19. Whom To Teach

04/02/201109:24(Xem: 3197)
19. Whom To Teach

THE STORYOF BUDDHA
CUỘCĐỜI CỦA ĐỨC PHẬT
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

19. Whom To Teach?

All of nature rejoiced that glorious morning. Fresh flowers blossomed everywhereand sent their sweet perfume into the air. Birds sang joyfully and creatureseverywhere forgot their fear. Rainbows and beautifully coloured cloudsappeared in the sky, and people marveled to see such wondrous sights.

Buddha himself was filled with the highest happiness. His mind, free fromall darkness and pain, felt a boundless joy. For days and weeks he stayednear the Tree of Enlightenment, enjoying the bliss and happiness only aBuddha knows.

Then he thought, "It was so difficult for me to reach the end of sufferingand become a Buddha. I had to work so hard for so long. When I see howblind and ignorant most people are, I wonder if there is anyone who canunderstand the truths I have discovered. How could I possibly teach them?Perhaps it is better for me to live the rest of my life in the forestsalone and enjoy the happiness of being a Buddha myself."

Then he heard an inner voice which said, "Please do not forget us! We aresuffering beings of the world. We have been waiting for this moment eversince your birth, and even before that. We have hoped and prayed thesemany years that you would leave the princely life and discover the wayto end all suffering. Now that you have found this path, please teach itto us. Unlike you, we are still suffering."

But another thought arose in Buddha's mind: "Who will be able to followthe teachings I have to give? Who is strong and brave enough? Who willtry hard and long enough?"

And the inner voice came again: "It is true that our minds are cloudedin ignorance, O Buddha. But for some people this ignorance, is not so thick.They will be able to understand you. For their sake, please teach us allthe true path!"

And the Buddha smiled and said, "Of course, of course, I shall teach. Theonly reason I left the princely life was to find a way to help others.Now that I have become a Buddha, I shall do everything I can.

"But even a Buddha cannot remove the sufferings of others if they do nottry to help themselves. People must want to get better before a doctorcan cure them. In the same way, they must want to hear the teachings ofthe truth before anyone can help them. But whoever comes to me with anopen mind will find that I am ready to teach them in every way I can."

Then he thought, "Who, among all the people in the world, should I teachfirst? Who is the most ready?" He remembered Arada and Udraka, the twoteachers he had met six years
before. "They would be the best to teach, but I can see that they havealready died and left this world."

Then he thought of the five men who lived with him for so long in the forest."They are ready to understand the truth," he thought. "I shall teach themfirst."

He knew that he would find these men in the Deer Park near Benares, theholiest city of ancient India. "I shall go there," Buddha procclaimed,"and begin the work I came to do."

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2012(Xem: 73138)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (tập 4), mục lục: Sắc đẹp hoa sen Chuyện hai mẹ con cùng lấy một chồng Cảm hóa cô dâu hư Bậc Chiến Thắng Bất Diệt - Bạn của ta, giờ ở đâu? Đặc tính của biển lớn Người đàn tín hộ trì tối thượng Một doanh gia thành đạt Đức hạnh nhẫn nhục của tỳ-khưu Punna (Phú-lâu-na) Một nghệ sĩ kỳ lạ Vị Thánh trong bụng cá Những câu hỏi vớ vẩn Rahula ngủ trong phòng vệ sinh Voi, lừa và đa đa Tấm gương học tập của Rahula Bài học của nai tơ Cô thị nữ lưng gù
21/02/2012(Xem: 3564)
Đức Phật thị hiện là một con người như mọi người, điều này khẳng định cho chúng ta biết ngài không phải là thần linh, thị hiện ở núi non kỳ dị. Ngài là một con người lịch sử, có cha có mẹ như chúng ta. Lớn lên ngài cũng lập gia đình, nhưng do túc duyên đặc biệt ngài tìm đường giải thoát, cởi bỏ những ràng buộc của thế gian.
19/02/2012(Xem: 15928)
Dưới đây là tóm tắt nhữnglời dặn dò cuối cùng của Phật. Thật ra Phậtđã đau yếu từ ba tháng trước và đã khởisự dặn dò người đệ tử thân cận nhấtlà A-nan-đà. Phật bảo A-Nan-Đàtập họp các đệ tử để nghe giảngvà thông báo trước sự tịch diệt của mình. Lúc ấy Phậtđã 80 tuổi.
17/02/2012(Xem: 3453)
Đức Phật đưa cành hoa lên (niêm hoa) và ngài Ca Diếp hiểu ý mỉm cười (vi tiếu). Đó là pháp môn lấy tâm truyền tâm.
24/01/2012(Xem: 16643)
Đức Phật là người đầu tiên xướng lên thuyết Nhân bản, lấy con người làm cứu cánh để giải quyết hết mọi vấn đề bế tắc của thời đại. Cuộc đời Ngài là cả một bài thánh ca trác tuyệt...
24/01/2012(Xem: 21487)
Lịchsử Đức Phật Thích Ca là lịch sử một con người, nhờ công phu tu tập bản thân, đã trở thành một con người hoàn thiện, một bậc Thánh giữa thế gian; “Con người vĩ đại nhất sinh ra ở đời này” nếu dùng lại lời của nhàthi hào Ấn Độ Tagore... Có thể nói, không có một Tôn giáo nào, một hệ tư tưởng nào đề cao con người và đặt niềm tin vào con người như là đạo Phật. Tính nhân bản tuyệt vời của đạo Phật chính là ở chỗ đó.
24/01/2012(Xem: 17035)
Hình tượng Đức Phật Di Lặc hiện hữu với nụ cười trên môi, dáng vẻ hiền hòa khiến ai nhìn vào cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng, hiền thiện và hoan hỷ hơn bao giờ hết.
07/01/2012(Xem: 9196)
Trong các danh từ chuyên môn của đạo Phật,có lẽ không có từ ngữ nào mà người học Phật cần phải hiểu và cần phải phân biệtrõ ràng, nếu như muốn hiểu giáo lý thâm diệu của đạo Phật như hai từ "ChânĐế" và "Tục Đế". Thật vậy, Đức Phật, vì muốn độ chúng sinhthoát khổ sinh tử nên mới nương vào thế giới Tục đế mà nói pháp, nhằm chỉ bàycho chúng sinh thấy được cái bản chất chân thật tự nhiên của Tâm vốn sẵn có, đểchúng sinh, tự nỗ lực tu hành giải thoát khỏi khổ đau sinh tử, lìa khỏi thếgiới Tục đế, đến thế giới Chân đế...
29/08/2011(Xem: 17743)
Bàng bạc khắp trong tam tạng kinh điển, hằng hà sa số mẩu truyện, đức Phật thường nhắc đến sự liên hệ giữa Ngài và các đệ tử, giữa chúng sanh và Ngài trong những kiếp quá khứ.
21/07/2011(Xem: 14703)
Chính Ðức Phật đã dạy: “Trong các sự bố thí chỉ có Pháp thí là công đức lớn nhất, không có công đức nào sánh bằng” ... Thích Chân Tính