
TỐI THIỂU
CỦA LÒNG TRI ÂN
Bút ký văn hóa của Hương Trí
Giới thiệu:
Có những ân tình không thể trả bằng tiền bạc, mà chỉ có thể đáp lại bằng sự chân thành, thân thiện và tự nhiên. Câu chuyện nhỏ dưới đây kể về một kỷ niệm với một nhà nghiên cứu trẻ, để lại cho người viết bài học sâu sắc: tri ân không nhất thiết phải là món quà lớn lao, mà có khi chỉ là một cử chỉ giản dị, như nhặt lấy “vỏ và hạt hoa quả”, nhưng chứa đựng cả tấm lòng tri âm.
Cuộc đời có những món nợ không thể trả bằng tiền tài vật chất, vì nó không thuộc về “cân đo, đong, đếm”. Đó là món nợ ân tình.
Cậu ấy nhớ mãi lần mang bản thảo khá dày đến gặp Đại đức Thích Hải Hạnh- một học giả Hán Nôm, hiện là nghiên cứu sinh tiến sĩ chuyên ngành Hán Nôm và Hán cổ. Trong căn phòng làm việc nhỏ, Thầy tiếp cậu bằng sự niềm nở, chân tình-điều hiếm thấy nơi một học giả trẻ. Từ hôm ấy, Thầy miệt mài gọt giũa từng câu từng chữ, sắp xếp lại và đặt tên cho từng chương tiết, biến bản thảo vụng về thành một tập sách chuẩn chỉnh, hài hòa-như khối đá thô được gọt giũa trở nên bóng láng-cả về nội dung lẫn hình thức.
Một thời gian ngắn sau, cậu nghĩ đến việc phải đền đáp công đức phí, một khoản xứng đáng cho công sức và trí tuệ ấy. Nhưng Thầy chỉ lắc đầu, mỉm cười: “Chính tôi cũng học được nhiều điều từ bản thảo này, thế là đủ rồi.”
Cậu kiên trì nhiều lần, từ phong bì trang trọng đến lời đề nghị cùng gánh chi phí in ấn sách Thầy, thậm chí còn khẩn khoản xin Thầy nhận để chuyển cho các quỹ từ thiện. Nhưng tất cả đều bị từ chối. Cuối cùng, chỉ có một gói quà nhỏ- ít rong biển đã chế biến sẵn-là Thầy hoan hỷ nhận lấy, như để không phụ tấm lòng thành. Điều khiến cậu kính nể là Thầy không từ chối phong bì bằng sự cứng rắn, lạnh lùng, hay bằng ngôn ngữ cơ thể quyết liệt; mà bằng một nụ cười hiền hòa, vài lời nói điềm đạm, chân tình. Chính sự nhẹ nhàng ấy khiến cậu lặng lẽ gập tay, không còn lời nài nỉ.
Hôm cuối cùng, khi chuẩn bị ra về, ánh mắt cậu chợt dừng lại ở một mảnh vỏ trái cây nằm khiêm tốn trên góc bàn vi tính-dấu vết của bữa ăn tinh gọn, tạm bợ trong giờ làm việc. Trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt hiểu ra: có những điều giá trị hơn cả tiền bạc. Cậu bước đến, khẽ nói: “Để con dọn thay Thầy.”
Thầy thoáng tròn mắt, định ngăn tay cậu lại. Một cử chỉ nhỏ bé mà có lẽ suốt đời Thầy chưa từng trải qua từ người khác. “Không cần đâu…” -Thầy lên tiếng, nhưng cậu đã nhanh nhảu vơ lấy mảnh vỏ ấy trong tay. Lần đầu tiên, cậu thấy nụ cười của Thầy rạng rỡ và hiền từ đến thế.
Trên đường về, cậu lặng lẽ nghĩ: tri ân không phải là sự tính toán cân xứng, mà là biểu hiện của tấm lòng chân thành trong những điều giản dị nhất. Mảnh vỏ trái cây ấy, với người khác chỉ là rác bỏ đi, dính bẩn tay; nhưng với cậu, nó lại trở thành nhịp cầu tri âm.
Người xưa nói: “Hữu ân tất báo.” Nhưng báo đáp bằng cách nào, trong tình huống nào, mới là điều quan trọng. Có khi một nghĩa cử nhỏ lại quý hơn muôn vàng. Có khi sự cung kính đúng mực còn nặng hơn muôn lời cảm tạ khuôn sáo.
Tri ân, đôi khi, không cần phô trương hay những món quà vật chất to tát. Chỉ cần một hành động giản dị, thân thiện, chân thành, đúng lúc và hợp cảnh, cũng đủ để trở thành ngọn gió hiu hiu cuối ngày, đến từ tốn mà thấm sâu vào lòng người. Việc nhặt nhạnh vài mẩu rác nhỏ tưởng như vô nghĩa, lại đủ sức gợi lên đạo lý nhân sinh: tri ân là biết trân trọng và thể hiện từng chút nghĩa tình, cho dù nhỏ nhất. Và chính những điều giản đơn ấy mới làm nên vẻ đẹp lặng lẽ mà bền lâu của cuộc đời. Theo cậu, có thể nói, điều đó ít nhất cũng là thể hiện sự “ tối thiểu của lòng tri ân”.
Qua ân tình và nghĩa cử ứng cơ tiếp vật của Đại đức Thích Hải Hạnh, cậu càng thấm thía sâu sắc lời cổ nhân:“Tiền tài như phấn thổ, nhân nghĩa tợ thiên kim.”