14. Bồ-tát Thường Bất Khinh

11/01/201115:34(Xem: 8807)
14. Bồ-tát Thường Bất Khinh

THC BIN
Hòa thượng Thích Thiện Siêu
Nhà Xuất Bản TP. HCM, 2003

BỒ-TÁT THƯỜNG BẤT KHINH

Trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa, Phậtbảo Bồ-tát Đại Thế Chí rằng: "Các ông nên biết, những vị Tỷ-kheo, Tỷ-kheoni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di thọ trì kinh Pháp Hoa mà nếu ai dùng lời thô ác mắngnhiếc, sẽ bị trọng báo, trái lại, nếu nói lời hiền hòa, chơn thật, người trìkinh này được công đức lơn, sáu căn thanh tịnh".

Như xưa trong thời tượng pháp củađức Phật Oai Âm Vương, giữa hàng Tỷ-kheo tăng thượng mạn có vị Bồ-tát là ThườngBất Khinh. Vị Bồ-tát ấy, bất cứ lúc nào hễ thấy người nào dù xuất gia, tại gia,nam nữ... đều cung kính lễ bài khen ngợi rằng: "Tôi rất kính trọng cácngài, không dám khinh mạn, vì các ngài đều tu hành đạo Bồ-tát, sẽ đặng thànhPhật". Ngoài sự lễ bái tán thán ấy, vị Tỷ-kheo kia không hề đọc tụng kinhđiển gì, nhưng gặp ai cũng chỉ lễ bái, tán thán và nói: "Tôi không dámkhinh các người, các người sẽ được làm Phật". Đến nỗi có người vì tâm chưađặng thanh tịnh, nổi giận mắng nhiếc: "Ông mất trí Tỷ-kheo! Cớ sao đến đâytự nói tôi không dám khinh người và thọ ký ta sẽ thành Phật, đó chỉ là nói dối,ta không tin dùng làm chi". Có khi còn bị người ta lấy roi gậy, ngói đáđánh đập, ông trốn chạy qua một nơi xa mà còn lớn tiếng nói lại: "Tôikhông dám khinh các người, các người đều sẽ làm Phật". Như vậy trải quanhiều năm, dù bị khổ nhục cũng không sanh sân hận, nên các tăng Tỷ-kheo thượngmạn đều gọi vị Tỷ-kheo kia là Thường Bất Khinh. Vị Tỷ-kheo ấy khi mạng chungđược nghe giữa hư không, Phật Oai Âm Vương nói kinh Pháp Hoa, đủ các công đức,lục căn thanh tịnh, sau rộng nói kinh Pháp Hoa lại cho mọi người đều nghe nhưmình đã được nghe vậy.

"Tất cả đều có Phật tánh"."Hết thảy đều làm Phật-đà". Đó là lời dạy "vô tiền khoánhậu", chỉ có đạo Phật mới thừa nhận và thuyết minh cái giá trị vô thượngấy của muôn loài. Đó là một đặc điểm làm cho đạo Phật vượt hẳn lên trên tất cảcác tôn giáo học thuyết thế gian. Cho nên, người Phật tử chân chính là phảiluôn luôn cố gắng phát huy Phật tánh cao quý cho mình và chúng sinh, không xemthường, không khinh rẻ một chúng sinh nào, dù là hạng người mà xã hội cho làthấp kém, huống chi đến sự giết hại một cách vô ý thức, vì tư kỷ, vì vô minh.Vậy nên hết thảy hành động tự lợi, lợi tha của người Phật tử mà gọi rằng lợi,là phải hướng về mục đích "phát huy Phật tánh" ấy.

Phật tử gánh vác nhiệm vụ ấy và hànhđộng với tất cả cố gắng vì tự nhận là bổn phận thì dầu bị khổ nhục, dầu bị taihại gì, cũng bền chí vượt qua và coi đó là thành công, chứ không phải hy sinh.Ngài Bồ-tát Thường Bất Khinh là tượng trưng đầy đủ cho tinh thần Phật tử đóvậy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 27877)
Theo truyền thống của Phật giáo Nguyên thủy thì Tạng Vi Diệu Pháp (A tỳ Ðàm) được Ðức Phật thuyết vào hạ thứ bảy tại cung trời Ðạo lợi (Tàvatimsa) với tác ý trả hiếu cho thân mẫu.
08/04/2013(Xem: 21314)
Bản dịch quyển "The Buddha and His Teachings -- Đức Phật và Phật Pháp" được tu chỉnh và bổ túc lần thứ ba theo bản Anh ngữ cuối cùng của Ngài Narada, xuất bản ...
08/04/2013(Xem: 18836)
Một Tôn Giáo Hiện Đại (nguyên tác Anh ngữ: "What is this Religion? - Tôn giáo này là gì ?", ấn hành tại Đài Loan vào năm 1992), là một trong mấy mươi tác phẩm...
04/04/2013(Xem: 5961)
Khổ khổ là một trong tam khổ [1]luôn xảy ra trong cõi Ta Bà này. Khổ là sự bất an, sự đau đớn, sự thống thiết, sự kêu gào, sự chịu đựng, sự bấn loạn, sự cay điếng, sự tan nát, sự chấn động, sự đả thương …
01/04/2013(Xem: 12377)
Này các Tỷ-kheo, nếu có người hủy báng Ta, hủy báng Pháp hay hủy báng Tăng, các người chớ có vì vậy sanh lòng công phẫn, tức tối, tâm sanh phiền muộn. Này các Tỷ-kheo, nếu có người hủy báng Ta ...
01/04/2013(Xem: 11670)
Bài pháp này đã được Đức Phật thuyết cho ẩn sĩ Subhadda ngay vào lúc sắp viên tịch Níp Bàn giữa hai cây Sàlà (vườn Ingyin) gần thành Kusinãra, xin trích đoạn sau ...
01/04/2013(Xem: 10210)
Nhiều người cho rằng đức tin và trí tuệ trong thiền quán (vipassanà) đối nghịch nhau, mâu thuẫn và không thể phối hợp. Không phải vậy! chúng thân hữu và là hai nội lực quan trọng. Trong thông tin vừa rồi, tôi đã viết về những điểm đặc thù và khác biệt giữa các hành giả châu Aù và phương Tây.
01/03/2013(Xem: 9706)
Có lẽ Lăng Già là một trong những bộ kinh phân tích cái Tâm một cách chi li, khúc chiết nhất trong kinh điển Phật giáo, làm căn bản cho bộ Duy thức luận của Vasubandhu. Học thuyết Duy tâm được biểu hiện trong các câu quen thuộc, thường được trích dẫn trong kinh Lăng Già, chỗ nào cũng là tâm cả (nhất thiết xứ giai tâm), tất cả hình tướng đều do tâm khởi lên (chúng sắc do tâm khởi), ngoài tâm không có cái gì được trông thấy (tâm ngoại vô sở kiến), thế gian chỉ là tâm (tam giới duy thị tự tâm), ba cõi do tâm sinh (tam giới do tâm sinh) v.v..
19/02/2013(Xem: 8505)
Một câu hỏi lớn nằm dưới kinh nghiệm của chúng ta, dù chúng ta nghĩ về nó một cách ý thức hay không: mục đích của cuộc sống là gì? Tôi đã cân nhắc câu hỏi này và muốn chia sẻ những suy nghĩ của mình với hy vọng rằng chúng có thể có lợi ích trực tiếp và thực tế đối với những ai suy nghĩ về chúng.
02/01/2013(Xem: 2251)
Giáo dục Phật giáo không dính dáng gì đến đức tin, cầu nguyện hay nghi lễ mang ý nghĩa tôn giáo. Nó cũng không phải là một hệ thống triết thuyết mang tính giáo điều, răn đe, mà là một con đường dẫn đến nếp sống an lạc, hạnh phúc, hoàn toàn giải thoát nhờ vào sự hoàn thiện đạo đức, tri thức và tâm linh.