Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ

23/01/201921:26(Xem: 613)
Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ

THẤY BIẾT TRONG CHÙA NHỎ

 

       Đến dự lễ cúng Tất niên tại Chùa Tịnh Quang ở Suối Hiệp, được đọc và nghiền ngẫm lại "Mười Điều Tâm Niệm" ngay tại chỗ, tự dưng thấy hỗ thẹn vô cùng, thấy mình quá yếu đuối, hèn nhát, trước pháp Phật vi diệu mà mình đã từng được nghe, được đọc, được học. Lòng nặng trĩu, bèn lên chánh điện lạy sám hối...
       Chùa ở quê nghèo, không thấy... Mèo, chỉ thấy 2 con Chó.
       Và khi dạo vườn ngắm cỏ cây hoa lá, đến tuốt góc vườn sau lại ngạc nhiên khi thấy bóng dáng của "cặp bài trùng danh nhân" lấp ló...
       Đều là chuyện lạ lạ, bèn kể ra đây nghe biết cho vui:
       - Chó: một con hiền khô, chỉ biêt nằm bẹp một nơi, đưa mắt ngó người ra kẻ vô. Con kia cứ kêu ăng ẳng, nhưng đến lúc thầy niêm hương hành lễ rồi thì nó nằm im re. Tình cờ nghe một bác cư sĩ biểu nó "Bái đi, bái đi!", nó liền đứng hai chân sau lên, hai chân trước chắp tay lại... bái bái. Bác cư sĩ cười nói với tôi: "Ai cũng kêu nó là Chó Bái!". Thấy thú vị quá, tôi mở ống kính, ngồi xuống cách nó 2 bước chân, năn nỉ: "Bái đi, bái đi!", và nó bái, xá xá...
         - Hai danh nhân lừng lẫy trên dòng văn học nước nhà không biết dắt nhau đi ngao du sơn thủy từ khi nào, và đã qua những đâu, nay lại thấy lạc bước ghé vào vãng cảnh chùa quê, bị Thầy trú trì Tâm Hiến đẩy cho ra ngồi tuốt ở góc vườn sau. Hây dà, vậy mà cả hai vẫn thoải mái tự nhiên, tự tại vô ngại cùng cười toe toét khoái trá rất ư là... có duyên. Đó chính là đôi uyên ương Chí Phèo & Thị Nở.
         - Đứng lại trước bức thư pháp trên gỗ treo trên vách, đọc bài thơ qua một lần, thấy hay, đọc lại lần nữa, thuộc luôn, chừng như nhờ có chút gì đó đồng cảm, có chút gì đó liên quan đến mình, nên mới thuộc nhanh như vậy:

"Đời ẩn sĩ
như con còng già bỏ tổ
Lên non cao mà sợ nước triều dâng
Bụi dính áo phủi hoài tay cũng mỏi
Nên đôi khi ẩn sĩ cũng ưu phiền."
            Thuộc rồi, để dành đó, khi nào tĩnh tâm, sảng khoái, sẽ mần tiếp nối bài thơ này.
             Đường trở về nhà còn thênh thang dài dài, chạy chậm xe mà an ủi trấn an, lại nhớ nghĩ và nghiễn ngẫm để tiến bước:
"Có vấp ngã mắt mới nhìn sáng suốt
Có đau thương lòng mới cứng rắn hơn
Có thẳng căng như một sợi dây đờn
Mới tạo được âm thanh huyền diệu."

              Xin hết chuyện!


Cư sĩ Vĩnh Hữu
Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-12Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-11Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-10Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-09Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-08Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-07Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-06Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-05Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-04Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-03Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-02Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-01
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/10/201807:14(Xem: 3321)
Commencing at 10:00 am on Saturday, 6th October 2018 Then every Saturday from 10:00 am to 11:30am Why do we practice meditation? Modern life is stressful and impermanent. Meditation is a way of calming the mind and help us to attain more awareness, compassion, happiness, and inner peace. Discover for yourself the inner peace and happiness that arise when your mind becomes still.
23/04/201906:14(Xem: 417)
Khóa Tu Học nhân Mùa Phục Sinhà019 tại Chùa Viên Giác, Hannover, Đức Quốc, từ ngày 19-22.4.2019.
23/04/201905:53(Xem: 173)
Cảnh Giác Với Bạo Lực Tôn Giáo, Vào ngày 21/4/2019 hãng Reuters loan tin, “Hơn 290 người chết và tối thiểu 500 bị thương trong bảy cuộc đánh bom liên tiếp vào ba nhà thờ Thiên Chúa Giáo và bốn khách sạng sang trọng tại miền đông Tích Lan (Sri Lanka) vào ngày hôm nay do nhóm cực đoan Quốc Gia Thowfeek Jamaath thực hiện và đây là cuộc tấn công đầu tiên lớn nhất vào hòn đảo ở Ấn Độ Dương kể từ khi cuộc nội chiến chấm dứt cách đây mười năm. Bảy người đã bị bắt vài giờ ngay sau những cuộc đánh bom
18/04/201912:10(Xem: 275)
NGƯỠNG MỘ GIÁC NGỘ Nguyên bản: Aspiring to Enlightenment Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma Anh dịch: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
10/04/201919:28(Xem: 369)
Một ngày như mọi ngày, không có gì thay đổi, giống hệt như ngày hôm qua, không có gì vui, không có gì mới, là nỗi kinh hoàng của con người. Căn bệnh buồn nản, chán đời (depressed) mà trong nước gọi là trầm cảm đã được ông nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khóc than trong bản nhạc “Một ngày như mọi ngày” như sau:
10/04/201913:24(Xem: 351)
Ban sơ, Phật giáo là một phong trào cải cách chống lại uy quyền Vệ-đà, nghi lễ Bà-la-môn và hệ thống giai cấp đầy bất công cuả xã hội Ấn độ . Thời Đức Phật, khuynh hường nầy phát triển rộng khắp dưới sự lãnh đaọ của Đức Phật, đạo Phật được số đông dân chúng và gai cấp thống trị ủng hộ. Tuy nhiên, vào thế kỷ thứ 9 DL, Ấn giáo tung đòn phản công: tư tưởng đạo Phật được cố ý đem vào Ấn giáo và Đức Phật lịch sử được tuyên bố là một Hóa thân của thần Vệ Nữu. Những gì trước đây là điểm hấp dẫn của Phật giáo nay cũng được tìm thấy trong Ấn giáo.
09/04/201918:19(Xem: 387)
Con Cháu Hiếu Ông Bà Vui Tươi Lắm Hãy Giành Nhau Phụng Dưỡng Phước Đức Nhiều Chính Người Già Là Ruộng Phước Phì Nhiêu Sau Tam Bảo, Cùng Neo Đơn Khốn Khó…(2)
09/04/201913:43(Xem: 338)
MỞ RỘNG GIÚP ĐỞ Nguyên bản: Extending Help Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma Anh dịch: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển / Monday, February 25, 2019
07/04/201906:16(Xem: 684)
Nó bị người ta tra tấn hành hạ rất dã man, quá đói mà không có gì ăn phải ăn cả vỏ bánh kẹo của du khách, bây giờ nó đã được giải thoát và sống cuộc sống vui vẻ, tự do. Trong suốt 50 năm, chú voi Raju sống một kiếp sống nô lệ. Không ai biết cuộc đời trước kia của nó là như thế nào, chỉ biết rằng nó đã bị bắt cóc khỏi mẹ và tách khỏi bầy từ khi còn rất nhỏ, rồi được bán đi bán lại qua tay của 27 người chủ khác nhau như một món hàng hóa, để rồi cuối cùng chôn vùi cuộc đời mình tại một sở thú ở bang Uttar Pradesh, Ấn Độ.
04/04/201907:52(Xem: 319)
Chuẩn bị lên đường, bạn dặn tôi đến nơi nhớ điện thư cho biết năm nay (2018) Bồ Đề Đạo Tràng có gì lạ. Tôi đáp ngay: vâng, sẽ cố gắng. Nhưng xin hiểu giùm. Nếu ai đó trong ba năm qua, năm nào cũng đến đấy thì khó thấy chuyện lạ. Chuyện gì cũng quen. Từ con đường đi có chỗ ổ gà phải tránh, cổng vào chùa khép đến chỗ nào thì nghe tiếng kêu két két, anh bán hàng góc chùa Tây Tạng lúc nào cũng cười tươi. Kể cả bà già ăn xin cũng là người cũ, ngồi ủ rũ y nguyên chỗ cũ. Chuyện gì cũng thấy như năm ngoái mình đã thấy. Nhưng, nói vậy mà việc ấy cũng có cái hay của nó: tự nhiên sao mình có cảm giác thật thân quen, như đi xa về lại thăm nhà. Thành ra muốn vừa lòng bạn nhưng không lẽ lặp lại chuyện đã từng kể cho bạn nghe những năm rồi. Rồi bỗng … quên luôn!