Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng: Tương đồng và Dị biệt giữa Khoa học phương Tây và Triết lý phương Đông

01/04/201701:22(Xem: 7083)
Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng: Tương đồng và Dị biệt giữa Khoa học phương Tây và Triết lý phương Đông

                         Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng:

Tương đồng và Dị biệt giữa Khoa học phương Tây và Triết lý phương Đông                

 

 

                                * Ngọc Hân, Đài VOA Washington DC

 

Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng trình bày về những khác biệt và tương đồng giữa Đông và Tây. nhân Buổi Ra Mắt Sách Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phuơng Đông tại Sydney Australia.

 

Giáo sư Tiến sĩ  Kiều Tiến Dũng không phải là người xa lạ trong lãnh vực giảng dạy khoa Vật Lý cấp đại học tại Australia. Ông lại còn không phải là người xa lạ trong cộng đồng người Úc gốc Việt, vì từ năm 1996 ông đã cùng một nhóm chuyên viên trẻ thiết lập và điều hành trên căn bản thiện nguyện - chương trình truyền hình cộng đồng Vietnam Television tại Melbourne, thủ phủ Tiểu Bang Victoria, Úc Châu.

 

Từ lãnh vực chuyên môn đại học, ông bước vào lãnh vực truyền thông và cũng chính trong lãnh vực truyền hình truyền thanh nầy, ông viết lách các đề tài chuyên môn để phổ biến rộng rãi trong quần chúng và kết tụ lại thành một tác phẩm với nhan đề “Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phương Đông”. 

 

Kiều Tiến Dũng sinh đẻ tại Sài Gòn và ham mê toán học và nhất là vật lý từ thuở nhỏ. Tại Trường Trung Học Petrus Trương Vĩnh Ký Sài Gòn, ông đã có vinh dự đoạt giải nhất toàn trường và lập lại thành tích ưu tú nầy tại Viện Đại Học Queensland hồi năm 1984, tức là chỉ 4 năm sau khi vượt biên tị nạn và định cư tại thủ phủ Brisbane, khi ông tốt nghiệp cử nhân Toán Lý với điểm danh dự hạng nhất và huy chương vàng toàn trường. Kiều Tiến Dũng được học bổng và hoàn tất học vị tiến sĩ Vật Lý tại Viện Đại Học Edinburgh, Vương Quốc Anh. Sau đó, ông đã giảng dạy tại vài viện đại học ở Nước Anh và tại Hoa Kỳ. Tại Australia, Gs Ts Kiều Tiến Dũng giảng dạy tại Viện Đại Học Melbounre và Swinburne University.

 

Nhân Buổi Ra Mắt Sách tại Sydney tuần trước, chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn với Gs Ts Kiều Tiến Dũng.

 

Ngọc Hân: Kính chào Gs Ts Kiều Tiến Dũng.

 

Giáo sư Kiều Tiến Dũng:  Xin kính chào Cô Ngọc Hân và quý thính giả Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ.

 

Ngọc Hân: Mục đích của tác giả Kiều Tiến Dũng là gì khi viết quyển sách nầy?

 

Kiều Tiến Dũng: “Mục đićh của quyển sách nầy thứ nhất là nói lên những nhận định cá nhân như một sự gợi ý để thứ nhất là mình học hỏi và thứ hai nữa là gợi ý để có thể trao đổi với quý độc giả nào có cùng sự thích thú muốn tìm hiểu về Khoa học hay về Triết lý hay về Sự Thật hay nói chung là về những sự hiểu biết của con người thì đó là một mục đích tổng quát mà tôi có khi viết quyển sách nầy để có sự gợi ý và trao đổi với nhau”.

 

                          Kieu Tien Dung

                          Ông Bà Gs Kiều Tiến Dũng tại Buổi Ra Mắt Sách, 
 Sydney 05.03.2017 (Photo: TQL)

 

Ngọc Hân: Chủ đề của tác phẩm nầy là sự dị biệt và tương đồng giữa Đông và Tây. Vậy xin giáo sư cho biết vài điểm chính trong sự dị biệt?

 

Kiều Tiến Dũng: “Đông và Tây có những sự dị biệt mà chúng ta đã thường thấy và thường nghe. Nói về sự dị biệt thì Triết lý phương Đông ngoài vấn đề thời gian là chúng ta có từ vài ngàn năm nay, tôi muốn nói ở đây là nói về Kinh Dịch, về Đạo Đức Kinh, về Phật Học mà tôi coi là một triết lý tôi không dám bàn về vấn đề tôn giáo của Phật học.

 

“Cái điểm chính của sự dị biệt là Triết lý phương Đông là bắt đầu từ những điểm đã có rất là tối giản như là đơn giản tối thiểu đưa ra những sự nhận định và coi đó là sự thực sau cùng, sự thực tuyệt đối và chúng ta không thấy được sự lý luận để đưa tới những sự thực đó. Đó là nhận định của những bậc thánh nhân hay những người đã được giác ngộ.

Đó là đi từ tổng quát xuống và sau đó người đọc đã cảm nhận được nó qua cái kinh nghiệm sống hàng ngày, qua sự chứng nghiệm qua cuộc sống của mình và thấy được chân lý qua những điều đã được nêu ra đó. Do đó triết lý phương Đông chúng ta có ảnh hưởng rất nhiều trong tất cả mọi sinh hoạt của con người, từ văn hóa nghệ thuật hội họa âm nhạc cho tới cả võ thuật và y khoa”.

 

Ngọc Hân: Như vậy, ngược lại ở phương Tây thì sao?

 

Kiều Tiến Dũng: “Ngược lại thì Khoa Học phương Tây, tôi sẽ trở lại vấn đề thời gian nhưng mà tôi muốn nói Khoa học phương Tây ở đây được định nghĩa là khoa học được toán học đưa vào một cách chính xác là khoảng vài ba trăm năm nay, từ thời Newton đó là tôi muốn định nghĩa đó, song thực sự là nó có một lịch sử tùy theo chúng ta lấy một dấu mốc nào.

 

“Khoa học phương Tây thì họ đi từ những hiện tượng ngoài thiên nhiên đã có, từ đó đặt ra những giả thuyết để giải thích những hiện tượng đó nhưng nó chưa hẳn là như vậy. Bởi vì nếu như vậy thì mỗi hiện tượng đều có một giả thuyết hay sao? Phải có một giả thuyết bao quát hơn và với những giả thuyết đó, chúng ta có thể từ đó có áp dụng được những hiện tượng khác hay không hoặc là chúng ta có hệ quả của giả thuyết đó được suy ra từ những lý luận toán học đi từ giả thuyết đó chúng ta dùng toán học để suy ra cái hệ luận và những hệ luận đó có áp dụng vào những hiện tượng thiên nhiên khác hay không, thì giống như chúng ta đi từ dưới lên trên”.

 

Ngọc Hân: Thời trung học ở Việt Nam, chúng ta thường nghe chuyện trái táo rơi xuống Ông Newton

 

Kiều Tiến Dũng: “Lấy một ví dụ mà chúng ta thường hay nghe nói ở trung học đây là một huyền thuyết, huyền thoại thì đúng hơn, là ông Newton người Anh nằm dưới gốc cây táo thì một trái táo rơi rụng xuống, từ đó ông liên tưởng đến sự rụng của trái táo giống như mặt trăng quay chung quanh trái đất thì ông cho rằng mặt trăng thực sự không phải là quay mà nó rụng xuống trái đất nhưng nó rụng thành một vòng tròn, rốt cuộc đi thành vòng tròn rụng rụng vì trái đất hình tròn rồi ông mới đưa ra thuyết trọng trường của Newton và sau đó chúng ta thấy Thuyết Trọng Trường rất chính xác và đưa được con người lên đến mặt trăng, ví dụ như vậy.

 

“Cho nên sự khác biệt của Khoa học phương Tây là đi từ dưới lên trên, chi tiết đi trên tổng quát còn trong khi phương Đông là những điểm đã có sẵn. Sự khác biệt đó chúng ta đã thấy rõ nhưng sự khác biệt đó cũng như giữa Âm và Dương hay thế giới Nhị Nguyên mà chúng ta thấy hàng ngày nhưng dù có sự khác biệt đó nhưng chúng không chống đối nhau, một sự khác biệt như mặt phải mặt trái cuả đồng tiền, tuy là khác biệt nhưng nó cùng một bản thể và chúng ta cần hai mặt để nói về một đồng tiền, thì đó là sự khác biệt”.

 

Ngọc Hân: Bây giờ xin Gs Kiều Tiến Dũng sơ lược những tương đồng giữa Đông và Tây?

 

Kiều Tiến Dũng: “Còn nói về sự tương đồng thì như thế nào? Tương đồng thì cái suy nghĩ hơn là lý luận, đó đúng là suy nghĩ của tôi thì nếu chúng ta có một Sự Thật sau cùng và chỉ một Sự Thật sau cùng thôi thì những con đường đi tìm sự thật đó phải có hội tụ và phải có những điểm tương đồng ở một thời gian, một giai đoạn nào đó, không bắt buộc phải giống nhau nhưng bắt buộc phải có những điểm tương đồng với nhau. Và tôi cho rằng Triết lý phương Đông và Khoa học phương Tây là đều đi tìm một sự thật và nếu chỉ có một sự thật sau cùng thì phải có những tương đồng.

 

“Do đó tôi là một người làm khoa học và khi tôi thấy được những điểm Triết học về phương Đông mà tôi rất ham thích lại thấy những điểm tương đồng hơn là điểm khoa học mà mình đã học qua, đã trải nghiệm qua thì mới mạo muội mà nêu lên và gợi ý lên qua quyển sách nầy thì đây là một việc làm phải nói là liều lĩnh nhưng tôi chấp nhận đó là một sự gợi ý và cái nhìn của cá nhân”.

 

Ngọc Hân: Lúc nãy, Gs Kiều Tiến Dũng có đề cập đến vấn đề thời gian khởi điểm, như chúng ta thường nghe đến triết lý và khoa học của thời cổ Hi-Lap… 

 

Kiều Tiến Dũng: “Tùy theo chúng ta định nghĩa được là chúng ta bắt đầu từ đâu và lúc nãy như đã trình bày là tôi định nghĩa Khoa học hiện đại đi từ Newton, lý do tại sao?

Là vì Newton đã dùng toán học vào đó để đưa ra những định lý và những hệ quả mà chúng ta thấy được sự chính xác của Khoa học thời đó và sau đó có những sai lầm về những lý thuyết mới của Einstein vv...

 

“Từ thuở xa xưa, Khoa học đã có dưới dạng nầy hay dạng khác, nhất là Hy lạp cổ, thì lúc đó có Aristotle, có Plato và sau đó có Pythagoras vv... Đó là những điều rất tự nhiên vì con người chúng ta sinh ra, chúng ta đặt câu hỏi: chúng ta từ đâu tới, chúng ta đi về đâu và tại sao những hiện tượng tự nhiên nầy có những giải thích như thế nào và Pythagoras thì lại dùng con số nguyên 1, 2, 3, 4 để cố giải thích về hiện tượng trong thiên nhiên và ngay cả âm nhạc nữa, âm nhạc là những con số nguyên. Thì đó là một cái dạng phôi thai, nó lẫn lộn giữa Triết học và Khoa học, đó là một cái điểm và thời điểm đó mình có thể gọi đó là Khoa học cũng được nhưng thực sự nó không có một nền tảng lý luận mà chúng ta nhận thức được và nhận biết được giống như nền tảng ngày hôm nay.

 

“Ngày hôm nay chúng ta có những lý luận, những logic hoàn toàn khác hồi đó, hồi đó có những lý luận đơn giản hơn như Tam Đoạn luận vv... rất đơn giản và từ đó người ta càng ngày càng gầy dựng lên... Tôi xin trình bày một điểm rất thú vị: vào khoảng 500 năm, 600 năm hay trước đó chút đỉnh trước Công nguyên, là thời đại rất là kỳ lạ và thú vị của lịch sử nhân loại. Ở phía Đông chúng ta có gì? Có Đạo, có Lão Tử viết về Đạo Đức Kinh, có Thích Ca đi thuyết giảng đạo và có Khổng Tử cũng khoảng thời gian đó trong khi phương Tây chúng ta có những nhà triết học, triết gia người Hy Lạp, có những điểm rất tương đồng là có những bậc gọi là hiểu biết và có những khai phá đột xuất cùng xuất hiện vào khoảng thời gian đó trong lịch sử của nhân loại. Đó là một điểm rất thú vị mà tôi nghĩ là không ai hiểu tại sao”.

 

Ngọc Hân: Xin cảm ơn Giáo sư Ts Kiều Tiến Dũng.

 

* Ngọc Hân tường trình Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA từ Sydney Australia                  (Nguồn: Chương trình VOA lúc 10 giờ tối Thứ Hai 13.03.2017)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2026(Xem: 2339)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
09/04/2026(Xem: 546)
Cố vấn tâm lý, theo tôi học được từ Lifeline là sau khi lắng nghe ông ta tâm sự, tôi sẽ cùng ông tìm ra các hướng đi và cùng ông thảo luận các lợi hại của từng hướng đi...để rồi sau đó tự ông quyết định hướng đi cho mình. Ông không trả lời tôi vội, ông đắn đo cân nhắc khá lâu, rồi ngập ngừng nói với tôi: “Thôi, tôi không làm đâu” Tôi hỏi nhẹ: “Vì sao vậy ông?” Ông trả lời: “Dù sao tụi nó cũng là con tôi. Kiện tụi nó ra tòa, đưa tụi nó lên báo, tôi có thắng, thì tụi nó thua cả đời” Ông nói thêm, giọng rất nhỏ: “Tôi già rồi. Ráng chịu thêm nữa…cũng chẳng sao, dù gì nước mắt cũng chảy xuống mà”. Làm gì được, được làm gì…trong cảnh đời “bơ vơ ở tuổi xế chiều” này đây?
03/04/2026(Xem: 1209)
Làm sao để giá trị tinh thần không bị thời gian và công nghệ AI làm lu mờ. ( Cảm tác sau khi đọc bài viết của TT Thích Nguyên Tạng nhân kỹ niệm lễ Huý Nhật của HT Thích Trí Tịnh vào ngày 6/4/2026 ) Có những bậc cao tăng và ngay cả những bậc trí tuệ như Socrates, Friedrich Nietzsche hay Lao Tzu… cũng từng bị hiểu sai, lãng quên, rồi được “tái khám phá”. Không phải vì họ mất giá trị, mà vì:”Thời đại thay đổi nhanh hơn khả năng tiếp nhận của con người, hơn thế nữa giá trị tinh thần thường không “ồn ào” như công nghệ và nhất là đám đông thường bị cuốn vào cái mới, không phải cái sâu.” Do vậy tên tuổi đáng kính thường bị che khuất tạm thời bởi dòng chảy thời đại. Phải chăng cái nguy cơ lớn nhất của thời đại AI ngày nay không phải là quên… mà là “nông” Phải chăng AI có thể: (Viết thay ta-Nghĩ nhanh hơn ta-Tổng hợp tri thức nhanh chóng) Nhưng AI cũng tạo ra một nguy cơ tinh vi: Con người tưởng mình hiểu… nhưng thực ra chỉ “chạm bề mặt”. Do đó nếu chỉ sống bằng tri thức vay mượn, thì
03/04/2026(Xem: 712)
“Khi Thế giới của chúng ta ngày càng nhỏ lại, nhưng chúng ta lại cứ nghĩ mình ngày càng lớn ra”. Trong xã hội ngày nay, khi con người thường đề cao bề nổi, ưa thích sự thể hiện bản thân vượt qua giá trị đích thực, thích thổi phồng những danh xưng, thành công hay một cuộc sống ngập tràn sự hào nhoáng. Nó tạo ra sự khao khát để khẳng định mình so với người khác bởi tâm lý sợ bị lãng quên, sợ bị nhạt nhòa và sợ bị bỏ lại sau lưng. Nó giúp con người tạo ra một bề mặt “kiêu hãnh” và khi tâm kiêu hãnh hình thành, trở thành chất xúc tác gây nghiện, con người sẽ bắt đầu trở nên kiêu mạn và lệ thuộc vào những thứ phù phiếm bên ngoài mà quên đi những giá trị cốt lõi bên trong.
30/03/2026(Xem: 717)
Nàng Persephone lại trở về, vườn xuân xanh biếc cây lá, muôn hoa khoe sắc hương, cỏ xanh một màu mướt mát. Cái vòng quay sanh – diệt vừa trọn một vòng. Nàng Persephone trở về đem lại sự hồi sinh sau mùa đông ảm đạm. Vô số nụ hoa nhỏ trên thảm cỏ, những nụ hoa pansee cho đến những loài hoa dại khác mà ta không biết tên, trên cành vô số hoa đào, hoa anh đào…Cánh hoa lả tả bay trong gió khiến ta ngỡ cảnh thiên thai. Chiều làm về, trút bỏ giày đi chân trần trên thảm cỏ, ta cảm nhận cả một sự bình yên chi lạ. Bàn chân trần bó rọ trong những đôi giày, dù giày lao động hay giày thời trang hàng hiệu cũng không sao hạnh phúc bằng chân trần trên cỏ xanh. Bàn chân trần tiếp xúc với đất mẹ mà nghe nhẹ nhõm thư thái trong tâm hồn. Vườn ta muôn hoa khoe hương sắc, mùa xuân rực rỡ với thủy tiên, tulip, hoa đào, mẫu đơn…ấy là những loại hoa mà loài người yêu thích và xem trọng. Riêng vườn ta thì chẳng có quý tiện hay trọng khinh, hoa trồng hay hoa dại cũng như nhau. Cánh hoa đào hòa mình cù
30/03/2026(Xem: 873)
Buổi sáng yên tĩnh, khi tiếng chuông chùa vang lên trong không gian, ta chợt dừng lại một chút và nhận ra rằng có một bài pháp rất lớn mà ta thường bỏ quên. Bài pháp đó không nằm trong kinh sách hay nơi giảng đường, mà chính là cuộc đời mà ta đang sống mỗi ngày, là từng hơi thở đang diễn ra ngay trong hiện tại. Đức Phật dạy rằng toàn bộ hành trình sinh tử của con người gắn liền với khổ đau. Không ai trong chúng ta có thể đứng ngoài quy luật đó. Dù cuộc sống có những niềm vui, nhưng niềm vui ấy không kéo dài; những nỗi buồn cũng vậy, đến rồi đi. Những người ta gặp trong đời, dù thân hay sơ, đều mang đến cho ta những bài học. Nếu nhìn sâu, ta sẽ thấy tất cả đều là “Pháp” – là những điều giúp ta hiểu hơn về chính mình và về cuộc đời. Tuy nhiên, không phải lúc nào ta cũng nhận ra điều đó. Khi tâm còn rối loạn, ta chỉ thấy vui buồn, hơn thua, được mất. Chỉ khi tâm lắng lại, ta mới có thể nhận ra ý nghĩa sâu hơn phía sau mỗi trải nghiệm.
25/03/2026(Xem: 3288)
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn, Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí Nhìn đời bao dung lẫn tri ân Thế gian vạn biến, đừng dính mắc Với lòng bi mẫn giải mã dần Duy trì thói quen hằng quán chiếu Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
20/03/2026(Xem: 793)
Trong bối cảnh Phật giáo đang đối diện với thương mại hóa, hình thức hóa, và sự suy giảm chiều sâu giáo lý, việc tìm lại những mô hình cư sĩ lý tưởng không chỉ mang tính lịch sử mà còn mang tính định hướng cho tương lai. Hai hình tượng nổi bật nhất trong Đại thừa — Duy Ma Cật và Thắng Man Phu Nhân — không chỉ là những nhân vật kinh điển, mà còn là biểu tượng của trí tuệ, từ bi nhập thế và phụng sự xã hội. Điều đặc biệt là cả hai đều: không rời bỏ gia đình, không rời bỏ trách nhiệm xã hội, không rời bỏ đời sống kinh tế – chính trị, nhưng vẫn đạt trí tuệ sâu xa và phát đại nguyện Bồ-tát.
19/03/2026(Xem: 1044)
Rơi vào trầm cảm sau khi mẹ qua đời, Lilly Hubbard quyết định quay lại Việt Nam và tìm thấy sự "chữa lành" từ tình người ấm áp ở vùng đất xa lạ. Sáng ngày cuối tháng 2, Lilly, 41 tuổi, theo người bạn đến thăm họ hàng tại khu chợ Đồn, phường Thuận Lộc, TP Huế. Trong lúc chờ đợi, cô ngồi nép vào một góc, dùng điện thoại ghi lại nhịp sống rộn ràng. Một phụ nữ lớn tuổi bán hàng gần đó chú ý đến cô. Bà mỉm cười, đưa tay dùng ngôn ngữ ký hiệu của người câm hỏi Lilly đến từ đâu. Cuộc trò chuyện không lời diễn ra bằng những cái gật đầu, nụ cười và ánh mắt. Khi Lilly xoay màn hình điện thoại cho bà xem đoạn video vừa quay, thấy mình xuất hiện, người phụ nữ bật cười.
19/03/2026(Xem: 1105)
Những tia nắng đầu ngày lấp lánh trong trẻo như pha lê, vườn cây hớn hở tắm trong ánh nắng tươi mát, từng phiến lá hả hê nhả dưỡng khí vào đất trời. Màu xanh cây lá mát mắt, mát dịu cả tâm hồn. Màu xanh chắt ra từ nguồn nước mẹ thiên nhiên, từ năng lượng ấm áp của nắng gió để rồi chuyển thành năng lượng sống của vô số chiếc lá. Thần ánh sáng Helios trên chiếc xe kéo bởi những con ngựa có bờm lửa lướt qua bầu trời. Ánh sáng tràn ngập cả không gian khiến cho gã người phải mở mắt ra.