Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Một Người Đã Ra Đi: Thượng Tọa Hạnh Tuấn

08/11/201519:37(Xem: 3302)
Một Người Đã Ra Đi: Thượng Tọa Hạnh Tuấn

 

 

HT Thich Hanh Tuan (4)

     Một Người Ra Đi: HT Hạnh Tuấn

 

Thi sĩ Nguyên Giác nói với giọng nghẹn ngào:

- Thầy Hạnh Tuấn vừa qua đời lúc 2 giờ sáng hôm nay ở Chicago. Anh Phan Tấn Hải tức là thi sĩ Nguyên Giác người có nhiều bài thơ đã được nhạc sĩ Trần Chí Phúc phổ nhạc, báo với tôi tin buồn trong lúc ở nhà hàng Seafood World, khi mọi người đang vui vẻ trong dịp kỷ niệm 21 năm thành lập đài phát thanh Hương Sen.

Thầy Hạnh Tuấn tốt nghiệp Cử nhân ở SF State, Master ở Harvard University, và theo học chương trình Tiến sĩ ở UC Berkeley. Thầy thường đi hoằng pháp với Hòa thượng Tịnh Từ, Viện trưởng Tu Viện Kim Sơn ở miền Bắc Cali, và đi hoằng pháp với Hòa thượng Như Điển ở Đức quốc.

Lần đầu tôi tới nghe Thầy giảng pháp ở trung tâm Quảng Đức trong một buổi chiều nắng nhạt màu, trong Chánh điện không còn một chỗ ngồi, có người ngồi ở sân chùa. Đây là sa mạc nên tôi sợ muỗi cắn lắm nhưng cũng may, tôi đến sớm nên được ngồi trong Chánh điện, Thầy Hạnh Tuấn giảng pháp rất hay, gần với con người, không giảng cao siêu lắm, nên trình độ nào cũng nghe và hiểu được những gì Thầy giảng. Tôi chỉ gặp Thầy khi nào có phái đoàn của các Hòa Thượng Tịnh Từ, Hòa Thượng Như Điển đi thuyết pháp tôi mới có cơ hội gặp lại Thầy. Mỗi năm phái đoàn của các Hòa Thượng giảng pháp ở quận Cam chừng một tuần ở Westminister, rồi đến chùa Phật Tổ ở Long Beach, rồi phái đoàn đi các tiểu bang khác.

Rồi chợt một hôm tôi gọi điện thoại thăm Thầy Trí Siêu, tôi được nghe giọng nói quen quen trả lời điện thoại nhưng tôi biết chắc không phải là giọng của Thầy Trí Siêu, nên tôi hỏi:

- Dạ, xin Thầy cho biết quý danh?

 

- Thầy Hạnh Tuấn.

Tôi reo vui:

- Ủa, Thầy về VN hồi nào vậy Thầy?

- Tôi về để làm luận án Tiến sĩ về Phật Giáo VN.

Rồi tôi hỏi chuyện huyên thuyên về những nơi Thầy Hạnh Tuấn đã đến, và tôi cũng hỏi chừng nào Thầy về lại Hoa Kỳ, và tôi cũng hỏi Thầy Trí Siêu bây giờ ở đâu, ở Việt Nam, Thái Lan hay ở nơi nào?

Gặp người quen tha hồ hỏi chuyện, và tôi hỏi Thầy có gặp khó khăn trong lúc đi làm luận án không?

Từ đó tôi không gặp Thầy nữa, cho đến khi tôi đi họp với YMCA, một hội từ thiện quốc tế hoạt động khắp nơi trên thế giới. Hội đã được thành lập trên 160 năm, ngân sách hoạt động mỗi năm khi kinh tế suy thoái là 6 tỉ mỹ kim, trụ sở chánh ở Mỹ là Chicago, trụ sở của thế giới ở Luân Đôn. Sau khi hội họp xong, tôi nói với bà Giám đốc giao tế nhân sự:

- Ngày mai tôi về lại OC, tối nay tôi muốn đi thăm vài chùa VN ở đây.

Người phụ nữ duyên dáng, người Hoa gốc Mã Lai nói:

- Tôi sẽ đưa bà thăm chùa VN, ở đây có 2 chùa lớn.

Bà đưa tôi đi thăm, chùa thứ nhất tôi đến và gặp Thầy Viện Chủ là đệ tử của Hòa thượng Đức Niệm. Phật Tử và Thầy Trụ Trì đón chúng tôi một cách niềm nở, Phật tử ra vào tấp nập có lẽ là ngày Chủ nhật, họ nói tiếng Hoa, sau chùa có nhiều cây bưởi. Chùa sạch sẽ, trên bàn thờ Phật nhiều hoa tươi và trái cây, người phụ nữ đưa tôi đi nói tiếng Hoa với Thầy Trụ Trì.

 

Thầy mời chúng tôi ở lại dùng cơm, chúng tôi thấy đông khách quá nên giã từ để Thầy tiếp khách.

Chúng tôi đến chùa thứ hai, đó là chùa Trúc Lâm, chùa rất lớn, building 2 tầng, có Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử mời chúng tôi dùng cơm. Chúng tôi ăn cơm chay một cách ngon lành, thức ăn thật nhiều, món nào cũng ngon, ngon hơn ở tiệm.

Trời tối, ngồi ở phòng ăn nhìn ra cửa sổ, có những cành cây rung rinh trong gió, ăn xong chúng tôi mới biết vị Trụ Trì của chùa Trúc Lâm là Thượng Tọa Hạnh Tuấn. Thầy có dạy triết lý Phật Giáo cho sinh viên Mỹ ở chùa hàng tuần, chùa tấp nập người ra người vào. Gần 9 giờ tối thì một phái đoàn gồm có chư Tôn Đức đến chùa từ New Mexico.

Hòa Thượng Tịnh Từ, Viện Chủ TViện Kim Sơn và một số chư Tôn Đức cùng Phật tử vừa bước vào chùa là tôi mừng rỡ, reo lên:

- Thưa Hòa Thượng con là KMD đi họp YMCA vừa xong là viếng thăm chùa.

Thầy Hạnh Tuấn gầy, dáng người khắc khổ hỏi tôi:

- Chị dùng cơm chưa? Ăn chay trường nhiều năm đến nơi nào không có tiệm ăn chay thì chị ăn rau và cơm trắng cũng được.

Tôi thưa với Thầy:

- Thưa Thầy không có Thầy ở chùa nhưng anh chị em Phật Tử đối đãi với khách ở xa đến tử tế lắm; con ăn rồi và ăn nhiều lắm.

Buổi tối vừa nghe Thầy qua đời, tôi cầu nguyện ngay cho Thầy sớm tiêu diêu nơi miền Cực Lạc và không khỏi ngậm ngùi cho Thầy, một người tài hoa mà mất sớm, mấy chục năm miệt mài trong việc học và nghiên cứu, viết nhiều bài bằng tiếng Anh, tiếng Việt. Bài giảng nào của Thầy cũng có sắc thái mới mẻ làm cho người nghe thích thú lắng nghe từng lời, từng câu. Thầy gần gũi với tuổi trẻ và Gia Đình Phật Tử; Thầy đi đâu cũng có những buổi giảng dành cho người trẻ vì Thầy quan niệm tuổi trẻ là rường cột của cộng đồng, của nước nhà. Thầy Hạnh Tuấn được nhiều người thương mến, kính trọng vì Thầy suốt đời phục vụ Đạo pháp; sống vì người hơn vì mình. Thầy là một người thông minh, chịu khó, học hỏi không ngừng, người giỏi như thế mà không có chùa riêng; chắc chắn, nếu Thầy muốn cũng không khó, nhưng Thầy thích đi giảng đạo hơn là làm Trụ Trì của  một ngôi chùa. Thầy nói với chúng tôi:

- Đây là chùa của Hội, tôi đến đâu cũng làm việc hết lòng hết dạ, khi nào ban Quản trị của chùa không bằng lòng nữa thì tôi xách gói ra đi. Tôi có một túi xách nhỏ, sẵn sàng ra đi.

Tôi được biết học trò của Thầy người Mỹ khá đông, tôi gặp một em, người Mỹ, em nói em là học trò về Phật Pháp với Thầy Hạnh Tuấn. Em nói em hy vọng sẽ học được nhiều điều hay ở Thầy, Thầy có kiến thức uyên thâm nên học chắc cũng không hết chữ nghĩa của Thầy.

Học giỏi nhưng rất khiêm tốn, rất nhiều lần gặp Thầy Hạnh Tuấn nhưng tôi chưa bao giờ nghe Thầy phê phán hay nói không tốt về ai. Thầy mong truyền báđạo Phật trong giới trẻ không phân biệt sắc tộc, Thầy tận tụy với mọi người.

Thầy Hạnh Tuấn qua đời trong một tai nạn ở tịnh thất, cách chùa Trúc Lâm 3 giờ đồng hồ xe. Nghe nói khi lính cứu hỏa đến thì Thầy đã qua đời.

Ni Sư Như Ngọc, Viện Chủ chùa A Di Đà nói:

- Thầy Hạnh Tuấn giỏi quá mà qua đời sớm, với 60 tuổi, mà suốt cuộc đời chuyên tâm tu học và hành đạo. Còn mình thì không làm gì được, uổng quá, phải chi mình có thể chết thế cho Thầy!

Ni Sư nói trong giọng nghẹn ngào.

Năm 2015 này, Đại lão Hòa Thượng Thích Giác Nhiên, Đại Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu viên tịch, rồi bây giờ đến Thầy Hạnh Tuấn, một người giỏi trong 50 Thầy trẻ giỏi. Thế hệ thứ hai của Phật Giáo có vào khoảng 30 Tiến Sĩ ở Mỹ, Âu Châu, Úc Châu, Á Châu, có thể nói Thầy Hạnh Tuấn là một trong những người xuất sắc đó.

Ni Sư Như Ngọc nói:

- Thầy Hạnh Tuấn giỏi lắm, sao Thầy lại ra đi sớm quá?

Hòa Thượng Thích Nguyên Trí, Viện Chủ chùa Bát Nhã nói:

- Gia Đình Phật Tử chuẩn bị lên đường đi Chicago để dự Tang lễ Thầy.

- Con cũng nghe Ni Sư Như Ngọc cùng Phật tử của chùa A Di Đà đã mua vé máy bay để đi Chicago.

Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ. Thầy Hạnh Tuấn vừa mất, Phật Tử khắp nơi trên thế giới tổ chức cầu nguyện cho Thầy, bây giờ có lẽ Thầy đã tiêu diêu nơi miền Cực Lạc. Tôi cũng có chút thắc mắc: Thầy hiền lắm, suốt đời tận tụy vì Đạo pháp,  thương mến đồng bào sao Thầy chết một cách bất ngờ quá!

Có lẽ mỗi một người có số, đến giờ đó, ngày đó phải đi là phải lên đường, tôi tin mọi người trong chúng ta đều có số. Còn sống ngày nào thì làm việc thiện ngày đó, giúp ai được điều gì thì giúp, sợ rằng mai này không còn hơi thở, không còn tiếng nói thì làm sao giúp được gì cho ai?

Cuộc sống tu hành của Thầy Hạnh Tuấn, có 60 tuổi đời, 39 tuổi đạo, phải chi Thầy sống thêm 20 năm nữa thì Thầy sẽ giúp được nhiều người hơn. Thầy đi sớm, Phật Giáo mất đi một Tăng tài có lòng, tiếc thay, nhiều người có ý nghĩ như thế.

Thầy sống thì khôn, thác thì linh, xin Thầy phù hộ cho đất nước VN được bảo toàn lãnh thổ, lãnh hải và người dân có cơm ăn áo mặc, trẻ con được đến trường học hành tử tế và mọi người được hạnh phúc ấm no khi VN thật sự có Tự Do, Dân chủ và Nhân quyền.

 

KIỀU MỸ DUYÊN

11/5/2015 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/04/201101:28(Xem: 2641)
BBC Giới thiệu Đôi nét về Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Thích Thích Nhất Hạnh là một thiền sư nổi danh trên thế giới, là một văn nhân, một thi nhân, một học giả, mà cũng là một người đấu tranh cho hòa bình. Bên cạnh đức Đạt Lai Lạt Ma thì Thầy là bậc đạo sư nổi tiếng nhất trên thế giới hiện nay. Ngoài ra Thầy còn là tác giả của trên một trăm cuốn sách, trong đó gồm có những "xếp hạng bán chạy nhất“ (bestsellers) như những cuốn Hòa Bình Từng Bước Chân (Peace is Every Step), Phép lạ của sự Tỉnh thức (The Miracle of Mindulness), Chúa nghìn đời, Bụt nghìn đời (Living Buddha Living Christ) và Giận (Anger)
13/06/201106:43(Xem: 8456)
Ôi, trong giáo pháp Phật đà của ta, việc trọng đại nhất là gì ? Con người sinh ra không từ cửa tử mà đến, chết không vào cửa tử mà đi. Thế nên người nằm non ở tổ, bỏ ngủ quên ăn, chẳng tiếc thân mạng, đều vì việc lớn sinh tử. Ở thời giáo suy pháp mạt này mà có người vì việc lớn sinh tử như Hòa thượng Liễu Quán, thật là hy hữu.
03/01/202007:26(Xem: 1565)
Biểu đồ truyền thừa các tông phái Phật giáo từ Ấn Độ đến Việt Nam: Biểu đồ I.1: Thiền tông Ấn Độ Biểu đồ I.2: Thiền Ấn Độ Đến Trung Quốc Biểu đồ I.3: Thiền Trung Quốc – Huệ Năng và Môn Đệ Biểu đồ II.1: Dòng Mã Tổ Biểu đồ II.2: Dòng Mã Tổ Biểu đồ III.1: Tông Tào Động Biểu đồ IV.1: Tông Lâm Tế Biểu đồ IV.3: Dòng Lâm Tế – Viên Ngộ Biểu đồ V: Tông Vân Môn & Pháp Nhãn Biểu đồ VI.1: Thiền Nhật Bản – Cội nguồn của Phong Trào Ngũ Sơn Thập Sát Biểu đồ VI.2: Thiền Nhật Bản – Việc truyền bá thiền Lâm Tế từ Trung Quốc sang Nhật Biểu đồ VI.3: Thiền Nhật Bản – Các chi phái của Tông Lâm Tế I Biểu đồ VI.4: Thiền Nhật Bản – Các chi phái của Tông Lâm Tế II Biểu đồ VI.5: Thiền Nhật Bản – Các chi phái của Tông Lâm Tế II Biểu đồ VI.6: Thiền Nhật Bản – Lâm Tế Chính Mạch I – Dòng Nam Phố Thiệu Minh Biểu đồ VI.7: Thiền Nhật Bản – Lâm Tế Chính Mạch II – Dòng Bạch Ẩn Biểu đồ VI.8: Thiền Nhật Bản – Đạo Nguyên và Tông Tào Động Biểu đồ VII.1: Thiền tông Việt Nam – Thiền phái Tì-ni-đa Lưu-c
06/06/201213:35(Xem: 8634)
Hòa thượng Thích Quảng Đức, Pháp danh Thị Thủy, Pháp tự Hành Pháp và thế danh là Lâm văn Tức, sinh năm 1897 tại làng Hội Khánh, quận Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa...
26/04/201215:06(Xem: 10649)
Mùa Phật Đản 1963, có máu, lửa, nước mắt và xương thịt của vô số người con Phật ngã xuống. Nhưng từ trong đó lại bùng lên ngọn lửa Bi Hùng Lực của Bồ Tát Thích Quảng Đức
05/06/201111:56(Xem: 6060)
Ngôi chùa nhỏ nằm khiêm tốn trong khoảng đất rộng đầy cây trái. Buổi tối, mùi nhang tỏa ra từ chánh điện hòa với mùi thơm trái chín đâu đó trong vườn.
08/09/201212:12(Xem: 4227)
Với Hòa thượng Minh Châu, một đại sư đã ra đi. Một đại sư cỡ ấy, thế hệ chúng ta chỉ có vài vị. Vài vị, nhưng là những ngọn đuốc soi sáng đường đi cho cả một nửa thế kỷ. Hôm nay, ngọn đuốc gần như là cuối cùng ấy đã tắt. Đã tắt, để nói với chúng ta, như Phật đã nói khi nhập diệt: Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.
19/03/201002:09(Xem: 3163)
Một cặp kính trắng với sợi dây vòng ra sau cổ, năm ba con khỉ nhảy tung tăng trên vai, trên đầu, tóc tai rối rắm, áo quần cái dài, cái ngắn, kiểu đàn ông, đàn bà, đầy màu sắc sặc sỡ …đây là dáng người anh Bùi Giáng chúng ta thường gặp trên những nẽo đường Sài Gòn năm 1975 … Sau năm 1975 , anh Bùi Giáng về ở chung với chúng tôi trong nội xá viện Đại học Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn Sĩ). Vào thời điểm này, Đại học Vạn Hạnh không còn hoạt động, nên nội xá chỉ còn một số ít người ở lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minh Châu. Chúng tôi quản lý chung, chú Chơn Thuần đi chợ và thị giả cho Hòa thượng Viện trưởng, anh Trần Châu phụ trách an ninh, anh Bùi Giáng thì nhận nhiệm vụ đi mua lương thực.
06/10/201319:35(Xem: 48055)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
03/09/201817:23(Xem: 3357)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.