Sự hiểu lầm của Pieter

06/10/201219:08(Xem: 10821)
Sự hiểu lầm của Pieter
lotus_1
Mùa đông thật là dài, nhưng rồi mùa xuân cũng đã đến . Bây giờ Pieter có thể chạy ra cổng đón cha của đi làm việc về. Ông sẽ đỡ Pieter lên vai của mình và nắm lấy mắt cá chân trong khi Pieter ôm chặt cổ của cha. Họ đi vào trước hiên nơi cha của Pieter ngồi vào chiếc ghế của ông. Pieter có thể cuộn tròn trong lòng cha mình và kể lại những chuyện đã làm trong ngày.

Nhưng một ngày kia, người cha về nhà trông có vẻ không vui. Khi Pieter kéo mạnh tay ông và muốn được bồng lên, ông nói lớn tiếng "Ta đang suy nghĩ, Pieter hãy đi khỏi đây đi !"

Đau đớn bởi những lời của cha mình, Pieter quyết định sẽ làm việc đó. Anh sẽ ra đi . Sau khi cha đã đi vào nhà, Pieter quay lại và chạy ra cửa trước .
Pieter chạy xa hết sức và sau đó đi chậm lại. Chẳng bao lâu đã đến làng. Quá mệt mỏi nên ngồi xuống lề đường. Anh ta nhận ra rằng bị đói và lạnh . Rồi anh bắt đầu suy nghĩ về người cha đang lo lắng về mình.

Tiếp theo, Pieter nhận thấy một đôi giày đứng trước mặt anh. Đôi giày chỉ có những người cảnh sát trong làng đi. Anh nghe một câu hỏi, "Con trai, không sao chứ? Con đang chờ đợi ai đó? " Pieter nhìn lên và thấy một cảnh sát có khuôn mặt tử tế và nụ cười đẹp.

Pieter đứng lên và bẽn lẽn thừa nhận rằng mình đã bỏ nhà ra đi. Người cảnh sát cúi xuống nói với Pieter. "Con biết đấy, khi bằng tuổi của con ta đã làm điều tương tự. Khi cha mẹ ta đã nói điều gì đó làm tổn thương tình cảm của ta. Việc ấy làm tôi ngạc nhiên nó làm mình chạy trốn. Trời đã sẩm tối, và ta cảm thấy sợ hãi. Vả lại, ta không có tiền và không nơi nào để đi. Yup, ta còn nhớ điều đó rõ ràng. "
Pieter kêu lên, "Cũng giống như tôi! Cha bảo tôi đi đi!".
Viên cảnh sát gật đầu. "Ta chắc rằng con ngạc nhiên."
Pieter lầm bầm, "Vâng."

"Con biết đấy, sau khi bỏ chạy, ta cảm thấy đau khổ và muốn về nhà. Dù thế nào con cũng suy nghĩ và muốn về nhà phải không?" viên cảnh sát hỏi với một nụ cười trấn an.
Pieter trả lời "Dạ vâng" lần này với một nụ cười thoải mái. Viên cảnh sát hỏi Pieter nơi đang ở và Pieter chỉ cho ông. Ông nói, "Ta biết nơi đó. Ta mới di chuyển về gần đó với vợ và một con gái. Con có muốn ta đưa về nhà không?"
Pieter hăng hái gật đầu.
Người cảnh sát đỡ Pieter lên vai và nắm giữ chân Pieter, và bảo vòng tay quanh cổ ông. Pieter đã làm theo như vậy .
Sau khi đi vài bước, ông nghe Pieter bắt đầu khóc. Ông đặt Pieter xuống và hỏi lý do tại sao Pieter khóc.
Pieter nói mỗi ngày khi đi làm về người cha cũng cõng anh trên vai như vậy. Cảnh sát mỉm cười. " Hình như con có một người cha rất tốt. Sau khi làm việc cả ngày, điều đầu tiên khi về nhà là tự hào cõng con trên vai. Con biết đấy, cha con có thể đã chuyện khó khăn và cảm thấy không được khỏe. Và thực sự ông không có ý nói con phải đi xa."
Pieter đồng ý, " Vâng ông thực là một người cha tuyệt vời. Nhưng hôm nay ông trông mệt mỏi và không được vui. Bây giờ tôi đã làm những việc tồi tệ hơn cho ông. "

Người cảnh sát cười khúc khích. " Vâng, việc đó chỉ là một sự hiểu lầm." Rồi ông lại đỡ Pieter lên vai và tiếp tục đi cho đến khi họ có thể nhìn thấy ngôi nhà của Pieter. Khi hai người vào đến cổng, cha của Pieter chạy ra đón họ.
Cảnh sát đặt Pieter xuống. Anh ta chạy đến với cha, ông nhấc anh ta lên, và hỏi "Pieter! Con đã ở đâu? Cha đã nấu bữa tối nhưng sau đó không thể tìm thấy con. Cha đã rất lo lắng."
Rồi ông nhìn qua muốn dò hỏi nguời cảnh sát, ông ta nháy mắt và gật đầu có ý chỉ vào trong làng. Ông nói, "Pieter đã chỉ đường cho tôi vùng quanh đây. Gia đình tôi vừa mới di chuyển về đây."
Cha Pieter nhanh chóng hiểu và nói, "Ah. thật tốt đẹp con đã nói chuyện với cảnh sát mới của chúng ta. Nhưng Pieter con biết rằng có thể nói chuyện với cha bất cứ lúc nào, phải không? Ngay cả khi cha mệt mỏi hay khó chịu. Được chứ? "Pieter tươi cười với cha mình và gật đầu.
Họ cảm ơn người cảnh sát, ông ta huýt sáo và quay trở về làng. Sau đó, cha của Pieter đặt Pieter trên vai và nắm chặt hai chân, Pieter bám vào cổ của cha mình. Họ cùng nhau đi vào dung bữa tối.
 * "Ngay cả khi cha mẹ khó chịu với chúng ta,
 Chúng ta nên cố gắng làm cho họ được hạnh phúc."

  Seattle, 24-4-2014. NK. Nguyên Kim dịch ra tiếng Việt.

lotus_1
Pieter's Misunderstanding

The winter had been long but spring finally arrived. Pieter could now run to greet his father at the front gate when he returned from work. His father would swing Pieter up on his shoulders and grasp Pieter ankles as he held tight to his father's neck. They would head for the front porch where Pieter's father would sit in his chair. Pieter could curl up in his father's lap and tell him all about his day.

But one day when his father came home, he looked very unhappy. When Pieter tugged at his hand and asked to be picked up, his father said sharply " Go away Pieter, I'm thinking."

Stung by his father's words, Pieter decided he would do just that. He'd go away. After his father went into the house, Pieter turned and ran out the front gate.

Pieter ran as far as he could and then slowed to a walk. Soon he came to the village. He was so tired that he had to sit down on the curb. Then he realized he was also hungry and cold. And worse, he began to think about his father who must be getting worried about him.
The next moment, Pieter noticed a pair of shoes standing in front of him. They were not just any shoes. They were the ones the village policeman wore. A question floated down to him, "Son, are you okay? Are you waiting for someone?" Pieter looked up and saw a policeman with a kind face and nice smile.
Pieter stood up and shyly admitted that he had run away from home. The policeman scrunched down to Pieter's level. " You know, when I was about your age I did the same thing. My parents had said something that hurt my feelings. It so surprised me that I found myself running away. And it was getting dark, and I was getting scared. Plus, I had no money and nowhere to go. Yup, I remember it clearly."
Pieter exclaimed, "Just like me! Dad told me to go away."
The policeman nodded. " I bet that surprised you."
Pieter mumbled, "Yes."
"You know, after I ran away, I felt miserable and wanted to go home. Are you by any chance, thinking you'd like to go home?" the policeman asked with a reassuring smile.
Pieter said " Yes" again, this time with a broad smile. The policeman asked Pieter where he lived and Pieter told him. He replied, "I know where that is. I just moved close to there with my wife and a little girl. Would you like me to take you home?"
Pieter nodded enthusiastically.
The policeman swung Pieter up onto his shoulders and while holding firmly to Pieter 's ankles, told him to put his arms around his neck. Pieter did so.
After just a few steps, he heard Pieter begin to cry. He put Pieter down and scrunched down again. He asked Pieter why he was crying.
Pieter said his father carried him the same way every day when he came home from work. The policeman smiled." It sounds like you have a really good daddy. After working all day, the first thing he does when he comes home is to carry you proudly on his shoulders. You know, your dad probably had a really tough today and was just feeling bad. And I'm sure he didn't really mean it when he told you to go away."
Pieter agreed, "Yes! He's a really great dad. But today he did look tired and unhappy.
Now I made things even worse for him."
The policeman chuckled. "Well, that's it then.You and your dad just had a misunderstanding." And with that, he again swung Pieter up to his shoulders and continued walking until they could see the house Pieter lived in. As the two approached the gate, Pieter's father came running out to them.
The policeman put Pieter down. He ran to his father who scooped him up, saying "Pieter! Where have you been? I cooked dinner but then I couldn't find you. I've been so worried."
He then looked questioningly at the policeman who winked and nodded in the direction of the village. He said, "Pieter has been showing me around. My family and I just moved here."
Pieter's father quickly understood and said, " Ah. It's very nice that you have been talking to our new policeman. But Pieter, you do know that you can talk to me anytime, right? Even when I'm tired or upset. Okay?" Pieter beamed at his father and nodded.
They thanked the policeman, who began whistling as he turned to walk back to the village. Then Pieter's father put Pieter on his shoulders and held on to his ankles as Pieter clung to his father's neck. Together they went in to dinner.
 * "Even if our parents are upset with us,
 We should try to help them be happy."
 By Venerable Wuling

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2014(Xem: 11918)
Kính bạch thầy, Mười bảy tháng bảy hôm nay là tròn 2 năm thầy ngừng thở. Hai năm thật rồi ư…. Nhanh quá thầy ơi. Đêm qua con đã ngủ 1 giấc rất sâu, hình như được 2 -3 tiếng. Và con tỉnh dậy lúc gần 4 giờ sáng để ngồi thư giãn ít phút trước khi viết thư này gửi thầy, tâm sự cùng thầy…
08/08/2014(Xem: 12913)
Tâm hay trách móc, hay hờn tủi, tâm đó sẽ làm cho chúng ta khổ đau. Không sợ già, không sợ chết, chỉ sợ chúng ta không có trí tuệ, chúng ta không biết tu tập, nên chúng ta không có khả năng để vẽ đời sống của chúng ta, cái dáng dấp đẹp đẽ của chúng ta trong tương lai. Chúng ta phóng sanh loài khác chính là phóng sanh cho chính chúng ta, chúng ta cứu giúp sự sống của người khác chính là cứu giúp sự sống của chính chúng ta. Chúng ta có thể tiếp xúc, cảm nhận được hạnh phúc và an lạc ở bất cứ thời gian và không gian nào. Khi chúng ta ý thức rõ về sự sống, chúng ta biết gạn lọc tất cả những cái gì làm cho sự sống của chúng ta bị cáu bẩn, thì sự thanh trong của cuộc sống tự nó sẽ hiện ra.
07/08/2014(Xem: 25162)
Chưa ai thực thụ hay đã “định cư„ Cõi Cực Lạc của Đức A Di Đà để biết thế nào rồi...hiện hồn về kể cho chúng ta nghe. Thế nhưng bấy lâu, dựa theo kinh sách và óc tưởng tượng của mọi người đều phác họa một cảnh giới cực lạc đầy hoa thơm cỏ lạ, suối róc rách reo, chim muông ca hót, mây lững lờ trôi, gió vi vu thổi, rừng cây sum sê ăn trái, núi bốc hương thơm, sông hồ cá lững lờ lội, và cả châu báu kim cương, mã não, hổ phách…đầy đường đầy nhà muốn lúc nào cũng có…!
06/08/2014(Xem: 26878)
Vu Lan báo hiếu lại về, Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương. Người người già trẻ bốn phương, Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời. Cửa chùa mở rộng đón mời, Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không, Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng, Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi. Người nào mẹ đã qua đời, Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.
05/08/2014(Xem: 10547)
Bạn nghe tiêu đề và thấy vô lý quá đúng không. Tôi cũng thế, nếu tôi chỉ đọc tên bài viết này thì cũng giật mình vì cho rằng có vấn đề. Rồi thấy buồn cười. Hằng ngày chúng ta suy nghĩ, nói năng, làm việc liên tục không ngừng nghỉ. Từ sáng sớm đến đêm khuya. Ngay cả khi ngủ chúng ta cũng không nghỉ. Hằng ngày, khi chúng ta làm việc mà nếu tâm vẫn trong sạch, không mọc rễ, thì khi đó ta đã đưa tâm về nhà. I have a rrived. I am home. Ta đã về. Ta đã tới. Nhưng nếu ta làm cái gì đó rồi tâm ta mọc rễ thì ta đã đưa tâm đi xa nhà. I am far from my home. Ta đã đi xa nhà mất rồi, thật rồi.
01/08/2014(Xem: 14149)
Bạn bè tôi thường hay đùa nhau nói: giày dép còn có số huống chi con người ta. Tôi biết, đó là bạn bè đùa vui thôi! Cuộc đời tôi thì có gắn bó nhiều với những câu chuyện về giày dép. Có bạn còn nói: cái mũ người ta đội trên đầu mới đáng nói hơn, nói chi lòng vòng mấy cái chuyện giày chuyện dép, chỉ là món đồ dùng người ta mượn để đạp dưới đất mà đi. Thì cũng có sao đâu! Cái mũ đội trên đầu thấy „cao thượng“ nhưng lúc lỡ quên mang theo thì mình có thể chui vào đâu đó tránh nắng hay dùng khăn chùm đầu cũng đỡ lạnh. Nhưng giày dép mà vắng mặt thì… bạn ơi, có hơi chật vật đấy! Sỏi đá, gai góc vào chân thì chỉ có khóc thôi. Phải vậy không? Ai từng gặp cảnh ấy mới biết. Bởi nghĩ thế nên mấy cái chuyện giày chuyện dép ấy nó cứ đeo đuổi theo tôi nhiều năm, đến hôm nay mới có dịp kể ra đây.
31/07/2014(Xem: 12893)
Máy bay cất cánh từ phi trường Kastrup, Copenhagen lúc 20 giờ 30 tối, trong đầu tôi vẫn còn nỗi lo là mình đến phi trường Geneva lúc 22 giờ 25 rồi có gặp được các học viên của Khóa Tu Học Phật Pháp, hay có ai đến đón chúng tôi không? Như Thầy Quảng Hiền đã trấn an không?
30/07/2014(Xem: 9968)
‘Bạch Thế Tôn, mới rồi, một gia chủ giàu có ở thành Savatthi này qua đời mà không có con thừa kế. Con vừa cho chuyển tài sản của ông ta vào kho của hoàng cung; những tám triệu đồng tiền bằng vàng chưa kể số tiền bằng bạc. Mặc dù là một gia chủ giàu có, thế nhưng bữa ăn hằng ngày của ông ta thì chỉ là cháo nấu bằng gạo nát với bánh làm bằng đậu khô; y phục vỏn vẹn chỉ có ba mảnh vải dệt bằng sợi gai; phương tiện di chuyển là chiếc xe bò gãy gọng nóc lợp bằng rơm’.
29/07/2014(Xem: 12502)
Thông thường làm từ thiện, ai cũng liên kết với lòng Từ bi. Thấy ai làm từ thiện đều nghĩ người đó có tâm từ. Thật ra, cùng một động thái nhưng nội hàm có nhiều sai biệt. Có người vì xu hướng mà làm từ thiện, có người vì ham danh mà làm từ thiện, có người chạy theo phong trào mà làm từ thiện...những trường hợp nầy thiết nghĩ không cần phải đề cập, cái cần đề cập là những người thực tâm vì thương xót đối tượng mà làm từ thiện. Trường hợp nầy hoàn toàn đồng ý đây là tâm tốt, nhưng tốt đối với người bình thường trong xã hội, riêng với một Phật tử dù xuất gia hay tại gia, việc hành thiện còn phải xây dựng trên nền tảng tâm Bồ đề.
29/07/2014(Xem: 12984)
Tất cả chúng ta đều có thể bị bệnh. Một khi chúng ta được sinh ra trong vòng luân hồi sinh tử với thân thể này thì có nghĩa là chúng ta đã chịu sự ảnh hưởng của những phiền não và nghiệp chướng, cho nên bị ốm đau là điều không thể nào tránh khỏi. Đó cũng chính là bản chất của cơ thể chúng ta - thân thể này sẽ già đi và sẽ bị bệnh. Ma-ha Tăng kỳ luật, quyển 28, Đại chính tân tu Đại tạng kinh, tập 22, trang 455b)