Tối Thiểu của Lòng Tri Ân

8/24/202517:35(View: 2924)
Tối Thiểu của Lòng Tri Ân

hoa sen-qd

TỐI THIỂU
CỦA LÒNG TRI ÂN

Bút ký văn hóa của Hương Trí




Giới thiệu:
Có những ân tình không thể trả bằng tiền bạc, mà chỉ có thể đáp lại bằng sự chân thành, thân thiện và tự nhiên. Câu chuyện nhỏ dưới đây kể về một kỷ niệm với một nhà nghiên cứu trẻ, để lại cho người viết bài học sâu sắc: tri ân không nhất thiết phải là món quà lớn lao, mà có khi chỉ là một cử chỉ giản dị
, như nhặt lấy “vỏ và hạt hoa quả”, nhưng chứa đựng cả tấm lòng tri âm.

Cuộc đời có những món nợ không thể trả bằng tiền tài vật chất, vì nó không thuộc về “cân đo, đong, đếm”. Đó là món nợ ân tình.

Cậu ấy nhớ mãi lần mang bản thảo khá dày đến gặp Đại đức Thích Hải Hạnh- một học giả Hán Nôm, hiện là nghiên cứu sinh tiến sĩ chuyên ngành Hán Nôm và Hán cổ. Trong căn phòng làm việc nhỏ, Thầy tiếp cậu bằng sự niềm nở, chân tình-điều hiếm thấy nơi một học giả trẻ. Từ hôm ấy, Thầy miệt mài gọt giũa từng câu từng chữ, sắp xếp lại và đặt tên cho từng chương tiết, biến bản thảo vụng về thành một tập sách chuẩn chỉnh, hài hòa-như khối đá thô được gọt giũa trở nên bóng láng-cả về nội dung lẫn hình thức.

Một thời gian ngắn sau, cậu nghĩ đến việc phải đền đáp công đức phí, một khoản xứng đáng cho công sức và trí tuệ ấy. Nhưng Thầy chỉ lắc đầu, mỉm cười: “Chính tôi cũng học được nhiều điều từ bản thảo này, thế là đủ rồi.”

Cậu kiên trì nhiều lần, từ phong bì trang trọng đến lời đề nghị cùng gánh chi phí in ấn sách Thầy, thậm chí còn khẩn khoản xin Thầy nhận để chuyển cho các quỹ từ thiện. Nhưng tất cả đều bị từ chối. Cuối cùng, chỉ có một gói quà nhỏ- ít rong biển đã chế biến sẵn-là Thầy hoan hỷ nhận lấy, như để không phụ tấm lòng thành. Điều khiến cậu kính nể là Thầy không từ chối phong bì bằng sự cứng rắn, lạnh lùng, hay bằng ngôn ngữ cơ thể quyết liệt; mà bằng một nụ cười hiền hòa, vài lời nói điềm đạm, chân tình. Chính sự nhẹ nhàng ấy khiến cậu lặng lẽ gập tay, không còn lời nài nỉ.

Hôm cuối cùng, khi chuẩn bị ra về, ánh mắt cậu chợt dừng lại ở một mảnh vỏ trái cây nằm khiêm tốn trên góc bàn vi tính-dấu vết của bữa ăn tinh gọn, tạm bợ trong giờ làm việc. Trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt hiểu ra: có những điều giá trị hơn cả tiền bạc. Cậu bước đến, khẽ nói: “Để con dọn thay Thầy.”

Thầy thoáng tròn mắt, định ngăn tay cậu lại. Một cử chỉ nhỏ bé mà có lẽ suốt đời Thầy chưa từng trải qua từ người khác. “Không cần đâu…” -Thầy lên tiếng, nhưng cậu đã nhanh nhảu vơ lấy mảnh vỏ ấy trong tay. Lần đầu tiên, cậu thấy nụ cười của Thầy rạng rỡ và hiền từ đến thế.

Trên đường về, cậu lặng lẽ nghĩ: tri ân không phải là sự tính toán cân xứng, mà là biểu hiện của tấm lòng chân thành trong những điều giản dị nhất. Mảnh vỏ trái cây ấy, với người khác chỉ là rác bỏ đi, dính bẩn tay; nhưng với cậu, nó lại trở thành nhịp cầu tri âm.

Người xưa nói: “Hữu ân tất báo.” Nhưng báo đáp bằng cách nào, trong tình huống nào, mới là điều quan trọng. Có khi một nghĩa cử nhỏ lại quý hơn muôn vàng. Có khi sự cung kính đúng mực còn nặng hơn muôn lời cảm tạ khuôn sáo.

Tri ân, đôi khi, không cần phô trương hay những món quà vật chất to tát. Chỉ cần một hành động giản dị, thân thiện, chân thành, đúng lúc và hợp cảnh, cũng đủ để trở thành ngọn gió hiu hiu cuối ngày, đến từ tốn mà thấm sâu vào lòng người. Việc nhặt nhạnh vài mẩu rác nhỏ tưởng như vô nghĩa, lại đủ sức gợi lên đạo lý nhân sinh: tri ân là biết trân trọng và thể hiện từng chút nghĩa tình, cho dù nhỏ nhất. Và chính những điều giản đơn ấy mới làm nên vẻ đẹp lặng lẽ mà bền lâu của cuộc đời. Theo cậu, có thể nói, điều đó ít nhất cũng là thể hiện sự “ tối thiểu của lòng tri ân”.

Qua ân tình và nghĩa cử ứng cơ tiếp vật của Đại đức Thích Hải Hạnh, cậu càng thấm thía sâu sắc lời cổ nhân:“Tiền tài như phấn thổ, nhân nghĩa tợ thiên kim.”

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
7/19/2014(View: 17897)
¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 3 ¨ THÔNG ĐIỆP CƯ TRẦN LẠC ĐẠO (TK. Thích Huyền Quang), trang 8 ¨ ĐẠO PHẬT VIỆT TK THỨ I VÀ THỜI KỲ BẮC THUỘC t.t. (HT. Thích Đức Nhuận), trang 9 ¨ BƯỚC XUỐNG TRẦN GIAN, DUYÊN NỢ (thơ Hàn Long Ẩn), trang 13 ¨ QUYẾT NGHỊ ĐẠI HỘI THƯỜNG NIÊN LẦN II, NHIỆM KỲ II (GHPGVNTNHK), trang 14 ¨ HÌNH ẢNH ĐẠI HỘI THƯỜNG NIÊN VÀ AN CƯ TẠI PHV QUỐC TẾ (Hophap.net), trang 16 ¨ PHỤC BÁI THƯỢNG VĂN (BHDTƯ GĐPTVN), trang 18 ¨ NIỀM VUI TU HỌC (HT. Thích Tín Nghĩa), trang 19 ¨ TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ BẠN (HT. Thích Trí Chơn dịch), trang 20 ¨ NGÀY ĐẦU AN CƯ CỦA PHẬT GIÁO TẠI HOA KỲ (Thích Minh Dung), trang 23 ¨ HÌNH ẢNH KHÓA TU HỌC PHẬT PHÁP BẮC MỸ LẦN IV (Hoavouu.com), trang 24 ¨ CHÉN TRÀ TÀO KHÊ (Thích Nguyên Tạng), trang 26 ¨ ĐỒI MÂY (thơ Lý Thừa Nghiệp), trang 28
7/17/2014(View: 11320)
Trong sự đi hoang nào đó của tư tưởng, cảm xúc, ngôn ngữ, thì bản chất của ngôn ngữ, âm thanh đều là vô thường, giới hạn, và không thật, vì nó không có thực tính độc lập, phải nương với nhau mà thành, nhờ vào căn, trần, thức mở lối nên mới hiện hữu. Người ta tạm định nghĩa, “ngôn ngữ chỉ là một công cụ” dùng để biểu đạt ý nghĩ, trạng thái tâm sinh lý để người khác nhận biết, thấu hiểu, cảm thông. Có nhiều dạng ngôn ngữ, ta có thể tạm chia ra làm hai, ngôn ngữ xuất phát ở bên trong (nội tính) và ngôn ngữ thể hiện ở bên ngoài (ngoại tính). Cho dù phát xuất từ đâu, một khi xử dụng nếu ta không có trí tuệ, chân thật, ái ngữ, lợi hành, lợi người, thì không khéo sự biểu đạt ấy, đôi khi lại là mầm mống, nguyên nhân của những hiểu lầm, ngộ nhận, xích mích, đáng tiếc khác.
6/24/2014(View: 6287)
Vào một buổi sáng thật đẹp trời của ngày 26 tháng 11 năm 2012, phái đoàn nhỏ của chúng tôi gồm Thượng Tọa Quảng Đạo (Chùa Khánh Anh, Pháp Quốc), tôi (Chùa Hương Sen, Hoa Kỳ) và vài nam nữ Phật tử nữa được Thượng Tọa Phổ Huân (Trụ trì chùa Pháp Bảo, Sydneys) đưa lên viếng cơ sở thứ hai của chùa Pháp Bảo là Tu viện Đa Bảo, tiểu Bang New South Wales, Úc Châu, và thăm Hòa Thượng Phương Trượng Chùa Viên Giác, Đức Quốc, đang nhập thất tại đây.
6/21/2014(View: 21257)
Chúng tôi, Nhóm Học Phật chùa Quang Nghiêm, gồm một số thân hữu và những huynh trưởng Gia Đình Phật Tử trong vùng có cơ duyên gần gũi và học hỏi cùng thầy trong nhiều năm qua. Nhân đó, chúng tôi được biết, Thầy là một cây viết thường xuyên trên tập san: THEO DẤU CHÂN XƯA của Phật học viện Huệ Nghiêm, SÀI GÒN trước 1975. Nhưng sau những đợt đốt sách của chính quyền Cộng Sản, THEO DẤU CHÂN XƯA không còn nữa. Càng gần Thầy, chúng tôi nhận thấy những gì Thầy dạy và viết thật thực tế và giản dị trong việc áp dụng Đạo Phật vào đời sống hằng ngày cho chúng ta. Chúng tôi không muốn có sự thất thoát như xưa, nên mạo muội sưu tập một số bài mà Thầy đã viết trong thời gian qua. Đây là một món quà tinh thần của Thầy mà chúng tôi đã rút ra những bài học bổ ích cho cuộc sống hàng ngày. Có một điều quan trọng nữa là bài học thân giáo của Thầy: phong cách hiền hòa và đức độ lan tỏa từ Thầy êm đềm như dòng sông Thu Bồn xứ Quảng. Trong bất cứ lúc nào, nếu có dịp, Thầy thường nhắc nhở: “Học Phật có n
6/16/2014(View: 50483)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
6/14/2014(View: 21537)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
6/10/2014(View: 11350)
Hai dì vãi chùa tôi tuổi đời đều đã trên 70. Về sự kính Ôn, trọng thầy, thương chú và đùm bọc điệu hai dì như nhau. Về sự siêng năng, chịu khó, tiết kiệm, giữ của cho chùa hai dì bằng nhau. Về vóc hình nhỏ nhắn hai dì giống nhau. Về chiều cao khiêm tốn hai dì ngang nhau. Thời Ôn (cố) còn sống, có mụ nhà quê lâu lâu mới lên thành phố tìm đến viếng chùa rồi gặp Ôn trú trì, sau khi đảnh lễ, mụ nói một câu tỉnh rụi về hai dì vãi chùa tôi: Ôn có “cặp sanh đôi” trông vui mắt, hí.
6/6/2014(View: 35684)
Thơ và Tạp Bút là tập sách mà chúng tôi kết hợp chia làm hai phần: Phần đầu là những bài thơ mà chúng tôi đã sáng tác sau khi tập thơ Hướng Dương ra đời. Phần hai là những bài viết rời rạc qua những chủ đề khác nhau. Chúng tôi kết hợp lại tất cả những bài viết đó để in chung trong tập sách. Chúng tôi đặt danh đề chung cho quyển sách là “Một Cõi Đi Về”. Vì chúng tôi thiết nghĩ, cõi đời có muôn vạn nẻo nhưng lối về nguồn chơn thì chỉ có một. Giống như trăm sông, ngàn suối tuôn chảy mỗi hướng có khác nhau, nhưng tất cả cũng đều chảy chung về biển cả. Nói cách khác, đứng về mặt hiện tượng sự tướng thì vạn pháp có ra muôn ngàn sai khác, nhưng bản thể thì chỉ có một. Đó là ý nghĩa của câu nói: “Vạn vật đồng nhứt thể hay vạn pháp quy nhứt”.
5/29/2014(View: 6610)
Suốt gần hai tuần đầu tháng Năm, những luồng gió quỷ (1) từ các hốc núi xa, liên tục quét qua rừng, thốc vào đồng bằng và đô thị, rồi tuồn ra đại dương. Những ngọn gió khô khốc, làm biến đổi khí hậu cả một địa vực rộng lớn. Một vài nạn cháy rừng xảy ra, lan vào một số gia cư trên các đồi cao.
5/15/2014(View: 11339)
Hôm nay ngày giỗ của Ba tôi, tự dưng lòng tôi thèm viết một chuyện gì đó về Ba tôi…như nhà văn Võ Hồng thường khuyên mọi người nên viết lại những kỷ niệm sinh hoạt của cha, của mẹ mình, những kỷ niệm mà mình nhớ hơn hết, đáng nhớ hơn hết…để nhân ngày k?giỗ của cha mẹ, tập trung về, cùng đọc, cùng nghe, cùng xúc động, hồi tưởng công ơn. Con cháu sẽ có dịp sống lại không khí đại gia đình, con nhớ thương cha mẹ, cháu gần gủi, quý trọng ông bà!