhiều pháp thoại trong các bộ kinh Lăng Nghiêm và Diệu Pháp Liên Hoa và thường tụng niệm chú Đại Bi cũng như các câu chú đại linh mật thông dụng nhứt và nhắn gọn nhứt của Quán Thế Âm theo Mật Tông Tây Tạng là OM MANI PADME HÙM! (Án Ma Ni Bát Di Hồng!) của Phật Bà Tàrà, ứng Thân của Quán Thế Âm: (OM TÀRE TUTTÀRE TURE SVÀHÀ!) con thường nhủ rằng “trong tâm lý học sâu, con người dù trí tuệ đến đâu vẫn có khoảng trống của khổ đau và bất an. Quán Âm là biểu tượng của sự lắng nghe tuyệt đối, của năng lượng dịu lành giúp tâm người được an định.
07/11/2025(Xem: 2318)
Trong xã hội ngày nay, khi lời nói dễ dàng trở thành vũ khí sát thương, nó có thể đến từ nguyên nhân: “đề cao cái tôi cá nhân”, “thích phán xét và công kích”, xem sự trừng phạt người khác là tiêu chí để nâng cao đạo đức bản thân, hạ bệ những quan điểm trái chiều. Bạo lực ngôn từ cho thấy sự bất lực của nhận thức khi ngôn ngữ lý luận bị vô hiệu hóa bằng những ngôn từ trấn áp thô thiển.
06/11/2025(Xem: 4082)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
02/11/2025(Xem: 1521)
Tản mạn về Sống, Chết Sau khi đọc tác phẩm “ Ngón Tay Chỉ Trăng” – HT Thích Từ Thông (Như Huyễn Thiền Sư) Gần đây thường thấy nhiều bài viết thường nhắc đến .. “Cái chết của một người giác ngộ và một người không giác ngộ có gì khác nhau?. “ Rồi sau đó vài người bình luận : A- Cái chết vẫn là một sự tắt ngấm tuyệt đối. Cái chết dù của ai nó cũng có ý nghĩa như nhau, nghĩa là không có ý nghĩa. Người ta nói rằng các bậc chân tu ra đi trong thanh thản, những người mê muội trong đau đớn và thảng thốt. Cái chết là nốt cuối của bản nhạc: nó làm cho bản nhạc toàn vẹn hay là dang dở bất thành. Sự thanh thản đó, nó từ đâu? Từ niềm tin rằng vị chân tu không chết. Chỉ bỏ cái xác trần để đi tiếp
01/11/2025(Xem: 1311)
Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu, không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn” Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử : “Trăng năm sóng soải trên cành liễu, Đợi gió đông về để lả lơi