Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ

23/01/201921:26(Xem: 10235)
Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ

THẤY BIẾT TRONG CHÙA NHỎ

 

       Đến dự lễ cúng Tất niên tại Chùa Tịnh Quang ở Suối Hiệp, được đọc và nghiền ngẫm lại "Mười Điều Tâm Niệm" ngay tại chỗ, tự dưng thấy hỗ thẹn vô cùng, thấy mình quá yếu đuối, hèn nhát, trước pháp Phật vi diệu mà mình đã từng được nghe, được đọc, được học. Lòng nặng trĩu, bèn lên chánh điện lạy sám hối...
       Chùa ở quê nghèo, không thấy... Mèo, chỉ thấy 2 con Chó.
       Và khi dạo vườn ngắm cỏ cây hoa lá, đến tuốt góc vườn sau lại ngạc nhiên khi thấy bóng dáng của "cặp bài trùng danh nhân" lấp ló...
       Đều là chuyện lạ lạ, bèn kể ra đây nghe biết cho vui:
       - Chó: một con hiền khô, chỉ biêt nằm bẹp một nơi, đưa mắt ngó người ra kẻ vô. Con kia cứ kêu ăng ẳng, nhưng đến lúc thầy niêm hương hành lễ rồi thì nó nằm im re. Tình cờ nghe một bác cư sĩ biểu nó "Bái đi, bái đi!", nó liền đứng hai chân sau lên, hai chân trước chắp tay lại... bái bái. Bác cư sĩ cười nói với tôi: "Ai cũng kêu nó là Chó Bái!". Thấy thú vị quá, tôi mở ống kính, ngồi xuống cách nó 2 bước chân, năn nỉ: "Bái đi, bái đi!", và nó bái, xá xá...
         - Hai danh nhân lừng lẫy trên dòng văn học nước nhà không biết dắt nhau đi ngao du sơn thủy từ khi nào, và đã qua những đâu, nay lại thấy lạc bước ghé vào vãng cảnh chùa quê, bị Thầy trú trì Tâm Hiến đẩy cho ra ngồi tuốt ở góc vườn sau. Hây dà, vậy mà cả hai vẫn thoải mái tự nhiên, tự tại vô ngại cùng cười toe toét khoái trá rất ư là... có duyên. Đó chính là đôi uyên ương Chí Phèo & Thị Nở.
         - Đứng lại trước bức thư pháp trên gỗ treo trên vách, đọc bài thơ qua một lần, thấy hay, đọc lại lần nữa, thuộc luôn, chừng như nhờ có chút gì đó đồng cảm, có chút gì đó liên quan đến mình, nên mới thuộc nhanh như vậy:

"Đời ẩn sĩ
như con còng già bỏ tổ
Lên non cao mà sợ nước triều dâng
Bụi dính áo phủi hoài tay cũng mỏi
Nên đôi khi ẩn sĩ cũng ưu phiền."
            Thuộc rồi, để dành đó, khi nào tĩnh tâm, sảng khoái, sẽ mần tiếp nối bài thơ này.
             Đường trở về nhà còn thênh thang dài dài, chạy chậm xe mà an ủi trấn an, lại nhớ nghĩ và nghiễn ngẫm để tiến bước:
"Có vấp ngã mắt mới nhìn sáng suốt
Có đau thương lòng mới cứng rắn hơn
Có thẳng căng như một sợi dây đờn
Mới tạo được âm thanh huyền diệu."

              Xin hết chuyện!


Cư sĩ Vĩnh Hữu
Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-12Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-11Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-10Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-09Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-08Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-07Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-06Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-05Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-04Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-03Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-02Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-01
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 19535)
"Hỏi hay đáp đúng" (nguyên tác Anh ngữ: '' Good Question, Good Answer) là một trong nhiều tác phẩm phổ biến của Đại đức Shravasti Dhammika, một Tăng sĩ người Úc đã từng diễn giảng giáo lý Phật Đà trên đài truyền hình và đại học Úc
08/04/2013(Xem: 10902)
Khai Thị [ Tập 1 ] Đại Sư Tuyên Hóa Việt dịch: Ban Phiên Dịch Đại Học Pháp Giới, Vạn Phật Thánh Thành --- o0o --- --- o0o --- | Thư Mục Tác Giả | --- o0o --- Vi tính : Diệu Nga - Samuel Trình bày : Mỹ Hạnh - Nhị Tường
08/04/2013(Xem: 11813)
Có một tiểu hòa thượng mới đến thiền viện, anh ta chủ động đi gặp thiền sư Trí Nhàn, nói thành khẩn: - Con mới đến, xin sư phụ chỉ bảo con phải làm những gì. Thiến sư Trí Nhàn mỉm cười nói: - Trước hết, con hãy đi làm quen với chúng tăng trong chùa. Ngày hôm sau, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, hỏi: - Chúng tăng con đã làm quen hết rồi, giờ phải làm gì?
08/04/2013(Xem: 13985)
Là một con người chúng ta phải có một mục đích cho cuộc sống. Kẻ không theo đúng con đường chính đáng của đời sống sẽ không bao giờ tìm thấy mục đích...
08/04/2013(Xem: 18387)
Nội dung cơ bản của Phật giáo, ở đâu cũng là một, mãi mãi vẫn là một. Phật giáo bắt nguồn từ đức Phật là bậc đại giác, tức là từ biển lớn trí tuệ và từ bi của đức Thích Ca ...
08/04/2013(Xem: 17593)
Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường nghe hay thường quen miệng nói đến hai chữ "tu dưỡng’ chẳng hạn như:"Con nên tu dưỡng tánh tình để thành người có đức hạnh" hay:"Nó hư, vì khôn gbiết tu tâm, dưỡng tánh". Hai tiếng"tu dưỡng" thường đi đôi với nhau, nên chúng ta thấy mường tượng như chúng nó giống nghĩa nhau, có một phạm vi, một tác dụng riêng biệt. Tu là sửa, mà dưỡng là nuôi. Người ta sửa cái xấu, mà nuôi cái tốt_Sữa là trừ, mà nuôi là cộng; tu có tánh cách tiêu cực, dưỡng tánh có tánh cách tích cực. Một bên tiêu trừ cái xấu, một bên bồi bổ cái tốt. Một bên làm cho hết hư, một bên làm cho thêm nên. Mọi sự vật trong đời tương đối nầy đều có phần xấu và phần tốt. Đối với cái xấu ta phải tu, đối với cái tốt ta phải dưỡng. Chẳng hạn, khi ta trồng một cây gì, công việc của chúng ta có hai phần lớn: bắt sâu bọ, trừ nước phèn, nước mặn: đó là tu hay sửa. Bỏ phân, tưới nước ngọt, cho nó đủ thoáng khí và ánh nắng mặt trời: đó là bổ hay dưỡng. Tu bổ một cái cây, cho nó đơm hoa kết trái,
08/04/2013(Xem: 19659)
Tôi rất vui mừng, vì thấy mỗi ngày chủ nhật, quý vị bơ thì giờ quý báu, để đến chùa lạy Phật nghe kinh, Một giờ quý vị lạy Phật nghe kinh, thì ngày ấy hay tháng ấy quý vị tránh được việc dữ, làm được điều lành. Một người tránh dữ làm lành, thì người ấy trở nên hiền từ. Cả gia đình đều tránh dữ làm lành, thì gia đình được hạnh phúc. Cả nước đều tránh giữ làm lành thì toàn dân có đạo đức, trở nên một nước thạnh trị. Cả nhơn loại đều tránh dữ làm lành, thì lo chi thế giới chẳng được đại đồng, nhơn loại không hưởng được hạnh phúc thái bình.
06/04/2013(Xem: 19627)
Phật Giáo đưa ra nhiều quan điểm khá khác biệt nhau về cái chết. Nếu đã có nhiều quanđiểm khác nhau thì tất nhiên cũng sẽ phải có nhiều phép tu tập khác nhau. Thếnhưng cái chết cũng chỉ là một hiện tượng duy nhất, vậy chúng ta hãy thử tìmhiểu xem tại sao Phật Giáo lại có nhiều quan điểm và nhiều phép tu tập như thế.
05/04/2013(Xem: 10316)
Hẳn bạn hay chú trọng những chuyện đưa tới sai lầm trong đời, hay ít nhất những gì xảy ra không như ý muốn. Dù khổ đau cứ tái diễn chúng ta vẫn phải tiếp tục phấn đấu vượt qua để đạt tới hạnh phúc và theo đuổi chúng ngay khi ta nghĩ tới.
05/04/2013(Xem: 15605)
Đức Phật là một đấng đại Từ Bi, Ngài xem tất cả chúng sinh mọi loài như con một. Lòng yêu thương chúng sinh của Đức Phật trong Kinh Lăng Nghiêm có nói, như mẹ thương con, chỉ mong làm sao cho con mình được hết tất cả khó và hưởng tất cả vui, cho nên trong Kinh Hoa Nghiêm nói ...