Mời like liệu có hay

10/12/201419:56(Xem: 10269)
Mời like liệu có hay

facebook3

Mấy năm nay tôi hầu như không đọc báo. Báo giấy thì không mua (và cũng không biết mua ở đâu). Báo mạng thì phần lớn là các tin tiêu cực. Tôi chỉ đọc các trang phật giáo mà thôi. Ngoài ra, nguồn thông tin đáng tin cậy nhất, tích cực nhất, hợp với tôi nhất là facebook. Lý do đơn giản rằng tôi chỉ kết bạn với những ai có tư duy tích cực, những ai là Phật tử và những người thích đọc sách. Chính bạn bè trên facebook đã lọc tin giúp tôi rồi.

Mấy hôm nay tôi theo dõi và tự nhiên giật mình. Nhiều bạn Phật tử có tâm đăng các hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật hay những tai nạn và kêu gọi mọi người cầu nguyện, hồi hướng công đức, niệm Phật. Thật ý nghĩa. Tuy nhiên, có một số bạn đưa bức ảnh đau thương và viết “Xin 1 like”

Ai mới học tiếng anh cũng biết rằng like có nghĩa là thích. Thường chúng ta đưa những bức ảnh đẹp lên, những câu nói hay để rồi thích, để rồi like. Ở đây lại là bức ảnh đáng thương. Và mời like. Sao lại thích những bức ảnh này. Sao lại like những hoàn cảnh này.

Công việc cần thiết nhất, hữu ích nhất mà mỗi chúng ta nên nhắc nhau làm mỗi ngày là mang lại bình an và hạnh phúc cho những ai quanh mình. Cách mang lại hạnh phúc và bình an là đưa những tin vui, những bức ảnh đẹp, những câu chuyện ý nghĩa.

Công việc mà mỗi Phật tử chúng ta nên làm là cảm thông và sẻ chia. Gặp hoàn cảnh bất hạnh chúng ta có thể giúp ổ bánh mỳ, bát cháo. Thấy câu chuyện thương tâm, ta nên sẻ chia và cảm thông. Tâm cảm thông rất quan trọng.

Với tâm của người sơ cơ, tôi tự hỏi, người viết đưa bức ảnh đó, tin đó mà mời like thì có mục đích gì. Dĩ nhiên là tình yêu thương và sự cảm thông. Dĩ nhiên là muốn chia sẻ thông tin. Tuy nhiên rất có thể có những người khác đọc và hiểu lầm về viêc làm rất ý nghĩa này.

Là Phật tử thì chúng ta đang tu tập để giảm bớt bản ngã, để cái TÔI đang ngày càng nhỏ bớt đi. Chúng ta mỗi ngày nhắc nhau ít quan tâm hơn đến tiền tài danh vọng. Ấy vậy mà, có thể những việc vô tình chúng ta làm lại gây hiểu lầm hoặc phản tác dụng.

Ngoài đời người ta dành giật nhau, đua chen nhau. Cứ ra phố tham gia giao thông là biết ngay. Cứ lên xe buýt, thậm chí máy bay là nhận ra ngay. Có khi còn có cả cướp giật nhau, bôi xấu nhau, làm đủ trò để ngoi lên, để vụ lợi.

facebook2

Tự nhiên tôi nhớ đến những câu viết của Osho. Đại loại rằng, một nền giáo dục đích thực không dạy cho con người tranh đấu hay giành giật. Nền giáo dục đó dạy người ta cách sống hòa hợp và sáng tạo. Nó mở ra cho con người lòng yêu thương, niềm an lạc tự tại và không bao giờ vướng bận so sánh bản thân mình với người khác. Nền giáo dục ấy không dạy bạn rằng ai đến trước sẽ có hạnh phúc - vì điều này hầu như vô nghĩa. Ta không thể nào có được hạnh phúc chỉ vì giành được ngôi thứ nhất. Và trong hành trình nỗ lực chiến thắng người khác, ta sẽ thấm thía nỗi đau khổ mà ngay trước khi về đích ta đã phải nếm trải.

Tôi thích đọc facebook. Sáng nay ngủ dậy cũng nhận được bao thông tin bổ ích, bao niềm vui từ mọi người, từ bạn bè, quen và lạ. Bạn biết không, sau cả 1 ngày chạy liên tiếp với bao cuộc gặp và bàn biết bao nhiêu chuyện, tối qua về nhà, tôi bị sốt, người mỏi nhừ, đầu ong ong. Vậy mà sáng nay đã khỏe hẳn lại. Một phần chắc chắn là nhờ những người bạn trên facebook đã bên tôi. Bởi năng lượng truyền từ tình yêu thương và những bức ảnh, những câu chuyện của tăng thân, từ bạn đạo.

Vui thay, ngày mới đã đến. Chúng ta cùng nhau tưới tẩm tâm mình bằng những giọt sương mát lành sớm mai, bằng ánh mắt yêu thương, bằng nụ cười nở hoa, bằng hơi thở dịu êm, bằng cái lạnh thú vị của Hà Nội, bắng cái nóng đặc biệt của Sài Gòn. Chúng ta cùng nhắc nhau thận trọng hơn trong mỗi suy nghĩ, trước mỗi câu nói hay hành động nhé bạn.

TS Nguyễn Mạnh Hùng

CEO Thái Hà Books

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2013(Xem: 14407)
Sống trên đời nầy, ai sinh ra rồi cũng phải có bổn phận, trách nhiệm và quyền lợi đối với chính bản thân mình và đối với cộng đồng xã hội và từ đó luật pháp được đặt ra để bảo vệ cho những quyền lợi và trách nhiệm đó. Nếu người nào vi phạm, tức có luật pháp là cán cân dùng để giải quyết mọi việc trong cuộc đời.
09/04/2013(Xem: 16785)
Trong cuộc sống vốn dĩ mang tính chất vô thường biến đổi nầy, chẳng có gì mang tính chất nhất định cả. Vì vậy chư Phật và chư Tổ Sư đã vì đời mà khuyên nhủ chúng ta rằng: "Không có gì là thực tướng. Tất cả chỉ là mộng huyễn mà thôi".
09/04/2013(Xem: 9442)
Bằng tất cả trí tuệ, bạn mới có thể nhìn thấy cuộc đời là một dòng sống tương tác giữa cái này và cái kia, tạo ra một trường thiên diễn vô tận của ráng nắng, của bọt nước, của ánh chớp, của sương, của giấc mơ, của tâm thức giả huyễn – và bằng tất cả tình yêu, bạn có thể lắng nghe nụ cười và tiếng khóc trùng điệp đuổi bắt thay nhau của vạn loại chúng sanh trong thế giới phù hư giả ảo ấy.
09/04/2013(Xem: 39094)
Có người khách mang đến cho tôi một gói quà. Bên trong là hai quyển sách: Đất nước Cực Lạc, Ánh Sáng và bóng tối. Tác giả: Liên Hoa Bảo Tịnh. Khoảng thời gian sau này, tôi có rất ít điều kiện để đọc thêm được những sách mới, nên không ngạc nhiên nhiều lắm với tác giả lạ. Dẫu sao, trong tình cảnh ấy mà được đọc những sách lạ, nhất là được gởi từ phương trời xa lạ, thì cũng thật là thú vị. Rồi càng đọc càng thú vị. Một phần vì có những kiến giải bất ngờ của tác giả, về những điểm giáo lý mà mình rất quen thuộc.
09/04/2013(Xem: 9828)
Theo cách nghĩ thông thường của người bên ngoài cửa chùa, Lục Hòa là một nguyên lý, một nguyên tắc hay qui tắc được áp dụng trong Tăng đoàn để có đời sống hòa hợp. Đơn giản mà nói, cách nghĩ ấy đúng. Nhưng dùng chữ “nguyên lý” hay “nguyên tắc” khiến người ta không khỏi có cảm nghĩ rằng để áp dụng Lục Hòa, tập thể xuất gia có vẻ như phải khép mình vào một thứ kỷ luật khắt khe, đầy khuôn khổ, phép tắc và thiếu tình cảm, giống như kỷ luật quân đội.
09/04/2013(Xem: 20437)
Nếu chúng ta cứ coi mình là trung tâm và chỉ quan tâm tới chính mình, sẽ dẫn tới sự thiếu tin tưởng, sợ hãi và nghi ngờ. Quan tâm tới lợi ích của người khác sẽ làm giảm sợ hãi và nghi ngờ, trong khi đó một tâm thức rộng mở và minh bạch làm phát sinh niềm tin và tình bằng hữu.
08/04/2013(Xem: 13281)
Hôm nay là ngày Mồng Một tháng Năm nhuần năm Mậu Dần, nhằm ngày 24 tháng 6 năm 1998 sau khi làm lễ Bố Tát (Uposatta) tụng giới nơi chánh điện, trở lại thư phòng, tôi bắt đầu viết cho quyển sách của năm nay nhan đề là: Sống và Chết theo quan niệm của Phật Giáo.
08/04/2013(Xem: 15836)
Khi đất trời vạn vật được hình thành và con người được xuất hiện trên quả đất nầy, thì giới tính đã được phân chia rõ ràng: Đó là người nam hay người nữ. Từ những thuở xa xưa vai trò và vị trí của người nữ đã sánh vai cùng nam giới trong mọi lãnh vực của cuộc sống và từ đó cộng đồng xã hội đã được hình thành, trật tự xã hội được ổn định và con người càng ngày càng tiến xa hơn ở những lãnh vực khác nhau như văn hóa, chánh trị, giáo dục, v.v…
08/04/2013(Xem: 10374)
Sáng nay, tôi đang rửa chén đoại trong quán, Thiện Đạt, một Phật tử công quả tại Chùa hớt hải chạy qua quán báo tin: - Anh Thị Chơn ơi! Anh có biết là Thượng Tọa Thiện Thông đã bị đưa vào nhà thương rồi chưa? - Chuyện gì vậy ? Tôi hỏi.
08/04/2013(Xem: 12237)
Vô thường không phải là một điều xấu, nó cũng có mặt tốt: nếu hạnh phúc không tồn tại mãi mãi, thì sự bất hạnh cũng không vĩnh cửu. Khi hết hạnh phúc, người ta bất hạnh; và người ta cũng trở nên hạnh phúc khi hết bất hạnh. Đi từ trạng thái này qua trạng thái kia xảy ra tự nhiên. Không phải hãm lại sự chuyển động và biết nắm lấy những sự vật như chúng đến, . . .