Tập 02

23/11/201120:56(Xem: 11643)
Tập 02

Tập thơ ĐẠO PHÁP

Tác giả: TNT Mặc Giang

CD Ngâm thơ Mặc Giang - Đạo Pháp - Số 02:

02-01. Châu viên Một Đóa Tinh Anh – thơ MG – Ns Phan XuânThi

02-02. Xin cho em một đóa nhiệm mầu – thơ MG – Ns Thanh Thủy

02-03. Tự chiếu rọi mình – thơ MG – Ns Thùy Dương

02-04. Hoa nở giữa rừng hoang – thơ MG – Ns Hồng Vân

02-05. Từng cuộc hành trình – thơ MG – Ns Phan Xuân Thi

02-06. Đời ta từ đó vậy mà – thơ MG – Ns Bích Phượng

02-07. Mai sau dù mất hay còn – thơ MG – Ns Bích Ngọc

02-08. Ta đây hiện hữu vô cùng – thơ MG – Ns Thùy Dương

02-09. Một cây hai lá – thơ MG – Ns Thúy Vinh

02-10. Đưa tay mở cửa trần gian – thơ MG – Ns Thanh Mại

Nghe ngâm thơ Đạo Pháp - Số 02

Châu Viên Một Đóa TinhAnh


An Cư Kiết Hạ,

Đức Phật đã chế từ xưa đâu có lạ

Tăng Đoàn câu hội, thất chúng đồng tu

Con đường tu, không lẽ chỉ tu mù

Tu mà không học thì làm sao tu được ?

Đường sinh tử đã mang nhiều uế trược

Nghiệp chúng sinh, vốn triền phược trầm luân

Mỗi vào ra, đày đọa biết bao lần

Không tỉnh ngộ, quay đầu, chi cho khổ !!!

An Cư Kiết Hạ,

Đức Phật đã chế ra từ độ

Chuyển pháp luân vi diệu tại Vườn Nai

Đến hôm nay, hai mươi sáu thế kỷ dặm dài

Thuyền bát nhã, tam thừa đăng bỉ ngạn

Ánh đạo huy hoàng

Muôn đời tỏa rạng

Đệ tử hàng hàng

Theo Bóng Từ Quang

Thượng cầu Phật Đạo

Hạ hóa cưu mang

Đó mới là bản hoài của ba đời mười phương Chư Phật

An Cư Kiết Hạ,

Vạn vật duy tâm

Vạn pháp quy nhất

Ta hỏi người nghe :

Một là tất cả

Tất cả là một

Thấu triệt, nhận chân, cho cùng, cho tột !

Quy nhất là một

Vậy thì, Một sẽ đi về đâu ???

Núi cao gối tựa kê đầu

Cùng ngưu hòa thể, kiếm trâu làm gì ?

Ánh trăng đã thấy, hỏi chi !

Nhìn tay, lại hỏi : đến - đi, gậy nầy !!!

Đạo mầu, không đó không đây

Pháp thân tự thể, không nầy không kia

Còn không ? Một giọt sương khuya

Còn không ? Một tiếng chuông, lìa điểm canh

An Cư Kiết Hạ trong lành

Châu Viên Một Đóa Tinh Anh,Mỉm Cười.

Tháng 7 - 2004

TNT Mặc Giang

Xin Cho Em Một Đóa Nhiệm Mầu


Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa chân lý nở vạn tìnhthương

Xin cho em một đóa nhiệm mầu

Xin cho em một đóa minh châu

Rừng giác ngộ, vườn hoa từ bi

Hoa vẫn nở trên đường cứu khổ

Hoa vẫn nở trên đường tự độ

Mà con người hờ hững khônghay

Em có biết từ lâu lạc lối

Em có biết từ lâu lạc loài

Sáu nẻo luân hồi mòn mỏi xưanay

Em có biết đêm dài tăm tối

Em có biết xa hẳn đường về

Sinh tử bốn loài đau khổ đắngcay

Một ngày tu nở đóa hoa hồng

Một ngày tu nở đóa hoa tâm

Đã từ lâu vùi lấp xa xăm

Một ngày tu nở đóa ưu đàm

Một ngày tu rạng ánh đạo vàng

Đạo cứu đời từ đó em mang

Một ngày tu em bước lên thuyền

Thuyền đạo mầu cắt đứt vạn duyên

Thuyền từ bi về bến thanh lương

Một ngày tu em bước lên thuyền

Chuyên chở người từ khắp muôn phương

Đến bờ bến đạo vàng yêu thương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi nở khắp muôn phương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi thấm nhuận muônphương.

* 03-01-2004*

TNT Mặc Giang

Tự chiếu rọi mình !

Tôi muốn thắp ngọn đèn khuyaleo lét

Ngồi một mình nói chuyện vớiđêm thâu

Để lắng nghe những tiếng nóitinh cầu

Lần mò tới tận hoang mờ ốcđảo

Tôi tự vẽ cho riêng mình độcđạo

Hướng âm thầm khép kín nẻotâm tư

Chốn trần gian luôn giỡn mặthậm hừ

Rồi lại trách cuộc đời khôngtri kỷ

Nén góc cạnh để tô màu thẩmmỹ

Đè chông gai để bôi phết trơntru

Lừa dối mình qua mặt nhữngcái ngu

Cho thiên hạ không còn aihiểu biết

Lòng trống rỗng, nhưng, mộthầm bí mật

Kết giao lưu, nhưng, một lũybao quanh

Khi một mình đếm lại nhữngtròng trành

Nhưng bản ngã, vì mình, khôngbỏ cuộc

Chính ngươi, sợ rọi pha ngọnđuốc

Chính ngươi, đã hổ mặt nhàngươi

Thì tại sao lại trách cứ chongười

Nếu họ hiểu dễ gì ngươi sốngđược

Tôi nhắm mắt nhìn khung trờiphía trước

Tôi thu mình ngó lại quãngđường qua

Đã như thế thì đứng có kêu ca

Đèn khuya khoắc nhìn nhàngươi rúng rẩy !

Tháng 5-2005

TNT Mặc Giang

Hoa nở giữa rừng hoang


Ai có nghe cõi trần gian đaukhổ

Ai có nghe người nhân thế mỉmcười

Trên rừng hoang có những đóahoa tươi

Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoangdại

Đời đau khổ bởi phù du thànhbại

Đời còn vui bởi dạo bước nhângian

Đem tin yêu đắp vá những bẽbàng

Mang hy vọng gắn hàn trên đổnát

Trong tiếng khổ vẫn còn nghetiếng hát

Trong niềm đau vẫn vang vọnglời ca

Để nhân sinh sống nổi cảnh tabà

Cho con người vượt nhiều phengió bụi

Thác róc rách trên đèo heohóc núi

Nước khơi nguồn chìm nổi giữalòng khe

Áo gấm kia lại còn bọc vảithe

Còn gai bố lại chai sần ráchvá

Đường khổ ải hãy trèo lên dốcđá

Nhặt tiêu điều cho hết nhữngtàn khô

Khơi rộng thêm cho thư thả aohồ

Để giao tiếp với suối nguồnsông biển

Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến

Trời bao la chia cắt chi tầng không

Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông

Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.

Tháng5-2005

TNTMặc Giang

Từng Cuộc Hành Trình


Từng cuộc hành trình

Tôi thường chọn những chuyến đi sớm nhất

Hay những chuyến đi rơi rớt sau cùng

Tôi muốn làm một người khách độc hành

Lững thững bước đi không ai chào ai vẫy !

Nơi tôi đến biết sao hay vậy

Nơi tôi về không thấy không hay

Dù đêm khuya hay mới chớm ban ngày

Trong xa lạ, tôi ung dungbước tới

Có những sân ga, chưa ai chờai đợi

Có những bến xe đò, năm bangười mới tới lai rai

Hay những phi trường, chỉ cònngười một người hai

Trong cuốn hút mênh mông, tôilà người có mặt !

Thu về hiu hắt

Đông rét căm căm

Xuân cười khoe sắc

Hạ dắt điêu tàn

Tôi đi từ cõi lang thang

Bước chân đã mỏi dọc nganglối về

Tôi đi không hẹn không thề

Cuộc đời đã mỏi bốn bề chưatan

Tôi đi không một âm vang

Nhạc rung không tiếng lên đànkhông dây

Tôi đi chưa đó chưa đây

Tôi về hoa lá cỏ cây đổi màu

Tôi đi không trước không sau

Tôi về ngày cũ đêm sâu lụntàn

Tôi nghe vũ trụ buông màn

Khép hờ cánh cửa muôn ngànlại qua

Tôi nghe âm vọng gần xa

Từng sinh vật núp dưới nhà tửsinh

Như từng cuộc hành trình

Ai bảo rằng đi đến !

Điểm cuối chỉ một mình

Ai bảo đó hồi qui !

Nhà ga không đến không đi

Bến xe không đỗ, cớ chi vẩychào ?

Đường bay xẻ lối trăng sao

Thuyền không xẻ nước chốngsào đợi ai ?

Quay lại một đường dài

Từ khi tôi có mặt

Đánh thoắt một ngày mai

Tôi lặng yên nhắm mắt

Thử hỏi, đến có ai dắt ?

Thử hỏi, đi có ai chờ ?

Từng đến đi như từng một cơnmơ

Choàng tỉnh dậy mới dật dờ

Có khi nhớ có khi không

tỏ mờ, đầu đuôi, gốc ngọn !!!

Có những chuyến đi thật sớm

Có những chuyến về thật khuya

Tôi thương những con tàu

Tôi thương những sân ga

Cứ lững thững đến đi nhưngkhông phải là nhà

Khách đi vội

Bỏ lại con tàu và nhà gatrống rỗng !!!

Vũ trụ dù lồng lộng

Cũng không đón một ai !

Thời gian dù ngắn dài

Cũng không chờ không đợi !

Uïc ịch, ù ù, boong boong,vút tới

Vểnh tai nghe, đâu ai vẩy aichào ?

Cây lay, gió chạy, bay nhảytrăng sao

Giờ phút đó nếu sẩy một taibiến nào

Tôi là người có mặt

Nhưng là kẻ độc hành trên lộtrình đưa đẩy

Xưa và nay, biết bao lần đãvậy

Tử và sinh

Có thì thấy, không có cũngchẳng ai trông

Nhẹ hơn một mảnh tơ hồng

Bèo hơn một bọt trôi sông mịtmờ

Cuộc đời tôi, một giấc mơ !

Mượn thân hư huyễn trôi bờ tửsinh

Cuộc đời tôi, một bóng hình !

Mờ mờ nhạt nhạt lung linh dặmtrường

Cuộc đời tôi, một ngân sương!

Màn đêm chưa tắt, soi đườngchẳng ra ?

Tàu ơi, còn nhớ sân ga !

Xe ơi, còn nhớ bến xa bến gần!

Thuyền đâu rẽ nước chia phân!

Máy bay đâu xé nổi vầng khônggian !

Đời tôi cũng vậy không màng!!!

Tháng 6-2003

TNT Mặc Giang

Đời ta, từ đó vậy mà !


Taxin mở cửa ngàn xa

Để xem hình bóng của ta nơi nào

Ta xin nhặt những hư hao

Để xem dấu vết hôm nào ở đâu

Ta xin kết lại nương dâu

Để xem tan hợp mấy màu hợp tan

Ta xin vén lớp mây ngàn

Để tìm sao lạc lang thangcuối trời

Cuộc đời như những trò chơi

Mà sao khổ ải cho người trầngian

Cuộc đời như những âm vang

Mà sao réo rắt cung đàn thếnhân

Gió sương mấy lớp phong trần

Biển dâu mấy lớp phù vân đivề

Ta xin giải những cơn mê

Để cho ước hẹn lời thề chưaqua

Ta xin đỡ bóng trăng ngà

Để cho ngấn lá la đà đầusương

Ta xin rũ bóng nghê thường

Để cho cuộc sống bình thườngmà thôi

Dù ta ở tận xa xôi

Hay như tiếng vọng bên đồi hoang vu

Dù ta ở tận mịt mù

Hay như tiếng nhạc thiên thu không lời

Dù xong một kiếp trong đời

Không xong một kiếp của ngườitrần gian

Dù cho một tiếng âm vang

Hay không một tiếng trên đàngta đi

Rồi ta chẳng hẹn ước gì

Cuộc đời muôn hướng ta đi muôn trùng

Khi nào kết liễu vô chung

Thì ta kết thúc điểm cùng với ta

Đời ta, từ đó, vậy mà !

Tháng 02-2005

TNT Mặc Giang

Mai Sau, Dù Có Mất Còn


Tôi từ cất bước ra đi

Tôi không lưu lại cái gì cho tôi

Rađi một nét tinh khôi

Đến nay cũng thế chẳng bồi chẳngthuyên

Maikia về với diễm huyền

Tôi xin lưu giữ trinhnguyên trở về

Đườngđời trải vạn sơn khê

Khi đeo vách gió khi kè vực sâu

Tang thương cho trắng máiđầu

Biển dâu cho bạt sắc màutrần gian

Khổ đau cho thấm cơ hàn

Nhục vinh cho nhuộm bứcmàn thế nhân

Bồng bềnh tán tụ phù vân

Nổi trôi đày đọa phong trần xác xơ

Rađi từ bấy đến giờ

Có mong chi vẹn có mơ chi toàn

Mộtmình thu ốc đảo hoang

Đưa tay thử nắm có còn gì không

Trốngkhông nhẹ tựa lông hồng

Lặng yên như cõi trời không đi về

Tôikhông giữ mộng trong mê

Tôi không hẹn núi gởi thề cùngnon

Mai sau, dù có mất còn.

Tháng 12-2004

TNT Mặc Giang

Ta đây, hiện hữu vô cùng !


Trông qua chiếc bóng thời gian

Ta xin nhìn lại trên đàng ta đi

Trông qua mấy nẻo kinh kỳ

Ta xin nhìn lại, còn chi đến giờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Nổi trôi từng đoạn trên bờ phiêu du

Trăng mờ vì khuất mây mù

Chợt nghe tiếng vọng thiên thu giật mình

Từ trong cát bụi tử sinh

Ta xin nhớ lại bóng hình của ta

Từ trong tỉnh mộng đêm qua

Ta xin nhớ lại quê nhà xưanay

Nghe không tiếng vỗ bàn tay

Một bàn tay vỗ mặt mày náttan

Vỡ toang, chấn động ba ngàn

Mười phương thế giới chưatràn chân lông

Huyễn sinh còn nhẹ hơn bông

Vô sinh còn nhẹ hơn dòng tửsinh

Như ta nói chuyện với mình

Như bóng nói chuyện với hình,vô chung

Ta đây, hiện hữu vô cùng !

Tháng 03-2005

TNT Mặc Giang

Một Cây Hai Lá


Lá xanh ngả bóng lưng đồi

Lá non nhoẻn nụ đâm chồi vươnlên

Bồ đề huyền diệu thênh thênh

Đạo mầu tỏa rạng mông mênhphương trời

Tựa nương tu học ai ơi

Một cây hai lá đạo - đời thơmhương

Bước đi mấy nhịp dặm trường

Xa xôi vọng nhớ cố hương trởvề.

* 05-01-2004*

TNT Mặc Giang

Đưa tay mở cửa trần gian !


Đưa tay mở cửa trần gian

Để ta dạo bước trên đàng ta chơi

Tử sinh có sẵn trong đời

Bức tranh phù thế vẽ vời phùsinh

Không đi, cũng chẳng thiệt mình

Có đi, cũng chẳng tội tìnhriêng ai

Trần gian bỏ ngõ không cài

Cứ đi từng đoạn miệt mài tửsinh

Tội chi, không bước đăng trình

Người ta đi hết, một mình đơncô

Tội chi, khép cửa hư vô

Người ta đi khắp hải hồ cósao

Có mình, cũng chẳng tơ hào

Không mình, cũng chẳng mấtnào cho ai

Nên ta bước ngắn bước dài

Trần gian bước xuống, tuyền đàibước lên

Đất trời rộng quá thênh thênh

Cuối sông nước chảy, đầughềnh thác reo

Tử sinh, chiếc lá đưa vèo

Gởi thân quán trọ cánh bèohợp tan

Không cười, cũng có tiếng vang

Có cười, cũng chỉ tiếng đànrung dây

Nay thì dạo gót bên nầy

Mai thì cất bước vui vầy bênkia

Để nghe những tiếng chia lìa

Để nghe những tiếng đầm đìatóc tang

Khi nào đóng cửa trần gian

Thì ta chấm dứt trên đàng ta đi

Vui lên, người hỡi buồn chi

Ghé chơi cho phỉ có gì mà đau

Xưa nay cũng chỉ một màu !!!

Tháng 07-2005

TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2026(Xem: 2625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
30/01/2026(Xem: 1292)
Tác giả Thích Phước An vừa có cuộc hội ngộ vào sáng 18-11 cùng bạn đọc tại Sài Gòn trong cảm xúc hướng về văn hóa Phật giáo Việt Nam, nhân dịp tập sách Đường về núi cũ chùa xưa được tái bản.
24/01/2026(Xem: 2077)
Hoài niệm về một điều gì vẫn là việc cần thiết để nhớ về những chuyện cũ, việc xưa đã xảy ra trong đời mình. Do vậy tôi vẫn thường hay chọn cách viết tường thuật hay ký sự, để cho người đời sau, biết đâu có ai đó muốn tìm lại lối chim di thì dễ dàng hơn là phải mất công tìm tòi, tra cứu. Nếu không là hoàn toàn sự thật thì cũng là một dấu ấn đã trải qua, và dầu cho có phai mờ đi chăng nữa thì đó cũng là những lần đã trải qua như thế.
21/01/2026(Xem: 1359)
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226. Liên hoan phim quốc tế Bangladesh (DIFF: Dhaka International Film Festival) lần thứ 24 tổ chức tại Dhaka từ ngày 10 tới ngày 18/1/2026 đã hoàn tất. Phóng viên Baik Sung-Ho viết rằng Ni Sư Hàn quốc, cũng là nhà đạo diễn phim, Daehae Sunim đã thắng giải thưởng phim truyện xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Dhaka vào Chủ nhật vừa qua với bộ phim có chủ đề về tiềm năng tâm linh của con người (human spiritual potential), đánh dấu một cột mốc quan trọng khác trong sự nghiệp sáng tác đồ sộ của Ni Sư với hơn 120 tác phẩm điện ảnh.
20/01/2026(Xem: 868)
Tôi đến thăm sư vào một ngày đông lạnh, khi mà những cụm tuyết trắng còn đọng trên mái hiên, tạo thành khối đá, rồi từng giọt nhỏ xuống, dần tan. Tôi bước lên thềm hiên, mái ngói nhỏ chìa ra hai đường cong sơn đỏ, giáp vàng. Hình bánh xe pháp luân nằm giữa hai con nai trạm gỗ, trông rất xinh và thiền vị. Tôi bấm chuông, sư vội xuống cầu thang, mở cửa mời tôi vào. Đây watlao, cơ ngơi này được cải dáng thành một ngôi chùa nằm gọn giữa một rừng thông rộng lớn, thuộc Willington cận bắc Connecticut.
13/01/2026(Xem: 2379)
Trong bối cảnh năm 2026, khi công nghệ và trí tuệ nhân tạo (AI) phát triển mạnh mẽ, con người càng có xu hướng quay về với tâm linh. Nhưng đôi khi lễ nghi hình thức thái quá không biểu lộ gì được sự khiêm cung mà chỉ là đi kèm sự bùng nổ của các hình thức "tâm linh trình diễn” .
12/01/2026(Xem: 2331)
Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau : -“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ -Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ -Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,
04/12/2025(Xem: 4172)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.
02/12/2025(Xem: 4093)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
01/12/2025(Xem: 1095)
Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút. Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ! Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ.