Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng: Tương đồng và Dị biệt giữa Khoa học phương Tây và Triết lý phương Đông

01/04/201701:22(Xem: 7112)
Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng: Tương đồng và Dị biệt giữa Khoa học phương Tây và Triết lý phương Đông

                         Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng:

Tương đồng và Dị biệt giữa Khoa học phương Tây và Triết lý phương Đông                

 

 

                                * Ngọc Hân, Đài VOA Washington DC

 

Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng trình bày về những khác biệt và tương đồng giữa Đông và Tây. nhân Buổi Ra Mắt Sách Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phuơng Đông tại Sydney Australia.

 

Giáo sư Tiến sĩ  Kiều Tiến Dũng không phải là người xa lạ trong lãnh vực giảng dạy khoa Vật Lý cấp đại học tại Australia. Ông lại còn không phải là người xa lạ trong cộng đồng người Úc gốc Việt, vì từ năm 1996 ông đã cùng một nhóm chuyên viên trẻ thiết lập và điều hành trên căn bản thiện nguyện - chương trình truyền hình cộng đồng Vietnam Television tại Melbourne, thủ phủ Tiểu Bang Victoria, Úc Châu.

 

Từ lãnh vực chuyên môn đại học, ông bước vào lãnh vực truyền thông và cũng chính trong lãnh vực truyền hình truyền thanh nầy, ông viết lách các đề tài chuyên môn để phổ biến rộng rãi trong quần chúng và kết tụ lại thành một tác phẩm với nhan đề “Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phương Đông”. 

 

Kiều Tiến Dũng sinh đẻ tại Sài Gòn và ham mê toán học và nhất là vật lý từ thuở nhỏ. Tại Trường Trung Học Petrus Trương Vĩnh Ký Sài Gòn, ông đã có vinh dự đoạt giải nhất toàn trường và lập lại thành tích ưu tú nầy tại Viện Đại Học Queensland hồi năm 1984, tức là chỉ 4 năm sau khi vượt biên tị nạn và định cư tại thủ phủ Brisbane, khi ông tốt nghiệp cử nhân Toán Lý với điểm danh dự hạng nhất và huy chương vàng toàn trường. Kiều Tiến Dũng được học bổng và hoàn tất học vị tiến sĩ Vật Lý tại Viện Đại Học Edinburgh, Vương Quốc Anh. Sau đó, ông đã giảng dạy tại vài viện đại học ở Nước Anh và tại Hoa Kỳ. Tại Australia, Gs Ts Kiều Tiến Dũng giảng dạy tại Viện Đại Học Melbounre và Swinburne University.

 

Nhân Buổi Ra Mắt Sách tại Sydney tuần trước, chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn với Gs Ts Kiều Tiến Dũng.

 

Ngọc Hân: Kính chào Gs Ts Kiều Tiến Dũng.

 

Giáo sư Kiều Tiến Dũng:  Xin kính chào Cô Ngọc Hân và quý thính giả Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ.

 

Ngọc Hân: Mục đích của tác giả Kiều Tiến Dũng là gì khi viết quyển sách nầy?

 

Kiều Tiến Dũng: “Mục đićh của quyển sách nầy thứ nhất là nói lên những nhận định cá nhân như một sự gợi ý để thứ nhất là mình học hỏi và thứ hai nữa là gợi ý để có thể trao đổi với quý độc giả nào có cùng sự thích thú muốn tìm hiểu về Khoa học hay về Triết lý hay về Sự Thật hay nói chung là về những sự hiểu biết của con người thì đó là một mục đích tổng quát mà tôi có khi viết quyển sách nầy để có sự gợi ý và trao đổi với nhau”.

 

                          Kieu Tien Dung

                          Ông Bà Gs Kiều Tiến Dũng tại Buổi Ra Mắt Sách, 
 Sydney 05.03.2017 (Photo: TQL)

 

Ngọc Hân: Chủ đề của tác phẩm nầy là sự dị biệt và tương đồng giữa Đông và Tây. Vậy xin giáo sư cho biết vài điểm chính trong sự dị biệt?

 

Kiều Tiến Dũng: “Đông và Tây có những sự dị biệt mà chúng ta đã thường thấy và thường nghe. Nói về sự dị biệt thì Triết lý phương Đông ngoài vấn đề thời gian là chúng ta có từ vài ngàn năm nay, tôi muốn nói ở đây là nói về Kinh Dịch, về Đạo Đức Kinh, về Phật Học mà tôi coi là một triết lý tôi không dám bàn về vấn đề tôn giáo của Phật học.

 

“Cái điểm chính của sự dị biệt là Triết lý phương Đông là bắt đầu từ những điểm đã có rất là tối giản như là đơn giản tối thiểu đưa ra những sự nhận định và coi đó là sự thực sau cùng, sự thực tuyệt đối và chúng ta không thấy được sự lý luận để đưa tới những sự thực đó. Đó là nhận định của những bậc thánh nhân hay những người đã được giác ngộ.

Đó là đi từ tổng quát xuống và sau đó người đọc đã cảm nhận được nó qua cái kinh nghiệm sống hàng ngày, qua sự chứng nghiệm qua cuộc sống của mình và thấy được chân lý qua những điều đã được nêu ra đó. Do đó triết lý phương Đông chúng ta có ảnh hưởng rất nhiều trong tất cả mọi sinh hoạt của con người, từ văn hóa nghệ thuật hội họa âm nhạc cho tới cả võ thuật và y khoa”.

 

Ngọc Hân: Như vậy, ngược lại ở phương Tây thì sao?

 

Kiều Tiến Dũng: “Ngược lại thì Khoa Học phương Tây, tôi sẽ trở lại vấn đề thời gian nhưng mà tôi muốn nói Khoa học phương Tây ở đây được định nghĩa là khoa học được toán học đưa vào một cách chính xác là khoảng vài ba trăm năm nay, từ thời Newton đó là tôi muốn định nghĩa đó, song thực sự là nó có một lịch sử tùy theo chúng ta lấy một dấu mốc nào.

 

“Khoa học phương Tây thì họ đi từ những hiện tượng ngoài thiên nhiên đã có, từ đó đặt ra những giả thuyết để giải thích những hiện tượng đó nhưng nó chưa hẳn là như vậy. Bởi vì nếu như vậy thì mỗi hiện tượng đều có một giả thuyết hay sao? Phải có một giả thuyết bao quát hơn và với những giả thuyết đó, chúng ta có thể từ đó có áp dụng được những hiện tượng khác hay không hoặc là chúng ta có hệ quả của giả thuyết đó được suy ra từ những lý luận toán học đi từ giả thuyết đó chúng ta dùng toán học để suy ra cái hệ luận và những hệ luận đó có áp dụng vào những hiện tượng thiên nhiên khác hay không, thì giống như chúng ta đi từ dưới lên trên”.

 

Ngọc Hân: Thời trung học ở Việt Nam, chúng ta thường nghe chuyện trái táo rơi xuống Ông Newton

 

Kiều Tiến Dũng: “Lấy một ví dụ mà chúng ta thường hay nghe nói ở trung học đây là một huyền thuyết, huyền thoại thì đúng hơn, là ông Newton người Anh nằm dưới gốc cây táo thì một trái táo rơi rụng xuống, từ đó ông liên tưởng đến sự rụng của trái táo giống như mặt trăng quay chung quanh trái đất thì ông cho rằng mặt trăng thực sự không phải là quay mà nó rụng xuống trái đất nhưng nó rụng thành một vòng tròn, rốt cuộc đi thành vòng tròn rụng rụng vì trái đất hình tròn rồi ông mới đưa ra thuyết trọng trường của Newton và sau đó chúng ta thấy Thuyết Trọng Trường rất chính xác và đưa được con người lên đến mặt trăng, ví dụ như vậy.

 

“Cho nên sự khác biệt của Khoa học phương Tây là đi từ dưới lên trên, chi tiết đi trên tổng quát còn trong khi phương Đông là những điểm đã có sẵn. Sự khác biệt đó chúng ta đã thấy rõ nhưng sự khác biệt đó cũng như giữa Âm và Dương hay thế giới Nhị Nguyên mà chúng ta thấy hàng ngày nhưng dù có sự khác biệt đó nhưng chúng không chống đối nhau, một sự khác biệt như mặt phải mặt trái cuả đồng tiền, tuy là khác biệt nhưng nó cùng một bản thể và chúng ta cần hai mặt để nói về một đồng tiền, thì đó là sự khác biệt”.

 

Ngọc Hân: Bây giờ xin Gs Kiều Tiến Dũng sơ lược những tương đồng giữa Đông và Tây?

 

Kiều Tiến Dũng: “Còn nói về sự tương đồng thì như thế nào? Tương đồng thì cái suy nghĩ hơn là lý luận, đó đúng là suy nghĩ của tôi thì nếu chúng ta có một Sự Thật sau cùng và chỉ một Sự Thật sau cùng thôi thì những con đường đi tìm sự thật đó phải có hội tụ và phải có những điểm tương đồng ở một thời gian, một giai đoạn nào đó, không bắt buộc phải giống nhau nhưng bắt buộc phải có những điểm tương đồng với nhau. Và tôi cho rằng Triết lý phương Đông và Khoa học phương Tây là đều đi tìm một sự thật và nếu chỉ có một sự thật sau cùng thì phải có những tương đồng.

 

“Do đó tôi là một người làm khoa học và khi tôi thấy được những điểm Triết học về phương Đông mà tôi rất ham thích lại thấy những điểm tương đồng hơn là điểm khoa học mà mình đã học qua, đã trải nghiệm qua thì mới mạo muội mà nêu lên và gợi ý lên qua quyển sách nầy thì đây là một việc làm phải nói là liều lĩnh nhưng tôi chấp nhận đó là một sự gợi ý và cái nhìn của cá nhân”.

 

Ngọc Hân: Lúc nãy, Gs Kiều Tiến Dũng có đề cập đến vấn đề thời gian khởi điểm, như chúng ta thường nghe đến triết lý và khoa học của thời cổ Hi-Lap… 

 

Kiều Tiến Dũng: “Tùy theo chúng ta định nghĩa được là chúng ta bắt đầu từ đâu và lúc nãy như đã trình bày là tôi định nghĩa Khoa học hiện đại đi từ Newton, lý do tại sao?

Là vì Newton đã dùng toán học vào đó để đưa ra những định lý và những hệ quả mà chúng ta thấy được sự chính xác của Khoa học thời đó và sau đó có những sai lầm về những lý thuyết mới của Einstein vv...

 

“Từ thuở xa xưa, Khoa học đã có dưới dạng nầy hay dạng khác, nhất là Hy lạp cổ, thì lúc đó có Aristotle, có Plato và sau đó có Pythagoras vv... Đó là những điều rất tự nhiên vì con người chúng ta sinh ra, chúng ta đặt câu hỏi: chúng ta từ đâu tới, chúng ta đi về đâu và tại sao những hiện tượng tự nhiên nầy có những giải thích như thế nào và Pythagoras thì lại dùng con số nguyên 1, 2, 3, 4 để cố giải thích về hiện tượng trong thiên nhiên và ngay cả âm nhạc nữa, âm nhạc là những con số nguyên. Thì đó là một cái dạng phôi thai, nó lẫn lộn giữa Triết học và Khoa học, đó là một cái điểm và thời điểm đó mình có thể gọi đó là Khoa học cũng được nhưng thực sự nó không có một nền tảng lý luận mà chúng ta nhận thức được và nhận biết được giống như nền tảng ngày hôm nay.

 

“Ngày hôm nay chúng ta có những lý luận, những logic hoàn toàn khác hồi đó, hồi đó có những lý luận đơn giản hơn như Tam Đoạn luận vv... rất đơn giản và từ đó người ta càng ngày càng gầy dựng lên... Tôi xin trình bày một điểm rất thú vị: vào khoảng 500 năm, 600 năm hay trước đó chút đỉnh trước Công nguyên, là thời đại rất là kỳ lạ và thú vị của lịch sử nhân loại. Ở phía Đông chúng ta có gì? Có Đạo, có Lão Tử viết về Đạo Đức Kinh, có Thích Ca đi thuyết giảng đạo và có Khổng Tử cũng khoảng thời gian đó trong khi phương Tây chúng ta có những nhà triết học, triết gia người Hy Lạp, có những điểm rất tương đồng là có những bậc gọi là hiểu biết và có những khai phá đột xuất cùng xuất hiện vào khoảng thời gian đó trong lịch sử của nhân loại. Đó là một điểm rất thú vị mà tôi nghĩ là không ai hiểu tại sao”.

 

Ngọc Hân: Xin cảm ơn Giáo sư Ts Kiều Tiến Dũng.

 

* Ngọc Hân tường trình Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA từ Sydney Australia                  (Nguồn: Chương trình VOA lúc 10 giờ tối Thứ Hai 13.03.2017)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/02/2026(Xem: 4238)
Ngày 1 tháng 2 năm 2026, trong căn phòng tĩnh lặng nơi Ôn Phước An đang điều trị tại Bệnh viện 22/12 Thành phố Nha Trang, hình ảnh Thượng Tọa Giác Nghĩa (trụ trì Chùa Vạn Đức & Chùa Phước Trí, Nha Trang) cầm quyển Kinh Nhật Tụng, chậm rãi tụng Kinh Kim Cang âm Hán–Việt, đã trở thành một khoảnh khắc không thể nào quên.
04/02/2026(Xem: 4217)
Là một nữ tu sĩ chân yếu tay mềm, Phật sự đa đoan, lòng tôi vẫn cảm thấy tràn đầy nguồn an ủi vô biên trong những lúc mệt nhọc. Những ngày gần đây, các bài thơ trong tập thơ Hoa Thiền, mang tâm ý Phật Pháp, được Cô Đặng Lan và các thi sĩ ngâm vịnh, được Phật tử Tâm Nghiêm đọc vào đĩa, được Nhạc sĩ Nguyễn Nhật Tân phổ nhạc… với những niềm khích lệ đó, khiến tôi cố gắng sáng tác thêm những vần thơ mới. Và hôm nay, tập thơ Hoa Thiền tái bản, mang vóc dáng trang trọng, gói trọn một nội dung hồn thơ và ý nhạc, khiến cho lời thơ nhẹ nhàng bay vút khắp nơi và tuôn chảy vào tận cõi lòng người. Tôi xin chân thành cảm nhận tất cả và trân trọng khắc ghi vào lòng một kỷ niệm đẹp trong suốt hành trình dấn thân vì Đạo. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
04/02/2026(Xem: 3953)
Tôi có thói quen, sau khi tụng kinh buổi sáng xong, thường ngồi uống một ly trà trước khi dùng điểm tâm. Vừa uống trà, tôi vừa lướt qua trang Thắng Hoan Thi Tập và tình cờ đọc được bài thơ Thiền Trà của Hòa thượng. Tôi cảm thấy thú vị và bỗng dưng nhớ Hòa thượng. Tôi nhớ không phải vì sự bịn rịn của thế gian, mà nhớ cái đức, cái tài và cái tính hào sảng của Ngài.
02/02/2026(Xem: 4768)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
31/01/2026(Xem: 1932)
Trong giáo lý Duyên khởi, một đóa hoa sen nở không tự nhiên mà có, nó kết tinh từ bùn nhơ, nước sạch, ánh sáng và bàn tay người chăm sóc. Cũng vậy, sự vững chãi của Phật giáo Việt Nam tại Úc Châu hay Âu Châu hôm nay không tự nhiên thành hình, mà chính là kết quả của những nhân duyên thâm sâu, được vun bồi bởi những bước chân hoằng pháp không biết mỏi mệt của các bậc Cao tăng. Trong số đó, Hòa thượng Thích Như Điển - Phượng trượng chùa Viên Giác tại Đức Quốc - hiện thân như một “Như Lai sứ giả”, viết tiếp những trang sử truyền bà Phật pháp huy hoàng của Phật giáo Việt Nam nơi hải ngoại.
30/01/2026(Xem: 5598)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 4366)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1463)
Trong Việt Nam Phật giáo Sử luận, tập một, khi bàn về sự liên hệ giữa thiền và thi ca, giáo sư Nguyễn Lang viết: “Thi ca không có hình ảnh thì không còn là thi ca nữa, cũng như đi vào lý luận siêu hình thì Thiền không còn có thể là Thiền nữa.” Nhưng thế nào là hình ảnh, giáo sư Nguyễn Lang giải thích: “Khi Vô Ngôn Thông được hỏi về Thiền và thiền sư, ông đã im lặng lấy tay chỉ vào một gốc cây Thoa lư. Thiền và thiền sư trong lãnh vực đàm luận có thể là những khái niệm trừu tượng, gốc cây Thoa lư là hình ảnh cụ thể của thực tại, nếu nhìn gốc cây Thoa lư trong trong chính thực tại của nó tức là đã xâm nhập thế giới Thiền và trở thành thiền sư. Các thiền sư không bao giờ muốn đưa học trò của mình vào thế giới suy luận trừu tượng”.[1]
30/01/2026(Xem: 4470)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
30/01/2026(Xem: 2035)
Tác giả Thích Phước An vừa có cuộc hội ngộ vào sáng 18-11 cùng bạn đọc tại Sài Gòn trong cảm xúc hướng về văn hóa Phật giáo Việt Nam, nhân dịp tập sách Đường về núi cũ chùa xưa được tái bản.