Tản Mạn Tuổi Già

16/06/202306:24(Xem: 4014)
Tản Mạn Tuổi Già

tuoi gia



Tản mạn tuổi già


    Các bạn thân mến,

Hổm rày tôi chợt nhận ra, vạn vật vũ trụ như đang trong lúc sung mãn nhất, đâu đâu cũng đầy những bông hoa đang nở rộ, tất cả như đang bung ra dưới ánh nắng chan hòa đầu tháng 6. Người người cũng cảm thấy nhẹ nhàng trong lớp áo mõng manh, hợp với nhiệt độ bên ngoài, tay chân cũng được khoe ra đón nắng ấm chứ không còn bị che kín từ đầu đến chân như mấy tháng trước.

Sáng qua lại được xem các tin nhắn của các bạn đồng tu kèm theo hình các bông hoa đang cười trong vườn nhà các bạn, làm tôi nổi hứng sinh tình, tặng lại vài câu „thơ con ếch“, xin được chia sẻ tiếp đến mọi người:

Ngắm Đời

 

Ngắm Hồng, ngắm Huệ, ngắm Lan

Nâng bông, vuốt lá – chạm buồn chạm vui

Chạm đời, ngày một thụt lùi

Buồn chiều, vui sáng loanh quanh tháng ngày

 

Bước xuôi, bước ngược lối này

Ngắm Bằng Lăng tím cười thay mọi người

Gió lay nhẹ, lòng thảnh thơi

Ngắm bông chợt nghĩ tuổi đời đang mang

 

Dài hơi thở - cuộc nhân gian

Đến hơi thở cuối – vẫy chào ra đi

Cuộc Đời rốt cuộc là chi

Dài hay là ngắn? Có gì hơn không?

 

Thiết nghĩ:

Máu ai cũng đỏ, cũng hồng

Sống sao cho „chất“ Yêu Thương đậm màu

Như bông đang trổ khắp nơi

Đang dâng đang tặng nụ cười thế gian

 

Ngắn – Dài : chỉ một chấm than !

Sen – Bùn hai cảnh vẫn đan nên Tình

 

Tôi chợt nhớ đến câu „sống một ngày, mất một ngày“ hay „vui một giây, lời một giây“

Và ở tuổi về chiều, hẳn chúng ta cũng đã nhận ra: Hạnh phúc và niềm vui là thứ cảm xúc, cảm nhận nơi chính tâm trạng mình. Những cảm nhận, cảm xúc này không từ trên trời rơi xuống, hay không hề đến gõ cửa tìm ta, mà đều phải tự do tay ta tạo ra ngay trong những việc vụn vặt của sinh hoạt hằng ngày.

Ta biết, tiền không phải là vạn năng, vạn lực, nhưng không có tiền, đôi khi ta cũng bất lực trước ít nhiều vấn đề. Cử chỉ khẳng khái mở hầu bao để giúp đỡ ai đó cũng là một niềm vui lớn cho ta. Người hiểu biết là người biết cách kiếm tiền nhân hậu, biết cách tiêu pha, biết làm chủ đồng tiền chứ không làm nô lệ cho nó.

Địa vị trong xã hội thuộc về quá khứ, phần đời còn lại nên tìm cách nâng cao chất lượng sống để có được an lạc và thảnh thơi, nên mở lòng, đón nhận những thành quả tốt của xã hội mới, bớt khư khư giữ mãi cái nếp cũ ngày trước. Nên luôn có tấm lòng rộng mở bao dung để cảm ơn đời, cảm ơn những nhân duyên ta có được bấy lâu để tồn tại. Bạn thử xem, so với người trên, ta nào bằng, nhưng ngoảnh xuống kẻ dưới ta thấy ta quá đủ đầy! Bạn sẽ thấy vui và nhẹ nhõm phải không? Tìm và nuôi dưỡng niềm vui thì niềm vui không bao giờ cạn: sống tốt, tử tế với mọi người, thường làm việc thiện, vui khi giúp được ai đó…Đó là những cách tạo và nắm giữ niềm vui và cũng hỗ trợ cho tâm ta luôn khỏe mạnh. Kỳ thật, chức cao quyền trọng sang giàu nào bằng thọ lâu, mà thọ lâu cũng không bằng sống vui lâu, cho nên sống vui, an nhàn mới chính là mục đích hạnh phúc của đời người. Ta thường xem nhẹ những gì đang có trong tay và hay tiếc nuối những gì đã có hoặc chưa có. Người hiểu đời sẽ biết trân quý và nâng niu những gì đã có hay đang có, cho nó thêm ý nghĩa đẹp trong đời mình. Sự thực tập này làm cho ta sống với lòng biết ơn tràn đầy.

Hơn nửa đời người tận tâm tận lực vì sự nghiệp, gia đình, con cái…thời gian giờ còn lại đâu còn nhiều, nên sống đích thực cho mình, sống sao thấy vui thì sống, làm những gì mình muốn làm và mong làm, đừng ngại ngần người ngoài đàm tiếu, bởi không ai có thể sống dùm cho ai, mà ta chỉ có thể sống cuộc đời của chính bản thân ta mà thôi, miễn sao cách sống ta không làm tổn hại cho ta và cho mọi người chung quanh. Ta cũng không nên quá cầu toàn vì trên đời này làm sao có thể luôn vạn sự như ý, càng mong hoàn hảo thì sẽ càng khổ tâm, chi bằng thản nhiên đối diện với những gì đến với mình, thuận theo lẽ tự nhiên, có những việc ta cố gắng hết mình nhưng vẫn không thay đổi được theo ý ta mong muốn, thì nên hài hòa chấp nhận, không nên cưỡng cầu, nhìn vụ việc một cách lạc quan với cuộc sống đầy màu sắc, tùy Duyên nhưng thuận Pháp mà sống. Tập cho mình có được trái tim của trẻ thơ để trải nghiệm những niềm vui khi đến.

Làm được một người gìa „khỏe mạnh toàn diện“ đôi khi không phải dễ, nhưng ta có thể thực tập để có thể có được. Mạnh khỏe về thể chất, tâm lý lẫn đạo đức, ai mà không mong? Về thể chất, nên để ý đến cách sống có điều độ về dinh dưỡng, ngủ nghĩ cho phù hợp với sức khỏe của tuổi già. Đừng để : đợi khát mới chịu uống, đợi đói mới chịu ăn, đợi mệt mới chịu nghỉ, đợi buồn ngủ mới chịu ngủ, đợi đổ bệnh mới chịu đi bệnh viện…đôi khi đến lúc đó thì đã muộn rồì. Về Tâm lý thì nên thực tập để có sức chịu đựng khi nỗi khổ, niềm đau bất ngờ ập tới, kiềm chế tốt, có khả năng giao thiệp thân thiện với bạn bè, luôn vun bồi và nuôi dưỡng lòng yêu thương, giúp đỡ người hoạn nạn, lòng dạ rộng rãi, bao dung cùng tính tình điềm đạm, thiện tâm sẵn có ắt sẽ có được nhiều niềm vui lâu bền trong tuổi già.

Lại nữa, người già hay nhớ đến quá khứ, họ hay quay về chơi chốn cũ, gặp gỡ người thân, bạn bè…để hâm nóng và tìm lại những niềm vui thời tuổi trẻ…đây cũng là một trong những niềm vui không nhỏ.

Và rồi đây cũng là một thực tập mà ta nên để ý đến nhiều hơn: thực tập giữ tâm thanh thản đối với cái Chết. Ai là người trên đời này trốn được quy luật muôn đời của Sinh Lão Bệnh Tử ? Biết rõ, cái Chết không buông tha bất cứ một ai, tại sao ta không đối diện và mỉm cười với nó. Có lẽ chỉ những ai có một đời sống sâu sắc, không hổ thẹn với lương tâm đạo đức, mới có thể an yên, thanh thản vẽ cho mình một dấu chấm hết thật tròn thật đẹp.

Mến chúc các bạn luôn tinh tấn.

Hiên trúc –  6/2023

Tâm Hải Đức

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/10/2010(Xem: 7739)
Tây Du Ký tiêu biểu cho tiểu thuyết chương hồi bình dân Trung Quốc, có ảnh hưởng sâu sắc đến sinh hoạt xã hội các dân tộc Á Châu. Không những nó đã có mặt từ lâu trong khu vực văn hóa chữ Hán (Trung, Đài, Hàn, Việt, Nhật) mà từ cuối thế kỷ 19, qua các bản tuồng các gánh hát lưu diễn và văn dịch, Tây Du Ký (TDK) đã theo ngọn gió mùa và quang thúng Hoa Kiều đến Thái, Mã Lai, In-đô-nê-xia và các nơi khác trên thế giới. Âu Mỹ cũng đánh giá cao TDK, bằng cớ là Pháp đã cho in bản dịch TDK Le Pèlerin vers l’Ouest trong tuyển tập Pléiade trên giấy quyến và học giả A. Waley đã dịch TDK ra Anh ngữ từ lâu ( Monkey, by Wu Ch’Êng-Ên, Allen & Unwin, London, 1942). Ngoài ra, việc so sánh Tây Du Ký2 và tác phẩm Tây Phương The Pilgrim’s Progress (Thiên Lộ Lịch Trình) cũng là một đề tài thú vị cho người nghiên cứu văn học đối chiếu.
08/10/2010(Xem: 21732)
Phật nói : Lấy Tâm làm Tông, lấy không cửa làm cửa Pháp. Đã không cửa làm sao đi qua ? Há chẳng nghe nói : “Từ cửa vào không phải là đồ quý trong nhà. Do duyên mà được, trước thì thành, sau thì hoại.” Nói như thế giống như không gió mà dậy sóng, khoét thịt lành làm thành vết thương. Huống hồ, chấp vào câu nói để tìm giải thích như khua gậy đánh trăng, gãi chân ngứa ngoài da giầy, có ăn nhằm gì ? Mùa hạ năm Thiệu Định, Mậu Tý, tại chùa Long Tường huyện Đông Gia, Huệ Khai là Thủ Chúng nhân chư tăng thỉnh ích bèn lấy công án của người xưa làm viên ngói gõ cửa, tùy cơ chỉ dẫn người học. Thoạt tiên không xếp đặt trước sau, cộng được 48 tắc gọi chung là “Cửa không cửa”. Nếu là kẻ dõng mãnh, không kể nguy vong, một dao vào thẳng, Na Tra tám tay giữ không được. Tây Thiên bốn bẩy (4x7=28) vị, Đông Độ hai ba (2x3=6) vị chỉ đành ngóng gió xin tha mạng. Nếu còn chần chờ thì giống như nhìn người cưỡi ngựa sau song cửa, chớp mắt đã vượt qua.
08/10/2010(Xem: 5822)
Tiểu sử chép: “Năm 19 tuổi Chân Nguyên đọc quyển Thực Lục sự tích Trúc Lâm đệ tam tổ Huyền Quang,chợt tỉnh ngộ mà nói rằng, đến như cổ nhân ngày xưa, dọc ngang lừng lẫy mà còn chán sự công danh, huống gì mình chỉ là một anh học trò”. Bèn phát nguyện đi tu. Thế là cũng như Thiền sư Huyền Quang, Chân Nguyên cũng leo lên núi Yên Tử để thực hiện chí nguyện xuất gia học đạo của mình. Và cũng giống như Huyền Quang, Chân Nguyên cũng đã viết Thiền tịch phú khi Chân Nguyên còn đang làm trụ trì tại chùa Long Động trên núi Yên Tử.
05/10/2010(Xem: 26643)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
01/10/2010(Xem: 23183)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
01/10/2010(Xem: 7543)
Là con người, ai cũng có đủ tính tốt và xấu, nên thực tế rất khó nhận định về tính cách của chính mình, của một người khác, huống chi là nói về tính cách của cả một dân tộc. Tuy vấn đề phức tạp và đôi khi mâu thuẫn, nhưng tôi cũng xin cố gắng đưa ra một số nét tiêu biểu của người Nhật.
28/09/2010(Xem: 12756)
Bao gồm nhiều ngạn ngữ dân gian phản ánh đời sống tâm lý của người dân TQ trong xã hội xưa, “ Tăng quảng hiền văn” là sự thể hiện tư tưởng của Nho Giáo, Đạo Giáo, Lão Giáo, mang tính triết lý cao. 1 Tích thì hiền văn, hối nhữ truân truân, tập vận tăng quảng, đa kiến đa văn. Lời hay thuở trước, răn dạy chúng ta, theo vần cóp nhặt, hiểu biết rộng ra. 2 Quan kim nghi giám cổ, vô cổ bất thành kim. Xem nay nên xét xa xưa, ngày xưa chẳng có thì giờ có đâu. 3 Tri kỷ tri bỉ , tương tâm tỷ tâm. Biết mình phải biết người ta, đem lòng mình để suy ra lòng người. 4 Tửu phùng tri kỷ ẩm, thi hướng hội nhân ngâm. Gặp người tri kỷ ta nâng cốc, thơ chỉ bình ngâm mới bạn hiền. 5 Tương thức mãn thiên hạ, tri tâm năng kỷ nhân. Đầy trong thiên hạ người quen biết, tri kỷ cùng ta được mấy người. 6 Tương phùng hảo tự sơ tương thức, đáo lão chung vô oán hận tâm. Gặp lại vui như ngày mới biết, chẳng chút ăn năn trọn tới già.
27/09/2010(Xem: 5812)
Có người không hiểu Phật, than Phật giáo tiêu cực, nói toàn chuyện không vui. Từ đó Tăng ni chỉ được nhớ tới trong những ngày buồn như đám tang, cúng thất, cầu an cho người sắp đi. Rồi thì người ta còn đi xa hơn, xuống thấp hơn một tí, là khi nói đến Tăng ni là họ tưởng ngay đến những người mất sạch, một cọng tóc cũng không có. Thậm chí họ cho mình cái quyền châm chọc khiếm nhã khi nhìn thấy Tăng ni đâu đó. Một chuyện mà có uống mật gấu họ cũng không dám làm đối với những người thế tục cạo trọc.
06/09/2010(Xem: 23303)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
01/09/2010(Xem: 4747)
Vườn hoa Phật Giáo mênh mông, với nhiều sắc thái thành muôn màu rực rỡ. Mỗi đóa hoa đều có sắc có hương, để thành vẻ đẹp đặc thù của Phật Giáo. Chúng ta thấy đại dương rào rạt bao la không bờ bến, nhưng giọt nước nào cũng mang vị mặn của muối. Chánh Pháp của Đức Như Lai vô lượng vô biên, nhưng pháp nào cũng đều mang hương vị của giải thoát.Mỗi Vị Tôn Đức hoằng pháp đều có một phong cách riêng, có những tư tưởng nhận định riêng. Vị nào còn trẻ khoẻ thì thích đi hoằng pháp các nơi.