Giữa mùa trăng

23/05/201207:42(Xem: 4573)
Giữa mùa trăng

     trang tron2

Một vầng sáng giữa trời. Hoa đốm trên không chăng? Hay biểu tượng trầm mặc của người thơ?

Là trăng.

Trăng ư?

Thiên cổ lại có trăng là Mẹ

Mẹ của nhân gian trong cơn đại mộng li bì. Của muôn vạn con trăng nhảy múa giữa mắt người hôn trầm vạn tưởng.

Mặt gương tròn lớn.

Cùng hư không giỡn cuộc tu du

Tu du phản chiếu. Bóng nước nhấp nhô.

Xảy thấy cả sum la vạn tượng đều như vạn huyễn không hoa lăng xăng với cõi hư không đáy nước trăng lồng.

Hiện tiền như giữa mùa thu

Rong ruổi với vọng duyên, nổi trôi cùng giả hợp, thoắt trông thấy hiện tiền tròn đầy như thái hư chứa đủ vạn pháp, tâm địa trần lao rơi mất trong nụ cười giữa mùa Trăng Mẹ,  và đâu nữa? Đâu nữa nghiệp chướng oan khiên nhọc nhằn trói buộc? Mê đó hay tỉnh đó, sắc không đều chẳng khác.

Mười phương cát bụi sa mù vén lên

trần thức tiêu tan khi sắc không sơn hà đại địa cùng tiêu tan trong khoảnh khắc hồi quang hội nhập.

Cõi trăng vàng ôm những cõi trăng vàng.

Tâm sáng tỏ cảnh chìm trí bặt

Lòng bình nhiên thanh sắc mơ hồ

Mảy bọt trong biển cả. Tia chớp ngang trời. Trăm năm giấc mộng. Mệt mỏi đến thế sao? Điên đảo là vậy ư?

Mùa trăng còn đó, người hãy tự còn.

Hãy là trăng vậy. Tự soi chiếu lấy bản lai thanh tịnh. Trong trăng như có nụ cười.

Đất trời xa cách đường tơ

Nhưng hãy còn xa muôn trùng chăng? Kiếp người há dễ buông bỏ được? Xin cùng trần duyên trôi qua cho hết cuộc phù sinh và nhìn trăng mà qua lại giữa mùa thị phi mê tỉnh.

Ôi mùa trăng rụng, ôi mùa trăng soi.

                                             

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2013(Xem: 20196)
Bản Tin Khánh Anh
19/09/2013(Xem: 36753)
Không biết tự khi nào, tôi đã lớn lên trong tiếng chuông chùa làng, cùng lời kinh nhịp mõ. Chùa An Dưỡng (xem tiểu sử), ngôi chùa làng, chỉ cách nhà tôi chừng 5 phút đi bộ. Nghe Sư phụ kể lại, chùa được xây dựng vào khoảng từ 1690 đến năm 1708, do công khai sơn của Hòa Thượng Thiệt Phú, người Tàu sang Việt Nam truyền giáo cùng với các thiền sư khác. Trong chuyến đi hoằng pháp vào đàng trong, Ngài đã xây dựng ngôi chùa này. Chùa nằm trên một khu đất cao nhất làng, quanh năm bao phủ một màu xanh biếc của những khóm dừa, những lũy tre làng thân thương.
11/09/2013(Xem: 9005)
Có phải bất công lắm không khi hằng năm vào dịp Vu Lan, trên thế gian này không biết bao nhiêu văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ múa bút tán tụng tình Mẹ: Huyền thoại mẹ, Phật giáo tôn vinh giá trị những bà mẹ, lạm bàn về mẹ, tản mạn về mẹ v.v... và v.v... bên cạnh đó, dường như mọi người đã vô tình bỏ quên một thứ tình cũng nồng nàn không kém, đôi khi còn thắm thiết hơn, đó là tình cha. Vâng, tôi có một người cha như thế.
11/09/2013(Xem: 9878)
Khi bước xuống thuyền vượt biên ai cũng mang đầy hy vọng, mơ ước... Có kẻ mơ ước một tương lai xán lạn ở chân trời mới, có người chỉ mong những giấc mộng bình thường: Ngày hai bữa đủ no, tự do yên ổn...
28/06/2013(Xem: 3740)
Người lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành lá muôn lần thay hoa đổi lá.
27/06/2013(Xem: 5490)
GS TS Trần Văn Khê nói về âm nhạc Phật giáo Việt Nam
22/06/2013(Xem: 4609)
Hạc đi dọc theo con đường nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay của mùa hạ chỉ còn lại những oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ập đến, Hạc chợt muốn ngồi bệt xuống lề đường, gục đầu vào hai cánh tay chìm thẳng vào giấc ngủ. Hai chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên cô, con đường thật vắng, cái nắng quái buổi chiều thật buồn, vậy mà trời đang vào Tết đó, cái Tết đang ở đâu khi cái tôi đang rã rời trong một khí hậu kỳ quặc ở đây.
22/06/2013(Xem: 5804)
Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan, Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng, Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật.
22/06/2013(Xem: 5633)
Không biết tôi đã đọc Bông hồng Cài áo của thày Nhất Hạnh bao nhiêu lần. Từ những ngày còn thơ ấu sống trong vòng tay mẹ, cho đến ngày hôm nay, khi nấm mồ của mẹ đã xanh ươm cỏ, bài viết luôn làm tâm hồn tôi chùng xuống trong những yêu thương dịu dàng nhất.
22/06/2013(Xem: 4777)
Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng. (Thiên Hương).