23. Vì hạnh phúc cho mọi người

11/01/201115:43(Xem: 9669)
23. Vì hạnh phúc cho mọi người

THC BIN
Hòa thượng Thích Thiện Siêu
Nhà Xuất Bản TP. HCM, 2003

VÌ HẠNH PHÚC CHO MỌI NGƯỜI

Tôi đi tu theo đạo Phật từ lúc 14tuổi đến nay đã 72 tuổi. Gần 60 năm ở trong chốn Thiền môn, tôi chỉ tâm tâm niệmniệm trước sau làm một vị tu sĩ, nếu không được làm Bồ-tát, làm Phật thì cũnglàm một nhà Sư chân chính, đem giáo pháp của đức Phật, lòng từ bi của đạo Phậtđể phổ biến giúp ích cho mọi người. Chưa bao giờ tôi mơ đến một chức vụ nàokhác, nhưng trước đây năm năm, Mặt trận Tổ quốc đã đề nghị tôi ra ứng cử Quốchội, viện lẽ để góp tinh thần đoàn kết xây dựng đất nước. Do đó, tôi không thểtừ chối được và đã ra ứng cử khóa VIII, tưởng rằng sau khóa VIII tôi được nghĩ,nhưng sau khóa VIII thì quí vị lại mời ra tiếp tục ứng cử khóa IX. Hiện tạiPhật giáo có ba tu sĩ cả nước ra ứng cử làm đại biểu Quốc hội, Công giáo có bađại biểu ra ứng cử, và tôi là một trong số ba đại biểu Phật giáo đó.

Tôi ứng cử quốc hội để làm cái gì,đóng góp cái gì, chưa nói chắc các vị cũng đã biết; quân sự tôi không biết,chính trị tôi không rành, kinh tế tôi không học, thế thì vào Quốc hội để làmcái gì? Chắc chắn chúng ta biết rằng ngoài quân sự, chính trị, kinh tế, còn mộtmặt khác hết sức cần thiết cho đời sống con người và xã hội, đó là văn hóa đạođức. Văn hóa đạo đức là cái điều chúng tôi học hỏi được trong giáo lý Phật giáogần 60 năm nay. Chúng tôi đã biết rõ giá trị của văn hóa đạo đức, nếu một cuộcsống mà kinh tế có dồi dào, sung túc đến mấy, nhưng thiếu văn hóa đạo đức, cuộcsống đó chỉ có tươi chứ không vui, nó chỉ như một cái hoa mà không có hương.Cái hoa đó nhìn xa thì thật đẹp nhưng ngồi gần chắc không thích. Biết bao nhiêuđiều tiêu cực trong xã hội, những điều sa sút xảy ra trong tự mổi cá nhân,trong gia đình, trong xã hội, trong cơ quan đã gây một sự phiền muộn cho baonhiêu người xung quanh, cũng một phần do thiếu văn hóa đạo đức.

Có một lần đi xe thồ, tôi hỏi bácchở xe cho tôi: "Thế nào, lúc này gia đình bác ra sao?". Bác nói:"Kinh tế con không lo nhưng khổ quá thầy ơi!".

Tôi nói: "Kinh tế không lo thìtại sao mà khổ? Người ta nói trông cho có ăn, có mặc là sướng rồi, vậy tại saokinh tế không lo mà bác lại khổ?".

Ông nói: "Mấy đứa con uốngrượu, cãi lộn, đập lộn nhau liên miên, khuyên nó cũng không nghe, can nó cũngkhông được, la nó cũng không xong, mà đuổi nó cũng không đi. Khi nào hể nghe nólên tiếng to thì tôi phải qua nhà hàng xóm ngồi". Đó là gia đình mình, màmình không ở, không làm chủ được, phải qua nhà hàng xóm ngồi để giao lại chonó.

Vậy thì trong một cơ quan, trong mộtngành, một xã hội, một đất nước mà nếu có tình trạng trong gia đình đó thì thửhỏi, đất nước đó có yên lành hay không? Xã hội có yên lành hay không? Cơ quancó yên lành không? Gia đình đó có yên lành không?

Như vậy, chúng ta thấy rằng, trongkhi xây dựng kinh tế, xây dựng mọi mặt khác, luôn luôn chúng ta phải nghĩ đến,phải chú ý đến một mảng tinh thần quan trọng khác, đó là văn hóa đạo đức.Nếuvăn hóa đạo đức không còn, tức nhiên phẩm giá con người không còn. Khi phẩm giácon người không còn thì dầu có mặc đẹp, có ăn ngon, thì con người đó chắc cũngkhông giúp ích gì nhiều cho xã hội.

Xưa, tiền bối của chúng ta có baonhiêu lời để nhắc nhở chúng ta, làm sao lo cho vừa ăn đủ no, mặc đủ ấm, cũngphải lo xây dựng đạo đức, xây dựng văn hóa cho con người trở nên người. Thậmchí, các ngài còn dạy:"Đói cho sạch, rách cho thơm". Các ngàikhông phải khuyên chúng ta phải đói, phải rách, nhưng mà: Giả sử ăn không đủ nođi nữa cũng phải cho sạch; mặc áo rách đi nữa cũng phải cho thơm. Đói cho sạch,rách cho thơm, huống chi no mà không sạch, lành mà không thơm thì đó là mộtđiều rất đáng tiếc. Lời người xưa nói nhắc chúng ta điều gì? Là để nhắc nhở chochúng ta, trong khi muốn xây dựng một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, đồng thờichúng ta cũng phải biết hạnh phúc không chỉ giới hạn trong sự ấm no, mà hạnhphúc đó cần phải có văn hóa, đạo đức nữa. Do đó, nếu được bầu vào Quốc hội,chúng tôi có tiếng nói có giá trị hơn một chút ở giữa Quốc hội để góp phầntrong vấn đề xây dựng văn hóa đạo đức. Ngược lại, nếu không trúng cử vào Quốchội, ở chức năng một tu sĩ Phật giáo, chúng tôi lâu nay cũng đã làm, huống chicái đất Huế của chúng ta là cái đất mà từ xưa đến nay đã từng có tiếng về vănhóa đạo đức.

Lâu nay chúng ta có được cái tiếng lànơi văn hóa đạo đức, vậy nếu như chúng ta bỏ mất văn hóa đạo đức, thì xứ Huế cócòn là Huế nữa không? Do đó nên chúng tôi tâm tâm niệm nệm, nếu được trúng cửhay không trúng cử, với chức năng tu sĩ mà đạo Phật đã truyền trao cho chúngtôi, chúng tôi luôn luôn giữ gìn đạo đức văn hóa đó, góp phần đem lạ hạnh phúc,an vui cho mọi người, cho dân chúng và cho đất nước, cho đồng bào của chúng ta,trong cả xứ Huế nói riêng và cho cả dân tộc nói chung.

(1992)

(2)

Tôi tham gia Đại biểu Quốc hội khóaVIII và IX. Sự bất quá tam, tôi chưa quá tam, được nhân dân và đạo hữa tínnhiệm bầu làm đại biểu Quốc hội khóa X.

Qua mười năm đổi mới, kinh tế nướcnhà có bước phát triển khá, đời sống nhân dân được nâng lên. Nước ta đã và đanghộ nhập với các nước trong khu vực và trên thế giới. Sự có mặt của tôi trongQuốc hội tôi nghĩ là chúng tôi góp phần đem lại hạnh phúc cho mọi người, nêntôi mới nhận lời tham gia đại biểu Quốc hội.

Nhiệm vụ của Quốc hội là làm Luật,tức là làm cương lĩnh cho mọi sự sinh hoạt của toàn dân. Nước ta lâu nay đãtích cực xây dựng để có một hệ thống pháp luật hoàn chỉnh thể hiện mọi mặt sinhhoạt của nhân dân. Trong quá trình xây dựng, ở nhiều bộ Luật, chúng ta đã phảiđi từng bước, tính lũy dần những kinh nghiệm, thậm chí phải sửa đi sửa lại nhiềulần. Hy vọng một ngày không xa, chúng ta sẽ được nhiều bộ Luật cơ bản, có giátrị lâu dài.

Tôi là người Phật giáo. Đạo Phậtchuyên chú trọng về cái Nghiệp. Ở đây có Nghiệp chung và Nghiệp riêng, và giữachúng có mối tương quan rất khó tánh bạch; muốn lo cho con người thì phải locho xã hội và ngược lại, không thể có nhiều thiên lệch từ phía nào. Chúng tađều biết, trước khi thành xã hội thì đã có con người được xem là một tế bào củaxã hội. Có những tế bào tốt thì mới có một xã hội tốt. Con người muốn có Nghiệptốt cần phải có những hành động tốt, không tham lam, không sa đoạ, không nhỏnhen. Và, có được Nghiệp tốt thì cuộc đời con người sẽ được kết quả tốt. Khimột cá nhân tốt thì sẽ đóng góp nhiều điều tốt cho xã hội. Tôi nghĩ vào Quốchội là điều kiện để cá nhân tôi góp chung tiếng nói "của một cơ quan, mộttôn giáo" để cùng với toàn dân xây dựng đất nước.

Với mong muốn có những con ngườitốt, để có một xã hội tốt, nên theo tôi vấn đề cần phải chú ý hàng đầu Đại biểuQuốc hội là phải cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Tại các cuộc họpQuốc hội lần trước chưa đặt tiêu chuẩn này, nhưng sau đó cùng với một số người,tôi đã có ý kiến. Bởi lẽ, tôi nhận thấy, xã hội ta hiện nay đang có nhiều biểuhiện sa sút về mặt đạo đức, gây nên những hậu quả khá đau lòng. Vấn đề rất đángsuy nghĩ là hiện nay người lớn đã góp phần làm hư trẻ em nhiều quá (rượu chè,hút sách, quan hệ bất chánh...). Bản chất của trẻ em rất trong trắng, nhữngmong sao chúng ta sẽ cùng chung nhau khắc phục, xây dựng để đừng xảy ra nhữngcảnh tượng ấy, rất xót xa.

Con người Việt Nam nói chung và tínđồ Phật giáo nói riêng chú trọng nhiều đến cái đức. Trước đây, người ta chorằng vì nghèo nên đạo đức suy, Thế nhưng hiện nay thì lại những người dư ăn dưmặc thì lại suy đồi về mặt đạo đức, của cải vật chất rất dễ làm cho người taxấu. Bổn phận của chúng ta là phải biết cách tu dưỡng để có được cái đức tốt.Đó là mong mỏi lớn nhất của chúng tôi. Để giáo dục, bồi dưỡng cái đức cho conngười, theo tôi, xã hội có thể can thiệp bằng pháp luật và giáo dục (có sự đónggóp của tôn giáo). Trước đây khi tiếp xúc với cử tri tại trường Đại học Y khoa- Huế, tôi đã phát biểu: Muốn nâng cao kinh tế, cần phải nâng cao đạo đức vàngược lại. Hai vấn đề này có mối tương quan với nhau.

Có sinh viên đã hỏi: Nếu Hòa thượngtrúng cử thì Hòa thượng sẽ làm gì để nâng cao đạo đức?

Tôi trả lời: Quốc hội có nhiệm vụlàm Luật, răn đe người ta làm những việc sai trái, thực hiện công bằng cho xãhội. Thế nhưng có Luật vẫn chưa đủ, muốn biết Luật phải có lương tâm. Nếu bỏlương tâm thì con người sẽ đạp luật mà đi.

Tuy rằng, dầu có nơi, có lúc vẫn cònnhững tiêu cực nhưng tôi tin tưởng về tiền đồ đi lên của đất nước ta. Vừa qua,có nhiều vụ tiêu cực đã được đưa ra xét xử công khai cho thấy có sự chuyển biếntích cực trong đấu tranh chống lại cái xấu trong xã hội ta. Việt Nam đã và đangcó những bước hội nhập tích cực vào đời sống chính trị và kinh tế của thế giới.Quốc hội đã thông qua được nhiều bộ Luật mới có tác dụng tốt, kinh tế có bướcphát triển khá. Cho dù tại các vùng sâu, vùng xa, vùng khó khăn vẫn còn cảnhtượng người ăn xin, nhưng không còn phổ biến như trước. Cho nên, phải thừa nhậnrằng, con thuyền Việt Nam đã đi lên phía trước. Tuy nhiên, cũng phải lưu ý,cũng như công việc chèo thuyền, hễ ngưng tay thì con thuyền sẽ tụt lại ngay!

Nếu được bầu vào Quốc hội, cho dùsức khỏe hạn chế, tôi vẫn cố gắng tham gia đầy đủ các kỳ họp của Quốc hội vàthường xuyên tiếp xúc với cử tri, với tín đồ Phật giáo, với quần chúng nhân dânđể tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của họ để phản ánh với Quốc hội hầu làm cho dângiàu nước mạnh.

Cả cuộc đời tôi đều dành cho côngviệc chung, truyền bá giáo lý nhà Phật, gắn với giáo dục đạo đức trong xã hội.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/10/2020(Xem: 36967)
Đây là một bài nghị luận về Lý Duyên Khởi được Ajahn Brahm viết lần đầu tiên hơn hai thập niên trước. Vào lúc đó, ngài quan tâm nhiều hơn đến những chi tiết phức tạp trong việc giảng dạy kinh điển. Vì lý do đó bài nghị luận này có tính cách hoàn toàn chuyên môn, so với những gì ngài giảng dạy hiện nay. Một trong những học giả Phật học nổi tiếng nhất hiện nay về kinh điển Phật giáo đương đại là Ngài Bhikkhu Bodhi, đã nói với tôi rằng “Đây là bài tham luận hay nhất mà tôi được đọc về đề tài này”.
05/04/2020(Xem: 23559)
Luận Đại Thừa Trăm Pháp do Bồ tát Thế Thân (TK IV TL) tạo nêu rõ tám thức tâm vương hàm Tâm Ý Thức thuộc ngành tâm lý – Duy Thức Học và là một tông phái: Duy Thức Tông - thuộc Đại Thừa Phật Giáo. Tâm Ý Thức như trở thành một đề tài lớn, quan trọng, bàn cải bất tận lâu nay trong giới Phật học thuộc tâm lý học. Bồ Tát Thế Thântạo luận, lập Du Già Hành Tông ở Ấn Độ, và sau 3 thế kỷ pháp sư Huyền Trang du học sang Ấn Độ học tông này với Ngài Giới Hiền tại đại học Na Lan Đà (Ấn Độ) năm 626 Tây Lịch. Sau khi trở về nước (TH) Huyền Trang lập Duy Thức Tông và truyền thừa cho Khuy Cơ (632-682) xiển dương giáo nghĩa lưu truyền hậu thế.
30/03/2020(Xem: 16819)
Những người Cơ đốc giáo thường đặt vấn đề: Thượng đế có phải là một con người hay không? Nếu Thượng đế không phải là một con người thì làm sao chúng ta có thể cầu nguyện? Đây là một vấn đề rất lớn trong Cơ đốc giáo. (God is a person or is not a person?)
23/03/2020(Xem: 19691)
Có một con sư tử mẹ đang đi kiếm ăn. Nó sắp làm mẹ. Buổi sáng đó nó chạy đuổi theo một chú nai. Chú nai con chạy thật nhanh dù sức yếu. Sư tử mẹ dầu mạnh, nhưng đang mang thai, nên khá chậm chạp. Sư tử mẹ chạy sau chú nai con rất lâu, khoảng 15 phút, mà vẫn chưa bắt kịp. Sau đó chúng tới một rãnh sâu. Chú nai lẹ làng nhảy qua rãnh, sang bờ bên kia. Sư tử mẹ rất bực tức vì không bắt kịp con mồi, và vì nó đang cần thức ăn cho cả nó và đứa con trong bụng. Vì thế, nó cố hết sức để nhảy qua cái rãnh sâu. Nhưng tai họa đã xảy ra, sư tử mẹ đã sẩy đứa con khi cố nhảy qua rãnh. Dầu qua được bờ bên kia, nhưng sư tử mẹ biết rằng mình đã đánh mất đứa con mà nó đã chờ đợi từ bao lâu, đã yêu thương hết lòng, chỉ vì một phút vô tâm của mình. Nó đã quên rằng nó đang mang một bào thai trong bụng, và nó cần phải hết sức cẩn trọng. Chỉ một phút lơ đễnh, nó đã không giữ được đứa con của mình.
06/01/2020(Xem: 23256)
Đức Tổng Giám mục Colombo, Đức Hồng Y Malcolm Ranjith người Sri Lanka,Chủ tịch Hội đồng Giám mục Sri Lanka, phục vụ Giáo hội Công giáo La Mã của Thánh Matthew ở Ekala, Sri Lanka, gần đây đã nói điều gì đó dọc theo dòng “Nhân quyền đã trở thành tôn giáo mới nhất ở phương Tây. . . Người dân Sri Lanka đã nghiêng về con người thông qua Phật giáo, truyền thống tôn giáo chính thống của họ đã trải qua hàng nghìn năm lịch sử. . . Những người không thực hành tôn giáo là những người bị treo lên Nhân quyền”.
04/01/2020(Xem: 15140)
Trong Ngũ Đăng Hội Nguyên có thiền truyện thuật lại cuộc hỏi đáp giữa Triệu Châu và Nam Tuyền: " Triệu Châu hỏi Nam Tuyền: 'Thế nào là đạo?' Nam Tuyền đáp : ‘Tâm bình thường là đạo’ (Bình Thường Tâm thị Đạo). _’Lại có thể nhằm tiến đến chăng?’ _ ‘Nghĩ nhằm tiến đến là trái’. _ ‘Khi chẳng nghĩ làm sao biết là đạo?’ _ ‘Đạo chẳng thuộc biết và chẳng biết. Biết là vọng giác, không biết là vô ký. Nếu thật đạt đạo thì chẳng nghi, ví như hư không rỗng rang đâu thể gắng nói phải quấy’. Ngay nơi lời này Triệu Châu ngộ lý, bèn đi thọ giới...." Vậy, thế nào là “Tâm Bình Thường”?
08/12/2019(Xem: 40750)
Kính lễ Phật Pháp Tăng là thể hiện niềm tin sâu xa của Tứ chúng đệ tử đức Phật mỗi ngày đối với Tam bảo. Đệ tử Phật dù tu tập chứng A-la-hán vẫn suốt đời nương tựa và kính lễ Phật Pháp Tăng không hề xao lãng. Các vị Bồ tát từ khi phát Bồ đề tâm, tu tập trải qua các địa vị từ Tín, Trú, Hạnh, Hướng, Địa cho đến Đẳng giác không phải chỉ nương tựa và kính lễ Phật Pháp Tăng một đời mà đời đời, kiếp kiếp đều nương tựa và kính lễ Phật Pháp Tăng. Nhờ sự nương tựa và kính lễ Phật Pháp Tăng như vậy, mà Bồ tát không rơi mất hay quên lãng tâm bồ đề, khiến nhập được vào cảnh giới Tịnh độ không thể nghĩ bàn của chư Phật, nhập vào thể tính bất sinh diệt cùng khắp của Pháp và nhập vào bản thể hòa hợp-thanh tịnh, sự lý dung thông vô ngại của Tăng.
08/12/2019(Xem: 50989)
Phật Giáo và Những Dòng Suy Tư (sách pdf)
22/11/2019(Xem: 41578)
Nam mô ADIĐÀ PHẬT , xin Thầy giải thích thắc mắc của con từ lâu : “ Nam mô Tam Châu Cảm Ứng Di Hộ Pháp Vi Đà Tôn Thiên Bồ Tát “: 1- Tại sao Tam Châu mà không là Tứ Châu ? 2- Hộ Pháp Vi Đà Tôn Thiên Bồ Tát có phải là Vị Bồ Tát đứng chung với Ngài Tiêu Diện BT ở bàn thờ trước hall mà khi chúng con mới vào chùa QDT dẫn đến và nói : cô chú khi mới vào chùa đến xá chào 2 Vị BT này ( check in ) trước khi ra về cũng đến xá chào ( check out).Xin Thầy nói về tiểu sử của 2 Vị BT ( 2 security officers) mà Phật đã bổ nhiệm xuống cho mỗi chùa .Xin mang ơn Thầy 🙏
08/11/2019(Xem: 26529)
Thanh Từ Thiền Sư, tuyên ngôn như thế, lời vàng đanh thép, lý tưởng cao siêu, muôn đời bất diệt. Phật Giáo Dân Tộc, đồng hành muôn thuở, tuy hai mà một, bền lòng sắc son, nẻo đạo thanh cao, đường đời rộng mở. Ông Dương Ngọc Dũng, mang danh tiến sĩ, học vị giáo sư, nói năng như khỉ, hành vị đáng khinh, giảng đường đại học, kỳ thị tôn giáo, nói xàm nói láo, xúc phạm Phật giáo, bôi nhọ Tăng Ni.