Thuật Hoài

19/10/201015:37(Xem: 5073)
Thuật Hoài
Hoa Sen
Thuật Hoài

Nguyên tác: Phạm Ngũ Lão

述懷

橫槊江山恰幾秋;
三軍貔虎氣吞牛。
男兒未了功名債;
羞聼人間說武侯。

Thuật Hoài

Hoành sóc giang sơn cáp kỷ thâu (thu);
Tam quân tỳ hổ khí thôn ngưu.
Nam nhi vị liễu công danh trái;
Tu thính nhân gian thuyết Võ Hầu.

--Dịch nghĩa:--

Tả nỗi lòng

Cầm ngang ngọn giáo giữ non sông đã mấy mùa thu;
Ba quân đều mạnh mẽ như hổ báo, khí thế nuốt nổi sao Ngưu .
Mà nợ công danh của bậc nam nhi đâu đã xong được;
Thẹn nghe người đời kể chuyện về Võ Hầu (Gia Cát Lượng).

--Bản dịch của Trần Trọng Kim--

Thuật nỗi lòng

Múa giáo non sông trải mấy thu ;
Ba quân hùng khí át sao Ngưu.
Công danh nam tử còn vương nợ ;
Luống thẹn tai nghe chuyện Vũ hầu.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/09/2011(Xem: 5584)
Dốc lên lưng chừng Thiền viện Từng dòng phồn tạp áo hoa Vô thanh hòa ngàn âm giọng Trực Tâm ngưỡng A Di Đà
05/09/2011(Xem: 9104)
Mẹ già tần tảo tháng ngày Giành con tấm áo kịp tày lứa đôi Hiên ngoài rả rích giọt rơi
26/08/2011(Xem: 4401)
Và ở giữa ngạt ngào hương huệ tím Đêm Vu lan anh lặng khóc duyên mình. Em cứ thế, khi gần khi khuất dạng...
23/08/2011(Xem: 4417)
Ôi Tình Mẹ dạt dào như biển lớn, Khi con đau Mẹ thức suốt năm canh, Từ sinh ra cho đến tuổi trưởng thành...
22/08/2011(Xem: 8442)
Con đành xa Mẹ từ lâu Đến nay mấy bận bạt màu xiêm y Thời gian còn lại những gì?! Còn hình bóng Mẹ khắc ghi trong lòng.
22/08/2011(Xem: 4914)
Tiếng kinh, trong như giọt nước mắt Rơi trên một chiều sẫm nắng Trên những tàn sala xanh biếc
22/08/2011(Xem: 4195)
Nhớ xưa theo Mẹ đến trường Cây bông lan dại bên đường lả lơi Mùa xuân dừng lại mỉm cười Xanh xanh tha thướt ngang trời bóng mây
22/08/2011(Xem: 5336)
Anh may mắn được về thăm xứ Huế tôi vẫn lênh đênh cách trở muôn trùng lòng thương Huế tháng năm còn đọng mãi...
31/07/2011(Xem: 5506)
Nào là hoa bưởi hoa chanh, Nào câu quan họ mái đình cây đa, Xin đừng bắt chước câu ca, Đi về dối mẹ để mà yêu nhau... Xuân Quỳnh
25/07/2011(Xem: 4872)
Từ khi lộ ánh trăng thiền Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời Vô ngôn sáng giữa muôn lời Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không.