Thuật Hoài

19/10/201015:37(Xem: 5090)
Thuật Hoài
Hoa Sen
Thuật Hoài

Nguyên tác: Phạm Ngũ Lão

述懷

橫槊江山恰幾秋;
三軍貔虎氣吞牛。
男兒未了功名債;
羞聼人間說武侯。

Thuật Hoài

Hoành sóc giang sơn cáp kỷ thâu (thu);
Tam quân tỳ hổ khí thôn ngưu.
Nam nhi vị liễu công danh trái;
Tu thính nhân gian thuyết Võ Hầu.

--Dịch nghĩa:--

Tả nỗi lòng

Cầm ngang ngọn giáo giữ non sông đã mấy mùa thu;
Ba quân đều mạnh mẽ như hổ báo, khí thế nuốt nổi sao Ngưu .
Mà nợ công danh của bậc nam nhi đâu đã xong được;
Thẹn nghe người đời kể chuyện về Võ Hầu (Gia Cát Lượng).

--Bản dịch của Trần Trọng Kim--

Thuật nỗi lòng

Múa giáo non sông trải mấy thu ;
Ba quân hùng khí át sao Ngưu.
Công danh nam tử còn vương nợ ;
Luống thẹn tai nghe chuyện Vũ hầu.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/05/2011(Xem: 4636)
Cách đây hai ngàn bảy trăm năm Vườn Lâm Tỳ Ni Hoa Ưu Ðàm rực sáng Hương đưa ngào ngạt...
15/05/2011(Xem: 8615)
Giây phút ấy thế gian bừng chấn động, Ðóa Ưu Ðàm hé nụ mấy ngàn năm. Sen nở thắm bên hồ hương gió lộng...
14/05/2011(Xem: 4744)
Hoa sen vừa nở trên đầm biếc Nắng đã lên rồi thức bình minh Chim non trên cành đang nói Pháp Phật đản đến rồi độ chúng sanh
13/05/2011(Xem: 4187)
Bài thơ mừng đón Đản sinh Âm ba đồng vọng ân tình nước non Quê hương đạo nghĩa vuông tròn Từng trang lịch sử vàng son thái hòa.
13/05/2011(Xem: 8156)
Kiếp nhân sinh chỉ như làn chớp nhoáng Duy có một ngày sinh Tồn tại giữa muôn nơi Phật đản ngày khai hóa nhịp thở cho đời
09/05/2011(Xem: 8339)
Cho dù gặp lúc phong ba, Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao! Ngày của mẹ, đẹp làm sao! Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn.
09/05/2011(Xem: 5081)
Đêm qua nhớ Mẹ xiết bao! Trằn qua trở lại, nghẹn ngào lòng con. Mơ màng giấc mộng chưa tròn, Nửa đêm ray rứt héo hon vô cùng.
09/05/2011(Xem: 6951)
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con. Ơn nghĩa sinh thành như biển như non
09/05/2011(Xem: 4636)
Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng...
09/05/2011(Xem: 5077)
Cơn bão tuyết châm chích và vùi dập Ánh trăng thanh lạnh lẽo chiếu trên trời Giờ tôi lại thấy rìa làng quen thuộc...