Nhân Sinh Như Mộng

07/07/201619:08(Xem: 23885)
Nhân Sinh Như Mộng
blank
Namo Sakya Muni Buddha
Nhân Sinh Như Mộng
 
Một nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, cứ cách một đoạn thời gian, ông lại dẫn theo 
vợ con đến nơi hỏa táng để xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói rằng, 
chỉ cần đến  nơi hỏa táng, cái tâm nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền tài
 thật nhẹ nhàng. Ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là quan to quý tộc quyền cao chức trọng, 
uy danh hiển hách hay  là một người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi, không ai biết đến,
 cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế, lặng yên nằm xuống, sau đó bị đưa vào bên 
trong lò hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông
 nho nhỏ được bọc trong tấm vải đỏ.
 
- Khi đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn khói. 
Đời người chính là đơn giản như vậy! Vinh hoa phú quý phút chốc thoáng qua, 
ân ái tình thù cũng chỉ như cát bụi. Hôm nay sống trong một thế giới vật chất dục vọng
 tràn lan, bên cạnh chúng ta là đầy những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc, 
mỹ sắc.., hễ không  cẩn thận, thì trong tâm sẽ dậy sóng. Nội tâm chúng ta vốn dĩ trong sáng, 
thuần tịnh, bình lặng sẽ trở nên ngông cuồng, ngạo mạn và tư lợi.
 
- Khi bạn cảm thấy hiện thực và lý tưởng có sự chênh lệch,
Khi bạn cảm thấy uất ức thương tâm, không có người hiểu bạn,
Khi bạn vì ân oán tình thù mà canh cánh trong lòng,
Khi bạn vì lợi ích được mất mà so đo tính toán,
Khi bạn khom lưng chau mày đối với quyền thế,
Khi bạn vì địa vị cao thấp mà mưu tính hại nhau…
 
sao bạn không đi đến nơi hỏa táng xem thử, đối diện với một nắm tro bụi,
 bạn còn có gì không buông xuống được đây? - "Đời người tựa như một giấc mộng! 
Tuyệt đối đừng nói rằng bạn có tiền..!!??"
 
Đã biết chốn ni là quán trọ
Hơn, thua, hờn oán.. để mà chi!
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì..
 
Chốn ấy trăm năm ngỡ tít mờ
Đâu ngờ ập đến tựa cơn mơ.
- Sống Thương và Hiểu từng giây phút
Ngay kiếp mong manh gặp bến bờ..
Như Nhiên
blank
Sống Với Nhau
 
Lần nọ một người hỏi đất
Đất sống với nhau thế nào?
- Chúng tôi bao hàm, chấp nhận
Tô bồi, xây đắp cho nhau.
 
Lần kia người hỏi rừng cây
Cây sống làm sao với bạn?
- Chúng tôi vui mọc sum vầy
Chở che nhau, cùng hoạn nạn...
 
Người hỏi mây trời phiêu lãng
Thế nào bay lượn cùng nhau?
- Chúng tôi lòng không giới hạn
Tan vào nhau thuở ban đầu!
 
Rồi người hỏi thầm lá cỏ
Chung sống bạn bè ra sao?
- Mặt đất đan xen, nương tựa
Chia từng sương nắng... gửi, trao.
 
Hỏi dòng sông xuôi năm tháng
Thế nào nước nhịp nhàng trôi?
- Chúng tôi quyện hòa nhau chảy
Dù khi sóng dập gió dồi…
 
Rồi người gạn hỏi từng người
Với nhau, thế nào ta sống?
Không ai một tiếng trả lời
Những pho tượng cười… di động.
 
- Đời còn dẫm nhau mà sống
Người còn nặng những niềm riêng…
Vì ngỡ kiếp đời miên viễn
Tình Người, đạo đức xô nghiêng…
 
Người về thương người nhỏ lệ
Cúi mình lạy khắp thiên nhiên…
Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ
  (phóng tác)
 
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
blank
blank
Kính chia sẻ cùng cả nhà hình ảnh ngày tu Bát Quan Trai tại chùa Tịnh Luật
Houston- Texas (July 03 2016)
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
Ý kiến bạn đọc
09/07/201600:01
Khách
Bài viết quá hay. Học cách buông xả để tâm mình được an nhiên tự tại.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/09/2013(Xem: 12139)
Con người ta có nhiều cái sợ, như sợ già, sợ bệnh, sợ chết, sợ vợ hay chồng bỏ, sợ thất nghiệp, sợ nghèo, sợ đói, sợ nhiều thứ, v.v… Trong những cái sợ này có cả sợ ma. Không phải chỉ có con nít mới sợ ma mà nhiều người lớn cũng sợ ma. Muốn hết sợ ma thì cần phải suy tư về thực chất của sợ và ma.
04/09/2013(Xem: 23441)
Xuôi dòng Cửu Long đậu bến Elbe. Nếp Chùa Việt trên đất khách. Vom Mekong an die Elbe. Buddhistisches Klosterleben in der vietnamesischen Diaspora.
02/09/2013(Xem: 12649)
Ông hoàng tử Hạnh Phúc
30/08/2013(Xem: 15657)
Tâm Tình Dẩn nhập Cuộc đời ngày càng phức tạp, học Phật cũng như thế. Người học Phật ngày nay, trong thời buổi kinh tế thị trường, trăm hoa đua nở, tài liệu, kinh điển Phật Pháp, phương tiện thông tin đầy đủ và hữu hiệu, nên việc tìm hiểu, thực hành giáo Pháp, nếu muốn
29/08/2013(Xem: 14462)
Năm 1983: chúng tôi cạn kiệt khi mua xong đất làm tự viện mà còn thêm nợ nữa. Mảnh đất thật trơ trọi, không nhà cửa, một túp liều cũng không, Suốt mấy tuần lễ đầu chúng tôi phải ngủ trên cánh cửa cũ mua rẻ trong bãi phế liệu. Chúng tôi kê bốn góc gạch làm giường (dĩ nhiên làm gì có nệm – chúng tôi tu ở rừng mà!).
27/08/2013(Xem: 11250)
Khi Đức Đạt Lai Lạt Ma nhận giải Nobel Hòa Bình 21 năm trước, ngài nói, "Tôi chỉ là một thầy tu giản dị". Nhưng tôi có thể nói với các bạn, khi tôi gặp ngài lần đầu tiên năm năm trước rằng ngài hơn là một thầy tu giản dị rất nhiều. Tôi vẫn nhớ lần viếng thăm ấy bởi vì đấy là những thời khắc đáng ghi nhớ nhất trong đời tôi và khi tôi gặp những sinh viên chưa tốt nghiệp của chúng ta, họ nói, "Ô, ông đã từng gặp những lãnh tụ thế giới, ông đã từng gặp những tổng thống, ông đã từng gặp những Khôi nguyên Nobel Hòa Bình. Nhưng ai là người hấp dẫn nhất và ấn tượng nhất mà ông đã từng gặp?" Và tôi nói, đấy phải là việc gặp gở với Đức Đạt Lai Lạt Ma.
23/08/2013(Xem: 15506)
Sau khì thành Đạo dưới cội Bổ Đề, Đức Phật vân du khắp nơi để diễn bày chân lý nhiệm mầu đến khắp nơi : "Cửa vô sinh bất diệt, đã mở cho tất cả chúng sanh. Hãy để cho ai có tai muốn nghe được hưởng trọn niềm tin tưởng"
22/08/2013(Xem: 12473)
Với Tuệ giác và lòng Từ bi của Đức Phật, thấy chúng sanh ở cõi Ta bà, đang đắm nhiễm trong khổ đau, nên Ngài đã thị hiện xuống trần, vào cung vua, nhưng rồi biết rõ rằng do THAM ÁI với NGŨ DỤC mà con người mãi trầm luân, đau khổ.
22/08/2013(Xem: 16571)
Chúng ta muốn tu hành được tinh tấn và thành tựu thì phải tránh những chuyện thị phi, vì thị phi mất rất nhiều thời gian một cách vô ích, mà lại gây tạo rất nhiều nghiệp khẩu, oan trái.
16/08/2013(Xem: 10922)
Từ năm 1955-1975, những ai học tại trường Trung Học Bồ Đề Nha Trang nói riêng ít nhiều gì cũng được ngắm nét chữ tài hoa, bay bướm; bài giảng ngắn gọn, hàm súc và cốt cách phong lưu, nho nhã của thầy Võ Hồng. Chúng tôi thường kháo nhau: “Kim Trọng hào hoa đến thế là cùng.”